Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 199: Đáng giận

Vương Nghiên ngồi ở góc nhìn thấy cảnh này thì tức đến nghiến răng.

Tương đương với việc mua riêng khẩu phần cho ba người, tiền lại vơi đi một mớ, tên đàn ông này vậy mà lại lấy tiền cho người chơi tiêu, ngu chết đi được.

Cô ta nhai sườn rất mạnh, thậm chí còn nghe thấy tiếng răng ken két, đôi đũa đâm mạnh vào cơm, ánh mắt âm trầm khó đoán.

"Ăn đi?"

Ôn Từ Sinh thấy cô gái ngồi đối diện mình không động đũa, còn tưởng món ăn không hợp khẩu vị cô, đang nghĩ có nên đổi phần của mình cho cô không thì Túc Miên thở dài.

"Có giấy không? Máu trên mặt anh làm tôi ăn không nổi."

Ôn Từ Sinh: ...

Hắn không nói gì, chỉ đứng dậy đá một cái vào cửa lấy đồ ăn.

Ngay lập tức, một bàn tay từ trong ô cửa đưa ra, cung kính dâng lên một gói khăn giấy, lòng bàn tay đầy mồ hôi.

Ôn Từ Sinh nhận lấy rồi đi rửa mặt ở bồn nước.

Mọi người ngơ ngác nhìn theo.

Cho nên... hắn vốn chẳng cần dùng tiền cũng có thể lấy đồ từ ô cửa, cơm tàu cũng vậy, thế tại sao còn đòi tiền Vương Nghiên?

Túc Miên cũng nhận ra, suýt chút nữa bật cười.

Còn vì sao nữa?

Đơn giản là muốn làm Vương Nghiên khó chịu thôi.

Túc Miên ăn hết phần thịt trong món vịt xào gừng, rồi đẩy toàn bộ sợi gừng sang cho Ôn Từ Sinh.

Khi hắn quay lại, cô chỉ vào hộp cơm của hắn, cười cực kỳ ngọt ngào.

"Khoai tây xào sợi ngon lắm đó, anh mau ăn thử đi."

Ôn Từ Sinh gật đầu ngồi xuống, vậy mà thật sự ăn từng miếng lớn, biểu cảm chẳng thay đổi chút nào.

Túc Miên nhìn ngây người.

"Anh..."

Ôn Từ Sinh chỉ dịu dàng cười.

"Sao thế?"

Túc Miên đột nhiên thấy hơi có lỗi, cô sờ sờ mũi, nói không có gì rồi tiếp tục cúi đầu ăn cơm.

Hoàn toàn không biết rằng Ôn Từ Sinh từ lúc quay về chỗ đã nhìn thấy biểu cảm nhỏ kia của cô, đoán được gần như toàn bộ.

Thế là Túc Miên cứ tưởng chuyện này coi như xong rồi, kết quả lúc chuẩn bị ngủ trưa lại bị một bàn tay đột ngột kéo vào nhà vệ sinh.

"Ưm..."

Cô còn chưa kịp nói thì môi đã va phải một mảng mềm mại.

Hắn không cho cô bất kỳ cơ hội thở nào, trực tiếp ép cô lên tường.

"Bác sĩ Tiểu Từ, thử xem trong miệng tôi còn mùi kỳ lạ không?"

Hắn cười khẽ, bàn tay lớn vuốt dọc xương cụt của cô từ trên xuống dưới, khiến cả người tê dại.

Túc Miên không nhịn được mà thở gấp.

"Không... không có."

"Sao lại không có được?"

Ôn Từ Sinh càng hôn dữ dội hơn, mặc kệ cô giãy giụa, giữ chặt đôi tay đang quậy phá ra phía sau.

"Em còn chưa thử mà. Đưa lưỡi vào."

Túc Miên bị hôn đến tê da đầu, hoàn toàn ở thế bị động.

Trong miệng Ôn Từ Sinh ngọt ngọt, căn bản chẳng có mùi gừng.

Nghe câu sau của hắn, cô theo bản năng chủ động tiến lại gần, muốn dẫn dắt nhịp thở của đối phương theo tiết tấu của mình, mặt đỏ bừng, giống hệt một con mèo nhỏ đang đòi hôn.

Cho đến khi chân mềm nhũn, Túc Miên mới tỉnh táo lại, oán trách nhìn hắn.

"Anh súc miệng rồi, tất nhiên tôi không nếm ra."

Ôn Từ Sinh không phủ nhận cũng không thừa nhận, chỉ chậm rãi ngồi xổm xuống, áp sống mũi lên bên hông cô.

"Nhưng tôi cảm thấy... rất nhanh thôi sẽ có mùi kỳ lạ đấy."

Túc Miên mở to mắt.

"Anh..."

Cô lập tức hiểu ra gì đó, nhiệt độ trên mặt tăng vọt, hạ thấp giọng trừng hắn.

"Anh điên rồi à?"

Ôn Từ Sinh ngẩng đầu, khóe mắt đuôi mày đều mang ý cười, không nói gì, chỉ nhẹ cắn một cái lên vùng da bên eo.

Túc Miên lập tức mềm nhũn cả chân, không nói nổi lời nào.

Cô che miệng, đôi mắt ướt át mất tiêu cự.

Điều chết người hơn là trước mặt cô chính là một tấm gương.

Cô nhìn thấy hết mọi phản ứng của bản thân.

...

Suốt cả ngày hôm đó, Ôn Từ Sinh đều dính lấy Túc Miên, như kiểu hôn mãi cũng không đủ.

Túc Miên nghe nhạc, hắn giành một bên tai nghe.

Túc Miên giặt quần áo, hắn đòi giúp cô giặt cùng, chẳng hề thấy xấu hổ.

Túc Miên ngủ trưa, hắn đứng ngoài cửa sổ tàu nhìn cô.

Đúng vậy, là ngoài cửa sổ tàu.

Người bình thường chắc đã bị dọa chết khiếp rồi, nhưng lúc Túc Miên tỉnh dậy chỉ trợn trắng mắt, xuống giường đi ra ngoài, bỏ mặc Ôn Từ Sinh cô độc bên ngoài cửa kính.

Kết quả chưa đến vài phút sau, hắn lại theo tới.

Trong suốt khoảng thời gian đó chẳng ai dám lại gần cô.

Cho đến tối, Ôn Từ Sinh mới rời đi, không biết đi đâu.

Cốc cốc—

Có tiếng gõ cửa.

Túc Miên bước tới mở ra, phát hiện là Chu Vân Phong, hơi nghi hoặc.

"Có chuyện gì sao?"

Chu Vân Phong đầu tiên liếc sang giường bên cạnh, xác nhận Vương Nghiên không có ở đó mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tôi vào được không?"

Túc Miên gật đầu.

Từ rất lâu rồi Chu Vân Phong đã cảm thấy Túc Miên không đơn giản.

Cô thành công vượt qua thử thách toa đầu tiên, còn phân tích ra sơ hở trong vụ án, thật sự khiến người khác khâm phục.

Bây giờ trông cô còn có quan hệ nào đó với quái vật trong phó bản, đáng tin hơn Vương Nghiên nhiều.

Trò chơi mới qua hai ngày đã chết ba người.

Vì mạng sống của mình, cậu ta quyết định tới lấy lòng cô.

Nhưng cũng không thể quá lộ liễu, cậu ta cần chứng minh giá trị bản thân.

"Diệp Thư Hằng chết rồi, nếu cậu ta là hung thủ thì trò chơi phải kết thúc mới đúng. Nhưng bây giờ vẫn chưa kết thúc."

Túc Miên lười biếng ngước mắt.

"Rồi sao?"

Chu Vân Phong nuốt nước bọt.

"Thật ra..." như thể cuối cùng cũng hạ quyết tâm, "tôi biết hung thủ là ai rồi!"

Túc Miên bật cười nhìn cậu ta.

"Ai?"

"Vương Nghiên."

Cậu ta hạ giọng.

"Tôi cố ý quan sát biểu cảm của từng người khi đi ngang xác Diệp Thư Hằng."

"Hầu như ai cũng ghê tởm sợ hãi, chỉ có Vương Nghiên trông như vừa thở phào nhẹ nhõm vậy. Dù tôi chưa có chứng cứ, nhưng tôi cảm thấy chính là cô ta. Chúng ta hợp tác, cùng tìm chứng cứ của cô ta được không?"

Túc Miên gật đầu.

Chu Vân Phong không ngờ cô lại đồng ý dễ dàng như vậy, mở to mắt, có chút thụ sủng nhược kinh.

"Được, nhưng đừng nói với Vi Tiểu Vy là tôi từng đến đây."

Nói xong cậu ta thò đầu ra nhìn hành lang, xác nhận không có ai mới nhẹ nhàng đóng cửa lại.

Túc Miên nhìn về phía giường của Vương Nghiên, chậm rãi bước đi.

Thật ra cô cũng rất tò mò một chuyện.

Biểu cảm đó cô cũng nhìn thấy.

Sau khi thấy Diệp Thư Hằng chết, Vương Nghiên như được giải thoát, nhìn nhẹ nhõm hơn hẳn.

Túc Miên chắc chắn Diệp Thư Hằng nhất định là hung thủ, nếu không chuyện dép lê và giày thể thao sẽ không giải thích nổi.

Nhưng cô chợt nhận ra một vấn đề.

Buổi sáng lúc thức dậy, Vương Nghiên ra khỏi phòng sớm hơn cô.

Khi Túc Miên tỉnh dậy, Vương Nghiên đã không còn ở đó.

Sau khi nghĩ thông điểm này, Túc Miên quay người muốn lục giường và vali của Vương Nghiên.

Không ngờ đúng lúc ấy cửa mở ra.

Vương Nghiên trở về.

"Tại sao cô lại sắp xếp ở cùng phòng với tôi, trong khi biết rõ tôi hận cô?"

Túc Miên không cho đối phương cơ hội phản ứng, đột ngột hỏi một câu như vậy.

Quả nhiên trong mắt Vương Nghiên thoáng qua chút hoảng loạn, nhưng rất nhanh đã che giấu đi.

"Tôi sợ cô với Nguyễn Nhuyễn lập nhóm, không được à?"

Cô ta chỉ nói một câu như vậy rồi ngồi xuống giường lướt điện thoại, tiện thể nói thêm:

"Ngủ sớm đi, ngày mai chắc còn một trận ác chiến nữa."

Thấy Vương Nghiên hoàn toàn không muốn nói chuyện với mình, hỏi gì cũng im lặng, Túc Miên đành bỏ cuộc, đi rửa mặt rồi leo lên giường ngủ.

truyenfull,truyenfull vn