Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 194: Gặp lại

Giang Hồng xoa xoa bụng, bước lên cầm thực đơn lên xem. Trên đó chỉ ghi duy nhất một món — suất ăn tàu hỏa, giá một trăm tệ.

"Đắt quá vậy?"

"Đây là cướp tiền à..."

"Tôi đói quá."

Nhìn con số kinh người kia, đám người chơi lập tức oán than khắp nơi. Túc Miên nhìn chằm chằm Vương Nghiên.

"Cậu có bao nhiêu tiền kinh phí?"

Lời này vừa thốt ra, tất cả đều quay sang nhìn Vương Nghiên.

Nếu mỗi ngày ăn hai bữa, vậy mỗi người một ngày sẽ tốn hai trăm tệ. Bốn ngày là tám trăm, ở đây có bảy người, tổng cộng cần năm nghìn sáu trăm tệ.

Trong lúc chưa biết các toa phía sau có cùng giá hay không, hiện tại mỗi người ít nhất phải góp hai trăm.

Nhưng Vương Nghiên lại lộ vẻ khó xử. "Trong tay tôi chỉ có bốn nghìn thôi."

"Cái gì?!"

"Sao lại ít thế, lớp trưởng cậu tính nhầm rồi à?"

Vương Nghiên lắc đầu, mở túi xách cho mọi người xem. Mỗi xấp một nghìn buộc lại với nhau, đúng là chỉ có bốn nghìn tệ.

Thấy vậy, mọi người đều im lặng.

Biết làm sao đây? Nếu hôm nay mỗi người ăn hai trăm thì những ngày sau chắc chắn sẽ có người không đủ tiền ăn.

"Hôm nay trước tiên hai người ăn chung một phần đi, chỉ để một người được ăn nguyên suất."

Vương Nghiên đề nghị như vậy.

Mọi người nhìn nhau, ai cũng thấy rõ sự bất mãn trong mắt đối phương.

Nhưng đúng là chẳng còn cách nào khác. Chu Vân Phong lấy xúc xắc của bộ cờ cá ngựa trong balo ra, đặt giữa mọi người.

"Ai tung được số lớn nhất thì được ăn nguyên phần."

Không ai phản đối, mọi người bắt đầu tung xúc xắc.

Giang Hồng và Diệp Thư Hằng — hai anh em cùng cảnh ngộ — đều tung ra số một.

Mà với thể hình của Giang Hồng, bắt cậu ta ăn nửa phần suất ăn tàu hỏa đúng là tra tấn.

Vương Nghiên tung được số năm, tạm thời là lớn nhất.

Túc Miên là người cuối cùng. Cô tiện tay ném xúc xắc ra. Nó lăn mấy vòng, mắt thấy sắp dừng ở số hai, trên mặt Vương Nghiên lộ ra vẻ mừng rỡ.

Nhưng đúng lúc sắp đứng yên, chẳng biết cơn gió lạnh từ đâu khẽ thổi qua.

Xúc xắc lật mặt.

Mặt ngửa lên là số sáu.

Túc Miên chớp mắt, không ngờ chuyện tốt từ trên trời rơi xuống lại tới lượt mình. Sau đó cô liền đưa tiền, nhận một phần suất ăn tàu hỏa rồi rời đi.

Cửa sổ phát đồ ăn tối om cũng quỷ dị vô cùng.

Một đôi tay mặc áo bông, đeo ống tay màu hồng, cứng đờ đưa ra một phần cơm tàu.

Ngón tay duỗi thẳng, như thể không có khớp xương vậy.

Túc Miên nhận lấy, đôi tay kia lại rụt trở về nguyên trạng.

Tóm lại, trên chuyến tàu này chẳng có chút hơi người nào.

Đám người chơi im lặng ăn cơm tàu, tinh thần đã bị tiêu hao quá nửa.

Giang Hồng đáng thương nhìn về phía Túc Miên, nghĩ rằng một cô gái nhỏ nhắn như vậy ăn được bao nhiêu đâu, chắc chắn sẽ thừa lại chút gì đó.

Đến lúc ấy cậu ta sẽ tới xin đồ ăn thừa của cô.

Kết quả là, cậu ta thỉnh thoảng lại lén liếc sang một cái, cuối cùng tận mắt thấy Túc Miên ăn sạch trơn.

Giang Hồng: ...

Là cậu ta mắt mù rồi.

Mọi người cứ thế kéo cơ thể mệt mỏi tiến vào toa giường nằm.

Túc Miên nhìn quanh khoang giường chật hẹp, chỉ có thể nhét vali xuống gầm giường.

Dù sao trong vali của cô có giấu hung khí. Nếu sơ ý bị người khác lục ra thì xong đời.

Sau khi dọn dẹp xong hành lý, bữa tối vẫn diễn ra như thường lệ.

Bầu không khí ban đêm càng thêm quỷ dị.

Có người đang ngồi cạnh giường ăn tối, đột nhiên bị một dấu tay máu in lên dọa cho hoảng hốt. Thức ăn trượt vào cổ họng khiến người đó ho sặc sụa, vừa bò vừa lết trèo lên giường tầng rồi đóng cửa lại.

Trong toa tàu bỗng vang lên tiếng đồng dao mà không hề báo trước.

Đèn tàu chớp tắt liên tục.

Lúc thì có tiếng trẻ con cười, lúc lại có tiếng trẻ con khóc. Thỉnh thoảng còn nghe thấy tiếng bước chân ngoài hành lang.

Vương Nghiên sợ đến mức chui vào trong chăn, lại thấy Túc Miên xoay người xuống giường.

"C... cậu đi đâu vậy?"

"Đi vệ sinh."

Nói xong cô liền đóng cửa lại.

Thật ra còn có một đám người khác cũng muốn đi vệ sinh, nhưng họ không dám.

Túc Miên ra ngoài là để làm nhiệm vụ.

Xoa dịu oan hồn quấy phá ở mỗi toa tàu?

Chỉ riêng việc hiểu nhiệm vụ này thôi cũng đã khó rồi. Cô thở dài.

Giá như mình cũng nhận được kiểu nhiệm vụ như trộm CMND của người khác, hay mở vali của ai đó thì tốt biết bao.

Thế nào mới tính là oan hồn quấy phá đây?

Ở đây Túc Miên còn chẳng nhìn thấy nổi một bóng ma nào.

Cô nhấc chân đi tới toa ghế cứng, toa tàu đột nhiên rung lắc dữ dội.

Túc Miên lùi lại mấy bước rồi bất ngờ đụng trúng một người.

Người phía sau lập tức hét lên, nhưng sau khi nhìn rõ đối phương thì lại thở phào nhẹ nhõm.

"T... Túc Miên, sao cậu lại ở đây?"

Vi Tiểu Vy nắm chặt điện thoại trong tay, sợ đến mức hai hàm răng va vào nhau cầm cập.

"Cậu mới là người nên giải thích đấy?"

Túc Miên hỏi ngược lại.

Vi Tiểu Vy trông chẳng có tâm cơ gì, liền nói thật:

"T... tôi tới làm nhiệm vụ. Điện thoại của tôi là điện thoại thông linh, có thể chụp được hình dạng của ma quỷ."

Vừa nói cô ấy vừa ôm lấy cánh tay Túc Miên, mắt đảo quanh tứ phía, sợ có thứ gì kỳ quái lao ra.

Túc Miên lại trầm ngâm suy nghĩ.

Nhiệm vụ này hoàn toàn trùng khớp với nhiệm vụ của cô . Biết đâu nhiệm vụ của Vi Tiểu Vy còn có thể giúp được cô nữa.

"Đưa điện thoại cho tôi đi, tôi giúp cậu chụp."

"Th... thật sao?"

Vi Tiểu Vy trợn to mắt không dám tin, suýt nữa quỳ xuống trước mặt Túc Miên.

"Cảm ơn cậu nhiều lắm Túc Miên! Tôi thật sự không chịu nổi ở đây thêm một phút nào nữa, Nguyễn Nhuyễn cũng không chịu đi cùng tôi, hu hu hu..."

"Được rồi, mau về đi."

Túc Miên bị cô nàng khóc đến đau đầu.

Vi Tiểu Vy liên tục cảm ơn, nhét chiếc điện thoại thông linh vào tay cô rồi quay người chạy thục mạng về phía trước, như thể phía sau thật sự có ma đuổi theo vậy.

Túc Miên nghịch thử một lúc rồi giơ điện thoại lên chụp toa ăn.

Cô mở album xem ảnh vừa chụp — chẳng có gì cả.

Cô nhíu mày, xoay người rồi giơ điện thoại chụp tiếp toa ghế cứng.

Điều cô không ngờ là lần này còn chưa kịp chụp, trong màn hình điện thoại đã xuất hiện một người đứng phía trước.

Bàn tay cầm điện thoại của Túc Miên khựng lại.

Cô cụp mắt xuống. Người trong điện thoại rõ ràng đang đứng ngay trước mặt cô, hơn nữa còn rất cao.

Nửa thân trên gần như chiếm trọn màn hình. Nếu bước thêm một bước nữa, Túc Miên sẽ xuyên qua cơ thể hắn.

Cô lập tức dừng chân, hạ điện thoại xuống — trước mặt chẳng có gì cả.

Rõ ràng người chơi không thể nhìn thấy ma quỷ.

Nếu không có chiếc điện thoại thông linh này thì nhiệm vụ sẽ cực kỳ khó khăn.

Vì thế cô lùi lại mấy bước rồi lại giơ điện thoại lên.

Lần này có thể nhìn rõ toàn bộ hình dạng của oan hồn kia.

Ngay khoảnh khắc nhìn thấy gương mặt đó, Túc Miên suýt nữa làm rơi điện thoại.

Tim cô co rút dữ dội, sống mũi cay xè.

Người trước mặt vốn đã cao một mét chín, giờ lại lơ lửng trong không trung nên càng có vẻ cao lớn hơn.

Anh mặc một bộ vest, thân thể nửa trong suốt, mang trạng thái linh hồn.

Túc Miên không hiểu vì sao anh lại xuất hiện ở đây. Nhưng nghĩ tới tên của trạm tiếp theo, dường như tất cả đã được sắp đặt từ trước.

Giống như một giấc mơ, lại như thứ hư cấu.

Cánh tay cô mỏi nhừ vì giơ điện thoại quá lâu, phải rất khó khăn mới tự thuyết phục được bản thân rằng tất cả chỉ là thứ do phó bản sắp đặt.

Có lẽ vì chấp niệm quá sâu nên phó bản mới để cô nhìn thấy người mình muốn gặp nhất... cũng là người cô sợ gặp nhất.

Gặp lại lần nữa, ánh mắt cô dao động, không biết nên gọi anh thế nào, cuối cùng chỉ có thể run giọng gọi một tiếng:

"Viện trưởng..."

truyenfull,truyenfull vn