Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 193: Dao

Túc Miên chớp chớp mắt đầy khó hiểu. "Tại sao?"

Có lẽ vì thật sự hơi buồn ngủ nên giọng cô mềm mềm, nghe chẳng có chút công kích nào, khiến Vương Nghiên càng thêm chắc chắn.

"Lát nữa tới toa ăn còn phải dựa vào tôi nữa, lỡ tôi chết thì..."

Sự uy h**p quá rõ ràng. Câu này hiển nhiên không phải nói cho Túc Miên nghe, mà là nói cho những người khác nghe.

Nếu Vương Nghiên chết ở đây, vấn đề kinh phí về sau sẽ trở nên cực kỳ phiền phức.

Không ai biết tiền của cô ta để ở đâu, là tiền mặt hay thẻ ngân hàng, hay là thanh toán quét mã, càng không ai biết mật khẩu thanh toán là gì.

Không ai biết cả. Mà cách đơn giản nhất chính là để một kẻ chẳng có năng lực gì đi thay cô ta.

Chỉ cần người đó không phải mình thì đã là may mắn rồi. Vì thế những kẻ tự cho mình thông minh đều sẽ đứng về phía Vương Nghiên vào lúc này.

Quả nhiên, người đầu tiên mở miệng là Chu Vân Phong.

"Đúng đó, lớp trưởng đóng góp nhiều như vậy, cậu giúp cô ấy đi..."

"Ừm... lớp trưởng bảo cậu đi thì cậu đi đi, chỉ là nhặt giúp cô ấy món đồ thôi mà."

Vi Tiểu Vy là bạn gái của Chu Vân Phong, cũng chỉ có thể phụ họa theo, nhưng trong ánh mắt nhìn Túc Miên vẫn có chút áy náy.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người Túc Miên. Trong lòng cô cười lạnh một tiếng rồi chậm rãi đứng dậy.

Cô ngồi xổm xuống nhặt chiếc tàu đồ chơi lên, lúc ngẩng đầu lại nhìn thấy dưới ánh đèn đỏ, Vương Nghiên khoanh tay trước ngực, vẻ mặt đắc ý tự mãn.

Phải tới ngày thứ tư mới được giết cô nhỉ, tiếc thật đấy.

Túc Miên thầm tiếc nuối trong lòng, đứng dậy đi về phía cậu bé kia.

Nhưng thử thách của toa tàu chắc chắn không đơn giản như vậy. Quả nhiên, vừa bước ra một bước, trên những hàng ghế bên cạnh bỗng xuất hiện rất nhiều "người".

Cô quay đầu nhìn lại, các người chơi đã biến mất, cậu bé phía trước cũng không còn.

Gương mặt của những hành khách kia đều bị làm mờ như mosaic.

Cô thử bước vài bước, không có chuyện gì xảy ra nên liền mạnh dạn quan sát.

Bốn người bạn đang chơi cờ cá ngựa, một gia đình ba người đang nấu mì ăn liền, ông lão ngủ ngáy o o, bà cụ đang đan áo len, người đàn ông ôm đứa trẻ vừa nghe nhạc vừa ru nó.

Đứa trẻ vừa nãy đòi đồ chơi đâu rồi? Có phải đang ẩn trong đám hành khách này không?

Để xác nhận suy đoán của mình, Túc Miên bắt đầu đếm xem trong toa có bao nhiêu đứa trẻ. Ba đứa. Trong đó có một bé gái, loại trừ.

Túc Miên đi tới quan sát đứa trẻ đang được người đàn ông ôm trong lòng. Nó vừa lắc chân vừa chơi game trên điện thoại.

Thấy cô đến gần, nó rút cây kẹo m*t trong miệng ra đưa cho cô, trên đó còn dính cả nước miếng.

Túc Miên không nhận, quay người bỏ đi.

Không phải nó.

Đứa bé này dù chơi game hay đưa kẹo đều dùng tay trái, rõ ràng là thuận tay trái.

Nhưng cậu bé ban nãy khi đưa tay đòi đồ chơi lại dùng tay phải. Nói vậy... chỉ còn lại một đứa thôi sao?

Dễ vậy thật à?

Túc Miên không dám chắc. Cô đi quan sát cậu bé còn lại — đó là một gia đình ba người, đứa trẻ chỉ đang ăn mì, không có hành động gì khác.

Không đúng. Có gì đó không đúng.

Cô lại chuyển ánh mắt sang bé gái kia, đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Trạm kế tiếp tên là "Cô nhi viện Ánh Dương". Đứa trẻ kia có thể là trẻ mồ côi, vậy thì gia đình ba người rõ ràng không phải.

Càng thêm khẳng định suy nghĩ của mình, Túc Miên tiến lại gần cô bé đang ngồi một mình, ngồi xổm xuống rồi hất quyển truyện tranh trong tay nó xuống đất.

Cô bé chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt mosaic nhìn chằm chằm vào cô, dường như có chút tức giận, nhưng Túc Miên chỉ khẽ cong môi cười.

"Xin lỗi nhé, chị không cẩn thận làm rơi."

Đứa trẻ: ...

Đúng là "không cẩn thận" thật đấy.

Nhưng nó cũng chẳng thể nói gì, chỉ có thể đứng dậy nhặt quyển truyện lên rồi quay về chỗ ngồi.

Trong mắt Túc Miên lóe lên vẻ đã hiểu rõ.

Chân chữ bát.

Trong ba đứa trẻ, chỉ có nó là trẻ mồ côi, đặc điểm cũng khớp.

Vì thế cô đưa món đồ chơi cho đứa bé.

Ngay khoảnh khắc đó, Túc Miên cảm thấy một chiếc xe buýt khổng lồ đang lao thẳng về phía mình.

Cô ngẩng đầu lên. Ngoài cửa sổ, một đoàn tàu với nụ cười quỷ dị trên mặt đang đâm thẳng tới.

Tim cô trầm xuống. Chẳng lẽ đoán sai rồi?

Mắt thấy sắp va vào thân tàu, Túc Miên lập tức ngồi xổm xuống, dùng tay ôm lấy đầu.

Âm thanh sắc nhọn của đường ray ma sát với thân tàu vang dội bên tai cô, gần như muốn xé rách màng nhĩ.

Rồi âm thanh ấy nhỏ dần, cuối cùng biến thành tiếng cửa mở.

【Chúc mừng các hành khách đã vượt qua thử thách của toa tàu đầu tiên, đã mở khóa toa ăn và toa giường nằm. Xin mời các hành khách tiếp tục đi về phía trước.】

Túc Miên ngồi xổm dưới đất th* d*c. Đèn sáng lên, mọi người lập tức ùa tới.

"Túc Miên, cậu không sao chứ?"

"Cậu giỏi thật đấy, chúng ta qua màn rồi, mau đứng lên đi."

"Miên Miên, sao mặt cậu trắng thế? Cậu vừa trải qua chuyện gì vậy?"

Túc Miên lắc đầu, chẳng muốn nói chuyện với đám người chơi ngoài mặt một kiểu trong lòng một kiểu này.

Đúng lúc ấy, phía sau bỗng vang lên tiếng hét hoảng sợ.

Mọi người quay đầu lại, chỉ thấy Nguyễn Nhuyễn đang bịt miệng, ánh mắt nhìn chằm chằm xuống gầm ghế.

"Ai... ai mở vali ra vậy?"

"Mở thì mở thôi, có gì đâu?"

Giang Hồng đói đến chịu không nổi, chẳng muốn quan tâm chuyện khác. Nhưng Diệp Thư Hằng lại bước tới, quay đầu nhìn Giang Hồng.

"Đây là vali của cậu đúng không?"

Giang Hồng dang tay, vẻ mặt khó hiểu. "Tôi chưa từng mở vali mà?"

Nguyễn Nhuyễn: "Bên trong có một con dao."

"Cái gì?!"

Lời này vừa dứt, tất cả mọi người đều ùa tới.

Chiếc vali màu xanh lá bị lấy từ trên giá xuống, mở toang ra. Ngay trên đống quần áo rõ ràng là một con dao.

Giang Hồng lập tức hoảng hốt.

"Không phải... đây không phải dao của tôi!"

"Không phải của cậu thì sao lại ở trong vali cậu?"

"Chắc chắn là vừa nãy có người nhân lúc tối đã kéo vali tôi xuống lục tung lên! Đúng, chắc chắn là vậy! Người đó nhất định là hung thủ của màn này, muốn vu oan cho tôi!"

Anh ấy cuống quýt giải thích một tràng. Mọi người cũng chẳng biết đã tin được bao nhiêu.

Đúng lúc cả toa chìm vào im lặng, Diệp Thư Hằng lại đứng ra.

"Tôi tin cậu ấy."

Nói xong, cậu ta bắt đầu phân tích:

"Đồ trong vali này đều được sắp xếp gọn gàng. Một bên là quần áo đã kéo khóa cố định, bên kia là đồ vệ sinh cá nhân và giày dép cũng được buộc lại."

"Chỉ có con dao này là bị đặt lộ liễu bên trên. Rõ ràng là có người nhét vào, hơn nữa còn sợ không đủ thời gian nên chỉ kịp đặt ở trên cùng."

"Đúng ha... vụ này lộ liễu thật."

"Nghe vậy thấy cũng có lý ghê."

Lập tức chiều gió đổi hướng.

Giang Hồng cảm kích nhìn Diệp Thư Hằng, suýt nữa bật khóc. Anh ấy vội lấy con dao ra rồi đóng vali lại.

Túc Miên nheo mắt, vẫn luôn nhìn chằm chằm vào bên trong chiếc vali cho đến khi nó bị đóng lại.

Nhưng cô không nói gì, chỉ đứng dậy đi thẳng tới toa ăn.

Giang Hồng đi theo cô, những người còn lại cũng nhanh chóng theo sau, không ai muốn bị tụt lại.

Khu bếp mở của toa ăn đã bị những tấm kim loại che kín, chỉ để lộ ra một ô cửa phát đồ ăn đen ngòm.

Lối đi rất hẹp, chỉ đủ cho một người đi qua.

Cửa toa giường nằm cũng đã mở. Tổng cộng có bốn phòng, đều nằm bên trái toa tàu, bên phải là cửa sổ.

Ngoài cửa sổ vẫn chỉ là một màn đen kịt, chẳng nhìn thấy gì.

"Gọi món đi, tôi đói chết mất."

truyenfull,truyenfull vn