Chương 178: Lấy anh làm mắt
Có người khiêng quan tài đi ngang bên cạnh cô, thân thể bán trong suốt lơ lửng giữa không trung, đi về hướng ngược lại với cô.
Có người quỳ trên đệm mềm đốt hương cúng bái, chẳng bao lâu sau lại tan biến. Có người lái xe, một cú đạp phanh lao thẳng xuống sông, thất thần rơi vào làn nước lạnh.
Tất cả đều tồn tại dưới hình thái linh thể.
Túc Miên mơ hồ đoán rằng đó có lẽ là nguyên nhân cái chết của đám xác sống phía sau, hoặc là ký ức lúc còn sống của chúng.
Dù sao những thứ đó cũng không tấn công cô.
Cô thuận theo sự dẫn dắt mà từng bước tiến lên, nhưng càng đi lại càng cảm thấy quen thuộc.
Đây là khu rừng trúc phía sau nhà Lý Mỹ Lệ.
Trước đó khi bắt gà, Túc Miên từng vô tình đi vào một lần.
Bước chân cô dần nhanh hơn, rất nhanh đã nhìn thấy nơi quen thuộc kia.
Ngôi miếu Sơn Thần bỏ hoang.
Đám xác sống phía sau vừa bước vào khu vực này liền bắt đầu trở nên bất thường.
Chúng đau đớn gào thét, r*n r*, xé rách thân thể mình, cuối cùng hóa thành tro bụi. Có kẻ bị gió cuốn tan, có kẻ vùi xuống đất.
Xung quanh lần nữa trở về yên tĩnh.
Túc Miên không rời đi mà nhấc vạt giá y bước tiếp về phía trước.
Cỏ dại quấn lấy mắt cá chân cô gái, mang theo cảm giác ngứa ran.
Trước miếu có ba cái xác chết.
Da bọn họ đã chuyển sang màu xám xanh, cơ bắp teo tóp dính sát vào xương, tỏa ra mùi hôi khó ngửi. Có lẽ mới chết chưa đến một tuần.
Cô bịt mũi tiến lại gần quan sát.
Bụng của một người trong đó thảm không nỡ nhìn, như bị thứ gì đó nổ tung. Hai người còn lại sắc mặt trắng bệch, rõ ràng là bị dọa chết.
Nơi họ chết vừa khéo nằm dưới một cây ước nguyện buộc đầy dải lụa đỏ.
Giống như họ đến đây cầu nguyện, rồi lại gặp phải chuyện gì đó mà chết ở nơi này.
Nhưng những điều đó Túc Miên đều không để tâm.
Điều khiến cô không tài nào hiểu nổi chính là người có cái chết thê thảm nhất kia, bộ quần áo trên người hắn lại giống hệt bộ quần áo mà ngày đầu tiên cô nhìn thấy bóng lưng Mao Vinh Tuấn mặc.
Chuyện gì đang xảy ra vậy?
Đầu óc cô rối như tơ vò.
Đúng lúc này, phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Túc Miên lập tức quay đầu, phát hiện là tên đạo sĩ kia.
"Ồ? Giải quyết nhanh vậy à?"
Túc Miên chẳng cho ông ta sắc mặt tốt đẹp gì.
Dù sao người này đã xúi giục người chơi đi chịu chết, lại còn không nói ra cách giải quyết chính xác.
Đạo sĩ thấy ánh mắt cô như muốn giết người thì lúng túng ho khan hai tiếng.
"Ta đây chẳng phải muốn bớt việc sao? Haizz, trước giờ đều là đám xác sống dưới núi Sơn Thần gây loạn. Nhưng phiền phức lắm, cứ cho một cô dâu ăn là xong chuyện, đâu thể ngày nào cũng làm phiền Sơn Thần."
"Ngày nào cũng làm phiền?"
Túc Miên lẩm bẩm.
Đạo sĩ vẻ mặt khó hiểu.
"Cô không phải người trong núi này à? Sao lại không biết?"
Túc Miên cũng không giấu giếm, thẳng thắn đáp: "Tôi không quá để ý mấy chuyện này. Có thể kể cho tôi nghe không?"
Đạo sĩ thấy cô gái này mặt đầy mờ mịt, ước chừng lại là kiểu con gái bị gia đình ép tam tòng tứ đức, không có chính kiến, chẳng hiểu chuyện gì — kiểu "nước đã gả đi".
Ông thấy cô đáng thương nên kiên nhẫn hơn một chút.
"Sơn Thần này được một ông lão nuôi lớn."
"Ai cũng nói ông ta ngu ngốc, bảo ông ta đi đọc truyện 'Nông phu và con rắn'. Nhưng ông già đó không nghe, cứ nhất quyết nuôi con rắn kia lớn lên."
"Ấy thế mà trùng hợp làm sao, con rắn lớn rồi lại một ngụm nuốt chửng ông lão."
"Người trong làng bị dọa sợ chết khiếp, lúc đó đều nói ông ta đáng đời."
Đạo sĩ nhìn ngôi miếu Sơn Thần bỏ hoang, lắc đầu thở dài.
"Còn vì sao lại xây miếu cho con rắn kia à... là vì sau đó trong làng xuất hiện xác sống."
"Ta là người đầu tiên được cử tới làm pháp."
"Ha, không trấn nổi." Ông ta cười chất phác, hoàn toàn không thấy mất mặt. "Ngược lại chính con rắn cưng sau khi nuốt ông lão rồi hóa hình lại trấn áp được đám yêu quái kia."
"Sau đó nó rời đi. Về phần đi đâu thì chẳng ai biết."
"Nhưng luôn có người cảm thấy nó vẫn thường quay lại."
"Bởi vì bên cạnh ngôi miếu này có một cây ước nguyện. Thỉnh thoảng có người tới cầu nguyện rồi điều ước thật sự thành hiện thực."
Túc Miên nhìn theo lời ông nói.
Những dải lụa đỏ lay động trong gió, như đang đáp lại cuộc trò chuyện của họ.
Cô tiện tay mở một dải lụa ra.
"Con muốn bệnh ung thư của mẹ khỏi hẳn."
Nét chữ giống của trẻ con viết.
Chữ "ung" trong "ung thư" không biết viết nên dùng phiên âm thay thế.
"Dải trên tay cô kia cũng đã thành hiện thực rồi."
"Người ta thường hỏi, một con quái vật ăn thịt người sao lại giúp người khác thực hiện điều ước?"
"Nhưng quả thật rất nhiều điều ước vốn không thể thành hiện thực lại đã thành hiện thực."
"Có người nói có lẽ hắn đang..."
"Chuộc tội."
Túc Miên cắt ngang lời ông, lẩm bẩm nói ra.
Đạo sĩ ngẩn người trong chốc lát rồi gật đầu.
"Đúng vậy."
"Quay về để chuộc tội."
Những điều nên nói cũng đã nói xong.
Đạo sĩ phe phẩy quạt mo rời đi, để lại Túc Miên đứng ngẩn người tại chỗ.
Cô có chút hoảng hốt.
Giơ tay lên, cô đọc hết từng điều ước một.
Hốc mắt dần cay xè, nhưng sâu trong lòng lại tràn ngập bất an.
Cô đang nhìn cái gì?
Cô muốn hiểu điều gì?
Cô muốn thông qua những thứ này để nhìn thấy quá khứ của ai?
Túc Miên v**t v* dải lụa đỏ, đầu ngón tay cảm nhận được hơi nóng bỏng rát, ngón tay khẽ run lên.
Để chứng minh suy đoán của mình, cô chạy vào miếu Sơn Thần.
Bức tượng Sơn Thần khổng lồ kia vẫn đứng trên cao, lặng lẽ nhìn xuống cô.
Túc Miên trèo lên bàn cúng, cố gắng kiễng chân muốn chạm vào gương mặt bức tượng.
Ngón tay cô run rẩy chạm lên mép góc của tượng đá.
Ở đó có một vòng gờ nhỏ nổi lên.
Cô đột nhiên mất hết sức lực.
Mọi thứ... đều đã có đáp án.
Bức tượng không phải không có mặt.
Cũng không phải bị phong sương ăn mòn hay chưa từng được khắc.
Mà bởi vì đây chính là dáng vẻ thật sự của Sơn Thần mà họ nhìn thấy.
Đeo mặt nạ.
Cho nên mới không có khuôn mặt.
Đạo sĩ nói lần trước xác sống xuất hiện rồi bị trấn áp là một năm trước.
Nhưng Tỵ Thời lại nói là tuần trước.
Khoảnh khắc ấy, Túc Miên đã vô điều kiện tin tưởng Tỵ Thời.
Nhưng bây giờ...
Cô đã hiểu rồi.
Thân thế của anh.
Tất cả quá khứ của anh.
Tựa như pho tượng trước mắt này, rõ ràng đến tr*n tr** mà bày ra trước mặt cô.
Vì sao phải rời đi?
Vì sao lại ăn mất người đã nuôi mình khôn lớn?
Túc Miên không tin Tỵ Thời là tự nguyện.
Trong mắt người khác, anh là một Quản trò máu lạnh tàn nhẫn.
Nhưng trong mắt Túc Miên, anh chỉ là một con rắn nhỏ đáng yêu.
Nghe những lời ấy, hàng mi cô run lên, ép bản thân không để lộ những cảm xúc sẽ bị người đời khinh miệt kia.
Giờ đây cô càng thêm chắc chắn với suy nghĩ của mình.
Tỵ Thời không phải quái vật máu lạnh như trong lời đồn.
Anh được con người nuôi lớn.
Là một sinh mệnh sống sờ sờ, có tình cảm của con người.
Người cô yêu mang theo quá khứ bi thảm, bị ép phải ăn chính người đã nuôi dưỡng mình, phải chịu đựng ánh mắt lạnh lùng cùng nỗi tuyệt vọng sâu không thấy đáy, chìm trong đau khổ tự trách không thể thoát ra.
Túc Miên v**t v* khuôn mặt chưa từng tháo mặt nạ kia.
Chẳng biết từ lúc nào nước mắt đã lăn xuống, rơi lên bộ giá y lộng lẫy.
Cô nâng gương mặt ấy lên, kiễng chân hôn xuống.
Nhưng nước mắt lại không ngừng rơi, hơi thở nghẹn ngào không thể khống chế.
Cô không dám nghĩ...
Lúc con rắn nhỏ ấy mở miệng ra, là vì đói khát...
Hay vì bị ép đến đường cùng.
Sống tiếp...
Anh chỉ là muốn sống tiếp mà thôi...
Trong đầu Túc Miên hiện lên hình bóng một cậu bé.
Cậu quỳ bên chân ông nội, ôm lấy vũng máu cùng tro tàn đầy đất, khóc đến tê tâm liệt phế.
Con phải trở thành thần.
Vậy thì phải vứt bỏ tất cả.
Bao gồm cả những thứ thấp hèn chỉ con người mới có.
Cậu bé có chiếc đuôi rắn điên cuồng lắc đầu, cắn mạnh vào cái đuôi của mình đến mức giữa khe vảy đều tràn máu.
Chính cậu cũng không thể tha thứ cho bản thân.
Cuối cùng bị một luồng sáng trắng nuốt chửng.
Mà đống tàn tích trên mặt đất cũng biến mất không còn dấu vết.