Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 177

Chương 177: Gia đình, người yêu và bạn đồng hành

Bọn chúng giữ một khoảng cách quỷ dị, không thể đến gần, chỉ lặng lẽ bám theo. Những tiếng thở khò khè nối liền thành một mảng, trong tiếng gió rít càng trở nên rợn người.

Ở cuối hàng, một "xác sống" có thân hình đặc biệt cao lớn đột nhiên loạng choạng.

Khi còn sống, dường như đầu nó từng chịu trọng thương, nửa bên sọ bị lõm xuống, từ cái tai thối rữa chảy ra thứ mủ đen vàng đặc quánh.

Âm thanh từ chiếc chuông đồng chui vào ống tai rách nát của nó, nhưng chỉ khơi lên một trận ù tai chói nhức.

Không nghe thấy tiếng chuông nghĩa là đã thoát khỏi sự khống chế.

Trong đôi mắt đục ngầu của nó lóe lên một tia hung quang mờ mịt, rồi lập tức bị bản năng nuốt chửng.

"Khè——!"

Đôi chân cứng đờ bộc phát sức mạnh kinh người. Nó như một con dã thú mất kiểm soát, húc văng mấy đồng loại lảo đảo phía trước rồi lao thẳng về phía Túc Miên.

Con ngươi Túc Miên co rút, dưới chân tăng tốc. Cô ép bản thân bình tĩnh lại, nhìn chuẩn quỹ đạo di chuyển của xác sống rồi né tránh.

Nhưng dưới chân trơn trượt, mắt thấy sắp ngã nhào xuống ruộng thì một đôi tay mạnh mẽ đột ngột ôm lấy cô, nhận lấy chiếc chuông trong tay. Cơ thể Túc Miên xoay một vòng giữa không trung.

Xác sống hung hăng bổ tới. Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một mũi tên lông vũ chính xác ghim thẳng vào hốc mắt trái của con quái vật đang phát cuồng kia.

Túc Miên kinh ngạc quay đầu lại.

Chỉ thấy cách đó không xa phía sau bên hông, sau một đống rơm khô, Tiffany đang quỳ một gối xuống đất. Dây cung của cây trường cung cổ xưa trong tay cô vẫn còn rung lên nhè nhẹ.

Đó là cây cung cô vừa vội vàng đổi lấy trong lúc nguy cấp.

Sắc mặt Tiffany tái nhợt, ánh mắt chăm chú nhìn bên này. Không biết cô ta đã phải chuẩn bị tâm lý lớn đến mức nào mới b*n r* được mũi tên ấy.

Chỉ cần lệch một chút thôi, có khi sẽ bắn trúng...

Cô ta không dám nghĩ tiếp nữa.

Cô siết chặt cây cung, bám sát theo đại bộ đội. Thấy Túc Miên được Tỵ Thời đỡ lấy, cô ta mới thở phào một hơi thật mạnh.

Còn ở phía sau hơn nữa, Kiều Nhất Nặc chẳng biết kiếm đâu ra một chiếc đèn LED siêu sáng khổng lồ.

Cô ấy nghiến răng, mồ hôi chảy ròng ròng, cố sức xoay đầu đèn về phía con đường trước mặt Túc Miên.

Luồng sáng trắng chói mắt như một thanh kiếm, mạnh mẽ xé toạc cánh đồng tối tăm, chiếu con đường nhỏ ngoằn ngoèo trước mặt Túc Miên sáng rực như ban ngày.

"Lý Mỹ Lệ!!! Cố lên mà đi! Bọn tớ ở phía sau cậu đây!!!"

Cánh tay cô ấy giơ đến mềm nhũn nhưng vẫn không dám hạ xuống dù chỉ một chút.

Tiffany thì nhắm chuẩn những xác sống có thể bất cứ lúc nào thoát khỏi sự khống chế của chuông đồng, tinh thần không dám thả lỏng dù chỉ một giây.

Tỵ Thời đánh giá Túc Miên từ trên xuống dưới. Sau khi xác nhận cô không bị thương, anh mới tiếp tục ôm cô đi về phía trước.

"Bạn đồng hành của em mạnh đấy."

Anh lắc lắc chiếc chuông, đám xác sống lập tức bám theo.

Túc Miên hít hít mũi, cảm thấy hơi lạnh, cô ôm chặt lấy Tỵ Thời hơn.

Hiện tại, người an toàn nhất ngược lại chính là Túc Miên.

Thật ra trước kia Túc Miên rất ghét gánh vác trách nhiệm.

Bất kỳ loại trách nhiệm nào.

Gánh trách nhiệm đồng nghĩa với việc phải tiếp nhận đủ loại đánh giá từ bên ngoài, điều đó khiến cô lo âu và bất an.

Nhưng đến lúc thật sự phải bàn xem ai sẽ trở thành mồi nhử, cô lại chẳng hề do dự mà bước ra.

Bởi vì năng lực của mình, cô trở thành người phải gánh lấy trọng trách này.

Trải qua quá nhiều chuyện khiến cô từ một nhân vật nhỏ bé chán ghét thế giới trở thành người lãnh đạo đương nhiên phải gánh vác tất cả.

Cô bắt đầu tận hưởng cảm giác dẫn dắt mọi người giành chiến thắng.

Vinh quang khi giải quyết vấn đề khiến cô dần quên mất rằng bên cạnh mình vẫn còn rất nhiều người.

Gia đình, người yêu và bạn đồng hành.

"Xin lỗi, anh xử lý chút việc nên đến hơi muộn."

Túc Miên hé môi, đột nhiên cảm thấy nơi chóp mũi lạnh lạnh.

"Mưa rồi."

Cô ngẩng đầu nhìn lên trời.

Những hạt mưa lớn như hạt đậu rơi xuống, nhanh chóng nối thành một màn mưa dày đặc. Túc Miên giơ chiếc khăn voan đỏ khổng lồ trong tay lên, che trên đầu cả hai người.

Chỉ cần màu đỏ để thu hút quái vật nên cô không đội khăn voan, nhưng vẫn mang theo phòng hờ.

Không ngờ giờ lại thật sự có tác dụng.

"Mọi người mau quay về đi! Trời mưa rồi!"

Túc Miên quay đầu hét về phía sau.

Mặt Kiều Nhất Nặc đã bị mưa xối đến thảm hại, không còn phân biệt nổi đâu là mồ hôi đâu là nước mưa nữa. Cô ấy mạnh mẽ lắc đầu.

"Không được! Tối quá các cậu sẽ không nhìn thấy đường!"

Tiffany cũng cực kỳ cố chấp, không chịu rời đi.

"Tôi... tôi đã bỏ điểm mua đạo cụ rồi, không dùng thì phí lắm."

Cô ấy mỉm cười, vẫn dịu dàng như Tiffany trước đây. Dù tâm trạng thế nào cũng luôn mang dáng vẻ ôn nhu ấy.

Túc Miên mím môi, âm thầm ghi nhớ phần tình cảm này, không nói thêm nữa.

Phải nói rằng sức tay của Tỵ Thời thật sự kinh người.

Một tay ôm cô đi đường núi, tay còn lại vẫn có thể rung chuông. Đi gần nửa tiếng đường núi mà anh thậm chí còn không nhíu mày lấy một lần.

Túc Miên dùng hai tay chống chiếc khăn voan. Những tua rua vàng nơi viền khăn đỏ nhẹ nhàng quét qua gương mặt người đàn ông, như thể dựng nên một thế giới nhỏ chỉ thuộc về riêng hai người.

Túc Miên cong cong khóe mắt.

"Em khá muốn nhìn dáng vẻ anh bị vén khăn voan đấy."

Một câu nói chẳng đầu chẳng cuối.

Tỵ Thời nhướng mày nhìn cô.

"Là muốn nhìn... hay là muốn tự mình vén?"

Túc Miên chớp mắt, không đáp lời.

Nhưng vành tai hơi đỏ đã phản bội suy nghĩ thật sự của chủ nhân.

Tỵ Thời giơ tay lại lắc chiếc chuông.

Trong tình huống thế này mà vẫn có thể thả lỏng đến vậy, e rằng cũng chỉ có hai người họ.

Anh không vạch trần suy nghĩ của Túc Miên, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt nóng bỏng.

Đôi mắt ấy sâu thẳm không thấy đáy, thường ngày luôn mang ý cười.

Nhưng giờ phút này lại nghiêm túc đến lạ thường.

"Tất nhiên là được."

Tỵ Thời nhìn về phía trước.

"Miên Miên rất ít khi chủ động yêu cầu anh điều gì. Nếu đã có mong muốn, anh đương nhiên sẽ vô điều kiện đáp ứng."

Anh không thấy lời cô vừa nói có gì kỳ lạ.

Có lẽ cô gái chỉ nhất thời nổi hứng, hoặc vì thích anh nên mới muốn làm vậy.

Dù là lý do nào, anh cũng sẽ chiều theo cô.

Bởi vì cô là của anh, mà anh cũng là của cô.

Điều khiến Túc Miên không chống đỡ nổi nhất chính là dáng vẻ dịu dàng này của anh.

Cô luôn không chịu nổi.

Như muốn chuyển chủ đề, cô lên tiếng: "Đám xác sống này... từ đâu xuất hiện vậy?"

Tỵ Thời lắc đầu.

"Không rõ. Chỉ là loại dị thể cấp thấp thôi. Trước đó không lâu anh đã xử lý một lần, không biết hôm nay sao lại xuất hiện nhiều như vậy."

Túc Miên đột nhiên bắt được điểm mấu chốt trong lời anh.

Cô lặp lại: "Trước đó không lâu?"

"Trước đó... là bao lâu?"

Cô hỏi như vô tình nhắc tới.

Bước chân Tỵ Thời khựng lại rồi đáp:

"Tuần trước."

Nghe được câu trả lời của anh, bàn tay giấu trong tay áo của Túc Miên chợt siết chặt.

Cổ họng cô khô căng, cố gắng giữ nguyên biểu cảm.

"Ồ..."

Cô gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Càng đến gần tiền sảnh của thôn Á Sơn, đầu Túc Miên càng trở nên choáng váng.

Tiếng gọi lúc trước khi cô nhìn bộ giá y giờ càng rõ ràng hơn.

Nhưng phần nhiều chỉ là tiếng thì thầm thúc giục.

Túc Miên nghe không rõ, chỉ cảm thấy đầu óc mơ màng, tai ù lên từng hồi.

Một tiếng sấm vang dội.

Cô vừa đặt chân xuống đất thì cơ thể chao đảo.

Tỵ Thời biến mất rồi.

Chiếc chuông lại trở về tay cô.

Túc Miên đột ngột quay đầu.

Ngoài đám quái vật bị tiếng chuông giam giữ, Tiffany và Kiều Nhất Nặc cũng đã không còn.

Ngoài tiếng gió, tiếng mưa và tiếng gào rú của quái vật, nơi này yên tĩnh đến dị thường.

Thế giới trước mắt bắt đầu chồng chéo thành bóng mờ.

Cô lắc chiếc chuông, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang nhẹ nhàng dẫn mình đi về phía trước.

Xung quanh dần xuất hiện rất nhiều bóng người.

Trông giống ma quỷ...

Mà cũng giống thứ gì khác.

truyenfull,truyenfull vn