Dù sao thì tự nhiên có thêm một vị hôn phu, trong lòng vẫn thấy rất khó chịu.
Nghĩ ngợi một hồi, cô đã ăn hết hơn nửa phần cơm. Giải quyết nốt hai cái bánh đường dầu cuối cùng, Túc Miên lau miệng rồi bưng đĩa đi ra ngoài.
Cô vẫn chưa quên nhiệm vụ của mình, để phòng bất trắc còn xem lại gia quy thêm một lần nữa. Sau khi xác nhận không có bẫy quy tắc nào, cô đi lên thư phòng tầng ba.
Gõ cửa ba tiếng, Túc Miên nghe thấy một tiếng "vào đi", bèn đẩy cửa bước vào.
Nhưng cô khựng lại.
Căn phòng tối om, không bật lấy một ngọn đèn, chỉ có ánh đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào đôi chút, nhưng rèm cửa đã kéo kín nên ánh sáng chẳng đáng là bao.
Ý gì đây?
Mao Vinh Tuấn xấu quá không muốn gặp người à?
Túc Miên nghĩ lung tung trong đầu, chỉ có thể lờ mờ thấy một bóng người cao lớn đang ngồi trước bàn làm việc.
Cô bước tới, ngồi xuống đối diện anh ta.
"Đọc luôn sao?"
Túc Miên hỏi.
Thấy bóng người đối diện gật đầu, cô bắt đầu đọc thuộc lòng, giọng nói trong trẻo, không sót một chữ nào.
Cô có thể cảm nhận được người kia vẫn luôn nhìn mình chằm chằm, không chớp mắt, nhưng cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì.
Cả căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng nói của riêng Túc Miên.
Cô đọc cực kỳ trôi chảy, không hề vấp váp.
Người đàn ông đặt tay lên bàn làm việc, khẽ gõ vài cái, mang theo vẻ lười nhác.
"Điều thứ chín, nếu con dâu phạm quy, vị hôn phu sẽ thay mặt quản thúc. Hành vi của vị hôn phu được gia quy cho phép."
"Điều thứ mười, hậu viện nhà họ Mao và căn nhà cũ cuối ruộng lúa, nếu không phải ngày tế lễ thì không được tới gần."
"Điều thứ mười một, bất kỳ vật lạ nào cũng phải trả về chỗ cũ, vật về đúng chủ."
Dứt lời, không khí chìm vào im lặng.
"Tôi đọc xong rồi."
Túc Miên nhắc nhở, ngẩng đầu nhìn bóng người bất động kia.
"Đưa tay ra."
Túc Miên chẳng hiểu gì, đưa tay phải ra theo bản năng, còn tưởng đối phương muốn đưa thứ gì đó.
Kết quả một cây thước gỗ vụt xuống lòng bàn tay.
Túc Miên hít một hơi lạnh, theo phản xạ co ngón tay lại.
"Tôi dùng lực mạnh lắm à? Kêu cái gì?"
Túc Miên chớp mắt, hơi xấu hổ.
Được rồi, phản ứng bản năng trong bóng tối thôi.
Ngoài cảm giác lạnh buốt của cây thước, cơn đau âm ỉ chỉ kéo dài một giây rồi biến mất.
"Cách xưng hô ban đêm đâu?"
Túc Miên khựng lại.
Cô quên mất vụ này rồi.
Gia quy có nói cách gọi ban đêm và ban ngày khác nhau, nhưng lại chẳng nói rõ là gọi thế nào.
Vì thế cô bắt đầu động não điên cuồng.
Còn có thể gọi kiểu gì nữa?
Kiểu xưng hô này cần biểu đạt điều gì?
Là dạng quan hệ sao?
Ví dụ như chồng, ông xã, vị hôn phu?
Hay là kiểu thân mật hơn như cưng, bảo bối, thân yêu?
"...Vị hôn phu?"
Túc Miên tùy tiện chọn một cái.
Quả nhiên cây thước lại rơi xuống lòng bàn tay.
Chát—
Lần này tiếng vang rất rõ, mạnh hơn lúc nãy một chút.
Túc Miên co tay lại, thấy đối phương không có phản ứng tiếp theo, rõ ràng là muốn cô tiếp tục gọi.
Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể tiếp tục mở miệng.
"Chồng."
Chát—
"Cưng."
Chát—
"Thân yêu."
Chát—
Được rồi.
Thử đến đây thì Túc Miên đã có đáp án trong lòng.
Lòng bàn tay hơi tê, cô lắc lắc tay rồi bất ngờ giật lấy cây thước.
Ngay cả người đàn ông kia cũng chưa kịp phản ứng.
Cô dùng cây thước nâng cằm anh ta lên.
"Muốn nghe tôi gọi đến thế, sao anh không gọi cho tôi nghe trước đi?"
Hành động này quá mức táo bạo.
Ngoài Túc Miên ra thì chẳng ai làm nổi.
Người đối diện rõ ràng sững người, sau đó bật cười khẽ rồi nghiêng người tới gần.
"Vợ."
Túc Miên giả vờ hài lòng gật đầu, đặt cây thước xuống.
Người đàn ông nghiêng đầu, ra hiệu cô đáp lại.
Nhưng Túc Miên lại đứng dậy, vuốt chiếc đồng hồ trên tay.
Chiếc đồng hồ này được cô bỏ trong túi áo khoác, vừa nãy chạm thấy nên tiện tay đeo luôn.
Cô chậm rãi lặp lại gia quy.
"Điều thứ tư, con nối dõi nhà họ Mao là quan trọng nhất. Mọi việc ăn uống, nghỉ ngơi, tắm rửa của con dâu đều phải tuân theo sắp xếp của gia đình."
"Giờ tắm vừa khéo là chín giờ."
"Cho nên... xin lỗi nhé."
Trong mắt Túc Miên thoáng qua vẻ đắc ý.
Quy tắc chính là quy tắc.
Nếu bọn họ muốn dùng quy tắc làm khó cô, vậy cô cũng có thể dùng quy tắc để thoát thân.
Nên từ đầu cô đã tính sẵn thời gian.
Chỉ cần ở lại trong phòng nửa tiếng.
Nguy hiểm đến đâu đi nữa, Túc Miên không tin mình không chống nổi nửa tiếng đồng hồ.
Người đàn ông im lặng.
Cuối cùng anh ta giơ tay lên, chậm rãi vỗ hai cái.
"Giỏi lắm."
Giọng nói trầm thấp bình ổn, không nghe ra khen ngợi cũng chẳng nghe ra tức giận.
Nhưng theo cảm nhận chủ quan của Túc Miên, anh ta có hơi thất vọng.
Cũng giống như đã sớm biết cô sẽ làm vậy nên không hề bất ngờ.
"Nghỉ sớm đi, vợ à."
Túc Miên đáp một tiếng rồi đi ra khỏi phòng.
...
Sáng hôm sau, lần này các người chơi không bị đánh thức bởi tiếng hét phát hiện xác chết như thường lệ.
Mà là từng tràng tiếng gà gáy.
Người bị "tai nạn lao động" nghiêm trọng nhất chính là Mạnh Nhã Nhã.
Tối qua cửa phòng cô ta không đóng kín, sáng nay con gà trống trực tiếp gáy sát bên tai.
Túc Miên thức dậy rửa mặt, ngoài cửa truyền đến tiếng gõ.
Là bà cụ hôm qua phụ nấu ăn.
Trong tay bà ôm mấy bộ sườn xám được gấp vuông vức.
"Cô Lý, đây là lễ phục mời rượu mà nhà họ Mao chuẩn bị cho cô. Cô xem thử rồi chọn một bộ đi."
Túc Miên nhìn sang, mở từng bộ ra xem.
Bộ trên cùng là sườn xám màu đỏ thẫm, toàn thân thêu mẫu đơn hồng, sang trọng quý phái.
Bộ ở giữa là sườn xám đỏ sẫm xẻ tà cao, quyến rũ chói mắt, bên eo thêu vài đóa hải đường như máu loang ra, phóng túng rực rỡ.
Bộ cuối cùng khá bình thường.
Một bộ sườn xám đen dài kín đáo, nhưng vải được thêu chỉ vàng, dưới ánh sáng lấp lánh rực rỡ.
"Là chọn tùy ý sao?"
Túc Miên thử dò hỏi.
Cô đâu dám tiện tay lấy đại một bộ.
Như thế thì coi thường độ khó năm sao của nhà chính quá rồi.
Quả nhiên bà cụ cười khẽ lắc đầu.
"Đương nhiên phải chọn bộ mà nhà họ Mao thích."
Nhà họ Mao thích?
Cô hơi nghi hoặc.
Nhưng câu này có lẽ ám chỉ sở thích của Mao Vinh Tuấn.
Chỉ là làm sao biết anh ta thích kiểu nào?
Túc Miên suy nghĩ một chút rồi gấp quần áo lại.
"Bà ơi, mấy bộ này đều đẹp lắm. Cho cháu suy nghĩ một lúc nhé? Đợi cháu rửa mặt xong sẽ trả lời bà được không?"
Bà cụ gật đầu, ôm quần áo đi ra ngoài.
Túc Miên lập tức chạy ra khỏi phòng, nhìn trước ngó sau.
Sau khi xác định không ai chú ý mình, cô lén lên tầng ba.
Nếu là lễ phục mời rượu thì không chỉ cô mặc, Mao Vinh Tuấn cũng sẽ mặc.
Muốn chọn đúng thì phải xem anh ta mặc gì trước.
Trong lúc vô thức cô lại lần nữa đưa ra quyết định chính xác.
Túc Miên áp tai lên cửa phòng Mao Vinh Tuấn nghe động tĩnh bên trong, sau đó xoay tay nắm cửa, thử mở ra.
Phòng của Mao Vinh Tuấn cũng rất lớn.
Tuy không có ban công nhưng sang trọng hơn những phòng khác nhiều.
Trên tường treo tranh sơn thủy nổi tiếng và những bức thêu khổ lớn.
Bên trái bày đầy cúp và huy chương từ nhỏ đến lớn.
Chính giữa là một tờ giấy tuyên, nét bút trên đó còn chưa viết xong.
Cô vội vàng liếc qua, chỉ thấy nét chữ phóng khoáng ngang tàng, cực kỳ có cá tính, nhưng hoàn toàn không liên quan gì tới mẫu chữ kia.
Người nằm trên giường đang nghiêng người hướng ra cửa sổ, quay lưng về phía Túc Miên.
Túc Miên rón rén đi tới tủ quần áo, chậm rãi kéo mở.
Tủ vẫn phát ra tiếng "két" chói tai.
Túc Miên nín thở quay đầu lại, thấy người trên giường không có động tĩnh gì mới thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu lục tìm trong tủ quần áo.