"Tôi tên Tôn Nhị, đứng thứ hai trong nhà. Tôi và Tôn Cửu là người một nhà, con bé là em gái tôi, nhưng bọn tôi không thân lắm. Hồi nhỏ cha mẹ ly hôn, nó theo cha, còn tôi theo mẹ."
"Mẹ tôi..."
Cô ta đột nhiên ngừng lại, có chút do dự không biết có nên nói tiếp hay không.
"Mẹ tôi làm nghề đó... Nói chung cuộc sống của tôi không tốt lắm. Bà ấy bảo tôi giả làm cô dâu, biết đâu từ đó có thể sống tốt hơn."
Túc Miên buông tay khỏi Tôn Nhị.
Sau khi không còn nghe chị gái nói chuyện, Tôn Cửu cũng trở nên bình thường hơn.
"Tôi tên Tôn Cửu, đứng thứ chín. Tôn Nhị là chị tôi, nhưng sau này cha mẹ ly hôn."
"Tôi sống cùng cha, học đại học trên thành phố. Lần này đặc biệt tới tham dự lễ đính hôn vì chú Mao rất thân với cha tôi."
Cô ấy chỉ sang phía xa, ra hiệu cha mình đang ngồi ở một bàn khác, đã uống say khướt cùng đám ông lão rồi.
Túc Miên: "Tôi tên Lý Mỹ Lệ, người thôn Hưởng Sơn. Cha là thợ đóng giày, mẹ bán quần áo. Nhà họ Mao từng chiếu cố việc làm ăn của gia đình tôi, nên hôm nay tôi thay người nhà tới tham dự."
Túc Miên mặt không đổi sắc bịa đại một tràng.
Dù có hỏi thật thì người nhà họ Mao nào biết cô từng mua quần áo ở đâu.
Sau màn tự giới thiệu, với thân phận cô dâu, bọn họ đương nhiên sẽ phải ở lại nơi này.
Vấn đề mới lại xuất hiện.
Nhà họ Mao không chỉ có một căn nhà.
Nghiêm túc mà nói thì họ có hẳn vài căn, lại còn nằm liền thành một khu.
Nhà chính là nơi Mao Vinh Tuấn ở.
Một biệt thự nhỏ ba tầng có ban công sân vườn trên lầu hai, có thể nói là cực kỳ thoải mái.
Hai căn bên cạnh, một căn chỉ có thể gọi là nhà tranh, còn nuôi đầy gà vịt.
Chưa bước vào đã ngửi thấy mùi.
Căn còn lại khá hơn một chút, lát gạch men trắng rẻ tiền, nền xi măng.
Còn căn cuối cùng lại cực kỳ âm u.
Nó nằm bên kia cánh đồng lúa nhà họ Mao, bị thực vật um tùm che phủ, chỉ lộ ra phần cửa để tiện ra vào.
Tường đã ố vàng, có chỗ còn xám đen như từng bị cháy.
Con gái thứ hai của nhà họ Mao, Mao Ninh dẫn cả nhóm đi vòng quanh mấy căn nhà.
Cuối cùng cô bé dừng chân.
Rõ ràng mới năm tuổi nhưng nụ cười lại đầy ẩn ý, âm trầm đáng sợ.
"Trong nhà không đủ phòng rồi. Nhà chính chỉ ở được một chị, nhà tranh ở một chị, nhà gạch trắng ở hai chị, còn căn đối diện kia ở hai chị."
Kiều Nhất Nặc nuốt nước bọt, đến nhìn sang phía đối diện cũng không dám.
"Ai dám ở bên kia chứ..."
Đương nhiên trò chơi chẳng cho họ thời gian suy nghĩ.
【Đinh đoong — Sự kiện ngẫu nhiên cấp độ kích hoạt.】
【Cấp độ hiện tại: C】
【Hãy hoàn thành lựa chọn sau trong vòng mười phút】
【Lựa chọn 1: Nhà chính (biệt thự ba tầng), chỉ cho phép một người ở. Mỗi ngày cần hoàn thành nhiệm vụ đặc biệt do Mao Vinh Tuấn chỉ định. Không đảm bảo tính mạng. Mức nguy hiểm: ★★★★★】
【Lựa chọn 2: Nhà tranh (trại gà vịt), chỉ cho phép một người ở. Điều kiện sinh hoạt kém. Mỗi ngày cần chăm sóc gia cầm. Mức nguy hiểm: ★】
【Lựa chọn 3: Nhà gạch men trắng (nhà ở đơn giản), có thể ở hai người. Nhà dành cho khách. Có khả năng kích hoạt nhiều nhiệm vụ sự kiện khác nhau. Những người gặp phải bao gồm nhưng không giới hạn: trưởng bối nhà họ Mao, công chức, Quản trò của phó bản này... Không đảm bảo tính mạng. Mức nguy hiểm: ★★★★】
【Lựa chọn 4: Nhà cũ âm u, có thể ở hai người. Thỉnh thoảng gặp cô hồn dã quỷ, nhưng đều là người chết trên núi, tính tình không quá hung dữ. Nhiệm vụ không thường xuyên. Mức nguy hiểm: ★★★】
Kiều Nhất Nặc chẳng biết ngậm đâu ra một cọng cỏ đuôi chó.
"Căn nhà gạch trắng kia vậy mà còn nguy hiểm hơn căn đối diện luôn à."
"Không chỉ thế, lựa chọn một và ba còn ghi rõ không đảm bảo tính mạng."
Tiffany cau mày nói.
Ngược lại căn nhà cũ âm u nhìn đáng sợ nhất lại có đảm bảo sinh tồn.
Nhà tranh tồi tàn thì mức an toàn cao nhất.
Nhiệm vụ mỗi ngày chắc chỉ là xúc phân, cho gà vịt ăn gì đó thôi.
"Tôi vào nhà chính."
Túc Miên đứng dậy.
Kiều Nhất Nặc trợn to mắt.
"Cậu điên à?"
Túc Miên lắc đầu.
"Nhà chính sẽ có nhiều manh mối hơn, thuận lợi cho việc phá án. Tuy hiện giờ chưa rõ người chết là ai, nhưng phần lớn chắc chắn liên quan tới Mao Vinh Tuấn."
Lời giải thích này nhanh chóng thuyết phục mọi người.
Không ai nghĩ tới chuyện liệu cô có phải hung thủ muốn che giấu manh mối hay không.
Dù sao mức nguy hiểm năm sao, chẳng ai dám mạo hiểm.
Nhưng Túc Miên dám.
Cô giả vờ hy sinh, thực chất là muốn biết manh mối sớm hơn người khác để tiện khống chế cục diện.
Còn mức độ nguy hiểm?
Cô không quan tâm.
Hơn nữa Túc Miên có yêu cầu khá cao với giấc ngủ.
Nếu thật sự phải ở nhà tranh hay căn đối diện kia, chính cô cũng không chịu nổi.
"Vậy bọn tôi..."
"Chọn nhà gạch trắng."
Hai chị em sinh đôi chọn căn có mức nguy hiểm cao thứ hai.
Nhìn qua cũng giống người chơi cấp cao.
Ba người còn lại vẫn chưa quyết định.
Mạnh Nhã Nhã đỏ bừng mặt, cuối cùng vẫn dày mặt mở miệng:
"Tôi... tôi lần đầu chơi trò này, có thể để tôi ở nhà tranh không?"
Tiffany nhìn Kiều Nhất Nặc rồi mỉm cười dịu dàng.
"Tôi không vấn đề gì, còn cô?"
Kiều Nhất Nặc gãi đầu bứt tai nhìn sang Túc Miên.
Túc Miên gật đầu.
"Đi đi. Hai người vẫn tốt hơn một người. Cô ấy cũng là người chơi cấp cao, lúc cần còn có thể bảo vệ cậu."
Lời này rơi vào tai Tiffany lại biến thành đang khen mình.
Cô ta lén cong khóe môi.
"Yên tâm đi Phú Quý, Mèo Ragdoll đã nhờ tôi bảo vệ cô rồi, tôi chắc chắn sẽ cố hết sức."
Kiều Nhất Nặc trợn mắt tức giận.
"Cái gì gọi là cô ấy nhờ cô bảo vệ tôi? Đồ trà xanh!"
Cô ấy hừ hừ hai tiếng.
Dù đồng ý nhưng vẫn cực kỳ không phục.
"Tôi tự bảo vệ được mình, còn nữa, gọi tôi bằng nickname. Tôi tên Lập Hạ."
Nghe gọi "Phú Quý" cứ như đang gọi chó vậy.
Cô ấy thật sự chịu hết nổi rồi.
Sau khi bàn bạc xong chỗ ở, các người chơi tách ra.
Kiều Nhất Nặc cực kỳ không nỡ rời Túc Miên, cuối cùng bị Tiffany kẹp cổ kéo đi.
Trước cửa căn nhà gạch trắng của hai chị em sinh đôi còn có rất nhiều khách khứa.
Họ tụ tập đánh bài chơi mạt chược.
Vừa thấy hai chị em bước vào, tất cả lập tức nhìn sang bằng ánh mắt âm u, động tác trên tay cũng đồng loạt dừng lại.
Mạnh Nhã Nhã rợn tóc gáy thu hồi ánh mắt, vội vàng chạy về phía nhà tranh của mình.
Mao Ninh ngẩng đầu, cười hì hì nhìn Túc Miên.
"Chị dâu, chúng ta đi thôi?"
Túc Miên dựng ngón tay trước môi, ngồi xổm xuống xoa đầu cô bé.
"Ở ngoài cứ gọi chị là chị gái thôi."
Mao Ninh hơi khó hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Dù Túc Miên không hiểu vì sao cha Mao không nhận ra cô dâu thật, nhưng cô con gái út nhà họ Mao lại nhận ra được, cô cũng không đào sâu thêm.
Hai người dắt tay nhau bước vào nhà chính.
Trong sân trước vẫn còn vài ông lão bà lão đang đóng gói thức ăn thừa.
Đám họ hàng bên nhà họ Mao đều kéo sang căn nhà gạch trắng bên cạnh.
Ngoài cổng lớn bỗng truyền tới một trận náo nhiệt.
Cha Mao đã dẫn Mao Vinh Tuấn trở về.
Mọi người đều tò mò về cậu cả nhà họ Mao, vừa nghe thấy người đã về liền xúm tới hỏi han vài câu.
Người nọ dáng người cao ráo.
Bị một đám người vây quanh mà vẫn lộ được bờ vai, nhìn là biết thường xuyên vận động.
Thân hình khỏe mạnh ung dung.
Nhưng từ góc độ của Túc Miên, cô chỉ nhìn thấy phía sau đầu anh ta cùng vài câu nịnh nọt vang lên.
"Vừa nhìn đã biết là người có học thức rồi."