Kịch Bản Giết Người Vô Hạn

Chương 157: Rắn đuôi đỏ

"Tôi không hiểu lắm, vừa hay có thể tìm chú Hoàng thảo luận thử! Túc Miên, tôi đi trước nhé, không thì chú ấy đi mất!"

Nói rồi anh ta ôm chiếc túi đeo chéo chạy vội lên phía trước. Đi gấp quá nên thẻ sinh viên rơi khỏi túi.

Chắc hôm nay vừa thi xong là chạy tới nghe tọa đàm luôn, Túc Miên lập tức nhặt thẻ sinh viên lên đuổi theo.

Hoàng Văn Sáng đang được một đám lãnh đạo vây quanh, những nhà nghiên cứu khác của viện sinh học cũng đang giới thiệu các dự án gần đây với vài vị lãnh đạo.

Trung tâm hoạt động sinh viên đông nghịt không lọt nổi nước, Hoàng Bách Ân lại không cao, chen vào đám người một cái là mất hút.

Túc Miên đau cả đầu, cố chen qua một đám lãnh đạo, tình nguyện viên và nhân viên nghiên cứu.

"Hoàng Bách Ân!"

Cô chen lên phía trước, không cẩn thận giẫm phải chân một nữ nghiên cứu viên mặc blouse trắng.

Người phụ nữ khẽ "xuýt" một tiếng rồi quay mặt lại.

"Xin lỗi..."

Túc Miên vội vàng xin lỗi rồi chen qua đám đông, nhưng ngay sau đó mới nhận ra có gì đó không đúng. Cô lập tức quay đầu lại, nhưng người phụ nữ đeo kính gọng mảnh kia đã biến mất rồi.

Thoạt nhìn, gương mặt ấy rất giống bác sĩ tâm lý của cô — bác sĩ Mã.

Nhưng sao có thể chứ?

Bác sĩ Mã chỉ là bác sĩ tâm lý thôi, sao lại có liên quan đến viện nghiên cứu sinh học được...

"Túc Miên!"

Hoàng Bách Ân thở hồng hộc chạy quay lại.

"Lúc nãy tôi mới phát hiện thẻ sinh viên bị rơi mất, vừa rồi cậu gọi tôi à?"

Túc Miên hoàn hồn.

"Ừ."

Cô đưa thẻ sinh viên cho anh ta.

"Cảm ơn cậu nhé Túc Miên, người vừa đẹp vừa tốt bụng, đúng là Thánh nữ đại nhân danh xứng với thực!!!"

Câu này anh ta hét to đến mức ai không biết còn tưởng bệnh tuổi teen tái phát. Mấy tình nguyện viên lập tức nhìn sang bằng ánh mắt kỳ quái, Túc Miên vội bịt miệng anh ta lại.

"Cậu muốn chết à."

Hoàng Bách Ân chắp hai tay, đáng thương nhìn cô cầu xin. Túc Miên mới buông tay ra.

"Tôi đi tìm chú Hoàng trước đây, tạm biệt Túc Miên!"

Túc Miên vẫy tay chào anh ta, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn. Cô vừa đi vừa ngoái đầu lại mấy lần, cuối cùng mơ màng quay về ký túc xá.

Vừa mở cửa bước vào đã thấy Kiều Nhất Nặc lén lút trèo lên giường.

"Cậu làm gì đấy?"

Kiều Nhất Nặc giật mình hét lên một tiếng, tội nghiệp nhìn cô.

"Tôi tưởng tới giờ rồi..."

"Tới giờ gì?"

Túc Miên khó hiểu nhìn cô. Kiều Nhất Nặc giơ điện thoại cho cô xem.

"Tôi thấy có người chơi nghiên cứu ra quy luật chu kỳ xuyên không hoàn chỉnh rồi. Theo thời gian này thì tụi mình sắp phải đi rồi."

Túc Miên còn đang định hỏi "thật hay giả vậy", thì cánh cửa chưa kịp đóng bỗng bị ai đó đạp tung.

Một bóng người xông vào, vừa nôn khan vừa bóp cổ mình, toàn thân co giật ngã vật xuống đất.

"Hứa Thanh Thanh, cậu sao thế?!"

Kiều Nhất Nặc vội vàng leo xuống giường.

Túc Miên muốn đỡ người dậy, nhưng tay chân cô ấy như bị ghim chặt xuống đất, nặng đến mức không nhấc nổi.

"Ọe... tôi... tôi không sao..."

"Cậu như vậy mà còn không sao! Mau gọi..."

Tiếng nói đột ngột dừng lại.

Túc Miên thầm kêu không ổn.

Hai người nhìn nhau, cam chịu nhắm mắt lại. Chiếc điện thoại rơi xuống đập vào tay Hứa Thanh Thanh, video trên màn hình tự động chuyển tiếp.

"Quận Đấu Xuyên xuất hiện nhiều người mất giác quan, hành vi kỳ quái, nghi là dịch bệnh hiếm gặp lây lan. Chẳng lẽ học thuyết thoái hóa của viện sinh học không còn là trò cười của thế kỷ hai mươi mốt..."

...

Bàn dài của Hội Trọng Tài 12 vThời Thần.

Tý Thời ngồi ở vị trí chủ tọa.

Bên cạnh là Sửu Thời bị thương nặng, sừng trâu gãy mất một chiếc, kinh mạch nơi cổ tay vẫn còn chảy máu, cau mày im lặng.

Mà phía đối diện bàn dài là Tỵ Thời — kẻ đã đeo lại chiếc mặt nạ trắng trống rỗng sau khi hoàn thành nhiệm vụ trở về.

"Con rắn ngoan cố không biết hối cải, ngươi hoàn toàn quên mất con đường mình đã đi qua rồi!"

Tý Thời đập bàn đứng bật dậy, nghiến răng nghiến lợi, ngón tay run rẩy chỉ vào Tỵ Thời.

"Chúng ta là sinh vật cao cấp của không gian! Sao có thể vì một người chơi thấp kém mà đánh nhau đến mức này!"

Mùi Thời cười khẩy.

"Thống chủ, hắn vốn dĩ cũng là sinh vật cấp thấp mà. Thích con người thấp kém thì có gì lạ đâu?"

Tỵ Thời im lặng, không nói lời nào.

Tý Thời lắc đầu.

"Chúng ta đều là Thần... chỉ có ngươi... chỉ có ngươi là thứ được kéo vào cho đủ số."

Ông ta không nói hết câu, sợ mình cũng sẽ giống Sửu Thời, bị tên điên này công kích không phân biệt sống chết.

Nhưng sự thật đúng là như vậy.

Mười hai trọng tài của 12 Thời Thần ban đầu đều là thần linh của một thế giới nào đó. Chỉ riêng hóa thân của Xà thần là mãi không tìm được, thế nên Chủ Thần đã phát hiện một con rắn đuôi đỏ trong một tiểu thế giới.

Đúng vậy, bạn không nghe nhầm đâu.

Không phải Jörmungandr, cũng không phải Medusa.

Mà chỉ là một loài trăn cảnh khổng lồ không độc, được nuôi trong nhà.

Để biến anh thành một trọng tài hoàn toàn lạnh lùng, thậm chí tàn nhẫn, Chủ Thần tự tay rút đi lòng trắc ẩn và sự thương xót của anh, chỉ để lại một cái xác rỗng có thể hoàn mỹ thực thi thần dụ.

Mà thân xác phàm tục thì sẽ biết đói.

Chủ Thần lại lợi dụng chính điều đó, ném anh vào vô số thế giới khác nhau, ép anh phải ăn sạch thi thể của những kẻ từng dùng lòng tốt bao bọc anh.

Con đường thành thần của Tỵ Thời là một bậc thang máu thịt phủ đầy gai nhọn.

Khác với những tồn tại sinh ra đã mang thần cách, anh là cổ vương bò ra từ núi thây biển máu của phàm nhân.

Ở những thế giới đó, anh lớn lên với thân phận con người.

Đến khi trưởng thành, lại dùng thân phận loài rắn để ăn thịt những người từng ở bên mình.

Mỗi lần nhai nuốt đều lẫn theo những mảnh vụn ký ức.

Chiếc áo người phụ nữ vá cho anh trong đêm đông.

Những con chữ bạn đồng hành dạy anh nhận biết vào mùa xuân.

Nửa cái bánh ông lão nhét vào tay anh trước lúc lâm chung.

Tất cả những thứ ấm áp, mang theo nhịp tim ấy, cuối cùng đều hóa thành mùi tanh mặn giống hệt trong miệng anh.

Sau hết lần này đến lần khác nghe Chủ Thần nói: "Ngươi không giống bọn họ."

Con rắn nhỏ ấy cuối cùng đã chôn vùi toàn bộ cảm xúc vốn không nơi phát tiết từ lâu, trở thành thần.

Cũng trở thành một kẻ điên triệt để.

Những ngày đầu, Tỵ Thời giống hệt một tên sát nhân phát cuồng, hung tàn đến mức đáng sợ.

Sau đó bị kéo về cải tạo.

Rồi mới bắt đầu "mỉm cười phục vụ".

Con đường đã đi qua quá khổ sở...

Anh không muốn nhớ lại nữa.

"Năm đó đúng là tôi quá qua loa."

Trên bệ nổi lơ lửng giữa không trung, giọng phụ nữ vọng đến từ phía xa.

Các vị thần đều ngẩng đầu nhìn lên rồi đồng loạt cúi đầu xuống, nghênh đón sự xuất hiện của Chủ Thần.

Trong mắt Tý Thời thoáng qua vẻ kinh ngạc.

Dạo gần đây Chủ Thần xuất hiện quá thường xuyên, e rằng sắp có đại sự xảy ra.

Bà hoàn toàn không giống hình tượng thần linh trong tưởng tượng của con người.

Không giống Zeus, râu tóc cuồn cuộn như mây sấm, thân trên tr*n tr** quấn đầy tia chớp, dưới vương tọa chất đống lông đại bàng và đá núi cháy đen.

Không giống Odin, một mắt ẩn dưới mũ choàng, trường thương tựa vai, quạ đen đậu trên vai khàn giọng kêu vang.

Không giống thiên sứ, sáu cánh che trời, thân thể ghép từ ánh sáng và lửa, khuôn mặt bị vô số vòng tròn và con mắt phủ kín, mãi mãi lơ lửng giữa không trung.

Cũng không giống Phật Đà, kim thân ngồi ngay ngắn, nhục kế cao vút, mắt khép hờ, đài sen cùng khói hương ngăn cách ngài với thế tục.

Bà chỉ trông như một con người bình thường.

Thậm chí còn mặc blouse trắng, sống mũi đeo kính.

Thế nhưng bà lại chính là Chủ Thần, cũng là Thần Sáng Thế.

Ánh mắt của Mã Hữu Tuệ từ trên cao nhìn xuống Tỵ thời.

Vị thần mà bà hao tổn tâm huyết bồi dưỡng từ một sinh vật trí tuệ thấp thành chúa tể cao cấp này, giờ lại làm ra hành động vượt ngoài khuôn phép như vậy.

Nhưng cũng không hẳn là vượt ngoài khuôn phép.

Dù sao việc anh có thể sinh trưởng ra huyết nhục, xét cho cùng... vẫn là nhờ cô gái ấy.

truyenfull,truyenfull vn