"Evelyn?"
"Bruce."
Mắt anh ta lập tức sáng rực lên, đảo mắt nhìn quanh một vòng, xác nhận bên cạnh Túc Miên không có ai mới ngồi xuống chỗ này.
"Cậu tên gì vậy?"
"Túc Miên."
"Ồ ồ, tôi tên Hoàng Bách Ân, học ngành thú y."
Túc Miên đoán chắc anh ta chủ động đến đây, trên tay còn cầm một cuốn sổ tay tuyên truyền của buổi tọa đàm.
Tình nguyện viên ra hiệu cho mọi người giữ trật tự, ánh đèn dần tối xuống. Không lâu sau, một người đàn ông trung niên mặc vest nâu bước lên sân khấu, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Hoàng Bách Ân trông cực kỳ phấn khích, vỗ tay mạnh hơn hẳn người khác, còn che miệng thì thầm giới thiệu với Túc Miên.
"Viện sĩ Hoàng Văn Sáng, họ hàng bên phía nhà tôi đó."
Túc Miên hiểu ra, thảo nào kích động như vậy, hóa ra là người nhà.
Hoàng Văn Sáng chỉnh lại micro, micro bất ngờ phát ra tiếng hú chói tai, mấy sinh viên ngủ gật ở hàng cuối lập tức giật mình tỉnh dậy.
"Chào buổi chiều các em."
"Tôi là một nhà nghiên cứu đến từ Viện Nghiên cứu Sinh học Phong Kinh, hôm nay đến để phổ cập một chút kiến thức cho các tài tử của Đại học Kinh."
"Nghe nói Đại học Kinh nhân tài đông đúc, vậy chắc chăm chú nghe một buổi tọa đàm nhỏ cũng không khó đâu nhỉ? Nào, chúng ta nhìn khẩu hiệu này..."
"Đúng là khiêm tốn ghê, rõ ràng là viện trưởng mà lại nói mình chỉ là nghiên cứu viên."
Hoàng Bách Ân chống cằm, cả người như đang phát sáng lấp lánh, không biết là đang tự nói với bản thân hay đang nói với Túc Miên.
Túc Miên: Mấy suy nghĩ trong đầu thật sự không cần nói ra đâu.
"Hôm nay chúng ta sẽ tập trung vào một vấn đề sinh học cơ bản nhưng cũng vô cùng rộng lớn: trên chính loài người chúng ta, tiến hóa và thoái hóa."
"Hai nguồn sức mạnh tưởng chừng đi ngược nhau ấy đã cùng tồn tại theo một cách cực kỳ phức tạp như thế nào, đồng thời định hình sâu sắc trạng thái hiện tại của chúng ta, đặc biệt là hệ miễn dịch mà chúng ta dựa vào để sinh tồn."
"Tiến hóa với thoái hóa cùng tồn tại á? Tôi chịu luôn rồi đó? Thuyết tiến hóa bị tiến hóa mất luôn rồi hả thầy?"
Nam sinh ngồi bên phía còn lại của Túc Miên không chơi game được nữa, bắt đầu chen lời. Có vẻ chuyên ngành của anh ta có liên quan đến buổi tọa đàm này nên bắt bẻ cũng cực kỳ thuận miệng.
"Cậu im được không? Không muốn nghe thì ra ngoài!"
Hoàng Bách Ân vượt qua Túc Miên, lấy hết can đảm thấp giọng quát sang bên kia.
"Một biến dị gen cực nhỏ có thể thông qua hiệu ứng dây chuyền phức tạp dẫn tới sự tăng cường tiến hóa vượt bậc về năng lực phòng vệ, nhưng cũng có thể gây ra sự sụp đổ thoái hóa mang tính thảm họa. Ngưỡng giới hạn và điểm tới hạn trong đó, chúng ta còn chưa hiểu rõ."
"Cậu còn cãi với tôi nữa à? Cậu biết người ta đang nói cái gì không? Đúng là đám dân khối xã hội ngu dốt."
"Ê ê ê??? Dân xã hội thì làm sao hả?"
Hoàng Bách Ân còn chưa kịp đáp lời thì mấy nữ sinh ngồi hàng trên đã nổi giận trước.
"Thời đại nào rồi mà còn kiểu này? Bím tóc nhà cậu chưa cắt à? Nhà Thanh diệt vong lâu rồi đấy."
Rõ ràng sức chiến đấu của mấy cô gái mạnh hơn nam sinh kia rất nhiều, mặt cậu ta lúc xanh lúc trắng.
Ỷ trên sân khấu đang giảng nên người khác không nghe thấy, cậu ta trợn trắng mắt, lẩm bẩm chửi bới gì đó.
Mấy cô gái lập tức không nhịn nổi nữa, đứng bật dậy.
"Cậu nói cái gì đấy? Có giáo dục không vậy!"
"Mỗi mình cậu biết chửi à? Hả? Có giỏi thì ra ngoài chửi với chị!"
"Mấy em kia đang làm gì vậy?"
Hoàng Văn Sáng trên bục giảng nhíu mày, mạch suy nghĩ bị cắt ngang. Ông ấy day day trán rồi lật tìm bản thảo.
Mấy tình nguyện viên đưa bọn họ ra ngoài, trong hội trường vang lên tiếng xì xào bàn tán. Hoàng Văn Sáng cố nén cảm xúc, cuối cùng vỗ mạnh xuống bàn, cả hội trường lập tức yên lặng.
"Các em... các em!"
"Tôi biết khoa học thường rất khô khan, nhưng các em nghe thử xem, biết đâu lại phát hiện ra điều gì thú vị? Biết đâu sau này sẽ có lúc dùng tới?"
Trong ánh mắt ông mang theo sự tiếc nuối và thất vọng sâu sắc, như thể hận sắt không thành thép.
Túc Miên nghiêng đầu, khoanh tay, hơi khó hiểu.
Nếu chỉ đơn thuần là phổ cập kiến thức thì bị một màn náo loạn nhỏ cắt ngang, đáng lẽ nên bực bội hoặc tức giận mới đúng.
Nhưng cảm xúc mất kiểm soát của ông ấy dường như không xuất phát từ sự hỗn loạn trật tự. Ánh mắt ấy quá nặng nề, như thể thông qua đám sinh viên này mà nhìn thấy vận mệnh của cả một tập thể nào đó.
Đợi hội trường hoàn toàn yên tĩnh, ông ấy không tiếp tục nhìn slide vẫn dừng ở tiêu đề nữa mà bắt đầu kể một câu chuyện nhỏ.
"Khi tôi học tiến sĩ, từng nuôi một hộp ruồi giấm."
"Một hộp rất nhỏ, dùng để quan sát một dấu hiệu gen cực kỳ vi mô."
"Mỗi ngày đều ghi chép tần suất rung cánh, phản ứng với ánh sáng, tập tính giao phối của chúng, số liệu chính xác đến từng mili giây."
"Có một buổi sáng, tôi phát hiện toàn bộ ruồi giấm trong hộp đều chết hết."
Lúc này tất cả sinh viên đều ngẩng đầu lên. Cũng phải cảm ơn màn cãi vã ban nãy, nếu không tỷ lệ ngẩng đầu trong buổi tọa đàm này chắc chẳng cao đến vậy.
"Không có nguyên nhân. Ít nhất lúc đó nhìn là như vậy. Chỉ là tối hôm trước hệ thống điều hòa gặp trục trặc, nhiệt độ dao động 0,5 độ."
"0,5 độ, với chúng ta ngồi trong hội trường này mà nói, có lẽ chỉ là cảm giác 'hôm nay hơi lạnh' hoặc 'hơi ngột ngạt'."
"Nhưng với hộp ruồi giấm kia, đó là điểm tới hạn trên đường cong sinh tồn của chúng."
Ông ấy cúi đầu xuống, không rõ là đang nhìn bản thảo hay thứ gì khác.
"Chúng ta luôn rất giỏi phân biệt 'chúng ta' và 'chúng nó', cũng rất giỏi cho rằng, chỉ cần biến đổi không xảy ra trong chiếc hộp của mình, thì mãi mãi nó chỉ là câu chuyện ở nơi xa xôi."
Im lặng vài giây, Hoàng Văn Sáng khẽ nói "Lạc đề rồi", sau đó lại đưa nội dung quay về chủ đề chính.
Ông ấy chỉ lên slide, các sinh viên lại cúi đầu xuống. Nhưng Túc Miên nghe cực kỳ chăm chú.
Có lẽ điều này hơi trẻ con, nhưng cô thực sự bị câu chuyện ấy chạm đến.
Có thể vì khả năng cảm nhận cảm xúc của cô quá mạnh. Túc Miên nhận ra trong lời nói của ông ấy có ẩn chứa cảm giác nguy cơ và ám chỉ, khiến cô không cách nào thuyết phục bản thân ngừng nghe.
Khoảng thời gian tiếp theo, Túc Miên và Hoàng Bách Ân ngồi bất động như hai pho tượng.
Hoàng Bách Ân đơn thuần vì ngưỡng mộ, còn Túc Miên lại vì những thứ khác.
Dù rất nhiều thuật ngữ chuyên ngành cô không hiểu, nhưng nếu dùng cách dễ hiểu để lý giải, thì đại khái lý thuyết này có nghĩa là:
"Tiến hóa và thoái hóa cùng tồn tại, đồng thời có liên quan tới hệ miễn dịch. Những người sở hữu hệ miễn dịch đặc dị sẽ tiến hóa, còn những người không có sẽ thoái hóa. Triệu chứng thoái hóa thì chưa rõ, bởi tất cả vẫn chỉ là giả thuyết."
"Vẫn chỉ là giả thuyết."
Câu này người đàn ông kia lặp đi lặp lại rất nhiều lần, như thể là lời bổ sung vì tính nghiêm cẩn của khoa học, nhưng cũng giống như đang để lại cho bản thân một con đường lui.
Khi bài diễn thuyết kết thúc, Túc Miên chớp đôi mắt đã khô rát. Vừa quay đầu lại liền giật mình.
Mặt Hoàng Bách Ân đỏ như mông khỉ, trông như vừa bị bài tọa đàm k*ch th*ch tinh thần mạnh mẽ.
"Chú Hoàng giỏi quá! Tôi nhất định phải học theo chú ấy! Tôi cũng muốn học tiến sĩ, cũng muốn vào viện nghiên cứu sinh học!"
Túc Miên tắt ghi âm trên điện thoại, cười như không cười nhìn anh ta.
"Cậu hiểu được bao nhiêu?"
"Ờ..."
Hoàng Bách Ân như bị tạt một chậu nước lạnh, lắp bắp nửa ngày không nói nên lời, nhưng ngay giây tiếp theo đôi mắt lại sáng lên.