Vương Triết sững người.
Câu nói ấy quá đột ngột, như một cú đánh phủ đầu.
Nhưng khi đối diện với gương mặt thanh lạnh đầy mê hoặc kia, rõ ràng là đang bị mắng, vậy mà trong khoảnh khắc anh ta lại nảy sinh một cảm giác sung sướng quỷ dị.
...Khoan đã, đệt, anh ta đang nghĩ cái quái gì vậy?!
Anh ta luống cuống lắc đầu, giọng khàn khàn:
"Tại sao cô lại nói vậy..."
"Nếu tôi là hung thủ, tôi sẽ không nói cho các cậu biết tôi và Lâm Tiểu Phàm là thanh mai trúc mã. Vì như thế, kết quả sẽ là bị anh ta đóng đinh luôn cái danh hung thủ."
"Đúng ha!"
Vương Triết chợt bừng tỉnh, suýt nữa bị Chu Diệc Thần dẫn dắt lệch hướng.
Anh ta vội vàng xin lỗi Túc Miên, rồi trơ mắt nhìn cô gái lạnh nhạt rời đi, từ đầu đến cuối chẳng cho anh ta lấy một ánh nhìn, chỉ để lại mình anh ta đứng đó âm thầm thưởng thức.
[Ọe, lòng dạ ghê tởm thật đấy. Còn cố tình đợi cô đi rồi mới nói với bọn họ nữa chứ.]
4399 buông lời châm chọc.
Túc Miên che đi vẻ lạnh lẽo và chán ghét nơi đáy mắt.
Tấm ảnh kia vốn là để chứng minh cô và Lâm Tiểu Phàm là thanh mai trúc mã.
Cô không ngờ Chu Diệc Thần lại dùng nó để bóp méo trắng đen như vậy, đúng là mở mang tầm mắt.
[Nhưng Miên Miên à, tại sao cuối cùng cô lại bỏ phiếu cho Ôn Tử Duệ?]
Túc Miên day nhẹ mi tâm.
"Phương pháp loại trừ thôi. Tạm thời tôi chỉ có thể tin Ngư Mạo Mạo không nói dối, còn Lâm Tiểu Phàm đúng là đã được nhận nuôi."
Lạc Tri đã chết.
Nhưng buổi tiệc tối vẫn diễn ra như thường.
Lý do là bọn trẻ đã chuẩn bị rất nhiều tiết mục cho ngày hôm nay, chúng không muốn lãng phí khoảng thời gian này.
Lúc hoàng hôn, ánh tà dương xuyên qua rèm chớp tạo thành những vệt màu khác nhau.
Tất cả bọn trẻ đều căng thẳng chuẩn bị, như thể đã quên mất chuyện ban ngày từng có người chết.
Một bé gái trang điểm sân khấu chọc chọc vào eo Túc Miên.
Là Lục Lục.
"Mễ Quả, bọn em có chuyện muốn nhờ chị."
Túc Miên gập bản đồ lại, liếc nhìn Lục Lục.
"Nói đi."
Phía sau Lục Lục nhảy ra một cậu bé đeo mặt nạ sói.
"Lạc Tri đi rồi, không còn ai diễn công chúa giúp tụi em nữa. Mễ Quả, chị giúp tụi em được không?"
Túc Miên ngồi xổm xuống, vẻ mặt có chút khó hiểu.
"Tại sao lại chọn tôi? Ở đây còn nhiều bạn nhỏ như vậy mà."
Hai đứa trẻ nhìn nhau.
Lục Lục nhe hàm răng trắng bóng cười với cô.
"Vì bọn em thấy Mễ Quả là cô gái đẹp nhất cô nhi viện!"
"Đúng đúng!"
Cậu bé bên cạnh lập tức phụ họa.
Túc Miên bất đắc dĩ bật cười.
"Dẻo miệng thật."
Cô nhìn hai đứa trẻ lanh lợi đầy mong đợi.
"Vậy tôi sẽ được gì nào?"
Lục Lục hưng phấn giơ cao kịch bản.
"Mễ Quả, em có thể cho chị tuyển tập câu nói bá đạo của mười hai cung hoàng đạo!"
"...?"
Khóe miệng Túc Miên giật giật.
Cô thu lại nụ cười, đứng dậy định đi luôn.
Lục Lục vội nhét kịch bản vào lòng bạn mình rồi cuống cuồng kéo cô lại.
"Ơ! Mễ Quả, chị muốn gì cứ nói mà, đừng đi~"
Cô bé túm chặt váy xếp ly của Túc Miên không chịu buông.
Túc Miên giả vờ bất lực quay đầu lại.
"Chị không cần tuyển tập câu nói bá đạo mười hai cung hoàng đạo đâu. Nhưng mà... sau khi bữa tiệc kết thúc, chị muốn em giúp một chuyện."
"Đương nhiên được ạ!"
Lục Lục không chút do dự gật đầu.
Cậu bé đưa kịch bản cho cô.
Túc Miên mở ra xem, còn Lục Lục đứng bên cạnh giải thích.
"Câu chuyện tụi em dựng kể về việc công chúa suýt bị chó sói ăn thịt, may mà hoàng tử kịp thời xuất hiện cứu cô ấy."
"Ban đầu cứ tưởng hai người sẽ sống hạnh phúc mãi mãi, nhưng công chúa lại bị hoàng tử giam cầm. Cuối cùng cô ấy đau khổ đến tuyệt vọng, g**t ch*t hoàng tử rồi trở về lâu đài."
...
Đúng kiểu kịch bản nữ chính mạnh mẽ nhỉ.
Túc Miên thấy hơi buồn cười.
Nhưng phải nói rằng nó hay hơn hẳn phiên bản cổ tích gốc.
Hai đứa trẻ đẩy cô vào khu chờ phía sau sân khấu.
Đám nhóc mặc đủ loại trang phục kỳ quái tụ tập ở đây cực kỳ ồn ào.
Từ sau khi biết chúng là ma, Túc Miên cũng chẳng còn kiêng dè nữa.
Có đứa thậm chí tháo luôn đầu mình xuống, bảo như vậy mát hơn.
Có con quỷ nhỏ còn trực tiếp móc lồng ngực ra, để lộ bộ xương sườn trống rỗng, nhét đầy giấy gói kẹo và mảnh kính vỡ vào trong, cười khanh khách nghe rợn người.
Một nữ quỷ nhỏ bé kéo theo cái bóng còn lớn hơn cả bản thân đi tới.
Cái bóng hoạt bát hơn chủ nhân rất nhiều, nhảy nhót lung tung, không cẩn thận còn nuốt mất cái bóng của đứa trẻ khác.
"Ôi chết rồi!"
Lạc Lạc đi trước mặt Túc Miên hét lớn.
Túc Miên còn tưởng đứa trẻ bị cảnh tượng này dọa sợ.
"Không có bộ váy nào hợp với Mễ Quả cả!"
...
Được rồi.
Là cô nghĩ nhiều.
Lạc Lạc đang tức tối thì bên cạnh chui ra một bé gái mặc đồ khủng long bạo chúa.
"Em đã nhờ bà sửa xong rồi nè, hehe."
Cô bé vỗ vỗ cánh tay Túc Miên, ra hiệu cho cô nhìn về phía tủ trưng bày cạnh sân khấu.
Đó là một chiếc váy dài màu trắng bạc cực nhạt. Chất liệu nhẹ bẫng, từng lớp voan rũ xuống từ eo. Không có ren hay viền cầu kỳ, toát lên vẻ tao nhã xa cách.
Nhưng phần váy bồng lại làm dịu đi cảm giác lạnh lẽo, khiến tổng thể trở nên mờ ảo linh động hơn.
Cô bé khủng long đẩy Túc Miên vào phòng thay đồ.
Lạc Lạc kéo kéo tay áo cô bé kia, nhỏ giọng thì thầm:
"Bà khâu váy từ lúc nào vậy? Sao tớ không biết?"
Cô bé kia huých cô một cái.
"Ngốc à, nhìn là biết váy này không phải may thủ công rồi. Là viện trưởng đặt người ta làm riêng đấy!"
Lạc Lạc trợn tròn mắt.
"Cái gì cơ?"
Cô bé khủng long nhớ lại biểu cảm của viện trưởng khi v**t v* chiếc váy, tự mình bắt chước lại:
"Bộ lễ phục này nếu dính máu... chắc sẽ đẹp lắm đây..."
...
"Mễ Quả đâu rồi?"
Vương Triết tùy tiện tìm chỗ ngồi xuống.
Xung quanh đám trẻ quá ồn nên anh ta phải lớn giọng hơn.
Chu Diệc Thần:
"Biết mình là hung thủ nên chột dạ, không dám tới chứ gì."
Anh ta vắt chân chữ ngũ, tỏ vẻ chẳng mấy để tâm.
Vương Triết trợn trắng mắt.
Buổi chiều anh ta đã giải thích với tên này vô số lần rồi, vậy mà Chu Diệc Thần chẳng chịu tin.
Vương Triết hết cách.
Hơn nữa, anh ta càng lúc càng nghi ngờ Chu Diệc Thần mới là hung thủ.
"Chào mừng mọi người đến với buổi tiệc chia tay Lạc Tri. Mặc dù bạn ấy đã chết, nhưng buổi tiệc của chúng ta vẫn sẽ diễn ra như thường!"
Rốt cuộc là tiệc chia tay...
Hay là tiệc "đưa tiễn" đây.
Vương Triết nổi hết da gà, xoa xoa cánh tay.
Sao có người lại có thể mặt không cảm xúc nói ra kiểu lời như vậy chứ?
Xung quanh vang lên một tràng vỗ tay và reo hò.
Bốn người chơi chỉ hờ hững phụ họa theo.
Đứa trẻ làm MC với chất giọng non nớt pha chút phát thanh viên không thành thục đang cố sức giơ cao micro.
"Tiếp theo, xin mời thưởng thức tiết mục đầu tiên: Công chúa và Hoàng tử."
Đèn sân khấu đột ngột tắt phụt.
Chỉ còn lại một chùm sáng trắng lạnh chiếu xuống chính giữa.
Khi Túc Miên bị đẩy lên sân khấu, chiếc váy trắng bạc dưới ánh đèn phản chiếu thứ ánh sáng mờ ảo như ánh trăng rơi xuống nhân gian.
Tầng tầng lớp lớp váy xòe trải rộng.
Vì căng thẳng nên biểu cảm của cô hơi cứng nhắc, nhưng chính sự non nớt ấy lại sinh ra một vẻ đẹp lạnh lùng khó che giấu.
Ban đầu Vương Triết còn nhìn rất tùy ý.
Nhưng giây tiếp theo, anh ta đã sững sờ.
Cổ họng nghẹn lại, hô hấp như bị thứ gì chặn đứng.
Thiếu nữ trên sân khấu, đứng giữa khung cảnh thô sơ quỷ dị do đám quỷ trẻ dựng nên, lại tinh khiết đến quá mức.
Lớp váy voan như từ chối trần thế, xa cách mà thánh khiết.
Lần đầu tiên anh ta cảm thấy hai chữ "công chúa" có thể hiện rõ trên một con người đến như vậy.
"Sao cô ấy lại ở trên sân khấu?"