"Ai cơ?"
Ôn Tử Duệ chỉ vào Chu Diệc Thần, vẻ mặt anh ta cuối cùng cũng thay đổi, anh ta chậm rãi ngẩng đầu lên: "Cậu nghi ngờ tôi?"
"Tôi cũng thấy."
Vương Triết yếu ớt giơ tay lên.
"Ngay sáng nay thôi. Hơn nữa cậu cũng là người từng ở cô nhi viện một năm trước, mà Ngữ Đồng cũng vậy."
Chu Diệc Thần bỗng bật cười.
Ánh mắt anh ta đảo qua lại giữa Vương Triết và Ôn Tử Duệ.
"Trên giường tôi có máu là vì..."
Anh ta đột nhiên khựng lại.
Túc Miên khẽ cười nhạt, trong lòng hiểu rõ tại sao anh ta không nói tiếp được nữa.
Thói quen của anh ta là sưu tầm dịch cơ thể.
Nhưng vì sĩ diện nên anh ta đã nói dối. Bây giờ không giải thích nổi, trực tiếp bị xem thành bia ngắm.
Đúng là tự làm tự chịu.
"Vì cái gì? Vì cậu giết người à?"
Ánh mắt Vương Triết nhìn anh ta ngày càng khinh bỉ, ngay cả Ngư Mạo Mạo cũng lặng lẽ ngồi tránh xa thêm hai bước.
Chu Diệc Thần không dám tin nhìn cảnh này.
Anh ta ngẩng đầu nhìn Túc Miên trên bục giảng, đáy mắt mơ hồ mang theo chút cầu khẩn.
Túc Miên nhướng mày, cảm thấy thật khó tin.
Anh ta biết trong kịch bản của cô viết rất rõ thói quen kỳ lạ của Lâm Tiểu Phàm, cho nên lúc này nhìn cô... là muốn cô giúp mình giải thích mọi chuyện.
Thật thú vị.
Một kẻ từng trợn mắt lạnh mặt với cô, từng nghi ngờ cô là hung thủ, giờ lại hy vọng cô đổi ý giúp đỡ mình.
Nếu cô thật sự là hung thủ, thì ván này đúng là thuận buồm xuôi gió.
Nhưng tiếc là... cô không phải.
Túc Miên thở dài, cầm chiếc lọ đi đến trước mặt Chu Dịch Thần.
Trước khi giải thích giúp anh ta, ít nhiều cô cũng phải lấy chút lợi chứ nhỉ?
"Tôi muốn thu thập cảm xúc của anh, được không?"
Chu Diệc Thần ngẩn người.
Anh ta nhìn người trước mặt hơi cúi xuống, mái tóc rủ nhẹ mang theo hương thơm thoang thoảng, gương mặt thanh tú gầy gò lộ vẻ xa cách nhàn nhạt.
Trong khoảnh khắc ấy, vô số ký ức đẹp đẽ ập tới.
Gương mặt ngủ say của cô gái.
Dáng vẻ chăm chú đọc sách của cô gái.
Ngay cả dáng vẻ cô tức giận ngẩng đầu nhìn anh ta cũng bỗng trở nên đặc biệt cuốn hút.
Túc Miên khẽ nhíu mày, lắc lắc chiếc lọ.
Chu Diệc Thần bừng tỉnh.
"À... được."
Một làn khí màu xám ngưng tụ trong lọ.
Nếu cô đoán không sai, đó hẳn là hối hận.
Đậy nắp lọ lại, Túc Miên trở về chỗ ngồi, thản nhiên lên tiếng:
"Trên giường anh ta có máu là vì thói quen kỳ lạ của anh ta là thu thập dịch cơ thể."
Vừa dứt lời, mọi người xung quanh đồng loạt hít sâu một hơi.
"Sao cô biết?"
"Tôi với anh ta là thanh mai trúc mã."
Vương Triết "ồ" một tiếng, bĩu môi.
Tại sao lại để anh ta rút trúng vai này chứ...
Một tiếng trôi qua rất nhanh, năm người vẫn chẳng có chút manh mối nào.
Kịch bản khẽ rung lên.
[Xin hãy đến văn phòng viện trưởng để bỏ phiếu.]
"Ai đi trước đây?"
Vừa nhắc tới Quản trò, trên mặt mọi người đều thấp thoáng vẻ sợ hãi.
Đặc biệt là Chu Diệc Thần, cổ anh ta lại bắt đầu đau âm ỉ như có ảo giác.
Túc Miên vẫn là người đi đầu.
Cô đứng dậy bước ra cửa.
Cốc cốc––
"Vào đi."
Quản trò tùy ý dựa lên bàn làm việc, đôi chân dài bắt chéo để ở mép bàn.
Hắn chỉ vào hộp bút sáp trên bàn.
"Chọn một màu mình thích, bỏ vào chiếc hộp của người mà cô nghi ngờ."
Trên những chiếc hộp đều viết tên của bọn họ, còn bị vẽ đầy các hình nguệch ngoạc khác nhau.
Đặc biệt là hộp của cô.
Trên đó đầy bươm bướm, hoa nhỏ, mèo con và đủ loại hình vẽ đơn giản.
Có thể nhìn ra đám nhóc trong cô nhi viện rất thích cô.
Đột nhiên cô thấy người này cũng khá gần gũi.
Túc Miên tưởng tượng một bóng người cao lớn đi xin mấy chiếc hộp cũ từ bà lão, rồi tùy tiện viết tên bọn họ lên đó.
Viết xong liền quăng sang một bên, lũ trẻ tò mò bu lại thì bắt đầu vẽ bậy khắp nơi.
Trước giờ bỏ phiếu mới tiện tay lấy vài cây bút sáp mang vào văn phòng.
Lười đến mức hết nói nổi.
Không biết đứa nào đã vẽ một cái đầu lâu rồi gạch chéo lên hộp của Chu Diệc Thần.
Túc Miên không nhịn được bật cười.
Chắc là mấy đứa trẻ đáng thương từng bị Chu Diệc Thần lợi dụng làm nhiệm vụ.
Nhưng rất nhanh cô lại nhíu mày.
Vì thực sự chẳng có đầu mối nào.
Hiện tại điều đã biết là cô và Vương Triết không có hiềm nghi.
Công ty của ba cô phá sản, còn công ty đối thủ chính là nơi ba của Khải La làm việc.
Anh ta đúng là con lai, cũng đúng là chỉ từng đến cô nhi viện một lần.
Trong ba người còn lại, người ít đáng nghi nhất là Ngư Mạo Mạo.
Cô ta có năng lực tiên đoán.
Nếu cô ta là Ngữ Đồng, vậy sau khi biết trước tương lai chắc chắn sẽ không để bản thân rơi vào nguy hiểm.
Vậy còn Chu Diệc Thần và Ôn Tử Duệ?
Từ hành vi của hai người họ mà xét, Chu Diệc Thần ngay từ đầu đã luôn nhắm vào cô, hơn nữa còn cực kỳ tiêu cực trong việc tìm manh mối.
Ôn Tử Duệ thích mặc đồ nữ...
Liệu điều đó có chứng minh rằng thật ra cậu ta có thể là con gái biến thành không?
Nhưng nghe cũng quá vô lý rồi.
Quan trọng nhất là...
Hung thủ giết người bằng cách nào?
Phương thức gây án là gì?
Có liên quan tới thói quen của họ hay không?
Nếu Chu Diệc Thần dùng việc thu thập máu để làm vỏ bọc cho chuyện giết người thì cũng không phải không thể.
Còn nữa...
Từ đầu đến cuối, Ngư Mạo Mạo chưa từng thể hiện thói quen của mình.
Vương Triết nửa đêm đếm cừu là chuyện ai cũng thấy.
Ôn Tử Duệ thì ngày nào cũng mặc váy con gái.
Còn cô và Chu Diệc Thần thì khỏi phải nói.
Nếu Ngư Mạo Mạo đang nói dối, vậy mọi chuyện sẽ trở nên phức tạp hơn rất nhiều.
Ở phòng sinh hoạt bên kia, bầu không khí yên lặng như tờ.
Chu Diệc Thần đột nhiên ngẩng đầu.
"Tôi nghĩ là Mễ Quả."
Mọi người kinh ngạc nhìn anh.
Vương Triết càng không thể tin nổi.
"Tại sao?"
"Chúng tôi là thanh mai trúc mã, nên tôi biết rất nhiều chuyện về cô ta. Cô ta bị cha mẹ vứt vào cô nhi viện vì sự kỳ quặc của mình, hơn nữa cha mẹ cô ta cũng không thích cô ta."
Chu Dịch Thần lấy ra một tấm ảnh chụp chung.
Mọi người lập tức xúm lại.
Trong ảnh là "Mễ Quả", "Lâm Tiểu Phàm" cùng cha mẹ của Mễ Quả.
Gương mặt cha mẹ trong ảnh bị vẽ dấu X thật to.
Mặt sau tấm ảnh viết:
Con gái đều nên chết đi.
"Từ nhỏ cô ta đã bị cha mẹ xem thường, nên rất ghét bản thân mình, cũng rất ghét con gái."
"Người chết đều là con gái. Thật sự có chuyện trùng hợp như vậy sao?"
"Đúng đó, lần đầu chỉ có cô ta ra ngoài ban đêm, lần thứ hai cô ta cũng là người ở gần nạn nhân nhất."
Ngư Mạo Mạo che miệng kinh ngạc.
Vương Triết ngây người.
Anh ta dần tựa lưng ra sau, vẫn không muốn tin.
"Không thể nào..."
[Xin mời vị thám tử tiếp theo đến văn phòng viện trưởng.]
Mọi người nhìn nhau, bầu không khí vẫn căng thẳng chưa tan.
Vương Triết chậm rãi đứng dậy, bước chân nặng nề đi về phía cầu thang.
Đúng lúc ấy, anh ta chạm mặt Túc Miên vừa bỏ phiếu xong đi lên.
Gần như theo bản năng, anh ta đưa tay ra, mạnh mẽ nắm lấy cổ tay cô.
Trong đáy mắt cuộn trào những cảm xúc khó nói thành lời.
Túc Miên dừng bước.
Cô ngẩng đầu nhìn Vương Triết, bình tĩnh nhìn thẳng vào mắt anh ta, như đang cố hiểu cảm xúc nơi đó.
Một lúc lâu sau mới lên tiếng:
"Lâm Tiểu Phàm đã nói gì với anh?"
Vương Triết giật mình trong lòng, cười khổ.
"Mễ Quả... cô thông minh thật đấy."
Nghe thì giống lời khen.
Nhưng lại phảng phất sự bất lực và tuyệt vọng.
Nếu Túc Miên thật sự là hung thủ...
Vậy cô đúng là quá mức thông minh.
Cô là người bình tĩnh nhất trong số họ, cũng là người tích cực tìm kiếm manh mối và thúc đẩy nhiệm vụ nhất.
Sự an tĩnh lạnh lùng và thông minh ấy...
Một khi đứng ở phe đối lập, sẽ trở thành lưỡi dao khiến người khác lạnh sống lưng.
Không khí im lặng hồi lâu.
Túc Miên đột nhiên vô cảm lên tiếng:
"Anh là heo à?"
Vương Triết: ......?