"Anh ấy rời bỏ tôi rồi... không sao cả, tôi vẫn còn bà. Tôi sẽ tiếp tục ở lại đây, chẳng bao lâu nữa tôi sẽ trở thành chủ nhà."
Nhìn thấy câu này, tim Mạnh Tử Kỳ giật thót.
Vậy nên... thực thể ý thức của hung thủ có tới bốn người, cả Mèo Ragdoll. Ngoài anh ta ra, tất cả người chơi khác đều có hiềm nghi.
Nhưng rốt cuộc ai đã giết ba người kia?
Giờ giả thuyết mỗi người giết một người cũng không còn đúng nữa, bởi vì thực thể ý thức đã nhiều hơn một, cách nghĩ đó là sai.
Trong lúc anh ta đang trầm tư thì thấy Kiều Nhất Nặc từ tầng hai đi xuống, vẻ mặt càng thêm khó hiểu, anh ta lẩm bẩm:
"Cái quái gì vậy?"
Cô ấy đi tới tòa nhà số một tìm Mèo Ragdoll trước, nghĩa là không có thời gian lên lầu. Trong tình huống không có thời gian mà lại đi xuống từ tầng hai???
Anh ta nhìn về phía cửa phòng Kiều Nhất Nặc, trên đó treo hai chiếc chuông, suy nghĩ càng rối loạn.
Cô ấy bỏ phiếu cho chính mình? Hay là bỏ cho Mèo Ragdoll?
Để xác nhận suy đoán, Mạnh Tử Kỳ đi tới trước cửa phòng Túc Miên.
Không có gì cả.
Vậy chỉ còn một khả năng: Kiều Nhất Nặc đã bỏ phiếu cho chính mình.
Nhưng... tại sao?
Anh ta còn chưa nghĩ thông thì cánh cửa trước mặt mở ra.
Túc Miên "u ám" nhìn anh ta, thực ra là vì đau đến chịu hết nổi rồi.
"Anh có chuyện gì sao?"
Mạnh Tử Kỳ giơ hai tay lên, bất đắc dĩ cười cười. Mấy ngày không cạo râu, cằm đã lún phún ria mép.
"Tôi không phải tới để bỏ phiếu cho cô."
Anh ta định vòng vo thăm dò: "Vừa rồi Đổng Huyên tới tìm cô à?"
Túc Miên mệt mỏi nâng mí mắt.
"Có gì thì nói thẳng."
Mạnh Tử Kỳ lập tức thu lại nụ cười, hơi nhíu mày.
"Nếu cô không ra ngoài, vậy lá phiếu của cô là Đổng Huyên bỏ giúp đúng không?"
Túc Miên gật đầu.
"Cô ấy treo cả phiếu của cô lẫn phiếu của mình lên cửa phòng mình. Tôi thấy trên cửa có hai chiếc chuông."
"...Cái gì?"
Túc Miên đứng bật dậy, tay chống lên cửa. Giọng nói yếu ớt lạnh nhạt mang theo vẻ khó tin.
"Tôi chơi hơn trăm ván game rồi, chưa từng gặp tình huống như vậy."
Mạnh Tử Kỳ thở dài.
"Giờ cô nghĩ thế nào?"
Túc Miên mím môi, cố đè nén cơn đau bụng, ép bản thân tỉnh táo lại. Cô cố nhớ lại lịch sử mua hàng hôm qua khi xem điện thoại của Kiều Nhất Nặc.
"Tiền rau có thể dùng để mua một thứ gọi là đạo cụ."
Cô khẽ nói.
Mạnh Tử Kỳ đỡ cô ngồi xuống sofa.
Trên bàn trà là mấy miếng băng vệ sinh bị xé tung lộn xộn, rõ ràng chủ nhân vì gấp quá nên mở bừa cả ra, còn có một cốc nước ấm. Nước vẫn đầy, chưa uống ngụm nào mà giờ đã nguội lạnh.
"Đến kỳ kinh nguyệt à?"
Động tác ngồi xuống của Túc Miên khựng lại, cô gật đầu.
"Nói chuyện chính."
Nhìn cô đầy mồ hôi như muốn nói lại thôi, cuối cùng Mạnh Tử Kỳ chỉ bất đắc dĩ gật đầu.
"Đạo cụ rất có thể chỉ xuất hiện khi số tiền rau đạt đến một mức nhất định, nên những người đổi ít như chúng ta sẽ không được ứng dụng đề xuất. Tôi đoán cô ấy đã đổi đạo cụ, nhưng không biết là đổi thứ gì."
Túc Miên ôm gối đè lên bụng.
"Giờ xem ra không chỉ một mình cô ấy đổi đạo cụ."
Nghe xong, Mạnh Tử Kỳ không lên tiếng.
Trong nhận thức của anh ta, phần lớn những rối ren trên đời đều không đáng để đáp lại. Những việc không tạo thành uy h**p cũng chẳng mang lại lợi ích thì chỉ cần biết là đủ, không cần can dự.
Một khi con người bị những nhân quả không liên quan trói buộc, sẽ bị ép gánh lấy cái giá vốn không thuộc về mình.
Thái độ này nhìn có vẻ lạnh lùng, thậm chí vô tình.
Nhưng anh ta hiểu rất rõ, thứ thật sự giúp con người sống lâu không phải sự nhiệt tình hay chính nghĩa, mà là khả năng nắm bắt giới hạn một cách chính xác.
Biết lúc nào nên lên tiếng, lúc nào nên im lặng.
Biết chuyện gì nên quản, chuyện gì không nên chạm vào.
Nhưng lời tiếp theo của Túc Miên đã hoàn toàn dập tắt ý định đứng dậy rời đi của anh ta.
"Anh biết 'duy trì tồn tại' đổi bằng thứ gì không?"
"Là ký ức của thế giới thực."
Túc Miên chậm rãi xoa bụng, không hề ngẩng đầu, dường như chắc chắn anh ta sẽ không bỏ đi.
"Muốn sống tiếp, chúng ta phải ăn, phải dùng ứng dụng đó. Nhưng cái giá là mất ký ức. Có lẽ khi toàn bộ ký ức biến mất, chúng ta sẽ mãi mãi ở lại đây, trở thành một phần của nơi này, tức là... NPC."
"Lần đầu tiên tôi đi thu tiền nhà, tôi đã gặp nữ nạn nhân kia, nữ streamer trang điểm smoky."
"Cô ta từng là người chơi mà tôi gặp trong game."
Đồng tử Mạnh Tử Kỳ co rút, anh khó tin nhìn cô.
"Cô chắc chứ... cô không nhìn nhầm?"
Túc Miên khẳng định gật đầu.
"Khi đó tôi không nhìn kỹ, nhưng sau này tôi quan sát gương mặt tượng sáp rồi. Chắc chắn không sai."
Cô có trí nhớ siêu phàm, huống hồ người chơi kia trong ván game đó còn rất nổi bật.
Cô ấy tên Tiffany, đóng vai một dược sư.
"Vậy nên..."
Mạnh Tử Kỳ nhìn cô, lựa chọn tin tưởng, chờ nghe ý định tiếp theo của cô.
"Tôi từng nhìn thấy chiếc xe giao hàng đó."
...
Sau khi tiễn Mạnh Tử Kỳ đi, Túc Miên cảm thấy ngưỡng cửa sắp bị đạp nát rồi.
Anh ta vừa đi chưa bao lâu thì lại có tiếng gõ cửa vang lên.
Cô nghĩ bụng kỳ thật đấy, cũng chẳng ai bỏ phiếu cho mình, sao từng người từng người đều tới thế?
Mở cửa ra, cô sững người.
"Tỵ Thời?"
Dáng người Tỵ Thời rất cao, suýt chạm khung cửa. Hắn tự nhiên bước vào như chỗ không người, còn vô lễ hơn hai người trước.
Khóe mắt Túc Miên giật giật, còn chưa kịp cà khịa hành vi của hắn thì cả người đã bị bế lên.
Cô hốt hoảng hô lên một tiếng.
Tỵ Thời bế cô lên giường, xoay người ra ngoài rồi ôm một cái hộp nhỏ quay lại. Hắn nhíu chặt mày, xé một miếng giữ nhiệt dán thẳng lên trán cô.
Túc Miên: ...
"Anh..." Cô bị chấn động đến cạn lời. "Anh dán vào đâu vậy?"
Ánh mắt Tỵ Thời đầy mê mang, khí chất tổng tài bá đạo vừa dựng lên biến mất sạch sẽ.
"Không phải dán ở đây à? Em bị bệnh mà."
"Em đau bụng chứ không phải đau đầu."
Túc Miên giật miếng giữ nhiệt trên trán xuống, dán lên bụng, rồi ghé mặt nhìn xem trong hộp hắn mang tới có gì.
Sau khi nhìn rõ đống đồ bên trong, cô suýt bật cười, nhưng cơn đau bụng lại khiến cô phải nhịn xuống.
Một chai dầu xoa bóp, một hộp miếng giữ nhiệt, một hộp cứu thương, hai cái khăn mặt, một bàn chải đánh răng, với cả... một quả bí đỏ.
"Vốn dĩ tôi định trực tiếp dùng miệng l**m luôn, nhưng sợ em bị nội thương nên đi mượn cư dân ít đồ."
Thật sự là mượn sao?
Túc Miên suýt bật cười.
Đột nhiên cô cảm thấy dáng vẻ hiện tại của hắn rất ngốc. Hắn mở to mắt, đầy lo lắng nhìn cô, đến cả cười cũng chẳng buồn cười nữa.
Trong khoảnh khắc đó, Túc Miên cảm thấy hắn giống như một người bình thường.
Một người bình thường rất đáng yêu, rất dễ thương.
"Em tới kỳ kinh nguyệt rồi, anh không hiểu nghĩa là gì sao?"
Biểu cảm Tỵ Thời khựng lại một thoáng rồi lập tức phản ứng.
Hắn gật đầu.
"Vậy mấy thứ này không dùng được à?"
Túc Miên: ...
Vậy rốt cuộc là hiểu hay chưa hiểu đây.
"Còn quả bí đỏ này là sao?"
"Tôi sợ em ăn không no nên mang một quả tới."
Thực ra là cư dân sợ bị hắn xử nên cứng rắn nhét cho.
Vừa nói, hắnvừa mở hộp y tế tìm kiếm, miệng lẩm bẩm:
"Em xem có thứ nào dùng được không. Tôi không hiểu lắm về kỳ kinh nguyệt, có thể cần thêm thời gian..."