Túc Miên trợn to mắt, khoan đã, khoan đã, đây chẳng phải là thiết lập nhân vật sao? Cô giãy giụa muốn xoay người, nhưng cái đuôi lại bị người ta nhẹ nhàng nhấc lên, lập tức không dám động đậy nữa.
"Lúc em lén nhìn tôi, cũng như thế này đúng không?"
Bàn tay lớn của hắn nắm lấy chiếc đuôi đang bị nhấc lên, thuận tiện ôm luôn cả eo cô vào lòng bàn tay mà x** n*n.
"Đuôi vểnh cao thật đấy."
"Rõ ràng là anh cứ nhấc nó lên mà!"
Túc Miên tức đến muốn bật mode combat, nhưng lực x** n*n kia khiến chân cô mềm nhũn không khống chế nổi, theo bản năng dựa vào lòng người trước mặt.
"Nói xem nào... thích tôi ở điểm gì?"
"Dáng vẻ lúc giết người?"
Hắn hờ hững bóp lấy cổ cô.
"Dáng vẻ sau khi tắm xong?"
Ngón tay đặt lên chiếc áo len mềm mại của Túc Miên, hung hăng vò thành một cục, kéo vạt áo lên để lộ vòng eo trắng nõn.
"Hay là... dáng vẻ nhìn tôi rồi tưởng tượng cảnh ×× với em."
?!!!!
Mãi một lúc sau Túc Miên mới nhận ra hắn vừa nói gì, đồng tử co lại, nghiến răng cúi đầu.
"Đồ khốn..."
"Ồ..."
Tiếng đáp lại của Tỵ Thời kéo thật dài, rõ ràng mang theo ý cười trêu chọc.
"Giờ tôi thành đồ khốn rồi à?"
"Vậy trước đó tôi là gì? Hửm?"
"Lúc em lén nhìn tôi thì tôi là gì? Hửm? Cô chủ nhà."
Sau khi nghe câu đó, hắn càng được nước lấn tới. Động tác thuần thục lướt đi khắp nơi, miệng lại không ngừng nói chuyện khiến Túc Miên nhất thời chẳng đáp nổi.
Cơ thể bị những cảm giác lúc nhẹ lúc nặng làm đầu óc quay cuồng. Trên đuôi, hay là... trên chân? Rốt cuộc ở đâu... tại sao ngón tay lại dài như vậy chứ.
"Ai là đồ khốn? Mèo con, ai là đồ khốn?"
Túc Miên lắc đầu, làn da đỏ ửng lên, chỗ nào cũng nóng ran, mà sự đụng chạm của hắn còn nóng hơn nữa.
"Vẫn chưa chịu thừa nhận sao?"
"Ưm..."
Hắn ôm lấy eo cô, bế cả người vào lòng, sức tay kinh người. Hai chân cô gái lơ lửng giữa không trung, ngón chân co lại, chiếc đuôi vô thức quấn quanh eo Tỵ Thời , đôi tai mèo không ngừng run lên.
"Em... em là..." Cô gần như không nói nên lời, phải bịt miệng mình lại để tránh phát ra những âm thanh kỳ lạ.
"Em là gì?"
Túc Miên vẫn không thể nói ra hai chữ kia. Tỵ Thời khẽ cười nhạo, để cơn gió biển tùy ý dữ dội hơn rồi cuối cùng lại dịu xuống.
...
"Đồ nhóc hỗn láo."
...
Cô đột ngột mở mắt, chậm rãi chống khuỷu tay ngồi dậy. Bụng dưới đau âm ỉ, cả người đều khó chịu.
Cô day day huyệt thái dương, phát hiện là kỳ kinh nguyệt tới rồi.
Không muốn nhớ lại giấc mơ kỳ quái kia, cô lật người xuống giường. Tóc đen rối tung, cổ áo ngủ hơi rộng để lộ nửa bờ vai.
Mấy hôm trước lúc tìm manh mối, Túc Miên phát hiện trong bàn trà có băng vệ sinh nên lập tức đi vào phòng ngủ, xé gói rồi vào nhà vệ sinh.
Cô chợt ngẩng đầu nhìn mình trong gương. Gương mặt ửng đỏ, ánh mắt tan rã, điều duy nhất đáng mừng là cơ thể rất ấm áp.
Cái chăn kia quá mỏng với Túc Miên, lúc thức dậy tay chân đều lạnh cóng. Hôm nay cơ thể liên tục tỏa nhiệt, cũng không biết là tốt hay xấu.
Cô thở dài, thay băng vệ sinh xong thì kéo tấm ga giường bê bết ném vào nhà vệ sinh. Trên đệm chỉ còn lại một lớp bông.
Nhưng cô đã chẳng còn sức để nghĩ nhiều nữa. Cơn đau dần tăng lên, cô cuộn mình trên sofa, cả người mơ màng rồi chẳng bao lâu lại ngủ thiếp đi.
Dưới lầu của tòa nhà bên kia thấp thoáng truyền tới âm thanh.
"Khi số người chết từ hai trở lên sẽ có hai lần bỏ phiếu. Hôm nay là lần đầu, ngày kia sẽ là lần thứ hai."
Tỵ Thời tiện tay cầm một hộp giao thực phẩm tươi sống, bên trong là vài chiếc chuông nhỏ.
"Lần bỏ phiếu này là công khai hoàn toàn, thời gian giới hạn mười phút. Ai mà bạn cho là hung thủ thì treo chuông lên trước cửa phòng người đó. Đương nhiên..."
Tỵ Thời khẽ cười.
"Các người cũng có thể không để ai nhìn thấy, tranh thủ lúc không ai chú ý mà treo lên, tránh kéo thù hận."
Bỏ phiếu công khai nghĩa là có thể hùa theo số đông, có thể đạp người khác xuống, cũng có thể ghi nhớ ai đã bỏ phiếu cho mình để lần bỏ phiếu cuối cùng cắn ngược lại.
Nhưng tất cả những điều đó đều không phải hành vi lý trí, chẳng có tác dụng gì với suy luận logic hay tìm ra hung thủ thật sự, mà chỉ là thử thách nhân tính.
Ai nói không thể ngay khi thấy chuông bị treo trước cửa mình thì quay mặt giết luôn kẻ đó chứ?
Các người chơi nhìn nhau, lần lượt lấy một chiếc chuông nhỏ từ trong hộp.
Vương Tiểu Nam nhìn quanh.
"Hà Tam Tam đâu rồi?"
Mạnh Tử Kỳ lắc đầu.
"Tôi là người tới đầu tiên, không thấy cô ấy. Chắc vẫn còn ở nhà."
"Vậy giờ sao? Chẳng phải đang bỏ phiếu à?"
Tiểu Lý gãi đầu. Mạnh Tử Kỳ nhìn sang Kiều Nhất Nặc.
"Em đi gọi chị em tốt của em đi chứ?"
Kiều Nhất Nặc ngơ ngác ngẩng đầu.
"Chị em tốt?"
Mạnh Tử Kỳ lộ vẻ nghi hoặc.
"Đúng vậy, mấy hôm trước tôi mới gài em một lần mà nhanh quên thế?"
Kiều Nhất Nặc lại chậm rãi cúi đầu, môi mấp máy như muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn chẳng nói ra. Cô ấy gật đầu rồi quay sang tòa nhà số một tìm Túc Miên.
Cô ấy gõ cửa.
"Có ai không?"
Trong phòng yên tĩnh không một tiếng động, thậm chí còn nghe rõ tiếng hát kinh kịch từ dưới lầu vọng lên. Cô ấy lại gõ thêm vài lần, vẫn không có phản ứng. Đúng lúc định rời đi thì cửa mở ra.
Cô gái trong phòng hơi khom người, sắc mặt trắng bệch.
"Cậu... cậu sao thế?"
Kiều Nhất Nặc bị dọa giật mình, theo bản năng tiến tới đỡ lấy Túc Miên. Túc Miên xua tay.
"Không khỏe thôi, có chuyện gì à?"
"Hôm nay bỏ phiếu rồi."
"Sớm vậy sao?"
Túc Miên hơi ngạc nhiên.
【Phó bản có từ hai người chết trở lên sẽ có hai lần bỏ phiếu đó Miên Miên, ngày kia còn một lần nữa.】
"Ừ, tôi biết rồi."
Cô đáp lại 4399, đang chuẩn bị đi giày xuống lầu thì đột nhiên hít nghẹn một hơi, cắn môi ngồi xổm xuống, đầu ngón tay run rẩy ôm lấy bụng dưới.
Kiều Nhất Nặc đứng tại chỗ đầy lúng túng, đỡ cũng không được mà đi cũng không xong. Cuối cùng cô ấy gãi đầu.
"Hay là... tôi bỏ phiếu giúp cô nhé? Cô muốn bỏ cho ai?"
Túc Miên thở dài. Bình thường lúc này Kiều Nhất Nặc hẳn sẽ cà khịa cô rồi, nói cô kiểu "đóa sen nhỏ yếu đuối", vừa nói vừa đưa ibuprofen (thuốc giảm đau) cho cô.
...
Sau một hồi im lặng, Túc Miên gật đầu. Cô suy nghĩ một lát rồi nói: "Giúp tôi bỏ cho Tiểu Lý đi."
Vì thế Kiều Nhất Nặc cầm chiếc chuông vốn chưa dùng tới quay về tòa nhà số một.
Do Tiểu Lý không có chỗ ở nên địa điểm bỏ phiếu tự động được sắp xếp tại đồng hồ nước ở tầng một. Rất hợp lý, dù sao cậu ta vốn cũng là người ghi đồng hồ nước.
Nhưng sau khi bước vào tòa nhà số một, Kiều Nhất Nặc đột nhiên dừng chân. Ánh mắt cô ấy bỗng trở nên ngơ ngác, tiêu điểm tản ra nhưng không hề chớp mắt.
Cô ấy chậm rãi bước lên tầng hai, treo cả hai chiếc chuông trước cửa phòng mình.
Mạnh Tử Kỳ không lập tức bỏ phiếu mà đi xem nhật ký trước, muốn kiểm tra xem có cập nhật gì không. Theo suy luận của bọn họ, nhân vật chính ở ba dòng thời gian đều đã xuất hiện.
Cấp ba, đại học, tốt nghiệp đi làm, nhật ký sẽ không tiếp tục phát triển nữa.
Nhưng hôm nay lại xuất hiện nội dung mới.
"Tôi từ bỏ công việc streamer rồi. Được thôi, bạn trai tôi nói đúng, nhưng anh ấy cảm thấy tôi rất kỳ lạ. Anh ấy nói căn phòng 4–2 vốn dĩ tồn tại, nhưng mà... chẳng phải tầng bốn từ trước đến nay chỉ có tôi và bà sống cùng nhau thôi sao?"