Ngay giây tiếp theo, đèn đột ngột tắt phụt, chỉ còn ánh trăng trắng lạnh xuyên qua ô cửa kính trên mái vòm rọi xuống.
Nhờ chút ánh sáng đáng thương ấy, các thám tử mới miễn cưỡng nhận ra nhau mà dìu đỡ.
Tiếng nhạc cổ điển pha lẫn âm thanh chói tai của đàn waterphone vang lên từ xa đến gần, giống như tiếng khóc than và r*n r* của oan hồn hòa vào đám đông, khiến thần kinh mọi người lập tức căng cứng.
Luna nói: "May mà còn có ánh trăng, không thì chẳng nhìn thấy gì luôn."
Túc Miên đáp: "Không phải ánh trăng."
Lời cô khiến mọi người quay đầu nhìn lại. Theo hướng ánh mắt của cô, "ánh trăng" kia lúc gần lúc xa. Nhìn kỹ mới phát hiện, nó không ở trên trời, mà đang bám trên mái vòm.
"Là chim sơn ca."
Phần màu trắng là vô số chiếc lông vũ trắng tạo thành, còn phần màu đen không phải khuyết hình lưỡi liềm, mà là... một con mắt đang chuyển động.
Pit lẩm bẩm: "Ờm... nhìn mà tụt sạch giá trị cảm xúc luôn."
Túc Miên liếc cái cổ dài ngoằng của anh ta một cái: "Anh soi gương nhiều hơn thì sẽ không thấy vậy nữa đâu."
Pit: "......"
Âm nhạc bỗng trở nên dồn dập. Bộ lông của chim sơn ca nhanh chóng khép lại, hai chùm lông phát sáng từ trên cao chậm rãi rơi xuống.
"Hãy tìm bạn nhảy của mình và bắt đầu khiêu vũ."
"Hãy tìm bạn nhảy của mình và bắt đầu khiêu vũ."
Giọng Mão Thời vang lên từ cầu thang. Xung quanh, mọi người bắt cặp với nhau, các quý cô nhấc váy, các quý ông cúi người hành lễ. Giữa tiếng nhạc quỷ dị ấy, họ kiễng chân xoay tròn, váy của các cô gái bung nở như những đóa hoa.
"Cứ... cứ thế mà nhảy thôi à?"
Pit kéo lấy Vero đang ngơ ngác, cả hai vụng về bắt chước NPC lắc lư theo nhạc. Điền Noãn thì khinh thường nhảy cùng người chơi, tiện tay chọn một vị vương tử đẹp trai.
Felix bị dòng người chen tách ra. Anh ta gãi đầu, ngại ngùng không dám mời ai, chỉ biết đứng cứng đờ tại chỗ.
Túc Miên ngẩng đầu nhìn lên trời. Hai chiếc lông kia chậm rãi rơi xuống, giống như một loại đếm ngược thời gian.
Khi lông chạm đất... sẽ xảy ra chuyện gì?
Chỉ trong khoảnh khắc lóe sáng như tia điện xẹt qua, cô lập tức hiểu ra.
"Là trò chơi."
"Một trò chơi cần tụ thành nhóm theo số lượng lông vũ."
Túc Miên lẩm bẩm. Cô quay sang Luna, Luna lập tức hiểu ý, bước lên nắm lấy tay cô.
Felix vừa nghe vậy liền hoảng hốt, nhìn trái nhìn phải rồi nhận ra đã quá muộn.
Xung quanh ai cũng có bạn nhảy cả rồi. Lông vũ đã rơi xuống ngang đèn chùm, "chim sơn ca" quay mắt nhìn qua, dường như đang lựa chọn con người mình yêu thích.
Còn cách mặt đất mười mét... chín mét... tám mét...
Túc Miên nắm lấy bàn tay đầy vết chai của Luna, trong lòng lại dâng lên cảm giác bất an. Trực giác mách bảo cô rằng có gì đó không đúng.
Nhưng hai chiếc lông vũ cùng tình huống hiện tại của toàn bộ NPC đều chứng minh suy đoán ấy là chính xác. Vòng đầu tiên sắp trôi qua thuận lợi rồi, rốt cuộc sai ở đâu?
Luna đột nhiên ôm bụng, vẻ mặt đau đớn: "Điện hạ... chậm một chút."
Ngay tức khắc, Túc Miên mở to mắt rồi đẩy cô ta ra.
Bảy mét... sáu mét...
Trong ánh mắt kinh hoàng của Luna, Túc Miên hét lớn với Felix: "Thợ săn kia! Qua đây!"
Felix nghe vậy lập tức chạy tới. Nỗi sợ khiến anh ta bộc phát sức mạnh, chen qua đám đông, lao đến giữa đại sảnh rồi đỡ lấy Túc Miên một cách miễn cưỡng.
Nhìn gương mặt "xấu xí vô cùng" kia, anh ta cố nén cảm giác buồn nôn, vụng về đung đưa cơ thể theo tiếng nhạc.
Không sao... không sao... chỉ cần sống sót là được.
Anh ta âm thầm tự nhủ.
Năm mét... bốn mét... ba mét...
Lông vũ rơi xuống đất.
Luna không thể tin nổi nhìn Túc Miên. Môi cô ta run lên, không dám tin người chơi mà mình tin tưởng lại bỏ rơi mình.
Đèn lập tức sáng rực.
Giữa đại sảnh chỉ còn hai người lẻ loi đứng đó: một cô bé ôm gấu bông ở góc phòng.
Cô bé trông quá nhỏ, chẳng ai muốn nhảy cùng cô. Người còn lại là Luna, người phụ nữ mang thai đáng thương.
"Công chúa Elizabeth, cô..."
Luna còn chưa nói xong thì phía xa vang lên tiếng thét chói tai của cô bé kia.
Mão Thời quay lưng về phía đám đông, đứng trước mặt cô bé.
Cô ta cúi đầu, nghiêng cổ.
Chỉ nghe "rắc" một tiếng.
Cô bé ngừng hét, ngã gục xuống giữa đám người. Mùi máu tanh lan ra, nỗi sợ hãi cũng theo đó mà khuếch tán.
"Tiếc thật đấy... vòng này mới chết có một người thôi."
Mão Thời lau răng cửa, cười híp mắt quay lại. Mấy người chơi lập tức nín thở.
Vero nhớ đến lúc mở màn, Mão Thời từng nói răng cửa của cô ta có thể cắn xuyên hộp sọ con người, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.
Anh ta sợ đến mức th* d*c, ngón tay run rẩy bấm huyệt nhân trung cho mình.
Túc Miên nói: "Cô với đứa bé trong bụng tính là hai người."
Felix lập tức tránh xa Túc Miên như tránh tà.
Luna phát hiện mình không chết, nghe lời giải thích của Túc Miên thì mừng rỡ vô cùng, lao tới nắm chặt tay cô.
"Điện hạ! Điện hạ! Cô giỏi quá! Cô cứu tôi một mạng, tôi thật sự không biết phải cảm ơn thế nào..."
Túc Miên lắc đầu: "Tôi chỉ đang cứu chính mình thôi."
Còn chưa kịp để mọi người hoàn hồn, đèn lại tắt, âm nhạc vang lên, vòng chơi thứ hai bắt đầu.
Mấy kẻ ở vòng đầu vô tình sống sót cũng ngẩng đầu nhìn lên trời.
Vero hét lên: "Có ba chiếc lông!"
"Mau! Mau! Ba người chúng ta cùng nhảy."
Nói rồi, Pit kéo Felix và Túc Miên lại. Sợ mình bị bỏ lại, Vero cũng chen vào.
Vậy là thành bốn người.
Số lượng không khớp.
Felix thậm chí không thèm nhìn Túc Miên lấy một cái, trực tiếp kéo tay Vero.
Bàn tay Túc Miên lơ lửng giữa không trung khựng lại một chút, rồi bị Luna kéo lấy.
"Tôi với con tôi cộng thêm cô, vừa đủ ba người."
Còn bên phía Điền Noãn thì đã chọn xong người từ lâu. Với thân phận hoàng hậu, chẳng ai dám cãi lệnh cô ta.
Còn những kẻ lẻ loi thì chẳng dễ chịu như vậy.
Âm nhạc dừng lại.
Lại thêm vài tiếng hét thảm vang lên.
Mão Thời thỏa mãn lau khóe miệng. Luna quay sang "phì" Felix một tiếng.
Ai mà không nhìn ra anh ta ghét bỏ ngoại hình của Elizabeth chứ. Nhưng người ta tốt xấu gì cũng cứu anh ta ở vòng đầu, vậy mà anh ta đối xử với con gái nhà người ta như thế.
Ngoài đời Luna cũng là mẹ đơn thân, nên lần này nhận được thân phận như vậy cô ta cũng rất bất ngờ. Cô ta giúp Túc Miên không phải vô duyên vô cớ.
Trực giác của phụ nữ luôn rất chính xác. Ngay từ lần đầu thấy Túc Miên đối đầu với Quản trò, vẻ bình tĩnh điềm đạm ấy đã khiến cô ta biết rằng đây là cái đùi lớn mà mình cần bám lấy.
Quả nhiên cô gái này đã cứu cô một mạng. Mà đổi lại, cô ta cũng sẽ giúp cô gái ấy.
Túc Miên thì chẳng có cảm xúc gì lớn, chỉ thấy buồn cười.
Dù sao chỉ cần lợi dụng thiết lập nhân vật của mình là cô có thể dễ dàng hành hạ chết Felix.
Cô cũng không ngờ tên này ngu đến vậy, đắc tội ai không đắc tội lại đi đắc tội cô.
Đến vòng thứ ba, năm chiếc lông vũ rơi xuống.
Không tính Điền Noãn, bọn họ phải loại ra một người.
Mà Túc Miên với Luna tính là ba người, ba người kia liền gọi Luna sang phía họ. Luna chết cũng không chịu đi, cứ ôm chặt cánh tay Túc Miên.
Cô ta dùng sức như đang chen mua rau ngoài chợ, mặc cho người ta kéo mạnh thế nào cũng không buông, còn hét lớn:
"Mấy người bỏ cái tên thợ săn thối kia lại đi! Qua phía chúng tôi!"
Không kịp nữa rồi.
Vero mồ hôi đầy đầu, khát vọng sống đạt tới cực điểm, nghĩ cũng không nghĩ đã lao sang phía họ.
Thấy anh ta đi, Pit cũng lập tức bỏ mặc Felix.