Lão quản gia bên cạnh lại vô cùng kinh ngạc, nhưng nghĩ kỹ thì cũng thấy hợp lý.
Forty nghe như tên con gái, biết đâu công chúa cố ý dùng để sỉ nhục tên nô lệ kia?
Ông ta lắc đầu, cảm thấy mình lo nghĩ quá nhiều, vẫn nên ngậm miệng giữ cái đầu trên cổ thì hơn.
Ông ta không muốn quốc vương vừa chết xong thì mình cũng theo xuống đâu.
Trời dần tối, trong lâu đài bắt đầu vang lên tiếng người.
Người hầu dọn xác lão quốc vương đi, Điền Noãn đuổi theo khóc rất lâu, tận tâm tận lực đóng vai một người vợ bất lực.
Các vị khách có mặt tại hiện trường cũng không thấy lạ, dù sao hai người vốn luôn rất ân ái.
"Hoàng hậu bệ hạ, hôm nay công chúa nhận nuôi một con thú cưng nhỏ."
Điền Noãn lạnh nhạt lau nước mắt: "Chuyện này cũng cần báo với ta à? Nó có nhặt về một con quái vật cũng chẳng liên quan gì đến ta."
"Chẳng phải ngài luôn ghét cô ta sao? Tôi cảm thấy... có thể xuống tay từ người bên cạnh."
Nghe vậy, động tác của Điền Noãn khựng lại.
Cô ta không đáp lời, chỉ ném khăn tay cho người hầu.
【Đã đến thời gian rút thẻ, mời thám tử lựa chọn thẻ kỹ năng hoặc thẻ manh mối.】
Vốn dĩ Điền Noãn định chọn thẻ manh mối.
Nhưng lời người hầu vừa nói lại khiến cô ta có suy nghĩ khác.
"Tôi chọn kỹ năng."
【Đang rút thẻ...】
【Chúc mừng bạn nhận được "Thuật mê hoặc", khi sử dụng thẻ này, người được chỉ định sẽ d*c v*ng yêu đương bùng nổ với bạn, ngoan ngoãn nghe lời.】
Bên phía khác.
Túc Miên sắp xếp cho Forty ở trong phòng vẽ tầng một.
Lúc chiều đi tới đại sảnh khiêu vũ, cô đã chú ý nơi này rồi, trông như bị bỏ hoang từ lâu.
Tranh sơn dầu bị nước làm lem, dần phai màu, bảng pha màu cũng phủ bụi, rõ ràng người hầu chẳng bao giờ vào dọn dẹp.
Thân phận của cô nhìn qua có vẻ địa vị rất cao, nhưng thiết lập nhân vật này từ đầu đến cuối đều rất dễ bị người khác nắm thóp.
Cho nên cô cần phải phô trương, còn người trong tay thì bắt buộc phải kín đáo, không thể bị lợi dụng, tốt nhất cũng đừng để người khác nhìn thấy.
Ngoài hơi bẩn ra thì phòng vẽ cũng khá rộng, trong góc có một chiếc giường nhỏ.
Túc Miên sai người dọn sạch rồi thay chăn mới.
Đám người hầu đều rất ngạc nhiên.
Công chúa trước kia tra tấn xong là trực tiếp vứt bỏ, nào có chuyện tốn công sắp xếp chỗ ở cho những kẻ này.
Túc Miên tất nhiên nhận ra ánh mắt của họ.
Cô ngẩng đầu nhìn Forty.
"Ở đây ta sẽ không chuyển bất kỳ bức tranh nào đi. Nếu để ta phát hiện có một bức bị đổi vị trí..."
Ngón tay cô lướt qua cằm người đàn ông.
Forty nghiêng đầu, lặng lẽ nhìn cô, trong mắt đầy hứng thú, như thể kẻ bị uy h**p không phải mình.
"...Ta sẽ khắc chính bức tranh đó lên người ngươi."
Nghe vậy, đám người hầu đang dọn dẹp đều hít mạnh một hơi, cúi đầu thấp hơn nữa.
Đó chính là hiệu quả Túc Miên muốn.
Cô đang định rút tay về thì người kia lại áp má vào lòng bàn tay cô, nhắm mắt khẽ cọ cọ.
Giống như đang nói với cô: tuân lệnh.
Hơi thở của Túc Miên nghẹn lại, cô rụt tay về như bị điện giật, đầu óc trống rỗng trong chớp mắt.
Cô há miệng, một lúc lâu mới tìm lại được giọng nói, hung dữ bảo: "Coi chừng dây xích của ngươi đừng làm xước tranh quý của ta."
Túc Miên nheo mắt, vẻ mặt đầy châm chọc.
Khuôn mặt tinh xảo bị mụn đỏ và hàng lông mày đậm che lấp lúc này lại đặc biệt rực rỡ.
"Ngươi có thể học chó bò dưới đất, như vậy sẽ không cọ trúng."
Cô giấu bàn tay đang nóng ran vào trong tay áo, xoay người rời đi, sau lưng đổ đầy mồ hôi lạnh.
Không dám nhìn ánh mắt của Forty, sợ nói thêm một câu là tên này sẽ trực tiếp đấm một phát hôn lên mặt cô mất.
Cô xách váy, giả vờ lạnh lùng rời đi.
Không hề thấy phía sau, trong đôi mắt kia là ba phần nghi hoặc cùng bảy phần nóng bỏng.
"Quản trò có khả năng biến thành NPC không?"
【Có khả năng, nhưng rất hiếm.】
4399 suy nghĩ một chút rồi tra cứu dữ liệu trong kho thông tin.
【Tình huống thứ nhất là thực tập sinh "quản trò" không đạt yêu cầu huấn luyện sẽ bị đào thải, từ trọng tài giáng cấp thành NPC bình thường. NPC bình thường không có ý thức về phó bản, họ sẽ cho rằng bản thân thật sự sống ở nơi này. Thời gian thực tập thường chỉ có một phó bản, rất ít thám tử gặp được quản trò thực tập.】
【Tình huống thứ hai là quản trò có hành vi bất thường, thoát khỏi sự kiểm soát của cấp trên, sẽ bị đưa đi "bảo trì", nhưng thực tế là một hình thức trừng phạt, vì thân phận NPC được giao đều thuộc kiểu rất thảm.】
【Trong quá trình bảo trì, quản trò sẽ quên mất thân phận ban đầu của mình, bởi ký ức của NPC sẽ bị cấy vào não họ, khiến họ hoàn toàn nhập vai, từ đó càng đau khổ hơn.】
Nghe xong, Túc Miên nhíu mày, còn muốn hỏi thêm gì đó thì giọng của hệ thống khác chen vào.
【Đã đến thời gian rút thẻ, mời thám tử lựa chọn thẻ kỹ năng hoặc thẻ manh mối.】
"Thẻ manh mối, tôi muốn manh mối của Melissa."
【Đang rút thẻ manh mối...】
【Melissa dường như không ân ái với quốc vương như vẻ bề ngoài, cô ta cũng không thích con gái mình là Elizabeth cho lắm.】
Túc Miên cất thẻ bài đi.
Nữ chủ nông trại mang thai Luna lại đột nhiên tìm tới cô.
"Công chúa Elizabeth điện hạ, chúng ta trao đổi manh mối nhé?"
Túc Miên không lập tức trả lời: "Manh mối của cô là về ai?"
Luna đáp:
"Là của Tiên Răng."
Cô ta vuốt bụng mình, cười đầy áy náy: "Tôi thấy anh ta trông đáng sợ quá nên mới rút thẻ của anh ta, có phải hơi đánh giá người khác qua vẻ ngoài không?"
Túc Miên lắc đầu: "Đôi khi ngoại hình cũng là một phần của manh mối."
Nó thường phản ánh thói quen hành vi và bối cảnh thân phận của một người, nên nghi ngờ anh ta cũng không phải quá đáng.
Răng của quốc vương đều biến mất, mà người duy nhất có liên hệ trực tiếp chính là Tiên Răng.
Thế là Túc Miên gật đầu.
"Tôi đổi với cô."
Luna dường như rất tin tưởng cô, trực tiếp đưa thẻ cho cô xem.
Túc Miên hơi ngạc nhiên nhưng không hỏi lý do, cũng đưa thẻ của mình ra.
【Tiên Răng là vị thần bảo hộ răng của trẻ con, nhưng ai nói chỉ có trẻ con chứ?】
Câu này khiến Túc Miên chìm vào suy nghĩ.
Trong truyện cổ tích, Tiên Răng sẽ thu thập răng của trẻ em khi chúng thay răng, sau đó đổi lấy thứ bọn trẻ mong muốn.
Nếu mở rộng suy nghĩ ra, người lớn cũng có thể dùng răng để ước nguyện với Tiên Răng.
Vậy có phải quốc vương đã dùng răng của mình để đổi lấy thứ gì đó không?
Rốt cuộc thứ gì lại cần không phải một chiếc, mà là toàn bộ răng trong miệng?
"Điện hạ, các vị khách, dạ tiệc sắp bắt đầu rồi. Nếu đến muộn, chim sơn ca sẽ không vui đâu."
Nghe vậy, hai người quay đầu lại.
Người hầu đứng phía trước dẫn đường cho họ.
Thi thể quốc vương ở cầu thang từ lâu đã được dọn đi, mà người đứng trên cao giờ đã biến thành quản trò đóng vai phù thủy, Mão Thời.
"Hoan nghênh mọi người tới tham dự vũ hội của chim sơn ca. Tối nay, người được chim sơn ca chọn trúng vẫn sẽ có cơ hội trở thành ứng cử viên sở hữu giày múa đỏ."
"Vì vậy, xin mọi người hãy tận tình khiêu vũ, phô bày sức hấp dẫn của mình!"
Lời vừa dứt, cả khán phòng lập tức reo hò.
Một đám người lùn đội mũ nhọn, các hoàng tử đủ màu da, hoàng tử ếch, hoàng tử heo đen, cùng những thương nhân và công chúa ăn mặc hoa lệ đều nhìn chằm chằm đôi giày múa đỏ trên cao bằng ánh mắt nóng bỏng, như thể đó là kim cương vàng bạc vô giá.