Khúc Tiên Cốt Cuối Cùng

Chương 6

Thần binh di thế. Nhắc mới nhớ, quả thực chưa từng thấy Tuyên Thất đeo v.ũ k.h.í bên người. Chẳng lẽ món bảo vật hắn muốn tìm chính là thứ này?

Chưởng quỹ hạ thấp giọng hơn đôi chút: “Hiện tại trong cái thành này tụ họp toàn sống thần tiên khắp nơi, bay trên trời đi dưới đất, tiện tay đụng phải một người cũng chẳng gánh nổi đâu, thế nên mấy ngày này Thiên Đăng Thành mới náo nhiệt như vậy, vệ sĩ canh phòng ở Tàng Phong Các còn tăng lên gấp đôi nữa kìa!”

Ta hừ lạnh một tiếng: “Thiên Hoa Tông chẳng phải xưng là đệ nhất tông môn ở ẩn sao, bọn họ cũng tới góp vui thế này à?”

Chưởng quỹ cười gượng một cái: “Chuyện đó thì ai mà biết được chứ, chuyện của các vị thần tiên, phàm nhân chúng ta sao quản nổi! Nào, thẻ phòng của hai vị đây, Phúc Tử! Dẫn hai vị đại nhân lên lầu!”

Lúc lên lầu, ta vô tình va phải người khác.

Mấy tu sĩ ăn mặc sang trọng ngắm nghía ta một hồi, cười cợt định giơ tay nâng cằm ta lên: “Ồ, vóc dáng nuột nà quá nhỉ, để ca ca xem xem... Á! Sao ngươi lại đá ta?”

“Mẹ nó ai đá ngươi? Sao ngươi lại đạp ta!”

“Gặp ma rồi sao? Á! Bụng của ta! Tránh ra! Mau tránh ra!”

Ta quay sang nhìn Tuyên Thất.

Thần sắc hắn không đổi: “Không phải ta.”

Hừ, lừa quỷ hả.

10.

Chưởng quỹ có điều giấu giếm. Vào phòng, ta gọi tiểu nhị tới: “Gần đây trong thành có người của Thiên Hoa Tông tới không?”

Cá Ngừ Vượt Đại Dương

Hắn ấp úng cười trừ: “Công t.ử, chuyện của các vị đại nhân, một kẻ nhỏ bé như ta...”

Ta rút ra một thỏi vàng. Tất nhiên là tiền của Tuyên Thất.

Tiểu nhị lập tức hớn hở ra mặt: “Ôi chao gia! Thật không giấu gì ngài, quả thực có vài vị đại nhân vật của Thiên Hoa Tông tới! Mới tới đêm hôm kia, nghe nói là tới tìm món bảo vật gì đó, tiểu nhân đoán chắc cũng là vì tuyệt thế v.ũ k.h.í kia rồi!”

Hắn nhận tiền thưởng, liên tục cúi đầu xái cổ: “Đa tạ gia thưởng! Ngài nghỉ ngơi sớm, có chuyện gì cứ rung quả chuông ngọc bên cửa phòng, tiểu nhân gọi cái có mặt ngay!”

Quả nhiên, Liên Tinh Văn đã tới Thiên Đăng Thành rồi.

Lần sống lại thứ năm, khi ta bị giam trong thiên lao, từng nghe mấy tên đệ t.ử nhắc tới một câu: [Liên sư huynh đi nửa tháng chưa về, không biết đã đấu giá được tuyệt thế v.ũ k.h.í kia chưa?]

[Chuyện đó còn phải nói sao! Liên sư huynh là thiên tài lợi hại nhất thế hệ này, đợi khi đấu giá được thần binh đó rồi thì thế gian chẳng còn ai là đối thủ của huynh ấy nữa!]

[Nhắc tới thiên tài lợi hại nhất, kẻ bị nhốt bên trong chẳng phải mới là...]

[Suỵt! Ngươi không muốn sống nữa à! Ngọc Thanh trưởng lão đã nói rồi, hắn là gián điệp Ma tộc, phải chịu độc trùng c.ắ.n xé bốn mươi chín ngày mới rửa sạch tội nghiệt.]

[Hít, thế thì chỉ còn lại một bộ khung xương thôi sao...?!]

Đúng vậy, một bộ khung xương. Thứ bọn chúng muốn chính là bộ tiên cốt này.

Suốt ngàn năm qua, Thiên Hoa Tông chỉ có duy nhất một vị thượng tiên thăng thiên.

Lớp tiểu bối đa phần đều bình thường kém cỏi. Lão già Ngọc Thanh xuống núi gặp được ta, liền đưa ta về tông môn, nhận làm đệ t.ử thân truyền.

Ta cứ tưởng mình gặp được người sư tôn tốt lành. Nào ngờ, sư tôn âm thầm vu oan giá họa, sư huynh tàn hại đồng môn rồi đổ hết lên đầu ta.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Con đường tu luyenycủa bản thân Ngọc Thanh chạm tới nút thắt bế tắc, liền đem tiên cốt cấy sang người Liên Tinh Văn. Hai sư đồ cùng chia sẻ tiên lực.

Chỉ tiếc là, ngày Liên Tinh Văn thăng thiên, đến cả ông trời cũng không gánh nổi, bèn giội xuống mấy luồng thiên lôi đ.á.n.h c.h.ế.t tươi hắn.

Không hiểu sao, ta lại nhờ đó mà sống lại.

Trong lòng ta mang theo mối hận sâu sắc, đối với thế gian này càng chẳng còn chút lưu luyến nào.

Sống lại một lần, ta lại g.i.ế.c bọn chúng một lần.

G.i.ế.c xong thì c.h.ế.t.

C.h.ế.t rồi lại sống lại.

Nếu không phải tên tiên hoang từ trên trời rơi xuống này bắt ta đi. Biết đâu chừng ta đã sống lại lần thứ mười một rồi.

11.

Tiểu nhị nói không sai, bước vào nội thành, việc kiểm tra đã trở nên nghiêm ngặt hơn hẳn.

“Đứng lại! Tàng Phong Các là trọng địa, vào trong cần xuất trình thiệp mời, nếu là phàm nhân thì mau cút về ngoại thành ngay!”

Thiệp mời chỉ phát cho những tông phái có danh tiếng lẫy lừng trên giang hồ. Chúng ta một kẻ là tội phạm truy nã, một kẻ là tiên hoang. Hay là đi cướp bóc một chuyến nhỉ?

Đang mải suy nghĩ, người bên cạnh đã thong dong lấy thiệp mời ra.

Tên vệ sĩ nhận lấy kiểm tra một hồi, thái độ lập tức trở nên kính cẩn: “Mời hai vị quý khách vào trong!”

Ta có chút chấn động, vừa đi vừa hạ thấp giọng hỏi: “... Lấy đâu ra đấy?”

Hắn nghiêng đầu, khẽ giọng: “Mấy vị bằng hữu đêm qua tặng đấy.”

?

Đêm qua chỉ có mấy kẻ không biết điều, lấy đâu ra...

“...” Tên trộm này.

Phòng bao nằm ở tầng hai, vừa vặn có thể bao quát toàn bộ đại sảnh phía dưới.

Quản sự vận chuyển linh lực, đưa âm thanh truyền tới từng ngóc ngách: “Chư vị đạo hữu xin mời nhìn! Thanh kiếm này có tên là 'Đoạn Thủy', tới từ tay danh sĩ luyện khí ở Đông Hải, giá khởi điểm, tám trăm linh thạch trung phẩm!!”

“Tám trăm rưỡi!”

“Chín trăm!”

...

Gia nhân bước vào, cúi đầu kính cẩn dâng lên danh mục: “Hai vị quý khách, đây là thứ do ông chủ đặc biệt gửi tới.”

“Những món bên dưới đa phần là để tản tu xem cho xôm trò thôi, hai vị cầm thiệp mời do chính tay ông chủ phát ra, có thể lật xem danh mục này, nếu ưng món linh binh nào, trong phòng đấu giá sẽ lập tức sắp xếp người riêng mang lên cho quý khách dùng thử.”