Tiếng người, sự náo nhiệt, hơi thở nhân gian. Đó là cảnh tượng trải qua mười kiếp sống lại ta chưa từng được nhìn thấy.
Trong lòng dâng lên một cảm giác cực kỳ khó chịu. Không nên đi theo hắn. Chốn phàm gian chẳng có gì đáng để lưu luyến. Đáng lẽ nên giống như mấy lần trước, bị bọn chúng trói trên Tru Tiên Đài, chịu đựng một trận đòn Trấn Hồn Roi.
Chịu đựng qua bảy ngày, bọn chúng sẽ lơ là cảnh giác. Ta liền có thể g.i.ế.c sạch từng tên một. Sau đó c.h.ế.t đi, chờ đợi lần sống lại tiếp theo. Lặp đi lặp lại, vô tận vô hồi, đó mới là cuộc đời ta nên có. Thay vì thong dong đ.á.n.h xe, ăn những món ăn chưa từng nếm qua, thả lỏng cảnh giác đến mức chẳng biết bị cấy T.ử Mẫu Cổ từ lúc nào.
Cứ tiếp tục thế này, đợi đến khi trả xong thù, ta liệu có thể an tâm c.h.ế.t đi được nữa không.
“Tuyên Thất.” Ta dừng bước không đi nữa: “Món bảo vật ngươi muốn tìm rốt cuộc ở đâu? Đi lâu như vậy rồi, đến cái bóng cũng chẳng thấy. Còn nữa, ngươi dụ dỗ ta đến cái chốn nào rồi?”
Hắn hỏi một nữ nhân đang giặt quần áo bên bờ sông: “Cho hỏi nơi này là đâu vậy?”
Hắn thậm chí còn tự mình không biết nữa cơ đấy!
Nữ nhân giặt đồ lau mồ hôi trên trán, cười nói: “Công t.ử chắc là lần đầu đến đây nhỉ? Đây là Thiên Đăng Thành, vùng giáp ranh giữa Trung Châu và Nam Khương, không thuộc quyền quản lý của bất kỳ tông môn nào đâu. Nếu ngài muốn mua bán đồ đạc thì cứ đi vào nội thành, còn nếu muốn tìm đồ ăn thức uống thì con phố ẩm thực ở ngoại thành bao trọn luôn đấy!”
Ta đã có chút mất kiên nhẫn. Muốn c.h.ế.t. Đi gần một tháng trời, ngoài ăn ra thì là chơi. Sống tiếp thì có ý nghĩa gì chứ. Chẳng bằng nhân cơ hội này bỏ lại hắn, ta theo thuyền thương gia quay về đường cũ, từ đây đường ai nấy đi.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Vừa mới nhích chân một bước, đã nghe thấy giọng nói trầm ổn ôn hòa của hắn vang lên: “Ngoại thành có những món gì ngon?”
Nữ nhân giặt đồ đáp: “Công t.ử có chỗ không biết rồi, Thiên Đăng Thành thu hút đầu bếp từ khắp nơi tới, người từ phương Nam kẻ ở phương Bắc đến đây đều phải dừng chân một chút, thưởng thức đủ các loại món ăn một lần cho đã đời đấy!”
Đủ các loại món ăn... Ta nuốt nước bọt, hay là ăn xong rồi hãy đi nhỉ?
09.
Tuyên Thất lúc nào cũng có thể nắm bắt chính xác suy nghĩ hiện tại của ta. Thi thoảng ta lại nghĩ rằng có khi hắn là con giun trong bụng ta biến thành không chừng. Nếu không thì sao đến cả việc ta muốn ăn cái gì hắn cũng biết rõ ràng tới vậy?
Đêm đen buông xuống, nội thành Thiên Đăng Thành lại sáng rực như ban ngày. Lầu gác thuyền hoa chẳng nơi nào không xa hoa phung phí đến cực điểm. Mái đao cong v.út treo những viên minh châu to bằng nắm tay.
Hàng vạn ngọn đèn Khổng Minh được thắp bằng mỡ Giao Nhân và Long Minh Phù hân hoan lơ lửng giữa không trung. Trục đường chính dòng người nườm nượp như mắc cửi. Có khổ tu sĩ lưng đeo trọng kiếm, có cổ sư chân trần đeo lục lạc, lại có cả thương lái mặc áo vải thô ngắn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tên bán hàng rong mắt sắc, vừa liếc thấy điềm bánh trên tay ta liền lập tức cất giọng rao lớn: “Canh Tuyết Liên Mật Hoa Quế Linh Mật mới ra lò đây! Vị tiểu ca này có muốn dùng thêm một bát cho khai vị không?”
Tuyên Thất luôn đặc biệt có hứng thú với những chuyện vụn vặt này: “Có ngọt không? Hài t.ử nhà ta thích ăn ngọt.”
Tay ta đã không còn chỗ nào để cầm thêm nữa.
Ta nuốt vội miếng bánh trong miệng, lập tức giận dỗi xù lông: “Ai là... của ngươi...!”
Tên bán hàng rong cười xòa: “Ngài lại trêu tiểu nhân rồi, ngó sen này của tiểu nhân là hàng tươi mới vừa hái ở Hồ Linh Nguyệt ngoài thành, mật hoa quế cũng được ninh cùng mía tươi hạng tốt suốt ba canh giờ, bảo đảm ngọt tới tận xương!”
Tuyên Thất vung tay đặt xuống một thỏi vàng. Mua.
Ta chẳng buồn cất lời quản hắn nữa. Tùy hắn.
Tiêu hết sạch tiền đi cho xong, đỡ cho cái miệng của ta không thể ngừng ăn.
Đến khách sạn, Tuyên Thất vẫn đặt hai phòng hạng Thượng như cũ.
Trong thành, kẻ có diện mạo đẹp đẽ lại ra tay rộng rãi như hắn quả thực vô cùng hiếm gặp.
Vừa bước chân vào đại sảnh, mấy tản tu lưng đeo nón lá liền đè tay lên bội kiếm trên bàn.
Ta âm thầm liếc nhìn một cái rồi bước tới trước quầy thu ngân: “Chưởng quỹ, gần đây trong thành có sự kiện lớn gì sao?”
Chưởng quỹ là một thương nhân tinh khôn để râu hình chữ Bát, tươi cười hớn hở nghênh đón: “Ôi, vừa nhìn là biết hai vị thuộc hàng cao nhân thanh tu ít khi lui tới chốn hồng trần, mấy ngày này Thiên Đăng Thành chúng ta đang sửa soạn cho buổi đại đấu giá bảo vật sáu mươi năm mới có một lần đấy!”
Hắn chắp tay về phía nội thành, giọng điệu lộ rõ vài phần tự hào: "Đây chính là thịnh hội của Nam Khương chúng ta, do Thiên Hoa Tông đứng ra chủ trì. Không chỉ ngoại thành mở chợ đêm liên hoan suốt một tháng, mà buổi đấu giá tại Tàng Phong Các ở nội thành càng là nơi quy tụ kỳ trân dị bảo khắp thiên hạ, nghe nói món đồ chốt hạ lần này còn có thần binh di thế của đại năng Thượng cổ nữa đấy!”
“Tin tức này vừa tung ra, đừng nói đến đám hào cường Nam Khương chúng ta, mà tăng nhân phương Đông, đoàn thương buôn phương Tây, cho tới mấy vị đại nhân ở các tông môn ở ẩn phương Bắc cũng đều lũ lượt phái người hạ giới đi về phía Nam!”
Trong lòng dâng lên một cảm giác cực kỳ khó chịu. Không nên đi theo hắn. Chốn phàm gian chẳng có gì đáng để lưu luyến. Đáng lẽ nên giống như mấy lần trước, bị bọn chúng trói trên Tru Tiên Đài, chịu đựng một trận đòn Trấn Hồn Roi.
Chịu đựng qua bảy ngày, bọn chúng sẽ lơ là cảnh giác. Ta liền có thể g.i.ế.c sạch từng tên một. Sau đó c.h.ế.t đi, chờ đợi lần sống lại tiếp theo. Lặp đi lặp lại, vô tận vô hồi, đó mới là cuộc đời ta nên có. Thay vì thong dong đ.á.n.h xe, ăn những món ăn chưa từng nếm qua, thả lỏng cảnh giác đến mức chẳng biết bị cấy T.ử Mẫu Cổ từ lúc nào.
Cứ tiếp tục thế này, đợi đến khi trả xong thù, ta liệu có thể an tâm c.h.ế.t đi được nữa không.
“Tuyên Thất.” Ta dừng bước không đi nữa: “Món bảo vật ngươi muốn tìm rốt cuộc ở đâu? Đi lâu như vậy rồi, đến cái bóng cũng chẳng thấy. Còn nữa, ngươi dụ dỗ ta đến cái chốn nào rồi?”
Hắn hỏi một nữ nhân đang giặt quần áo bên bờ sông: “Cho hỏi nơi này là đâu vậy?”
Hắn thậm chí còn tự mình không biết nữa cơ đấy!
Nữ nhân giặt đồ lau mồ hôi trên trán, cười nói: “Công t.ử chắc là lần đầu đến đây nhỉ? Đây là Thiên Đăng Thành, vùng giáp ranh giữa Trung Châu và Nam Khương, không thuộc quyền quản lý của bất kỳ tông môn nào đâu. Nếu ngài muốn mua bán đồ đạc thì cứ đi vào nội thành, còn nếu muốn tìm đồ ăn thức uống thì con phố ẩm thực ở ngoại thành bao trọn luôn đấy!”
Ta đã có chút mất kiên nhẫn. Muốn c.h.ế.t. Đi gần một tháng trời, ngoài ăn ra thì là chơi. Sống tiếp thì có ý nghĩa gì chứ. Chẳng bằng nhân cơ hội này bỏ lại hắn, ta theo thuyền thương gia quay về đường cũ, từ đây đường ai nấy đi.
Cá Ngừ Vượt Đại Dương
Vừa mới nhích chân một bước, đã nghe thấy giọng nói trầm ổn ôn hòa của hắn vang lên: “Ngoại thành có những món gì ngon?”
Nữ nhân giặt đồ đáp: “Công t.ử có chỗ không biết rồi, Thiên Đăng Thành thu hút đầu bếp từ khắp nơi tới, người từ phương Nam kẻ ở phương Bắc đến đây đều phải dừng chân một chút, thưởng thức đủ các loại món ăn một lần cho đã đời đấy!”
Đủ các loại món ăn... Ta nuốt nước bọt, hay là ăn xong rồi hãy đi nhỉ?
09.
Tuyên Thất lúc nào cũng có thể nắm bắt chính xác suy nghĩ hiện tại của ta. Thi thoảng ta lại nghĩ rằng có khi hắn là con giun trong bụng ta biến thành không chừng. Nếu không thì sao đến cả việc ta muốn ăn cái gì hắn cũng biết rõ ràng tới vậy?
Đêm đen buông xuống, nội thành Thiên Đăng Thành lại sáng rực như ban ngày. Lầu gác thuyền hoa chẳng nơi nào không xa hoa phung phí đến cực điểm. Mái đao cong v.út treo những viên minh châu to bằng nắm tay.
Hàng vạn ngọn đèn Khổng Minh được thắp bằng mỡ Giao Nhân và Long Minh Phù hân hoan lơ lửng giữa không trung. Trục đường chính dòng người nườm nượp như mắc cửi. Có khổ tu sĩ lưng đeo trọng kiếm, có cổ sư chân trần đeo lục lạc, lại có cả thương lái mặc áo vải thô ngắn tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Tên bán hàng rong mắt sắc, vừa liếc thấy điềm bánh trên tay ta liền lập tức cất giọng rao lớn: “Canh Tuyết Liên Mật Hoa Quế Linh Mật mới ra lò đây! Vị tiểu ca này có muốn dùng thêm một bát cho khai vị không?”
Tuyên Thất luôn đặc biệt có hứng thú với những chuyện vụn vặt này: “Có ngọt không? Hài t.ử nhà ta thích ăn ngọt.”
Tay ta đã không còn chỗ nào để cầm thêm nữa.
Ta nuốt vội miếng bánh trong miệng, lập tức giận dỗi xù lông: “Ai là... của ngươi...!”
Tên bán hàng rong cười xòa: “Ngài lại trêu tiểu nhân rồi, ngó sen này của tiểu nhân là hàng tươi mới vừa hái ở Hồ Linh Nguyệt ngoài thành, mật hoa quế cũng được ninh cùng mía tươi hạng tốt suốt ba canh giờ, bảo đảm ngọt tới tận xương!”
Tuyên Thất vung tay đặt xuống một thỏi vàng. Mua.
Ta chẳng buồn cất lời quản hắn nữa. Tùy hắn.
Tiêu hết sạch tiền đi cho xong, đỡ cho cái miệng của ta không thể ngừng ăn.
Đến khách sạn, Tuyên Thất vẫn đặt hai phòng hạng Thượng như cũ.
Trong thành, kẻ có diện mạo đẹp đẽ lại ra tay rộng rãi như hắn quả thực vô cùng hiếm gặp.
Vừa bước chân vào đại sảnh, mấy tản tu lưng đeo nón lá liền đè tay lên bội kiếm trên bàn.
Ta âm thầm liếc nhìn một cái rồi bước tới trước quầy thu ngân: “Chưởng quỹ, gần đây trong thành có sự kiện lớn gì sao?”
Chưởng quỹ là một thương nhân tinh khôn để râu hình chữ Bát, tươi cười hớn hở nghênh đón: “Ôi, vừa nhìn là biết hai vị thuộc hàng cao nhân thanh tu ít khi lui tới chốn hồng trần, mấy ngày này Thiên Đăng Thành chúng ta đang sửa soạn cho buổi đại đấu giá bảo vật sáu mươi năm mới có một lần đấy!”
Hắn chắp tay về phía nội thành, giọng điệu lộ rõ vài phần tự hào: "Đây chính là thịnh hội của Nam Khương chúng ta, do Thiên Hoa Tông đứng ra chủ trì. Không chỉ ngoại thành mở chợ đêm liên hoan suốt một tháng, mà buổi đấu giá tại Tàng Phong Các ở nội thành càng là nơi quy tụ kỳ trân dị bảo khắp thiên hạ, nghe nói món đồ chốt hạ lần này còn có thần binh di thế của đại năng Thượng cổ nữa đấy!”
“Tin tức này vừa tung ra, đừng nói đến đám hào cường Nam Khương chúng ta, mà tăng nhân phương Đông, đoàn thương buôn phương Tây, cho tới mấy vị đại nhân ở các tông môn ở ẩn phương Bắc cũng đều lũ lượt phái người hạ giới đi về phía Nam!”