Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?
Chương 46: Tông chủ ngoài kia còn đang nhặt rác nuôi các ngươi đấy! (1)
Edit: Trứng ốp la
Giai đoạn đầu bán ra còn ít, nhưng dần dần tích lũy lại, đến hậu kỳ mở rộng quy mô, việc kinh doanh này mang về một khoản tài phú không nhỏ.
Thấy việc ủ rượu thực sự có tiền đồ, về sau còn có thêm mấy người chơi khác gia nhập, cùng Phạm Cô Chu hợp tác làm ăn.
Dù sao Phạm Cô Chu chỉ có một mình, nhân lực đông đảo mới thích hợp phát triển quy mô lớn.
Thêm nữa, Chu Hiểu và một nam người chơi khác phụ trách nghiên cứu món ăn trong trò chơi. Họ dứt khoát hợp tác, mở luôn cả tửu phường và thực phường (quán rượu và quán ăn).
Ban đầu nhắm đến nhóm người phàm, gom được chút nào hay chút đó, coi như "cạo lông dê".
Trong khoảng thời gian này, Trần Miêu Miêu có một phát hiện quan trọng.
Cô nhận ra rằng, linh thảo sau khi trưởng thành dễ chết trong lúc cắt rễ là bởi vì quá trình hái xuống cũng cần linh khí nuôi dưỡng.
Giống như ngoài đời, có vài loài hoa nếu đã cắt xuống thì phải lập tức cho vào nước, nếu không sẽ héo rất nhanh.
Ở đây cũng vậy, không thể thô bạo nhổ ra là xong, mà phải cung cấp linh khí liên tục và ổn định.
Tuy nhiên, việc cung cấp này lại khá phiền toái, tốc độ truyền linh khí cũng phải tương thích với tốc độ hấp thu của linh thảo. Nhanh hay chậm đều không được.
Trong khi đó, tu sĩ Luyện Khí kỳ lại chưa đủ khả năng khống chế linh khí tinh vi đến mức đó.
Linh thảo giống A Ô mua về đều là dược tông đệ tử xử lý qua đặc biệt — đã được ngâm qua nước thuốc có chứa linh khí, nên mới có thể giữ được tươi lâu.
Loại nước thuốc đó là bí truyền của dược tông, Trần Miêu Miêu nhất thời vẫn chưa điều chế ra được, nhưng cô đã tìm ra một phương pháp khác để tăng tỷ lệ sống sót cho linh thảo.
A Ô để lại cho cô mười cây linh thảo mầm trên đất, yêu cầu không được hái.
Lúc đầu, Trần Miêu Miêu chưa nắm được cách làm, cứ cắt rễ là chết cả cây.
Nhưng đến hai cây cuối cùng, cô đã rút được kinh nghiệm từ năm cây trước, thành công tách ra được mười ba cây linh thảo mầm, không cần phải mua thêm nữa, chỉ cần thêm ít "nước phù sa" là có thể tiếp tục nuôi trồng.
Trần Miêu Miêu cũng đang định nghiên cứu loại "nước phù sa" này.
Ít nhất, chỉ cần có cô, Trường Sinh Tông về sau sẽ không còn tốn nhiều tiền mua mầm linh thảo nữa.
A Ô khi biết chuyện thì sững người.
Cậu trồng linh thảo nhiều năm như vậy, cũng từng thử rất nhiều cách, nhưng chưa từng thành công.
Nghe Trần Miêu Miêu giải thích: "Linh khí cần tuần hoàn đều đặn qua rễ cây một khoảng thời gian thích hợp, mà mỗi cây linh thảo lại có chiều dài rễ khác nhau. Vì vậy cần đo được thời điểm lý tưởng để đảm bảo linh khí có thể lưu thông bình thường..."
Cô kết hợp tri thức hiện đại với tu tiên để giải thích, khiến A Ô nghe mà đơ cả người, một chữ cũng không hiểu.
A Ô đành ngượng ngùng gãi đầu: "Sư muội à... mấy chuyện này vẫn là để ngươi lo đi."
Trần Miêu Miêu gật đầu: "Được."
Thực ra, những vấn đề như vậy càng có tu vi cao càng dễ lý giải, nhưng hiện tại tất cả đều chỉ là Luyện Khí kỳ, đành phải học thuộc lòng thôi.
Cô viết lại toàn bộ lý thuyết này thành tài liệu mẫu, gửi vào trong nhóm người chơi.
Ai hiểu được thì tốt, ai không hiểu thì... giống như Võ Đại Hổ — lần đầu tiên cảm thấy "tu tiên" là chuyện đau đầu đến vậy.
Chưa kể, không phải ai cũng có thiên phú như Trần Miêu Miêu. Dù có hiểu lý thuyết, thao tác thực tế lại là chuyện khác.
Dù thế nào thì mọi chuyện cũng đang phát triển theo chiều hướng tích cực.
...
Ở một nơi khác, Tống Tửu Lai vẫn đang "hăng say lăn lộn" ở Đệ Nhất Sơn.
Nàng đã ở đây bảy ngày, nhưng vẫn chưa thể cùng Lâm Thiên tiến vào phạm vi nhị giai yêu thú. Tuy nhiên, yêu thú nhất giai thì đã giết không ít.
Nàng từng rời khỏi Lâm Thiên để thử nghiệm một mình, phát hiện nếu sử dụng linh khí một cách hiệu quả, nàng có thể đánh ra sáu bảy quả hỏa cầu, đủ đối phó với hai ba con yêu thú nhất giai có thương lực không quá cao.
Nhiều hơn thì không ổn.
Nàng cần nghỉ ngơi để hồi phục linh khí, nhưng tốc độ hồi phục cũng rất nhanh.
So với Lâm Thiên, Tống Tửu Lai đã thấy rõ sự chênh lệch.
Lâm Thiên mỗi lần đánh ra vài quả hỏa cầu là phải nghỉ ngơi rất lâu, lại còn nhỏ con hơn nàng. Không uống đan dược thì phải ngồi hồi phục cả nửa ngày.
Tống Tửu Lai vì thế khi ra tay trước mặt Lâm Thiên đều cố ý thu lại một phần thực lực, cố ý nghỉ ngơi lâu hơn để giống với người ta.
Ra ngoài hành tẩu, lượm chút "phế liệu" cũng chẳng có gì to tát cả.
Dù linh khí cần thời gian để hồi phục, nhưng việc săn giết yêu thú thực sự có thể giúp nâng cao tốc độ linh khí hồi phục trong cơ thể. Khả năng chiến đấu của nàng cũng đang dần tăng lên.