Không Phải Trò Chơi Thôi Sao? Tụi Bây Tu Tiên Thiệt Luôn Hả Trời?

Chương 45: Biến hóa nghiêng trời lệch đất

Edit: Trứng ốp la

Trò chơi này mà không bị xét duyệt thì đúng là bất công trắng trợn rồi.

Nhưng nói gì thì nói, trò chơi kiểu này lẽ ra phải có hồ sơ lưu trữ đàng hoàng mới đúng chứ?

Thế mà tra mãi không ra thông tin về nhà phát hành, điểm này đúng là khó tin thật.

Hàn Thiên kinh ngạc: "Ngươi chắc chứ?"

Bạn hắn đáp chắc như đinh đóng cột: "Đương nhiên là chắc. Trò chơi này không có bất kỳ thông tin nào được đăng ký chính thức cả. Trang web cũng rất khả nghi, tụi ta truy tìm IP server nhưng không ra được. Thậm chí không xác định được server ở nước ngoài hay trong nước. Có cao thủ IT vào tra thử rồi mà vẫn không lần ra nổi."

Thông thường thì IP ít nhất cũng sẽ dẫn tới đâu đó, cùng lắm là ra nước ngoài, chứ đằng này trắng trơn.

Giọng bạn hắn bỗng trở nên kỳ dị: "Các ngươi không phải đang chơi thứ gì phi pháp đấy chứ?"

Hàn Thiên: "..."

Hắn nghẹn một lúc lâu mới nói được một câu: "Phi pháp hay không thì ta không biết, nhưng nếu như ngươi nói vậy thì trò chơi này quả thật có điểm rất kỳ quái. Công nghệ của nó... không giống với công nghệ ở thời đại chúng ta."

Bạn hắn sửng sốt: "Ý ngươi là sao?"

Hàn Thiên giải thích: "Ta đã nói với ngươi rồi mà, trò chơi này là thực tế ảo hoàn toàn. Khi đó ngươi không tin, nhưng ta nói thật, đeo kính VR vào là như xuyên tới một thế giới khác. Có lúc ta ở trong trò chơi còn không nhận ra là mình đang chơi nữa."

"Vãi chưởng!!!"

Bạn hắn kinh hãi: "Không thể nào! Công nghệ hiện tại vẫn còn là lý thuyết cơ mà!"

Hắn không tin.

Nhưng cũng không đến mức cho rằng Hàn Thiên đang bịa chuyện.

Suy nghĩ một lúc, hắn lầm bầm: "Không lẽ các ngươi vô tình mở ra đường thông đến thế giới khác?"

Tất nhiên, câu này là hắn thuận miệng bịa đại: "Trò chơi hay như vậy, ta cũng muốn vào thử!"

Hàn Thiên lập tức từ chối: "Không được, bây giờ không còn danh ngạch. Trò chơi này không chỉ yêu cầu xác minh căn cước mà còn nhận diện khuôn mặt. Trong game mà ch·ết một lần là mất luôn tài khoản, không có hồi sinh, không dùng nick khác được."

"Chưa kể bây giờ game còn chưa mở tính năng quay chụp, phải đợi đến cuối tháng mới có thể đổi điểm để mở quyền. Cho nên giờ ta cũng không có cách nào chứng minh với các ngươi."

"..."

Đầu dây bên kia im lặng.

Một lúc sau, giọng bạn hắn trở nên mơ hồ: "Nghe ngươi nói vậy thì... trò chơi này kiểu gì cũng bị người ta nhắm tới sớm thôi."

Bằng hữu của Hàn Thiên tuy chỉ có chút quan hệ trong hệ thống quản lý, nhưng không thuộc diện người trong ngành. Tuy vậy, bên kia hiện đã bắt đầu điều tra, bởi vì đến giờ vẫn không tra ra bất kỳ thông tin nào liên quan đến nhà phát hành trò chơi này.

Hắn suy nghĩ một cách kỳ lạ: "Chẳng lẽ lại là mấy ông bên Mễ Quốc bày trò, đem thứ gì xấu hoắc ném sang Lam Tinh chúng ta?"

Hàn Thiên bĩu môi: "Thôi đi, nếu thật sự có công nghệ đỉnh cao như vậy, ngươi tin là họ sẽ dùng để làm trò chơi à?"

"Cũng đúng... Mà rốt cuộc cái game này được làm kiểu gì chứ?"

Đáng tiếc, hiện tại ai mà biết.

Hàn Thiên cùng bạn nói chuyện không ra đầu đuôi gì, nhưng trong lòng hắn mơ hồ đã có vài suy đoán.

Trong kênh chat, Tô Đại Cường vẫn còn đang kêu gào thảm thiết. May mà Chu Hiểu đã đăng xuất trước đó có để lại tin nhắn báo tin tốt:

[Chu Nữ Tử: Có tin tốt đây, ngươi còn sống, hệ thống xác nhận rồi. Nhưng mà tin xấu là da ngươi bây giờ biến thành màu lam, trông như một con tinh linh Lam Tinh bản lỗi. Nhan sắc thì... khỏi bàn.]

[Tô Đại Cường: Hiểu cái rắm! Thế chẳng phải ta là người đầu tiên trong trò chơi này có làn da... đa sắc tộc à?]

[Chu Nữ Tử: Ha ha ha ha ha ha ha ha!]

Hàn Thiên cũng thấy tò mò, lập tức lên game xem thử tình hình.

Thân thể của Tô Đại Cường đã được người khác khiêng về. Một nhóm người chơi đang tụ lại bàn tán xôn xao.

Đến cả A Ô cũng phải kêu lên: "Ta ở Phi Tước Sơn bao năm rồi, chưa từng thấy vị sư đệ nào như thế này!"

Nằm sõng soài dưới đất là "Tô Đại Cường", da dẻ bình thường giờ đã chuyển thành một màu lam đậm, lam thật sự.

Hàn Thiên vừa thấy đã nghe văng vẳng trong đầu câu hát: "Ở bên kia biển, sau ngọn núi xanh, có một đám Lam Tinh Linh..."

Tô Đại Cường vẫn hôn mê bất tỉnh, không thể đăng nhập. Trạng thái trong hệ thống ghi là: bất tỉnh - dị trạng.

Mọi người lập tức hỏi hệ thống. Sau một hồi quét, hệ thống xác nhận đây là trúng độc, nhưng độc này chỉ thay đổi màu da, hoàn toàn không ảnh hưởng đến linh hồn hay khả năng chơi game.

Tin nhắn hệ thống: [Tình trạng bất thường, tạm thời chưa tử vong]

Trò chơi không có chức năng xem lại chi tiết trạng thái trúng độc, nên mọi manh mối phải dựa vào trí nhớ của Tô Đại Cường. Hắn nhớ là đã ăn một cây cỏ màu đen, rồi bị một con rắn đột ngột lao ra cắn một cái.

Cây cỏ đen đó là Trần Miêu Miêu đem về nghiên cứu cùng A Ô, còn con rắn thì đã biến mất không tung tích.

Tô Đại Cường từng muốn làm "Thần Nông" đầu tiên của trò chơi này, tự mình nếm bách thảo. Kết quả là chưa làm được bao lâu đã suýt "trúng vé về thành phố".

Mọi người chứng kiến cảnh đó đều rút ra một điều: Tu tiên cũng có thể trúng độc! Đồ hoang ngoài kia tuyệt đối không thể ăn bừa!

Cả đám người chơi lần lượt cảm ơn "Tô Đại Cường dũng cảm", vì hắn đã thay họ... dẫm mìn.

Tô Đại Cường ngoài đời: "..."

A Ô cũng nghiên cứu qua loại cỏ kia. Nó rất giống hẹ, chỉ có điều màu đen. Dù nhìn kiểu gì cũng không giống đồ ăn, không hiểu sao Tô Đại Cường lại dại dột mà nhai luôn.

Ở Phi Tước Sơn bao năm, A Ô chưa từng thấy loại thảo này. Tuy không phải linh thảo, vậy mà lại khiến một tu sĩ trúng độc đến biến sắc. Chỉ có thể suy đoán rằng nó có liên quan đến con rắn kia.

"Chắc phải đợi sư đệ tỉnh lại mới tra được." A Ô bất lực gãi đầu.

Mọi người sau đó cũng chẳng bận tâm thêm, lại tiếp tục lo việc của mình.

Ba ngày trong game trôi qua. Tô Đại Cường cuối cùng cũng có thể đăng nhập lại. Hắn mừng húm phát hiện ra cơ thể không có tổn thương nào nghiêm trọng, thậm chí còn có thể tu luyện như bình thường.

Không chết là may rồi!

Nhưng sau đó hắn phát hiện... màu da lam của mình không đổi lại được.

Dù hắn đi đâu, vẫn là một thân lam da nổi bật nhất toàn tông môn.

Đám người chơi phá lên cười. Không khí trong tông môn bỗng tràn ngập niềm vui khó tả.

Mà không nói tới chuyện đó nữa, hiện tại mọi người có mục tiêu rõ ràng rồi, Trường Sinh Tông bắt đầu biến hóa nghiêng trời lệch đất.

Đầu tiên, là vùng đất linh điền đã được khai khẩn, chiếm gần nửa sườn núi. Người chơi tụ lại gần A Ô, lần lượt dựng nên nhà cửa riêng, tiện tu luyện hơn rất nhiều.

Thậm chí có người còn tra cứu tài liệu ngoài đời thật để học thêm kỹ năng xây dựng cơ bản, rồi áp dụng vào game.

Một người chơi nữ đặc biệt mê các thể loại game xây dựng, hiện là một nhà thiết kế. Chính cô đã lên bản thiết kế tổng thể cho bố cục nhà cửa trong tông môn.

Giữa quảng trường đơn sơ mới xây còn dựng vài trụ đá lớn, tuy địa hình hơi chật chội, nhưng ít ra cũng có dáng vẻ của một môn phái rồi.

Họ còn cho dựng hàng rào chắn quanh vực sâu gần huyền nhai. Nếu ai chưa biết bay mà rơi xuống dưới, xác suất ngã chết là rất cao.

Phạm Cô Chu thì bận chế tác rượu trái cây, mùi rượu không gắt nhưng thơm lừng. A Ô vừa mang một ít xuống chân núi bán thử, lập tức cháy hàng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn