Minh Hằng và Vũ bước vào rừng, ánh sáng mờ nhạt của buổi chiều dần tắt. Cảm giác hồi hộp lẫn lo lắng len lỏi trong lòng Hằng. Cô chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc sống của mình lại có thể thay đổi nhanh chóng như vậy, từ một nhà nghiên cứu trong thế giới hiện đại đến một chiến binh trong thời kỳ phong kiến.
“Linh sống trong làng nào?” Hằng hỏi, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh.
“Nghe nói cô ấy sống ở làng Vân Thạch, không xa lắm. Chúng ta sẽ đến đó trong tối nay.” Vũ trả lời, ánh mắt anh đầy quyết tâm.
Hằng nhìn Vũ, cảm nhận được sức mạnh từ sự tự tin của anh. Cô không thể không cảm thấy an tâm khi có anh bên cạnh. Thời gian trôi qua, họ lặng lẽ bước đi, chỉ nghe thấy tiếng lá cây xào xạc dưới chân.
“Ngươi có nghĩ rằng Linh sẽ đồng ý gia nhập nhóm chúng ta không?” Hằng băn khoăn.
“Cô ấy là người tốt. Nếu biết chúng ta đang gặp nguy hiểm, chắc chắn cô ấy sẽ giúp.” Vũ khẳng định.
Hằng gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn những lo lắng. Cô biết, việc mời Linh không chỉ đơn giản là gia nhập đội ngũ. Cô cần phải thuyết phục Linh hiểu rằng sức mạnh của họ có thể thay đổi số phận.
Khi ánh sáng cuối cùng của mặt trời biến mất, họ đến gần ngôi làng nhỏ. Bầu không khí yên tĩnh bao trùm, chỉ có tiếng gà gáy và tiếng côn trùng kêu. Hằng cảm thấy như có một điều gì đó quen thuộc trong không khí, nhưng không thể xác định được.
“Chúng ta sẽ tìm cô ấy ở đâu?” Hằng hỏi, nhìn quanh.
“Cô ấy thường giúp đỡ mọi người trong làng. Chúng ta chỉ cần hỏi thăm.” Vũ điềm tĩnh đáp.
Họ bước vào làng, và Hằng cảm thấy ánh mắt của những người dân nhìn họ với sự tò mò. Họ không quen với những người lạ trong trang phục khác thường như vậy. Vũ tiến tới một người phụ nữ lớn tuổi đang đứng bên bờ suối.
“Xin lỗi, bà ơi. Chúng tôi đang tìm Nguyễn Thùy Linh. Bà có biết cô ấy ở đâu không?” Vũ hỏi.
Người phụ nữ chớp mắt, rồi gật đầu. “Cô Linh thường ở bên kia, chăm sóc cho những người bị ốm. Các ngươi đi thẳng rồi rẽ trái, đến cuối làng sẽ thấy.”
Cảm ơn bà, Hằng và Vũ tiếp tục tiến về phía trước. Cô cảm thấy hồi hộp hơn bao giờ hết. Linh sẽ là một đồng minh quan trọng, và nếu cô ấy từ chối, mọi kế hoạch của họ sẽ gặp rắc rối.
Cuối cùng, họ đến một căn nhà nhỏ, nơi ánh đèn vàng ấm áp chiếu ra từ cửa sổ. Hằng nhìn Vũ, anh gật đầu khuyến khích. Họ bước vào.
Bên trong, không gian ấm cúng và yên tĩnh. Linh đang ngồi bên bàn, tay cầm một chiếc bình nhỏ, bên cạnh là những loại thảo dược. Cô gái có làn da trắng như ngọc, tóc dài xõa, và đôi mắt sáng long lanh nhìn lên khi họ bước vào.
“Chào hai vị khách!” Linh nở nụ cười hiền lành. “Các bạn tìm tôi có việc gì?”
Hằng bước lên, cảm thấy hơi hồi hộp. “Chào bạn, tôi là Minh Hằng, còn đây là Trần Vũ. Chúng tôi cần sự giúp đỡ của bạn.”“Giúp đỡ?” Linh hỏi, ánh mắt cô nghi ngờ.
“Chúng tôi đang đối mặt với một mối nguy hiểm lớn. Tôi có khả năng đặc biệt và muốn sử dụng nó để giúp đỡ những người xung quanh. Nhưng tôi cần bạn đồng hành.” Hằng nói, từng từ phát ra từ miệng cô đều chất chứa sự chân thành.
Linh im lặng trong giây lát, ánh mắt cô như đang cân nhắc. “Mối nguy hiểm gì? Và tại sao tôi lại phải tham gia?”
“Chúng tôi đang bị một phù thủy tên là Lý Minh Tuấn truy đuổi. Hắn ta muốn chiếm đoạt Không Gian Bí Mật mà tôi đang nắm giữ.” Hằng giải thích, cố gắng truyền đạt sự khẩn cấp trong lời nói của mình.
“Không Gian Bí Mật?” Linh lặp lại, vẻ mặt cô hiện lên sự tò mò.
“Đúng vậy. Nó không chỉ là một không gian lưu trữ mà còn là nơi chứa đựng sức mạnh. Nếu chúng ta không ngăn chặn Minh Tuấn, hắn sẽ gây ra nhiều tai họa.” Vũ chen vào, giọng anh đầy quyết đoán.
Linh vẫn ngần ngại. “Tôi chỉ là một cô gái bình thường, không biết mình có thể giúp gì cho các bạn.”
“Bạn không chỉ có khả năng chữa trị. Linh khí của bạn có thể khôi phục sức mạnh cho chúng tôi trong những lúc cần thiết.” Hằng nói, dồn hết tâm huyết vào từng lời. “Chúng ta có thể tạo thành một đội, cùng nhau chiến đấu.”
Cô cảm nhận được sự do dự của Linh. Hằng hiểu rằng việc thuyết phục Linh không chỉ là về sức mạnh, mà còn là về lòng tin. Cô cần cho Linh thấy rằng họ có thể làm được.
“Linh, nếu bạn không tham gia, không chỉ chúng tôi mà cả ngôi làng này sẽ gặp nguy hiểm. Bạn có thể giúp đỡ nhiều người.” Vũ nói thêm, ánh mắt anh kiên định.
Cuối cùng, Linh thở dài, ánh mắt cô sáng lên với một quyết tâm mới. “Được rồi, tôi sẽ giúp các bạn. Nhưng tôi cần thời gian để chuẩn bị.”
“Cảm ơn bạn!” Hằng thở phào nhẹ nhõm. Cô biết, việc mời Linh gia nhập nhóm là một bước tiến quan trọng.
“Chúng ta cần lập kế hoạch ngay. Minh Tuấn sẽ không chờ đợi chúng ta.” Vũ nói, ánh mắt anh đã trở lại trạng thái tập trung.
“Chúng ta có thể tìm hiểu thêm về Minh Tuấn, và cách hắn sử dụng linh khí.” Hằng gợi ý, sự quyết tâm trong cô dâng trào.
Linh gật đầu. “Tôi sẽ tìm hiểu thêm về các loại thảo dược có thể hỗ trợ chúng ta. Chúng ta cần sức mạnh trong cuộc chiến sắp tới.”
Bầu không khí trong căn nhà nhỏ trở nên nặng nề với sự quyết tâm. Hằng cảm nhận được một sức mạnh mới đang hình thành. Họ không chỉ là những cá thể riêng lẻ, mà đã trở thành một đội, một gia đình.
Khi ánh trăng sáng dần trên bầu trời, Hằng nhìn ra ngoài cửa sổ, lòng đầy hy vọng. Cuộc chiến sắp tới sẽ không dễ dàng, nhưng với Linh bên cạnh, cô cảm thấy vững vàng hơn bao giờ hết.
“Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mình tin tưởng.” Hằng lẩm bẩm, quyết tâm trong lòng càng thêm mạnh mẽ. Đêm nay, một chương mới trong cuộc đời họ đã bắt đầu, và không ai có thể đoán trước được điều gì đang chờ đợi ở phía trước.