Minh Hằng đứng bên tảng đá lớn, nhịp thở dần trở lại bình thường nhưng tâm trí cô vẫn chưa nguôi ngoai. Những gì vừa xảy ra khiến cô cảm thấy như vừa thoát khỏi một cơn ác mộng, nhưng cũng là lúc một điều gì đó mới mẻ bắt đầu trỗi dậy trong lòng.
“Ngươi có biết rằng vừa rồi, ngươi đã làm một điều không tưởng không?” Vũ ngồi xuống cạnh cô, ánh mắt tràn đầy sự thán phục.
“Chỉ là tôi không thể đứng yên nhìn anh gặp nguy hiểm,” Hằng đáp, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô cảm nhận được một sức mạnh tiềm ẩn, như một ngọn lửa đang âm thầm cháy bùng lên.
“Đó chính là bản năng chiến đấu. Không phải ai cũng có được.” Vũ mỉm cười, gương mặt anh bừng sáng trong ánh chiều tà. “Ngươi có thể trở thành một chiến binh mạnh mẽ nếu ngươi quyết tâm.”
Hằng không nói gì, chỉ nhìn về phía xa, nơi những tán cây rậm rạp đang lấp lánh dưới ánh sáng. Đột nhiên, cô cảm thấy một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo những ký ức mơ hồ từ kiếp trước. Những hình ảnh về một không gian bí mật, nơi cô có thể lưu trữ và trồng trọt những cây linh khí, hiện lên trong tâm trí.
“Vũ, tôi cảm thấy có điều gì đó trong tôi... một sức mạnh nào đó.” Hằng thì thầm, ánh mắt cô rực sáng.
“Điều đó có nghĩa là ngươi đã khám phá ra Không Gian Bí Mật.” Vũ ngạc nhiên, sự hứng khởi hiện rõ trên gương mặt anh. “Hãy thử tập trung vào nó.”
Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu. Những hình ảnh đó lại hiện lên, rõ nét hơn. Một không gian kỳ diệu, tràn đầy ánh sáng và sức sống. Cô có thể thấy những cây cối đang lớn lên, tỏa ra những luồng linh khí mạnh mẽ. Cảm giác như chúng đang chờ đợi cô, như thể chúng biết cô sẽ trở lại.
“Làm sao tôi có thể truy cập vào nó?” Hằng hỏi, sự hồi hộp dâng trào.
“Ngươi chỉ cần tưởng tượng ra nó, và để tâm trí dẫn dắt.” Vũ khuyến khích.
Minh Hằng mở lòng mình, tập trung vào không gian bí mật. Cô cảm nhận được từng luồng khí, từng hơi thở của cây cối. Một ánh sáng chói lóa xuất hiện trước mắt, và ngay lập tức, cô thấy mình đứng giữa một khu vườn kỳ diệu. Những cây linh khí tỏa sáng, từng lá cây như phát ra năng lượng, khiến lòng cô tràn ngập sự hưng phấn.
“Đây... đây là nơi tôi đã thấy!” Hằng thốt lên, không thể tin vào mắt mình.
“Ngươi đã làm được!” Vũ đứng bên cạnh, ánh mắt anh đầy tự hào. “Bây giờ, hãy thử trồng một cái gì đó.”
Hằng nhìn quanh, rồi tìm thấy một khoảng đất trống. Cô nhớ lại những cây linh khí mà mình đã thấy trong ký ức. Cô tập trung, tưởng tượng ra một hạt giống, và ngay lập tức, một hạt giống nhỏ xuất hiện trong tay. Cô đặt nó xuống đất, và chỉ trong chốc lát, cây bắt đầu nảy mầm, lớn lên từng chút một.“Thật tuyệt vời!” Vũ kêu lên, sự phấn khích của anh lan tỏa sang Hằng. “Ngươi có thể tạo ra sức mạnh từ đây.”
Cảm giác tự hào và hạnh phúc dâng trào trong Hằng. Cô không chỉ tìm thấy một không gian kỳ diệu mà còn nhận ra rằng bản thân có khả năng thay đổi số phận. “Tôi sẽ không để ai lấy đi điều này,” cô thầm nghĩ, quyết tâm trong lòng.
Nhưng ngay khi cảm xúc vui vẻ vừa mới bắt đầu, một cơn gió lạnh bỗng tràn về, mang theo một cảm giác bất an. Hằng quay lại nhìn Vũ, gương mặt anh đột nhiên trở nên nghiêm túc.
“Chúng ta không thể ở đây lâu. Minh Tuấn sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.” Vũ cảnh báo.
“Chúng ta phải làm gì bây giờ?” Hằng hỏi, sự lo lắng lại dâng lên.
“Chúng ta cần phải tìm cách bảo vệ Không Gian Bí Mật. Nó có giá trị lớn hơn những gì ngươi nghĩ.” Vũ khẳng định, ánh mắt anh như lửa, đầy quyết tâm.
“Vậy thì, chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ nó. Chúng ta sẽ sử dụng sức mạnh này để chiến đấu.” Hằng đáp, một cảm giác mạnh mẽ đã chảy trong huyết quản cô. “Tôi muốn đứng lên, không chỉ cho bản thân mà cho cả những người xung quanh.”
“Đó là tinh thần đúng đắn.” Vũ gật đầu, sự đồng cảm trong ánh mắt anh khiến Hằng thêm tự tin. “Chúng ta sẽ phải huấn luyện, chuẩn bị cho những thử thách phía trước.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì tiếp theo?” Hằng hỏi, lòng cô tràn ngập hy vọng.
“Trước hết, chúng ta phải tìm Linh. Cô ấy sẽ có thể giúp chúng ta hồi phục sức mạnh và chữa trị nếu cần.” Vũ đứng dậy, ánh mắt hướng về phía rừng sâu.
“Cô ấy ở đâu?” Hằng hỏi.
“Nghe nói cô ấy sống trong một ngôi làng gần đây. Chúng ta sẽ phải đi ngay bây giờ.” Vũ nhanh chóng dẫn đường.
Hai người cùng nhau tiến vào bóng tối của rừng cây, lòng đầy quyết tâm. Hằng cảm thấy như mình đang trên một con đường mới, một hành trình không chỉ để sinh tồn mà còn để khám phá sức mạnh tiềm ẩn trong bản thân. Mỗi bước đi đều mang theo hy vọng và một lời hứa, rằng cô sẽ không bao giờ từ bỏ.
Khi ánh sáng của mặt trời dần khuất, Minh Hằng cảm thấy như có một cái gì đó đang chờ đợi họ ở phía trước, một cuộc hành trình mới, đầy thử thách và bí ẩn. Cô không thể quay lại. Đây chính là cuộc sống mà cô đã chọn, và cô sẽ không bao giờ từ bỏ.