Lâm Thảo cảm thấy lòng mình tràn ngập sự hồi hộp khi bước vào không gian mới. Cánh cửa đã khép lại sau lưng, để lại bóng tối và những lo lắng bên ngoài. Nơi đây, ánh sáng vàng ấm áp từ những ngọn đèn treo cao trên tường chiếu sáng những bức tường gỗ cổ kính, tạo nên một không khí vừa thân quen vừa bí ẩn.
“Ngươi có thấy điều gì khác thường không?” Thiên hỏi, ánh mắt anh di chuyển khắp căn phòng.
“Có vẻ như đây là một thư viện,” Thảo trả lời, ánh mắt cô dừng lại ở những kệ sách chạm trần. “Nhưng sao lại có nhiều đồ vật lạ thế này?”
“Đây không chỉ là thư viện, mà còn là nơi lưu trữ những bí mật của các Tộc,” Thiên nói, tiến lại gần một chiếc bàn tròn. “Mỗi vật ở đây đều mang một câu chuyện riêng.”
Thảo tiến lại gần, tò mò. Cô chạm nhẹ vào một quyển sách cũ, bụi bay lên như những giấc mơ chưa thành hình. “Liệu chúng ta có thể tìm thấy thông tin về ngọc bội trong đây không?”
“Có thể,” Thiên đáp, rồi đưa tay lật những trang sách. “Nhưng ta không thể làm điều này một mình. Ngươi cần phải tham gia.”
“Tham gia thế nào?” Thảo nhíu mày, trong lòng có chút lo lắng.
“Ngọc bội của ngươi không chỉ là một vật phẩm. Nó có khả năng kết nối với sức mạnh của những linh dược và bí mật trong căn phòng này,” Thiên giải thích. “Khi ngươi đặt tay lên những đồ vật này, ngọc bội sẽ phát huy sức mạnh của nó.”
Thảo hít sâu, cảm nhận hơi thở của sự mạo hiểm. “Vậy thì tôi sẽ thử.” Cô tiến lại gần chiếc bàn, nơi có một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ, được chạm khắc hoa văn tinh xảo.
“Cẩn thận,” Thiên nhắc nhở, nhưng giọng anh không hề có chút lo lắng nào. Thảo chạm tay vào chiếc hộp, và ngay lập tức, một làn sóng năng lượng dâng lên từ ngọc bội, khiến cô cảm thấy như mình đang lạc vào một giấc mơ.
Bên trong chiếc hộp, những mảnh giấy nhỏ rơi ra, mỗi mảnh đều ghi lại những bí mật về linh dược và cách sử dụng chúng. Thảo chăm chú đọc, lòng cô dần dần bình tĩnh lại. “Chúng ta có thể sử dụng những thông tin này để phát triển Bí Khê của mình.”
“Đúng vậy,” Thiên nói, ánh mắt anh trở nên sắc sảo hơn. “Nhưng cũng cần phải cẩn thận. Không phải tất cả thông tin đều an toàn.”
Thảo gật đầu, ý thức được rằng sự khám phá này không chỉ đơn thuần là tìm hiểu về ngọc bội, mà còn là tìm kiếm sự thật về cha mẹ cô. “Tôi sẽ làm theo những gì cần thiết,” cô khẳng định.
Khi họ tiếp tục đọc những tài liệu, Thảo cảm nhận được một mối liên kết ngày càng lớn với Thiên. Tuy anh có vẻ bí ẩn và lạnh lùng, nhưng sự thông minh và quyết tâm của anh đã tạo nên một sức hút mạnh mẽ. Họ cùng nhau thảo luận về những linh dược, về cách mà chúng có thể mang lại sức mạnh và sự sống cho mọi người.
“Ngươi nghĩ sao về việc kết hợp những linh dược này với ngọc bội?” Thiên hỏi.
“Tôi nghĩ điều đó có thể giúp chúng ta phát triển không gian của mình,” Thảo trả lời, ánh mắt cô sáng lên. “Chúng ta có thể tạo ra những món ăn không chỉ ngon mà còn có tác dụng chữa bệnh.”“Chính xác,” Thiên gật đầu, sự tán thưởng trong ánh mắt anh khiến Thảo cảm thấy ấm áp. “Chúng ta có thể trở thành một đội.”
Lời nói ấy như một sợi dây kết nối giữa họ, xóa nhòa đi khoảng cách ban đầu. Thảo cảm thấy niềm vui lan tỏa trong lòng, một cảm giác mà cô chưa từng trải qua từ khi cha mẹ mất. “Tôi rất vui vì có anh bên cạnh.”
“Và ta cũng vậy,” Thiên đáp, một nụ cười thoáng qua trên môi anh.
Họ tiếp tục tìm hiểu những bí mật trong thư viện, mỗi trang sách đều mở ra những khía cạnh mới của không gian bí ẩn mà họ đang khám phá. Thảo bắt đầu cảm thấy như mình không chỉ đơn thuần là một cô gái nhút nhát, mà là một phần của điều gì đó lớn lao hơn. Cô và Thiên đang cùng nhau xây dựng một tương lai.
“Nhưng chúng ta cần phải rời khỏi đây trước khi ai đó phát hiện ra chúng ta,” Thiên nhắc nhở, ánh mắt anh trở nên nghiêm túc.
“Đúng vậy,” Thảo đồng ý. “Tôi không muốn bị kẹt lại trong những rắc rối không cần thiết.”
Khi họ chuẩn bị rời khỏi thư viện, một cánh cửa ẩn hiện mở ra, và từ đó, một nhóm người bước vào. Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh. Họ có vẻ như là những thành viên của một Tộc, với ánh mắt sắc bén và dáng vẻ kiêu ngạo.
“Các ngươi đang làm gì ở đây?” Một người trong số họ, có vẻ là thủ lĩnh, hỏi với giọng điệu đầy quyền lực.
Thảo nhìn Thiên, và trong khoảnh khắc ấy, cô biết rằng họ đã bị phát hiện. Cảm giác hồi hộp tràn ngập, nhưng Thảo cũng cảm nhận được sự tự tin từ bên trong. Cô đã quyết định bước vào cuộc chiến này, và không gì có thể ngăn cản được cô.
“Chúng tôi chỉ đang tìm hiểu về những bí mật của các Tộc,” Thiên đáp, giọng nói bình tĩnh nhưng đầy thách thức.
“Vậy thì các ngươi sẽ phải trả giá cho sự xâm phạm này,” thủ lĩnh nói, ánh mắt anh ta như một nhát dao sắc lạnh.
Thảo cảm thấy mình đứng giữa một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Liệu họ có thể thoát khỏi tình huống này mà không bị tổn thương? Cô nắm chặt ngọc bội, cảm nhận sức mạnh từ bên trong, và chuẩn bị cho những gì sẽ đến.
“Chúng ta không thể lùi bước,” Thiên nói, ánh mắt anh sáng rực.
“Đúng vậy,” Thảo khẳng định, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ chiến đấu vì những gì mình tin tưởng.”
Câu nói ấy như một lời hứa, không chỉ với Thiên mà còn với chính bản thân mình. Hành trình của họ mới chỉ bắt đầu, và những thử thách đang chờ đợi phía trước.