Khi ánh sáng đầu tiên của bình minh len lỏi qua cửa sổ, Lâm Thảo cảm thấy một cảm giác hồi hộp dâng trào trong lòng. Hôm nay, cô sẽ trở lại Bí Khê, nơi mà mọi bí mật về cha mẹ cô vẫn còn ẩn giấu. Cô buộc tóc gọn gàng, mặc một chiếc áo trắng đơn giản, cảm giác như chiếc áo ấy mang đến cho cô sự nhẹ nhàng cần thiết.
Khi bước vào không gian bí mật, hương thơm của các loại dược liệu ngào ngạt khiến tâm trí cô trở nên thanh thản. Thảo hít sâu một hơi, cố gắng giữ cho bản thân bình tĩnh. Chiếc ngọc bội trong tay cô lấp lánh, như thể nó đang kêu gọi cô tiến lại gần hơn.
Cô mở cuốn sách mà mình đã tìm thấy, trang giấy đã ố vàng, những ký tự cổ xưa hiện lên dưới ánh sáng lờ mờ. Cô chăm chú đọc từng dòng, hy vọng sẽ tìm thấy manh mối nào đó về cái chết của cha mẹ. Nhưng khi vừa lật đến trang thứ ba, một cảm giác lạnh lẽo bất chợt lan tỏa khắp cơ thể.
“Ngươi đang tìm kiếm điều gì?” Một giọng nói trầm ấm vang lên phía sau.
Thảo giật mình quay lại, thấy Vương Thiên đứng đó, ánh mắt xám lạnh lùng, nhưng lại mang theo sự bí ẩn khó tả. Anh bước vào, như một bóng ma lướt qua không gian, khiến Thảo cảm thấy vừa bị thu hút, vừa sợ hãi.
“Tôi... tôi muốn biết về cha mẹ mình,” Thảo đáp, không giấu giếm. “Tôi cần biết sự thật.”
Thiên tiến lại gần, khoảng cách giữa họ dần thu hẹp. Thảo cảm nhận được hơi thở của anh, một sự hiện diện mạnh mẽ đến khó tả. “Sự thật không phải lúc nào cũng dễ chịu. Ngươi có chắc mình muốn đối mặt với nó?” Anh nhìn cô bằng ánh mắt thăm dò, như thể đang thử thách sự kiên định của cô.
Thảo hít một hơi thật sâu, quyết tâm trong lòng lớn dần. “Tôi sẽ không lùi bước. Tôi cần biết.”
Thiên im lặng, như đang cân nhắc. Cô cảm thấy tim mình đập mạnh, một phần trong cô muốn chạy trốn, nhưng phần còn lại lại khao khát được biết. Cuối cùng, anh nói: “Nếu ngươi muốn tìm hiểu, ta có thể giúp. Nhưng ngươi sẽ phải chấp nhận mọi rủi ro đi kèm.”
“Rủi ro gì?” Thảo hỏi, giọng có chút lo lắng.
“Ngươi sẽ phải đối mặt với những điều mà ngươi chưa bao giờ tưởng tượng nổi. Những bóng ma từ quá khứ sẽ không dễ dàng buông tha cho ngươi.” Thiên mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không mang lại sự an tâm.
Tâm trạng Thảo lúc này thật sự rối bời. Cô cảm thấy bị cuốn vào một cuộc chơi mà mình chưa bao giờ mong muốn. Nhưng nỗi khao khát tìm ra sự thật về cha mẹ vẫn mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Được,” cô đáp, giọng nói kiên quyết. “Tôi sẵn sàng.”
“Vậy thì, hành trình của chúng ta bắt đầu từ đây.” Thiên nói, ánh mắt anh lấp lánh một cách bí ẩn, như thể đang che giấu nhiều điều.
Cả hai cùng nhau tiến vào những khu vực sâu hơn của Bí Khê. Không khí dần trở nên nặng nề, những bóng tối như đang bao trùm lấy họ. Thảo cảm thấy mình như đang bước vào một thế giới khác, nơi mà thời gian và không gian không còn quan trọng.
“Ngươi có biết điều gì về ngọc bội không?” Thiên hỏi, giọng anh nghiêm túc.“Chỉ biết rằng nó thuộc về mẹ tôi và có thể chứa đựng nhiều sức mạnh,” Thảo đáp. “Nhưng tôi chưa bao giờ dám khai thác hết khả năng của nó.”
“Đó chính là vấn đề,” Thiên nói, ánh mắt anh như xuyên thấu vào tâm trí cô. “Ngọc bội có thể là chìa khóa để mở ra những bí mật mà ngươi đang tìm kiếm, nhưng nó cũng có thể dẫn ngươi đến những cạm bẫy chết người.”
Thảo cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cô ngẫm nghĩ về những lời của anh, nhưng không thể dừng lại. “Tôi không thể quay lại. Tôi phải tìm ra sự thật.”
“Ngươi có biết rằng những người đã phản bội ta cũng từng muốn biết sự thật không?” Thiên đột ngột nói, ánh mắt anh dần trở nên sắc lạnh. “Họ đã phải trả giá cho sự tò mò của mình.”
“Điều đó không có nghĩa là tôi sẽ bị phản bội,” Thảo nói, cố gắng giữ vững tinh thần. “Tôi sẽ không để điều đó xảy ra.”
“Cẩn thận với những gì ngươi nói,” Thiên cảnh báo, nhưng có phần nào đó trong giọng nói của anh khiến Thảo cảm thấy anh cũng đang lo lắng.
Họ tiếp tục di chuyển qua những dãy hành lang tối tăm, cho đến khi dừng lại trước một cánh cửa lớn, được chạm khắc hoa văn tinh xảo. Thiên đưa tay lên, chạm vào cánh cửa, và nó tự động mở ra, để lộ ra một không gian rộng lớn bên trong.
Cảnh tượng trước mắt khiến Thảo choáng ngợp. Những kệ sách cao chạm trần đầy ắp những cuốn sách cổ, những đồ vật lấp lánh ánh vàng và bạc, và giữa không gian ấy, một bàn thờ nhỏ đặt một chiếc hộp bằng gỗ.
“Đây là nơi chứa đựng những bí mật về ngọc bội,” Thiên nói, ánh mắt anh nghiêm túc. “Nếu ngươi thực sự muốn biết, hãy mở chiếc hộp đó.”
Thảo tiến lại gần, lòng đầy hồi hộp và lo lắng. Cô đặt tay lên nắp hộp, cảm nhận được nguồn năng lượng từ bên trong. Nhưng ngay khi cô định mở nó ra, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi qua, khiến cô loạng choạng.
“Cẩn thận!” Thiên kêu lên, nhưng đã quá muộn.
Chiếc hộp bật mở, và từ bên trong, một ánh sáng chói lòa bùng ra, làm cho không gian xung quanh như bị nuốt chửng. Thảo cảm thấy mình như đang lạc vào một cơn ác mộng, nhưng cũng đầy cuốn hút.
“Mọi thứ sẽ thay đổi từ đây,” Thiên nói, giọng anh vang vọng trong không gian mờ ảo. “Ngươi đã chọn con đường này, hãy chuẩn bị cho những gì sẽ đến.”
Thảo hít một hơi thật sâu, lòng đầy quyết tâm. Cô biết rằng mình đã bước vào một hành trình không thể quay đầu, và những bí mật về cha mẹ cô đang dần hé lộ. Nhưng liệu cô có đủ sức mạnh để đối mặt với sự thật?
Câu hỏi này sẽ chỉ có thời gian mới trả lời được.