Khói Sương Đền Ngọc

Chương 8: Lời Nguyền Ngọc Ấn

Tố Dung ngồi im lặng bên cạnh Gia Hân, lòng như mặt nước bị khuấy động không nguôi. Trong tay nàng, viên Ngọc Ấn lạnh buốt. Từng đường vân trên ngọc như những nhát dao nhỏ cắt vào lòng bàn tay, nhắc nhở nàng rằng mọi lựa chọn của mình đều sẽ mang lại hậu quả không thể lường trước. Tiếng mưa ngoài hiên đã tạnh, chỉ còn tiếng gió rít khe khẽ qua kẽ lá. Đêm dần tàn, bình minh chưa ló dạng, mà bóng tối trong lòng nàng càng thêm dày đặc.

Nàng đặt nhẹ viên Ngọc Ấn lên chiếc bàn nhỏ, ánh sáng leo lét từ ngọn nến khiến mặt ngọc ánh lên sắc lục thẫm, sâu hun hút. Ý nghĩ về lời đề nghị của Tô Hữu Dũng khiến nàng nghẹn ngào. Nếu tiết lộ bí mật này, Gia Hân sẽ an toàn, Minh thị được bảo toàn, nhưng ngược lại, cả tương lai, thậm chí mạng sống của nàng sẽ bị đặt vào tay một kẻ như hắn. Nếu im lặng, không chỉ Gia Hân mà cả nàng cũng sẽ bị đẩy vào vòng xoáy hiểm nguy, chưa biết sống chết ra sao. Đêm càng về khuya, nỗi cô độc bủa vây, như thể mọi thứ trong cung đều rình rập chực chờ nuốt chửng nàng.

Tố Dung khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Đột nhiên, viên Ngọc Ấn trong tay nàng rung nhẹ, một luồng khí lạnh từ mặt ngọc lan tỏa. Từ sâu thẳm trong ngọc vọng ra một âm thanh mơ hồ, như tiếng gió lướt qua rừng già, như tiếng thì thầm ai oán. Nàng giật mình mở mắt, xung quanh bỗng chìm vào một lớp khói mỏng mờ ảo, mọi vật trở nên nhạt nhòa, hư thực khó phân.

Không gian biến đổi. Nàng thấy mình đứng giữa đại điện Đền Ngọc, xung quanh phủ đầy màn sương lạnh. Mọi thứ lặng ngắt, chỉ còn tiếng bước chân vọng lại từ rất xa. Một bóng người mặc áo lụa trắng từ từ hiện ra, mái tóc đen xõa dài, dáng người uyển chuyển nhưng toát lên vẻ cô độc tột cùng. Tố Dung nhận ra, đó là mẫu thân – người đã chết oan nhiều năm trước, để lại cho nàng vết thương không bao giờ lành.

Mẫu thân quay lại, gương mặt nhợt nhạt, đôi mắt ướt như vừa khóc. Bà đưa tay về phía nàng, giọng nói vang lên giữa không trung, dịu dàng mà đầy đau đớn:

– Dung nhi, con phải tỉnh táo. Trong Đền Ngọc, có những thứ không nên động vào. Bí mật của Ngọc Ấn không chỉ là quyền lực… mà còn là xiềng xích.

Tố Dung run rẩy bước tới, nước mắt lăn dài:

– Mẫu thân, vì sao người lại chết? Ai đã hại người? Xin hãy nói cho con biết!

Gương mặt mẫu thân nhòe đi trong màn sương. Bà khẽ lắc đầu, bàn tay chạm nhẹ lên má Tố Dung, ấm áp như ngày xưa.

– Đừng hỏi về cái chết của ta, hãy hỏi về âm mưu đang lớn dần dưới mái ngói này. Có kẻ đã dùng Ngọc Ấn thao túng ký ức của bao người, đổi trắng thay đen, khiến người lương thiện thành kẻ tội đồ. Hãy cẩn trọng với những kẻ mang mặt nạ thiện lương. Đừng tin ai, kể cả chính bản thân con.

Tiếng thì thầm mỗi lúc một xa. Tố Dung cố nắm lấy tay mẹ, nhưng bàn tay ấy tan vào không khí.

– Mẫu thân! Xin người chỉ cho con lối thoát!

– Lối thoát… nằm trong ký ức bị phong ấn dưới đáy hồ Đền Ngọc. Chỉ có máu của người họ Minh mới giải được lời nguyền. Hãy tìm đến nơi ánh trăng không bao giờ chạm tới…

Âm thanh chìm dần, bóng mẫu thân tan biến trong màn khói. Tố Dung choàng tỉnh, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo, viên Ngọc Ấn vẫn nằm trong tay, nóng rực như than hồng.

Bên ngoài, trời vừa hửng sáng. Ánh dương mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ, rọi lên khuôn mặt tái nhợt của nàng. Tố Dung nhìn Gia Hân vẫn ngủ mê man, lòng bỗng dâng lên một nỗi xót xa không thể gọi thành lời. Giấc mộng vừa rồi không giống bất cứ cơn ác mộng nào nàng từng trải qua. Nó chân thật đến rợn người, như một mảnh ký ức bị chôn vùi bỗng dưng thức dậy.

Nàng rửa mặt, thay y phục, rồi lặng lẽ đặt viên Ngọc Ấn vào túi gấm, giấu kín dưới lớp áo. Từng bước chân rời khỏi phòng, Tố Dung cảm nhận rõ ràng ánh mắt soi mói của cung nữ, thái giám dọc hành lang. Đêm qua, chắc chắn có kẻ đã theo dõi nàng. Những bước chân ấy như tiếng vang của định mệnh, thúc ép nàng phải lựa chọn – tiết lộ bí mật, hay liều mình giữ lấy sự thật?

Ra khỏi tiểu viện, nàng hướng về phía Tây điện, nơi thư phòng cũ của mẫu thân từng đặt chân tới khi còn sống. Đền Ngọc giờ đây như một mê cung lạnh lẽo, mỗi lối rẽ đều ẩn chứa cạm bẫy. Trên đường đi, nàng gặp Trịnh Uyển Cơ. Uyển Cơ đứng tựa lan can, mắt phượng sắc lạnh nhìn nàng, môi nhếch thành nụ cười khó đoán.

– Minh tiểu chủ dậy sớm nhỉ. Đêm qua chắc khó ngủ?

Tố Dung đáp khẽ, ánh mắt không rời khỏi đối phương:

– Người trong cung ai mà yên giấc được.

Uyển Cơ tiến lại gần, giọng nói hạ thấp:

– Ta nghe nói đêm qua có người lẻn vào viện của ngươi. Có phải Tô Hữu Dũng không? Hắn không đáng tin đâu. Ngươi không nên nghe lời hắn.

Tố Dung không đáp, chỉ mỉm cười lạnh nhạt. Uyển Cơ lướt qua nàng, thì thầm vào tai:

– Nếu ngươi biết ai là chủ mưu thật sự, đừng dại mà nói ra. Ở đây, cái giá của sự trung thực thường là cái chết.

Tố Dung dừng lại, nhìn theo bóng Uyển Cơ khuất dần sau hành lang. Lời nói ấy như một lưỡi dao lướt qua tim nàng – vừa là cảnh báo, vừa là thách thức. Không ai trong cung này thực sự vô tội, kể cả bản thân nàng.

Nàng tiếp tục đi về phía thư phòng cũ. Đèn lồng treo lơ lửng, ngọn lửa vàng yếu ớt. Căn phòng phủ một lớp bụi mỏng, mọi vật im lìm như chưa từng có người chạm tới. Tố Dung lặng lẽ kéo ngăn tủ, bên trong là một hộp gỗ nhỏ đã bạc màu. Nàng mở ra, bên trong chỉ có một mảnh giấy và một nhánh hoa khô. Trên giấy, nét chữ quen thuộc của mẫu thân: “Ngọc Ấn là chìa khóa, ký ức là cánh cửa. Muốn sống, phải biết quên. Muốn cứu, phải dám nhớ.”

Tố Dung cầm nhánh hoa lên, hương thơm nhạt nhòa, như mùi ký ức thoảng qua. Nàng đọc đi đọc lại dòng chữ, lòng rối bời. Ngọc Ấn – chìa khóa. Ký ức – cánh cửa. Quên hay nhớ, đều phải trả giá.

Đột nhiên, phía ngoài có tiếng chân dồn dập. Một cung nữ hớt hải chạy vào, thì thầm:

– Minh tiểu chủ, Hoàng hậu cho gọi ngài tới Tĩnh Tâm điện. Có chuyện quan trọng.

Tố Dung giấu hộp gỗ vào áo, chỉnh lại tóc tai, rồi bước nhanh về phía Tĩnh Tâm điện. Đường tới đó dài hun hút, càng đi lòng nàng càng lạnh. Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh – người đàn bà quyền lực nhất Đền Ngọc – chưa bao giờ gọi nàng vào giờ này nếu không có mưu tính gì sâu xa.

Tới nơi, nàng quỳ xuống hành lễ. Hoàng hậu ngồi trên ngai, ánh mắt điềm tĩnh nhìn nàng, môi chỉ khẽ cong nhẹ, vừa đủ thể hiện sự ưu việt của bậc mẫu nghi thiên hạ.

– Minh tiểu chủ, ngươi gần đây rất được lòng Hoàng thượng. Ta nghe nói ngươi có một viên Ngọc Ấn đặc biệt?

Tố Dung cúi đầu:

– Thần thiếp chỉ là kẻ hèn mọn, được ban cho Ngọc Ấn như bao người khác. Nếu có gì khác lạ, hẳn là do ý trời.

Uyển Khanh mỉm cười, giọng ngọt ngào nhưng lạnh như băng:

– Ý trời? Trong Đền Ngọc này, mọi thứ đều do người định đoạt. Ta không thích những bí mật ngoài tầm kiểm soát.

Nàng ngẩng đầu, mắt chạm mắt Hoàng hậu. Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy như bị l*t tr*n, mọi suy nghĩ đều phơi bày dưới ánh nhìn ấy. Tạ Uyển Khanh vẫy tay, cung nữ lui ra hết. Không gian chỉ còn lại hai người, im lặng đến nghẹt thở.

– Ngươi biết không, Đền Ngọc này từng chôn vùi nhiều bí mật hơn ngươi tưởng. Kẻ nắm được bí mật ấy sẽ quyết định sinh tử của cả triều đình – và của chính mình. Nếu ngươi đủ thông minh, hãy giao lại cho ta thứ mà ngươi đang giữ. Đổi lại, ta sẽ bảo đảm sự an toàn cho Minh thị.

Tố Dung siết chặt vạt áo, giữ bình tĩnh:

– Thần thiếp không hiểu Hoàng hậu nói gì. Nếu có gì mạo phạm, xin nhận tội.

Uyển Khanh đứng dậy, bước tới sát nàng, thì thầm:

– Đừng thử kiên gan với ta. Ta đã cho người theo dõi ngươi. Đêm qua, ngươi đã gặp ai, ta đều biết. Tô Hữu Dũng là chó của ta. Nếu ngươi không muốn Minh thị diệt vong, hãy suy nghĩ thật kỹ. Ta cho ngươi một ngày để lựa chọn.

Bàn tay lạnh lẽo của Hoàng hậu chạm lên vai nàng, như dấu ấn của một lời nguyền. Tố Dung rời Tĩnh Tâm điện, lòng rối bời. Ngoài kia, trời đã sáng hẳn, nhưng trong nàng, bóng tối vẫn chưa tan.

Về lại phòng, Gia Hân đã tỉnh. Khuôn mặt nàng nhợt nhạt, mắt đỏ hoe.

– Dung tỷ, đêm qua… ta mơ thấy mình bị nhốt trong một căn phòng tối, quanh ta là những giọng nói lạ lùng, ai cũng gọi tên tỷ. Ta sợ quá…Tố Dung nhẹ nhàng vuốt tóc bạn:

– Chỉ là ác mộng thôi. Chuyện qua rồi, muội nên nghỉ ngơi.

Gia Hân nắm tay nàng, run rẩy:

– Ta nghe có người nói, nếu không chịu nghe lời, sẽ bị xóa ký ức mãi mãi. Tỷ… tỷ đừng bỏ ta lại.

Tố Dung ôm chặt lấy bạn, lòng thắt lại. Nỗi sợ của Gia Hân cũng là nỗi sợ của chính nàng – bị lãng quên, bị biến thành cái bóng không tên, không ký ức.

Buổi chiều, nàng lặng lẽ tới hồ Ngọc. Mặt nước phẳng lặng, làn sương mỏng lơ lửng trên mặt hồ. Nàng ngồi xuống bờ đá, rút viên Ngọc Ấn ra khỏi túi gấm, đặt lên lòng bàn tay. Ánh sáng lấp lánh từ viên ngọc dường như hút lấy mọi ánh nhìn, dẫn dắt ý thức nàng chìm sâu vào một cõi mộng khác.

Lần này, nàng thấy mình đứng giữa một căn phòng lớn, tường phủ đầy tranh vẽ cảnh các phi tần quỳ dưới chân Hoàng thượng. Trong góc tối, một người đàn ông mặc áo choàng màu tro, mặt khuất sau tấm khăn đen, cầm trong tay một viên ngọc phát sáng. Người ấy lẩm nhẩm chú ngữ, từng luồng khói đen từ ngọc tỏa ra, quấn lấy các phi tần, biến họ thành những cái bóng không mặt, không tên.

Một tiếng kêu xé lòng vang lên:

– Trả lại ký ức cho ta! Đừng để ta thành quỷ dữ!

Tố Dung quay lại, nhận ra đó là mẫu thân, quỳ dưới chân kẻ áo tro, nước mắt chan hòa. Người đàn ông cười lạnh, giọng nói vang vọng:

– Ngọc Ấn không chỉ là quyền lực. Nó là lời nguyền trói buộc linh hồn các ngươi mãi mãi nơi này. Muốn thoát, phải có máu của Minh thị.

Tố Dung hoảng hốt, định chạy tới cứu mẹ, nhưng đôi chân như bị dính chặt vào mặt đất. Trong cơn tuyệt vọng, nàng hét lớn:

– Ta là con gái của mẫu thân! Nếu cần máu, hãy lấy của ta!

Kẻ áo tro quay lại, ánh mắt lóe lên tia sáng màu đỏ. Bàn tay hắn vươn tới, chạm nhẹ vào trán nàng. Một luồng khí lạnh xộc vào óc, mọi ký ức như bị cuốn đi. Nàng gào lên, cảm thấy mình rơi vào vực thẳm không đáy.

Bỗng nhiên, ánh sáng lóe lên. Mẫu thân đứng chắn trước mặt nàng, cắt ngang luồng khí độc. Bà quay lại, ánh mắt dịu dàng:

– Dung nhi, đừng để kẻ khác điều khiển số phận mình. Hãy nhớ: mọi thứ đều có cái giá. Đừng tin vào những gì ngươi nhìn thấy. Hãy tìm sự thật trong chính trái tim mình…

Cảnh vật biến mất, nàng choàng tỉnh, tim đập thình thịch. Trán ướt đẫm mồ hôi, viên Ngọc Ấn trong tay lạnh ngắt. Nàng biết, đây không phải mộng bình thường, mà là một phần ký ức của Đền Ngọc – ký ức của những linh hồn bị giam cầm suốt bao năm tháng.

Tối đó, Tố Dung ngồi trầm ngâm, ánh mắt như xuyên thấu màn đêm. Ngoài kia, tiếng đàn ai oán vang lên từ phía Nam điện – nơi Lý Gia Hân đang tập hát cho tiết mục trong Lễ Khói Sương sắp tới. Giai điệu ấy như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên, khiến lòng nàng càng thêm u uất.

Bỗng cửa mở hé. Trịnh Uyển Cơ bước vào, áo khoác mỏng, môi điểm nụ cười nhạt.

– Ngươi lại thử sức với Ngọc Ấn?

Tố Dung nhìn đối phương, không ngạc nhiên:

– Chẳng phải ai trong cung cũng muốn biết giới hạn của nó sao?

Uyển Cơ ngồi xuống bên cạnh, đôi mắt ánh lên vẻ cảm thông hiếm thấy:

– Ngươi biết không, Ngọc Ấn là con dao hai lưỡi. Nó cho ngươi quyền nhìn thấy ký ức, nhưng cũng có thể biến ngươi thành tù nhân của quá khứ. Ta từng chứng kiến một phi tần vì lạm dụng sức mạnh ấy mà hóa điên, không còn nhận ra mình là ai.

Tố Dung thì thầm:

– Có khi nào, mẫu thân ta cũng là nạn nhân?

Uyển Cơ lặng đi, rồi khẽ gật đầu:

– Mẫu thân ngươi từng là người đầu tiên dám chống lại lời nguyền của Đền Ngọc. Bà ấy đã cố cứu những linh hồn bị thao túng, nhưng cuối cùng… bị chính Ngọc Ấn nuốt chửng.

– Ngươi biết gì về người đàn ông áo tro?

Uyển Cơ cúi mặt, giọng trầm hẳn:

– Đó là Hứa Lâm Quang, thầy pháp của cung. Hắn từng thử dùng máu của Minh thị để phá bỏ lời nguyền, nhưng thất bại. Hắn đã biến những kẻ yếu đuối thành con rối, còn những kẻ mạnh mẽ thì biến thành quỷ dữ. Ngươi phải tránh xa hắn.

Tố Dung cắn môi, nỗi sợ dâng lên.

– Nếu ta không làm gì, tất cả sẽ lại bị xóa ký ức, hoặc tệ hơn – bị biến thành quái vật.

Uyển Cơ siết chặt bàn tay nàng:

– Ngươi không đơn độc. Ta sẽ giúp ngươi, chỉ cần ngươi dám đối mặt với sự thật. Nhưng nhớ, đừng để ai biết sức mạnh thật sự của ngọc ấn. Kẻ nào biết, kẻ đó sẽ tìm cách hủy diệt ngươi.

Tố Dung nhìn sâu vào mắt Uyển Cơ, nhận ra trong đáy mắt ấy là nỗi đau, niềm hy vọng và cả sự quyết liệt.

– Ta tin ngươi. Nhưng nếu một ngày ngươi phản bội ta…

Uyển Cơ bật cười khẽ:

– Khi ấy, hãy dùng chính viên Ngọc Ấn này để xóa ký ức của ta đi.

Cả hai lặng lẽ ngồi bên nhau, mỗi người mang theo một bí mật không thể chia sẻ. Ngoài kia, khói sương lại phủ kín lối đi. Đêm Đền Ngọc chưa bao giờ yên bình.

Sáng hôm sau, Tố Dung lặng lẽ tìm đến hồ Ngọc khi mặt trời vừa lên. Nàng thả một nhánh hoa khô xuống nước, thì thầm lời nguyện cầu cho mẫu thân và những linh hồn bị lãng quên. Viên Ngọc Ấn trong tay nàng khẽ rung lên, phát ra ánh sáng xanh nhạt, như đáp lại nỗi đau và hy vọng của nàng.

Một bóng người thấp thoáng bên kia hồ – dáng người cao lớn, áo choàng sẫm màu, mái tóc đen dài buông xõa. Hứa Lâm Quang đứng đó, ánh mắt như xuyên thấu màn sương nhìn về phía nàng. Hắn không nói gì, chỉ khẽ nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.

Tố Dung cảm thấy máu trong người mình chợt lạnh buốt. Nàng biết, thời khắc đối đầu với lời nguyền đã đến rất gần. Dưới đáy hồ, ký ức của Đền Ngọc đang chờ được giải phóng, và số phận của nàng – của Minh thị, của cả Đền Ngọc – sẽ được định đoạt trong những ngày sắp tới.

Tiếng chuông ngân vang từ phía đại điện, báo hiệu một sự kiện trọng đại sắp bắt đầu. Tố Dung siết chặt viên ngọc, ánh mắt sáng lên tia quyết liệt. Dù phía trước là vực thẳm, nàng cũng không thể lùi bước. Đêm Đền Ngọc vẫn còn dài, và những bí mật chưa ai dám gọi tên đã bắt đầu chuyển mình dưới lớp khói sương mờ ảo, chờ đợi người dám bước qua ranh giới của quá khứ và hiện tại.

Dưới chân thành, một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo tiếng thì thầm của những linh hồn lạc lối. Đền Ngọc im lìm, nhưng trong lòng nó, lửa đã bắt đầu cháy.