Trời về khuya, sương mỏng bám đầy trên mái ngói xanh của Đền Ngọc, hương hoa quế trong gió như muốn xoa dịu những cơn đau bất tận. Trong phòng nhỏ, ánh nến leo lét soi rõ sắc mặt nhợt nhạt của Lý Gia Hân. Nàng nằm bất động, hơi thở mong manh, từng ngón tay co quắp, mồ hôi lạnh túa ra khắp trán. Minh Tố Dung ngồi sát bên, tay không rời bàn tay bạn, ánh mắt căng thẳng dõi theo từng nhịp thở yếu ớt ấy. Đêm nay, không một ai dám lên tiếng.
Bên ngoài, tiếng bước chân vội vã vang lên rồi dừng lại trước cửa. Một cung nữ áo xanh run rẩy cúi đầu, khẽ nói:
– Minh tỷ, có lệnh từ điện Thái Hòa. Người của Thái giám trưởng đến truyền chỉ, nói sáng mai phải đưa Lý tiểu chủ ra trước chúng cung để xét tội.
Tố Dung siết chặt tay Gia Hân, tim đập mạnh trong lồng ngực. Nàng nhìn viên Ngọc Ấn lấp lánh ánh xanh trên bàn, lòng trào lên nỗi bất lực.
– Đã rõ. Ngươi lui đi, nhớ canh cửa cẩn thận.
Giọng nàng dứt khoát, dù trong lòng rối như tơ vò.
Cung nữ vâng dạ, lùi ra, để lại căn phòng trống trải, vỏn vẹn hai thân hình – một tỉnh, một mê. Tố Dung cúi sát, gọi khẽ vào tai Gia Hân:
– Gia Hân, ngươi nghe ta không? Đừng bỏ cuộc. Ta sẽ tìm cách cứu ngươi.
Bàn tay Gia Hân khẽ run lên, hàng mi rung động. Nàng mở mắt, đôi mắt vốn sáng rỡ giờ như phủ sương mù, lạc lõng và hoang mang.
– Tố Dung… Ta… Ta đã làm gì sai?
Giọng nói ấy như tiếng vọng từ đáy vực, khiến Tố Dung đau nhói tận tim.
– Không có ai trách ngươi cả, đừng sợ. Ta sẽ không để ai làm hại ngươi.
Bất chợt, ngoài cửa vang lên tiếng động mạnh. Một đoàn cung nữ áp giải Trần Thanh Lệ bước vào, sắc mặt ai cũng nghiêm nghị. Đứng đầu là Tô Hữu Dũng – thái giám trưởng, dáng người gầy guộc, ánh mắt sắc như lưỡi dao.
– Minh tiểu chủ, Trần tiểu chủ, vâng lệnh Hoàng hậu, đưa Lý tiểu chủ ra đình Khói Sương, chuẩn bị cho nghi lễ xét tội.
Giọng hắn the thé nhưng lạnh băng, không hề để lộ chút cảm xúc nào.
Tố Dung đứng chắn trước giường, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Tô Hữu Dũng.
– Gia Hân còn chưa tỉnh, các ngươi ép người quá đáng!
Tô Hữu Dũng mỉm cười nhạt, cúi người lễ phép:
– Tiểu chủ, xét tội đầu độc yến tiệc là đại sự. Lý tiểu chủ không thể vắng mặt. Chúng tôi chỉ làm theo lệnh.
Ánh mắt hắn lướt qua Gia Hân rồi dừng lại ở Ngọc Ấn trên bàn, trong khoảnh khắc lóe lên tia tham lam.
Trần Thanh Lệ đứng bên, ánh mắt ngập ngừng, song không dám lên tiếng. Trong bầu không khí ngột ngạt ấy, Gia Hân bỗng bật khóc nức nở:
– Ta không đầu độc ai hết… Ta không muốn quên…
Âm thanh đó tan vào bóng tối, khiến lòng người chùng xuống.
Tô Hữu Dũng ra hiệu, hai cung nữ tiến lên, nhẹ nhàng đỡ Gia Hân dậy. Tố Dung siết chặt viên Ngọc Ấn trong tay áo, lặng lẽ đi theo. Hành lang dài hun hút, ánh đèn lồng vàng vọt soi bóng người kéo lê trên nền gạch lạnh. Không ai nói gì thêm.
***
Đình Khói Sương nằm giữa hồ sen, sương đêm phủ dày, ánh nến lập lòe phản chiếu trên mặt nước lặng như tờ. Các phi tần đã tụ họp đông đủ, mỗi người một vẻ. Hoàng hậu Tạ Uyển Khanh ngồi trên cao, dáng vẻ đoan trang lạnh lùng. Lục phi Hàn Mộng Dao đứng phía dưới, ánh mắt rực lửa, môi mím chặt. Trịnh Uyển Cơ lặng lẽ nép mình trong bóng tối, đôi mắt phượng quan sát từng người, khóe môi thấp thoáng nụ cười mỉa mai.
Tiếng chuông vang lên, thái giám trưởng cúi đầu bẩm:
– Bẩm Hoàng hậu, Lý tiểu chủ đã được đưa tới.
Tạ Uyển Khanh không nhìn Gia Hân, chỉ khẽ phẩy tay.
– Đưa lên.
Hai cung nữ dìu Gia Hân ra chính giữa đình. Nàng run rẩy, mái tóc rối bời, khuôn mặt nhợt nhạt. Dưới ánh đèn, sự tuyệt vọng càng hiện rõ. Các phi tần xì xào, ánh mắt dõi theo mỗi cử động của nàng.
Hoàng hậu cất giọng đều đều:
– Lý Gia Hân, ngươi có biết tội gì không?
Gia Hân quỳ xuống, nước mắt lăn dài.
– Thần thiếp… không biết. Thần thiếp không làm gì cả…
Tạ Uyển Khanh nhếch môi:
– Ngươi bị tố cáo đã đầu độc yến tiệc, khiến hai vị quan khách phát bệnh. Bằng chứng đã rõ ràng. Ngươi còn chối cãi?
Một phi tần khác đứng dậy, cung kính bẩm:
– Khởi bẩm Hoàng hậu, thuộc hạ của thần thiếp tận mắt chứng kiến Lý tiểu chủ lén bỏ thứ gì đó vào chén rượu.
Cả đình lao xao. Tố Dung siết chặt tay, nhìn quanh dò xét. Nàng chợt nhận ra ánh mắt Trần Thanh Lệ lấp lánh sợ hãi, còn Trịnh Uyển Cơ chỉ im lặng, lạnh nhạt.
Lục phi Hàn Mộng Dao tiến lên, vờ thương cảm:
– Hoàng hậu, dù gì Lý tiểu chủ cũng là người nổi tiếng, lại hát múa hay, chi bằng cho nàng một cơ hội biện bạch?
Tạ Uyển Khanh liếc nhìn Hàn Mộng Dao, khóe môi thoáng giễu cợt:
– Nếu các phi tần muốn nghe, cứ để nàng nói.
Gia Hân ngẩng lên, đôi mắt ướt nhòe, giọng run rẩy:
– Thần thiếp không biết gì về độc dược. Xin các vị minh xét, thần thiếp không hại ai, cũng không biết vì sao lại xảy ra chuyện này…
Lục phi cười nhạt:
– Ngươi không biết mà lại có mặt đúng lúc yến tiệc náo loạn?
Nàng quay sang Trần Thanh Lệ:
– Tiểu chủ, ngươi cũng có mặt hôm ấy, ngươi thấy gì?
Thanh Lệ cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi:
– Thần thiếp chỉ thấy Lý tiểu chủ rót rượu cho khách, còn lại không rõ.
Không khí đình Khói Sương chùng xuống. Tô Hữu Dũng bước ra, tay cầm một chiếc hộp nhỏ, kính cẩn trình lên Hoàng hậu.
– Bẩm Hoàng hậu, đây là chiếc khăn tay tìm thấy dưới bàn tiệc. Trên khăn còn dính vết bột trắng, đã được xác nhận là độc dược.
Tạ Uyển Khanh đón lấy, ném xuống trước mặt Gia Hân.
– Khăn này là của ngươi phải không?
Gia Hân run rẩy, lắc đầu:
– Không… không phải…
Nhưng giọng nàng yếu ớt, không ai tin.
Tố Dung bước lên một bước, ánh mắt bình tĩnh:
– Khởi bẩm Hoàng hậu, thần thiếp xin phép được kiểm tra chiếc khăn.
Uyển Khanh nhìn nàng, ánh mắt sắc lạnh:
– Ngươi có gì để nói?
Tố Dung nhận khăn, lật mặt trái xem xét kỹ, trong lòng thầm vận dụng kiến thức đã học. Trên viền khăn thêu một chữ “Lý” rất nhỏ, nhưng nét chỉ lạ lẫm, không giống chữ của Gia Hân. Nàng ngẩng đầu:
– Bẩm Hoàng hậu, trên khăn thêu chữ “Lý”, song nét chỉ này rất lạ, không phải đồ của Lý tiểu chủ. Xin cho phép thần thiếp đối chiếu với các vật dụng của Lý tiểu chủ.
Uyển Khanh lạnh nhạt:
– Vật chứng đã rõ, ngươi còn muốn ngụy biện thay bạn?
Tố Dung quỳ xuống, ánh mắt không rời Hoàng hậu:
– Xin Hoàng hậu suy xét. Nếu Lý tiểu chủ thật sự có tội, thần thiếp nguyện chịu phạt cùng nàng.
Cả đình xôn xao. Hàn Mộng Dao nhướng mày, môi khẽ nhếch:
– Minh tiểu chủ quả là trọng tình. Nhưng nếu bênh vực người sai, chỉ e sẽ liên lụy cả gia tộc.
Tố Dung không đáp, chỉ nhìn thẳng vào mắt Hoàng hậu. Trong khoảnh khắc, giữa hai người như có một trận chiến thầm lặng.
Tô Hữu Dũng khẽ khom lưng:
– Hoàng hậu, theo luật Đền Ngọc, tội đầu độc yến tiệc phải chịu nghi lễ Khói Sương – xóa ký ức. Xin Người ban chỉ.
Uyển Khanh gật đầu, quay sang Hứa Lâm Quang – người vừa lặng lẽ xuất hiện bên bậc thềm.
– Hứa đại nhân, chuẩn bị nghi lễ.
Hứa Lâm Quang cúi đầu, áo choàng màu tro phất nhẹ trong gió đêm. Hắn rút ra một viên ngọc màu xám, đặt vào lòng bàn tay Gia Hân, khẽ niệm chú. Ánh sáng từ viên ngọc bùng lên nhè nhẹ, soi rõ khuôn mặt trắng bệch của nàng.
Trịnh Uyển Cơ quan sát, khóe môi nhếch lên, nhưng ánh mắt lại thoáng qua một tia do dự. Nàng lặng lẽ nhìn Tố Dung, rồi nhìn sang Gia Hân, như cân nhắc điều gì đó.
Hàn Mộng Dao cười khẽ:
– Một ký ức bị xóa, một đối thủ bị loại. Hậu cung từ nay lại yên ổn.
Tố Dung cắn môi, lòng run lên vì sợ hãi. Nàng nhớ lời Hứa Lâm Quang: “Muốn cứu, phải hy sinh một phần ký ức quý giá nhất.” Nhưng nếu làm vậy, liệu có giữ được bí mật của mình? Hay sẽ đánh mất chính mình giữa làn khói sương?
Trong lúc tất cả đang chăm chú chờ nghi lễ bắt đầu, Tô Hữu Dũng tiến lại gần Tố Dung, ghé sát tai nàng, thì thầm rất nhỏ:
– Minh tiểu chủ, nếu muốn cứu bạn, cần có một điều kiện.
Hắn rút từ tay áo một mảnh giấy nhỏ, nhét vào tay nàng rồi lùi lại như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
Tố Dung nắm chặt mảnh giấy, lòng rối bời. Nàng liếc nhanh – chỉ vỏn vẹn một câu: “Đổi lấy bí mật về Ngọc Ấn, ta giúp ngươi cứu người.”Đúng lúc ấy, Hứa Lâm Quang bắt đầu niệm chú. Khói lam từ viên ngọc xám tỏa ra, cuộn lấy quanh người Gia Hân. Ký ức, cảm xúc, mọi thứ quý giá nhất đang dần bị hút vào làn khói vô hình.
Gia Hân vùng vẫy, nước mắt giàn giụa:
– Đừng… Ta không muốn quên… Tố Dung… cứu ta…
Tố Dung như hóa đá, tim nhói buốt. Nàng nhìn quanh, thấy Trịnh Uyển Cơ vẫn im lặng, ánh mắt lấp lánh điều gì đó khó đoán. Hoàng hậu chăm chú theo dõi, Lục phi hả hê, các phi tần khác thì háo hức, đố kỵ.
Trong giây phút ấy, Tố Dung nhận ra: nếu không hành động, Gia Hân sẽ thật sự biến mất – không phải về thể xác, mà là linh hồn.
Nàng quỳ sụp xuống, hướng về phía Hoàng hậu, giọng mạnh mẽ vang lên:
– Thần thiếp xin dâng lên một phần ký ức của mình để thay cho Lý tiểu chủ!
Cả đình Khói Sương sững sờ. Hứa Lâm Quang ngừng tay, ánh mắt lóe sáng.
– Ngươi biết hậu quả không? Một khi ký ức bị lấy đi, sẽ không bao giờ lấy lại được.
Tố Dung gật đầu:
– Thần thiếp nguyện ý.
Uyển Khanh nhíu mày, giọng lạnh tanh:
– Minh tiểu chủ, ngươi dám đổi lấy tương lai của mình vì một kẻ mang tội danh?
Tố Dung không đáp, chỉ nhìn Gia Hân, ánh mắt kiên quyết.
– Nếu số phận đã an bài, xin hãy để thần thiếp lựa chọn.
Lục phi lắc đầu, cười chua chát:
– Thật nực cười! Người trong cung này, ai cũng muốn giữ lấy từng mảnh ký ức, ngươi lại tự nguyện vứt bỏ.
Tô Hữu Dũng nhích tới, khẽ nói:
– Minh tiểu chủ, lời đề nghị của ta vẫn còn giá trị.
Hắn nhìn sâu vào mắt nàng, thấp giọng:
– Nếu ngươi tiết lộ bí mật về Ngọc Ấn của mình, ta có thể làm nghi lễ thất bại, Gia Hân sẽ được tha.
Tố Dung bàng hoàng. Đổi một phần ký ức, hay tiết lộ bí mật Ngọc Ấn – lựa chọn nào cũng đồng nghĩa với mất mát. Nếu để lộ khả năng đặc biệt của mình, liệu còn ai bảo vệ được nàng, bảo vệ được Minh thị?
Uyển Khanh lạnh lùng:
– Nếu Minh tiểu chủ muốn chịu tội thay, hãy để Hứa đại nhân thi hành nghi lễ.
Hứa Lâm Quang bước tới, viên ngọc xám chuyển sang màu tím nhạt, khói lam dần tan. Gia Hân dần tỉnh lại, đôi mắt ngơ ngác.
– Tố Dung…?
Tố Dung nhìn bạn, nước mắt lặng lẽ rơi. Nàng cảm thấy viên Ngọc Ấn trong tay mình nóng rực, dường như đang chờ đợi một quyết định.
Bất ngờ, Trịnh Uyển Cơ tiến lên, cất giọng trong trẻo:
– Hoàng hậu, thần thiếp xin phép được nói đôi lời.
Uyển Khanh nhíu mày:
– Ngươi muốn nói gì?
Uyển Cơ cúi đầu, ánh mắt rực sáng:
– Thần thiếp từng học qua y thuật, xin được kiểm tra lại vật chứng.
Hoàng hậu nhìn nàng chằm chằm, sau cùng gật đầu. Uyển Cơ nâng chiếc khăn tay, ngửi kỹ rồi lật mặt trái, chăm chú xem từng đường chỉ.
– Khăn này tuy thêu chữ “Lý”, nhưng mùi hương vải khác với các vật dụng của Lý tiểu chủ. Trên viền khăn còn dính sợi tóc bạc rất nhỏ, chỉ có ở những người lớn tuổi trong cung.
Nàng ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Tô Hữu Dũng:
– Thái giám trưởng, người thường tiếp xúc với các vật dụng của phi tần, ngài có thể giải thích không?
Không khí đình Khói Sương căng như dây đàn. Tô Hữu Dũng cười nhạt, chắp tay:
– Trịnh tiểu chủ thật đa nghi. Lý tiểu chủ có tội hay không, sẽ do nghi lễ Khói Sương phán xét, không đến lượt ta.
Uyển Cơ không nói nữa, chỉ lặng lẽ đứng lùi lại. Ánh mắt nàng liếc qua Tố Dung, như ngầm nhắc nhở: đừng vội tin bất kỳ ai.
Trong lúc ấy, Hứa Lâm Quang lại chuẩn bị nghi lễ. Khói lam từ viên ngọc lần nữa tràn ra, cuốn quanh Tố Dung và Gia Hân. Không gian như đặc quánh, thời gian ngưng đọng. Tố Dung cảm nhận từng mạch ký ức trong mình chao đảo, những hình ảnh về mẫu thân, về Minh phủ, về đêm đầu tiên vào cung… tất cả chợt mờ dần.
Đúng lúc ấy, một bóng người lặng lẽ xuất hiện sau lưng Hoàng hậu. Ánh nến chập chờn chiếu lên khuôn mặt nhăn nheo nhưng đôi mắt sáng quắc – Tô Hữu Dũng. Hắn tiến tới, thì thầm vào tai Hứa Lâm Quang điều gì đó. Hứa Lâm Quang khẽ gật đầu, viên ngọc trong tay hắn bỗng tỏa ra một luồng khí lạnh buốt, khói lam chuyển sang sắc tím sẫm.
Gia Hân kêu lên một tiếng, toàn thân run bắn. Tố Dung cảm thấy một phần ký ức bị kéo tuột ra khỏi tâm trí, đau nhói như dao cứa. Nàng muốn vùng dậy, nhưng thân thể như bị trói chặt.
Đúng lúc khói sương dâng lên cao nhất, một tiếng động lớn vang lên ngoài đình. Cửa đình bật mở, một đoàn thị vệ áo đen tràn vào. Dẫn đầu là Ngô Đình Vũ – hoàng thượng. Gương mặt chàng lạnh như sương, ánh mắt b*n r* tia sắc bén.
– Dừng tay!
Mọi người đồng loạt quỳ xuống. Uyển Khanh biến sắc, vội vàng đứng dậy:
– Hoàng thượng, người giá lâm sao không báo trước?
Ngô Đình Vũ không đáp, chỉ nhìn thẳng vào Hứa Lâm Quang:
– Nghi lễ này, ai cho phép các ngươi tự ý tiến hành khi trẫm chưa phê chuẩn?
Hứa Lâm Quang cúi đầu, giọng nhỏ nhẹ:
– Thần chỉ tuân lệnh Hoàng hậu…
Chàng phất tay:
– Lui xuống!
Hứa Lâm Quang lùi lại, viên ngọc trong tay tắt lịm, khói lam tan biến. Gia Hân ngã vật xuống, Tố Dung lao tới đỡ bạn, nước mắt trào ra. Nàng cảm nhận ký ức vẫn còn, nhưng có thứ gì đó trong lòng đã rạn nứt.
Ngô Đình Vũ bước tới, ánh mắt quét qua từng người.
– Trẫm sẽ đích thân điều tra vụ này. Không ai được phép tự ý xét xử khi chưa rõ chân tướng.
Uyển Khanh cúi đầu, giọng nhẹ như gió thoảng:
– Thần thiếp chỉ mong giữ phép tắc cho Đền Ngọc.
Ngô Đình Vũ lạnh nhạt:
– Phép tắc là để bảo vệ người vô tội. Nếu có kẻ nào dám lợi dụng nghi lễ Khói Sương để loại trừ đồng liêu, trẫm sẽ không dung thứ.
Chàng dừng lại trước mặt Tố Dung và Gia Hân, dịu giọng:
– Minh tiểu chủ, ngươi đã làm tốt. Trẫm sẽ cho người chăm sóc Lý tiểu chủ, chờ điều tra rõ ràng mới định tội.
Tố Dung cúi đầu tạ ơn, lòng nhẹ đi đôi chút. Nhưng nàng biết, sóng ngầm chưa hề lắng xuống. Khi mọi người dần giải tán, Tô Hữu Dũng lặng lẽ rời khỏi đình, ánh mắt lóe lên tia hiểm độc. Trịnh Uyển Cơ cũng lặng lẽ bước đi, nhưng trước khi khuất bóng, nàng liếc nhìn Tố Dung, đôi mắt như muốn nói: “Cẩn thận.”
***
Đêm sâu, trong phòng nhỏ, Gia Hân nằm thiêm thiếp, Tố Dung ngồi bên giường, lòng nặng trĩu. Nàng mở mảnh giấy của Tô Hữu Dũng, đọc đi đọc lại câu chữ ngắn ngủi ấy. Bên ngoài, tiếng mưa rơi lộp độp trên mái ngói, gió lạnh ùa vào qua khe cửa.
Bất chợt, một bóng người xuất hiện trước cửa sổ. Tố Dung giật mình, định kêu lên thì giọng nói quen thuộc vang lên:
– Đừng sợ, là ta.
Tô Hữu Dũng đứng đó, gương mặt nhăn nheo khuất trong bóng tối. Hắn nhìn nàng, nụ cười gian xảo nở trên môi:
– Minh tiểu chủ, ta biết ngươi đang đắn đo. Nếu muốn giữ được cả bạn lẫn bí mật, phải biết lựa chọn đúng lúc.
Tố Dung ngẩng lên, ánh mắt lạnh lùng:
– Ngươi muốn gì?
Hắn tiến lại gần, thì thầm:
– Chỉ cần ngươi cho ta biết bí mật về Ngọc Ấn của ngươi – vì sao nó có thể kết nối ký ức, ta sẽ khiến mọi nghi lễ thất bại, Lý tiểu chủ được tha, Minh thị an toàn.
Tố Dung siết chặt viên ngọc trong tay, ánh mắt sáng rực:
– Nếu ta từ chối thì sao?
Tô Hữu Dũng nhún vai:
– Hoàng hậu sẽ không bỏ qua cho ngươi. Còn ta… ta luôn biết cách khiến kẻ khác phải ân hận vì lựa chọn của mình.
Nàng nhìn hắn, lòng băng giá.
– Ngươi không phải kẻ duy nhất biết chơi trò này.
Hắn bật cười khẽ, quay lưng bước ra cửa sổ, trước khi đi còn buông lại một câu:
– Đêm nay, hãy nghĩ kỹ. Đến bình minh, ngươi phải có câu trả lời.
Tố Dung ngồi lặng đi, lòng rối như tơ vò. Ngoài kia, bóng tối vẫn dày đặc, khói sương phủ kín lối đi, như che giấu những âm mưu chưa thành hình. Nàng biết, chỉ cần một bước sai, tất cả sẽ rơi xuống vực sâu không đáy.
Trong căn phòng nhỏ, tiếng thở của Gia Hân dần đều trở lại, nhưng trong lòng Tố Dung, cơn bão vẫn chưa ngừng. Sáng mai, lựa chọn sẽ thuộc về nàng – và cái giá, có thể là tất cả những gì nàng từng nâng niu, từng tin tưởng.
Khói sương lững lờ trôi qua song cửa, mang theo lời thì thầm của những linh hồn chưa siêu thoát – và bóng dáng của kẻ săn mồi vẫn lặng lẽ chờ đợi, sẵn sàng giăng bẫy cho con mồi mới sa chân vào đêm tối Đền Ngọc.