Khi Mặt Trời Lặn

Chương 3: Bước chân vào bóng tối

Nam, Tuấn và Hương ngồi trong một chiếc xe hơi cũ kỹ, đỗ bên lề con phố vắng vẻ. Bóng tối dần bao trùm, chỉ còn lại ánh đèn neon từ những quán bar gần đó, nhấp nháy như những vì sao lạc lõng giữa thành phố. Không khí bên trong xe nặng nề, mỗi người đều chìm trong suy nghĩ của riêng mình.

“Chúng ta bắt đầu từ đâu?” Tuấn hỏi, giọng trầm xuống.

“Phải tìm hiểu kỹ về Huy và Lan trước,” Nam đáp, ánh mắt dán chặt vào con đường phía trước. “Hương, cô có thông tin gì mới không?”

“Nghe nói Huy đang tổ chức một buổi tiệc tối nay tại một khu biệt thự ở ngoại ô. Đây có thể là cơ hội để chúng ta tiếp cận,” Hương nói, giọng điệu có phần hồi hộp.

“Tiệc tùng của bọn tội phạm?” Tuấn nhíu mày. “Có nguy hiểm lắm không?”

Nam gật đầu. “Chúng ta cần phải cẩn trọng. Nhưng đây là cơ hội không thể bỏ lỡ.”

Hương mở điện thoại, tìm kiếm thông tin. “Địa chỉ biệt thự là ở đường 12, khu vực vắng người. Nếu chúng ta quyết định đi, phải hành động nhanh chóng và kín đáo.”

Nam nhấn ga, chiếc xe lăn bánh về phía khu biệt thự. Trong lòng anh, sự hồi hộp lẫn lộn với lo âu. Họ sắp đối mặt với những kẻ có thể liên quan đến cái chết của mẹ anh. Một phần trong anh muốn dừng lại, nhưng quyết tâm tìm ra sự thật lại thúc đẩy anh tiến về phía trước.

Khi đến nơi, họ đỗ xe ở một khoảng sân nhỏ, không quá xa biệt thự. Ánh đèn từ những chiếc đèn trang trí bên ngoài tỏa ra thứ ánh sáng vàng ấm áp, nhưng bên trong là một không gian tăm tối, đầy bí ẩn. Hương quan sát cẩn thận. “Có bảo vệ bên ngoài. Chúng ta cần phải vào bên trong mà không bị phát hiện.”

“Cô có kế hoạch gì không?” Tuấn hỏi.

“Tôi có thể giả vờ là nhân viên phục vụ,” Hương trả lời, ánh mắt đầy quyết tâm. “Còn các anh, hãy tìm cách vào bên trong mà không gây chú ý.”

Nam gật đầu, cảm thấy sự tự tin từ Hương. “Chúng ta sẽ gặp lại nhau bên trong. Nhớ cẩn thận.”

Hương lặng lẽ bước ra khỏi xe, trong khi Nam và Tuấn đứng lại quan sát. Họ thấy Hương tiến về phía cổng, nở nụ cười giả tạo với bảo vệ. Một lát sau, cánh cửa mở ra, Hương vào bên trong.

“Chúng ta đi thôi,” Nam nói với Tuấn, lòng đầy hồi hộp. Họ tìm một lối vào phía sau, nơi bóng tối bao trùm, giúp họ dễ dàng lẩn trốn.

Bên trong biệt thự, âm thanh nhạc sống vang lên, hòa cùng tiếng cười nói của những vị khách. Nam và Tuấn lén lút đi qua hành lang, cố gắng tìm kiếm manh mối. Mỗi bước đi đều thận trọng, họ không thể để mình bị phát hiện.

“Chúng ta cần tìm thông tin về Huy và Lan,” Nam thì thầm. “Có thể họ sẽ có mặt ở đây.”

Bất chợt, họ nghe thấy tiếng nói vọng lại từ một căn phòng gần đó. “Huy, mọi thứ đang diễn ra không ổn,” một giọng nói trầm thấp cất lên. “Cảnh sát đã bắt đầu nghi ngờ.”

“Chúng ta sẽ giải quyết mọi thứ,” Huy đáp, giọng điệu tự tin. “Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát. Đừng lo lắng.”

Nam và Tuấn liếc nhau, sự căng thẳng dâng lên. Họ tìm một vị trí kín đáo, lắng nghe cuộc trò chuyện. Huy và những tay chân của hắn đang bàn về những hoạt động phi pháp, những vụ giao dịch mờ ám mà họ đã thực hiện.

“Chúng ta phải dọn dẹp mọi dấu vết,” Huy nói tiếp. “Không thể để bất kỳ ai nghi ngờ. Những kẻ điều tra sẽ không có cơ hội.”

Nam cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Huy không chỉ là một tay trùm tội phạm, mà còn là người đứng sau nhiều vụ án mạng. Mẹ anh đã điều tra về hắn, và giờ đây, hắn đang nói đến những điều có thể liên quan đến cái chết của bà.

“Chúng ta không thể bỏ qua cơ hội này,” Nam thì thầm với Tuấn. “Phải tìm hiểu rõ hơn về hắn.”

Ngay lúc đó, Hương bước vào phòng, ánh mắt lấp lánh nhưng có phần căng thẳng. “Tôi nghe thấy mọi thứ,” cô nói nhỏ. “Họ đang bàn về một vụ giao dịch lớn sắp diễn ra.”“Giao dịch gì?” Nam hỏi.

“Huy đang chuẩn bị bán một lô hàng lớn,” Hương trả lời. “Đó là m* t**.”

Nam và Tuấn nhìn nhau, nhận ra đây là cơ hội vàng để thu thập chứng cứ. “Chúng ta phải chụp ảnh hoặc ghi âm lại,” Nam quyết định. “Đây có thể là bằng chứng quan trọng để buộc tội hắn.”

Họ nhanh chóng tìm kiếm một vị trí tốt để ghi hình, nhưng không may, một trong những tay chân của Huy phát hiện ra. “Ê, có ai đó ở đây!” hắn quát.

Tim Nam đập mạnh, không còn thời gian để suy nghĩ. “Chạy!” anh hét lên.

Cả ba lao ra khỏi phòng, chạy theo hành lang. Tiếng bước chân rầm rập phía sau càng lúc càng gần. Họ phải tìm cách thoát ra trước khi bị bắt.

“Đi ra cửa sau!” Hương chỉ vào một cánh cửa nhỏ ở cuối hành lang. Họ lao về phía đó, nhưng một nhóm người đã chặn đường.

“Đứng lại!” một trong số họ quát, ánh mắt đầy đe dọa.

Nam không chần chừ, lập tức đẩy Hương về phía Tuấn. “Bảo vệ cô ấy!” Anh quay lại, chuẩn bị đối đầu với những kẻ tấn công.

“Cẩn thận!” Tuấn hét lên, nhưng Nam đã lao vào cuộc chiến.

Hắn tung ra cú đấm đầu tiên, nhưng Nam đã kịp né. Anh phản công bằng một cú đá, khiến kẻ tấn công loạng choạng. Nhưng không lâu sau, một kẻ khác từ phía sau đã tóm lấy anh.

“Chạy đi!” Nam gào lên, trong khi Tuấn và Hương đã tìm được lối thoát. Họ không thể để anh lại đây.

Với sức mạnh cuối cùng, Nam vùng vẫy thoát khỏi tay kẻ tấn công, lao ra cửa sau. Nhưng không may, hắn đã kịp chộp lấy áo khoác của Nam, kéo lại.

“Đừng để hắn thoát!” Huy từ phía sau quát, giọng đầy tức giận.

Nam quay lại, nhận ra rằng cuộc chiến không chỉ là để bảo vệ bản thân mà còn là để tìm ra sự thật. Anh phải chiến đấu, không chỉ vì mình mà còn vì mẹ và những người đã chịu đựng.

Bất chợt, một ánh sáng lóe lên, và Nam thấy Tuấn đã quay lại, đấm mạnh vào mặt kẻ tấn công, giải thoát cho Nam. “Đi nào!” Tuấn hối thúc, cả ba lao ra ngoài.

Họ chạy như bay qua con đường tối tăm, tiếng chân rượt đuổi phía sau càng lúc càng xa. Khi họ đến được chiếc xe, Nam thở hổn hển, cảm giác adrenaline vẫn còn rần rần trong cơ thể.

“Chúng ta phải báo cảnh sát!” Hương th* d*c.

“Không thể,” Nam lắc đầu. “Họ sẽ không tin chúng ta. Chúng ta cần bằng chứng trước đã.”

“Vậy giờ phải làm sao?” Tuấn hỏi, vẻ mặt hoang mang.

“Trở lại tìm hiểu thêm về Huy và Lan. Chúng ta cần phải nắm rõ kế hoạch của họ,” Nam quyết định, mặc dù trong lòng vẫn còn lo lắng về những gì họ vừa trải qua.

Khi họ lái xe đi, bóng tối lại bao trùm lấy thành phố. Những bí mật vẫn còn đang chờ đợi họ, và cuộc chiến chưa bao giờ kết thúc. Cảm giác hồi hộp vẫn còn đeo bám, như một lời nhắc nhở về những gì đang chờ đợi phía trước.

truyenfull,truyenfull vn