Khi Mặt Trời Lặn

Chương 2: Manh mối đầu tiên

Nam ngồi lặng lẽ tại quán cà phê quen thuộc, lòng đầy nỗi lo âu. Những giọt cà phê đen đặc quánh trong cốc của anh dường như không còn vị, chỉ còn lại mùi đắng chát của sự chờ đợi. Anh đã quyết định, đã có hướng đi rõ ràng cho cuộc điều tra của mình. Nhưng ý nghĩ về mẹ, về cái chết bí ẩn của bà, vẫn ám ảnh không buông.

“Có tin gì không?” Tuấn cất tiếng hỏi, phá vỡ sự im lặng. Anh bạn thân ngồi đối diện, đôi mắt vững vàng nhưng cũng đầy lo lắng.

“Chưa có gì cụ thể,” Nam đáp, “nhưng mình cần phải tìm kiếm những manh mối từ những người đã biết mẹ. Có thể bà đã để lại dấu vết nào đó.”

Tuấn gật đầu, nhưng vẻ mặt anh vẫn không giấu được sự căng thẳng. “Mình nghĩ rằng chúng ta nên bắt đầu từ những người bạn cũ của bà. Họ có thể biết điều gì đó.”

“Đúng,” Nam đồng tình. “Nhưng trước hết, mình cần một người có khả năng điều tra tốt hơn. Người đó phải có mối quan hệ rộng rãi và dám đối đầu với nguy hiểm.”

Họ cùng nhau nghĩ về Nguyễn Thị Hương. Nam đã từng nghe về cô, một nhà báo điều tra nổi tiếng với khả năng tìm ra sự thật ngay cả trong những tình huống khó khăn nhất. Nhưng Hương cũng nổi tiếng là người khó gần, luôn giữ khoảng cách với người khác.

“Gọi Hương đi,” Nam quyết định, không để cho sự nghi ngờ cản trở.

Khi Nam bấm số, sự hồi hộp trong lòng anh tăng lên. Hương xuất hiện tại quán cà phê với bộ váy thanh lịch, mái tóc dài buông xõa, nhưng đôi mắt lạnh lùng của cô khiến không khí trở nên căng thẳng.

“Có việc gì?” Hương hỏi, giọng điệu không mấy thân thiện.“Chúng tôi cần thông tin về cái chết của mẹ tôi,” Nam nói thẳng thắn, không muốn mất thời gian. “Bà đã điều tra một vụ án trước khi bị sát hại. Có thể liên quan đến một mạng lưới tội phạm nào đó.”

Hương chăm chú lắng nghe, vẻ mặt nghiêm túc. “Tôi đã nghe về vụ án đó. Nhưng những người điều tra đều bị đe dọa, không ai dám nhúng tay vào.”

“Chúng ta không thể sợ hãi,” Nam nói, kiên quyết. “Tôi cần biết những gì cô biết.”

“Hãy cẩn thận,” Hương đáp, ánh mắt đầy quyết tâm. “Những kẻ này không ngần ngại giết người để bảo vệ bí mật của mình.”

Cuộc thảo luận nhanh chóng chuyển sang các manh mối ban đầu. Hương cung cấp thông tin về Trần Quốc Huy, một tay trùm tội phạm khét tiếng, và Phạm Thị Lan, một nữ buôn bán m* t** có mối quan hệ chặt chẽ với Huy. Những cái tên này khiến Nam cảm thấy rùng mình. Họ không chỉ là tội phạm, mà còn có thể liên quan đến cái chết của mẹ anh.

“Chúng ta cần phải điều tra chúng,” Nam khẳng định. Tuấn và Hương đồng ý, sự quyết tâm trong giọng nói của Nam đã lôi cuốn họ vào cuộc hành trình này.

“Chúng ta sẽ theo dõi Huy và Lan, tìm ra những manh mối dẫn đến sự thật,” Nam đề xuất. Nhưng trong lòng, sự lo lắng không nguôi về những gì đang chờ đợi phía trước. Ánh sáng và bóng tối đang giao tranh trong tâm trí anh, và con đường phía trước sẽ đầy chông gai.

Khi ánh hoàng hôn buông xuống, miền Bóng Tối dần lộ diện, như một lời nhắc nhở rằng mọi sự thật đều có giá của nó. Nam quay lưng rời khỏi quán cà phê, lòng tràn đầy quyết tâm nhưng cũng không thể ngăn nổi những cơn rùng mình về những gì có thể xảy ra. Cuộc chiến này không chỉ vì mẹ anh, mà còn vì những bí mật mà không ai dám hé lộ.

“Chúng ta sẽ tìm ra sự thật,” Nam thầm nhủ, ánh mắt hướng về phía chân trời nơi ánh sáng và bóng tối giao thoa. Cuộc hành trình của anh chỉ mới bắt đầu, và những mảnh ghép của quá khứ đang dần hiện ra, hứa hẹn nhiều bất ngờ đang chờ đón.

truyenfull,truyenfull vn