Nam và Tuấn lao vào bóng đêm, đôi chân họ chạy nhanh như muốn thoát khỏi cái bóng của sự sợ hãi đang bủa vây. Ánh đèn từ xa lờ mờ chiếu rọi, nhưng không thể xua tan đi cảm giác nặng nề trong lòng Nam. Hương vẫn còn ở đó, trong tay Huy. Anh không thể chấp nhận viễn cảnh đó.
“Chúng ta cần tìm nơi nào an toàn hơn,” Tuấn nói, mắt lướt nhanh qua từng góc tối của con đường. “Có thể Huy sẽ không theo kịp chúng ta ngay.”
“Chúng ta không thể dừng lại,” Nam đáp, quyết tâm dâng cao. “Tôi cần tìm một manh mối, ai đó biết Hương đang ở đâu.”
Họ dừng lại ở một góc khuất, không xa bến tàu. Một quán cà phê cũ kỹ, không sáng đèn, nhưng Nam biết rằng nơi đây có thể có những kẻ biết chuyện. Anh kéo Tuấn vào trong. Bên trong, không khí ẩm ướt và nặng mùi khói thuốc. Một vài người khách ngồi lặng lẽ, ánh mắt đượm buồn.
“Cậu có nghĩ ai đó trong số này biết Huy không?” Tuấn hỏi, giọng thì thào.
“Có thể,” Nam trả lời, ánh mắt quét qua từng gương mặt. “Tôi sẽ thử.”
Nam tiến tới quầy bar, nơi một người đàn ông trung niên đang dọn dẹp. Gương mặt ông ta có vẻ khắc khổ, nhưng đôi mắt lại ánh lên sự thông minh. Nam quyết định tiếp cận.
“Xin chào,” anh bắt đầu, cố gắng giữ giọng bình tĩnh. “Tôi đang tìm một người. Có thể ông biết.”
Người đàn ông ngẩng lên, ánh mắt nghi ngờ. “Ai?”
“Một cô gái tên Hương. Cô ấy có thể đang gặp nguy hiểm,” Nam nói, không che giấu sự khẩn trương trong giọng.
Người đàn ông chần chừ, rồi cuối cùng gật đầu. “Tôi không biết nhiều, nhưng có nghe thấy một số tin đồn gần đây. Cô ấy có thể bị giữ ở kho hàng cũ bên bờ sông.”
Nam cảm thấy tim mình đập mạnh. “Ông có thể chỉ tôi đến đó không?”
“Cậu sẽ gặp nguy hiểm,” ông ta cảnh báo, nhưng thấy sự quyết tâm trong ánh mắt Nam, ông ta thở dài. “Đi theo tôi.”
Họ nhanh chóng rời quán cà phê, và người đàn ông dẫn Nam và Tuấn đi qua những con hẻm tối tăm. Mỗi bước đi như kéo dài thời gian, làm lòng Nam thêm nặng trĩu. Hương đang ở đâu? Có an toàn không?
Cuối cùng, họ dừng lại trước một kho hàng cũ kỹ, tường vôi đã bong tróc, những dấu hiệu của sự lãng quên. “Đây là nơi tôi biết,” người đàn ông nói. “Hãy cẩn thận.”Nam gật đầu và tiến vào trong, Tuấn theo sát. Bên trong tối om, chỉ có âm thanh của những giọt nước rơi từ mái nhà. “Hương!” Nam gọi, giọng vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Không có câu trả lời. Nam cảm thấy sự lo lắng dâng cao. Anh tiến sâu vào trong, từng bước chân như một cuộc hành trình đầy mạo hiểm. Đột nhiên, tiếng động từ phía sau khiến anh quay lại. Một bóng đen xuất hiện, không phải Hương mà là một trong những tên đàn em của Huy.
“Chạy đi!” Nam quát, nhưng đã quá muộn. Tên đó lao về phía họ, gương mặt hung dữ. Tuấn lập tức phản ứng, đấm thẳng vào mặt hắn. Hắn ngã xuống đất nhưng không kịp thở, một tên khác từ phía sau đã xông đến.
“Cẩn thận!” Tuấn kêu lên, nhưng Nam đã kịp né tránh cú đấm. Anh biết rằng họ không thể ở lại đây lâu. Mỗi giây trôi qua, Hương càng có nguy cơ bị phát hiện.
“Chúng ta cần phải tìm cô ấy ngay!” Nam hét lên, quyết tâm không để Huy thắng thế.
Họ chạy về phía sau kho, nơi những thùng hàng cũ kỹ xếp chồng lên nhau. Nam tìm kiếm từng ngóc ngách, lòng thầm cầu nguyện cho Hương. Bỗng, một tiếng kêu nhỏ vang lên từ phía trong cùng của kho. Anh dừng lại, lắng nghe.
“Hương?” Nam gọi, hy vọng tràn đầy trong lòng.
“Nam!” Giọng nói yếu ớt nhưng quen thuộc, khiến anh không thể kìm lòng. Anh chạy tới, xô đổ những thùng hàng chắn đường, và thấy Hương, bị trói trong một góc tối.
“Hương!” Anh thở phào, vội vàng tháo những sợi dây buộc quanh tay cô. “Em ổn không?”
Cô gật đầu, nhưng đôi mắt đầy lo lắng. “Huy đang ở gần đây. Anh phải đi nhanh!”
“Chúng ta không thể để hắn biết,” Nam nói, nhưng không thể giấu được sự lo lắng trong giọng. “Chúng ta phải ra ngoài ngay.”
Khi vừa tháo xong, một tiếng động vang lên từ phía cửa. Huy và đám tay sai đã đến. “Chạy!” Nam hét, kéo Hương theo.
Họ lao ra khỏi kho, nhưng không kịp thoát được sự truy đuổi. Huy đứng đó, ánh mắt lạnh lùng, một nụ cười nham hiểm trên môi. “Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện,” hắn nói, giọng đầy thách thức.
Nam cảm thấy trái tim mình đập nhanh. Hắn không chỉ đang nắm giữ Hương, mà còn cả những bí mật của quá khứ mà anh luôn tìm kiếm. “Tôi sẽ không để cậu làm hại cô ấy!” Nam gầm lên, nhưng Huy chỉ cười khẩy.
“Cậu không còn lựa chọn nào khác,” Huy nói, ra hiệu cho đàn em tiến về phía họ. Nam nhìn Hương, rồi nhìn Tuấn, và trong khoảnh khắc đó, anh biết rằng cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc. Tất cả chỉ mới bắt đầu.