Khi Mặt Trời Lặn

Chương 10: Mặt nạ lừa dối

Nam và Tuấn chạy thục mạng ra khỏi kho hàng, hít thở không khí lạnh lẽo của đêm tối. Ánh đèn từ bến cảng chao đảo, nhưng không thể xua tan được cảm giác căng thẳng đang dâng lên trong lòng họ. Mồ hôi trên trán Nam lạnh toát, nhưng anh không cho phép mình dừng lại. Hương đang gặp nguy hiểm, và họ không thể để bất cứ điều gì cản trở.

“Đi về phía bên trái!” Nam chỉ tay, lòng đầy quyết tâm. Họ men theo bờ kè, tránh xa ánh sáng. Đêm nay, mọi thứ đều có thể xảy ra, và họ cần phải nhanh chóng tìm ra Hương.

“Cậu có chắc không?” Tuấn hỏi, thở hồng hộc. “Huy có thể đã đưa Hương đi rồi.”

“Chúng ta không thể bỏ cuộc,” Nam đáp, giọng kiên quyết. “Hương vẫn còn ở đây, tôi cảm nhận được điều đó.”

Họ băng qua những con đường nhỏ hẹp, nhịp tim Nam đập mạnh. Trong đầu anh, hình ảnh Hương lướt qua như một mảnh ghép đau lòng. Cô đã dũng cảm theo anh vào cuộc chiến này, và giờ đây, họ phải tìm cách đưa cô trở lại.

Khi đến một góc khuất, Nam dừng lại, dựa lưng vào tường, nghe ngóng. Tiếng động lạ từ phía trước, những bước chân nặng nề. “Chúng ta phải cẩn thận,” anh thì thầm. “Hãy chờ một chút.”

Tuấn gật đầu, ánh mắt căng thẳng. Nam rút điện thoại ra, mở ứng dụng theo dõi vị trí mà Hương đã cài đặt. Một chấm đỏ nhấp nháy trên màn hình, cách họ không xa. “Ở phía trước, gần khu vực bến tàu.”

“Chúng ta phải nhanh chóng,” Tuấn nói, và cả hai lại lao về phía đó.

Khi đến gần, họ nghe thấy những tiếng nói vọng lại từ một góc khuất. “Đem hàng ra đây,” một giọng nói trầm ấm vang lên. “Tôi không có thời gian chờ đợi.”

Nam rón rén tiến lại gần hơn, cố gắng nín thở để nghe rõ. “Huy,” anh nhận ra, và trong khoảnh khắc, một sự tức giận dâng lên trong lòng. Huy đang ở gần, và Hương có thể cũng ở đó.

“Đưa Hương ra đây, Huy!” Nam gầm lên, không kiềm chế được. Anh lao ra từ bóng tối, quyết tâm đối mặt với tên trùm.

Huy quay lại, đôi mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào Nam. “Tưởng cậu sẽ không bao giờ dám xuất hiện,” hắn cười nhạt, giọng điệu chế giễu. “Đúng là một kẻ ngu ngốc.”

Nam không trả lời, nhưng trái tim anh đang đập mạnh. Anh cần biết Hương ở đâu. “Thả Hương ra,” anh nói, giọng cương quyết. “Cô ấy không liên quan đến chuyện này.”

“Hương à? Cô ấy đang ở một nơi rất an toàn,” Huy đáp, giọng điệu mỉa mai. “Nhưng mà, không biết cậu có muốn cứu cô ấy hay không?”

“Đừng đùa,” Nam nói, cảm thấy lửa giận trong lòng bùng cháy. “Nếu cậu không thả cô ấy, tôi sẽ không ngần ngại làm mọi thứ để ngăn cậu.”“Cậu nghĩ mình có thể làm gì?” Huy cười khẩy, rồi ra hiệu cho vài tên đàn em đứng phía sau. “Hãy cho hắn một bài học.”

Ngay lập tức, những tên đàn em lao về phía Nam. Anh lùi lại, tránh cú đấm đầu tiên, nhưng rồi bị một tên khác xô vào tường. Đau đớn, Nam cảm thấy mình không thể để Hương rơi vào tay chúng.

Tuấn từ phía sau nhảy lên, đấm mạnh vào một tên đang giữ Nam. “Chạy đi!” anh hét lên, nhưng Nam vẫn không thể rời đi mà không biết Hương ở đâu.

“Đừng!” Nam quát, nhưng đã quá muộn. Huy đã rút súng ra, chỉa thẳng về phía họ. “Dừng lại, nếu không tôi sẽ bắn.”

Nam cảm thấy mọi thứ chao đảo. Huy không chỉ là một kẻ tội phạm, hắn còn là một kẻ mưu mô và tàn nhẫn. “Huy, hãy thả cô ấy ra!” Nam không thể giữ giọng bình tĩnh, nhưng anh biết rằng nếu không hành động ngay, mọi thứ sẽ kết thúc.

“Cậu không hiểu, phải không?” Huy cười nham hiểm. “Mọi thứ đều nằm trong tay tôi. Nếu cậu muốn cô ấy sống, hãy làm theo những gì tôi nói.”

Mồ hôi lạnh toát ra trên trán Nam. Hắn đang nắm quyền kiểm soát, và anh biết rằng nếu không cẩn thận, Hương sẽ phải trả giá. “Cậu muốn gì?” Nam hỏi, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Tham gia vào kế hoạch của tôi. Cậu sẽ giúp tôi giải quyết một vài việc, và tôi sẽ thả Hương,” Huy nói, ánh mắt lấp lánh sự thách thức.

Nam cảm thấy cơn giận dâng cao, nhưng anh không thể để Hương chịu khổ. “Tôi sẽ không bao giờ làm theo yêu cầu của cậu,” anh khẳng định.

“Thật sao?” Huy nhếch môi. “Vậy thì hãy chuẩn bị cho những hậu quả mà cậu sẽ phải đối mặt.”

Trong khoảnh khắc, một tiếng nổ vang lên, tiếng đạn bay qua đầu Nam. Anh ngay lập tức cúi xuống, kéo Tuấn theo. “Chạy!” Nam hô lớn. Họ cần phải tìm một lối thoát ngay lập tức.

Khi lao ra khỏi khu vực bến tàu, Nam cảm thấy sự hoang mang trong lòng. Hương vẫn còn ở đó, và nếu họ không tìm ra cách, có thể sẽ không bao giờ gặp lại cô nữa. “Chúng ta phải tìm Hương,” Nam nói, giọng đầy quyết tâm. “Không thể để Huy chiếm ưu thế.”

Tuấn gật đầu, ánh mắt rực lửa. “Chúng ta sẽ không từ bỏ.”

Họ lao vào bóng tối, những bước chân dồn dập, tiếp tục tìm kiếm một lối thoát cho cả hai, và cả Hương. Cuộc chiến này chưa bao giờ kết thúc, và họ cần phải chuẩn bị cho mọi thứ sắp xảy ra.

truyenfull,truyenfull vn