Khắc Tên Em Lên Bia Mộ Của Anh

Chương 21: ANH EM

“Phụt… Không phải chứ, cậu định kết hôn với Triệu Tuyền Minh thật đấy à?!”

Vệ Giai Nam vội rút mấy tờ khăn giấy trên bàn, vừa chật vật lau khóe miệng vừa không dám tin nhìn sang phía đối diện, nơi Hà Ỷ Nguyệt đang tựa lưng vào chiếc ghế cạnh cửa sổ sát đất, vắt chéo chân, thong thả nhấc tách cà phê lên.

“Bảo bối à, cậu là cái bình tưới cây thành tinh đấy à?” Hà Ỷ Nguyệt dịch tách cà phê của mình ra xa một chút, không quên buông lời giễu cợt, hoàn toàn phớt lờ sự thật rằng chính tin tức động trời cô vừa tung ra vài giây trước mới là thủ phạm khiến Vệ Giai Nam phun cả cà phê ra ngoài.

Vệ Giai Nam vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ đổi một tách cà phê mới, lúc này mới bực bội quay lại: “Chẳng phải tại cậu sao! Hồi còn ở nước ngoài, đứa nào cứ dăm ba bữa lại lải nhải đòi gả cho Du tổng hả? Về nước mới được bao lâu đâu? Thế mà giờ cậu lại đòi kết hôn với Triệu Tuyền Minh?!”

“Mấy người thuộc tầng lớp như tụi mình chẳng phải đều thế cả sao.” Hà Ỷ Nguyệt dửng dưng nhún vai.

“… Cũng đúng.” Vệ Giai Nam khựng lại một chút, “Nhưng mà không đúng, cậu thì khác chứ. Bố và anh trai cậu cưng chiều cậu như thế, nếu cậu không muốn gả, tớ không tin họ lại ép được cậu.”

Hà Ỷ Nguyệt bỗng im lặng.

Vài giây sau, cô khẽ chạm đầu ngón tay vào tách cà phê, ngẩng mặt lên. Ánh mắt cô xuyên qua bức tường kính cao bốn năm mét, nhìn về phía đỉnh của tòa cao ốc đối diện.

Giữa khu rừng bê tông cốt thép sừng sững mọc lên, tòa nhà thuộc sở hữu của Tập đoàn Nhân Khoa chính là công trình nổi bật và rực rỡ nhất nơi này.

“Cái này gọi là chọn cái đỡ tệ hơn trong hai cái tệ.” Hà Ỷ Nguyệt thở dài quay lại, “Cậu ở nước ngoài lâu quá, sắp thành mù chữ rồi, không hiểu được đâu.”

“… Cút đi.” Vệ Giai Nam cười mắng, rồi ngay sau đó nghiêm nét mặt nói: “Triệu Tuyền Minh tuy không có mấy thói hư tật xấu lăng nhăng, nhưng chuyện nhà anh ta cũng phức tạp lắm. Ông chú hai của anh ta chẳng phải dạng vừa đâu.”

“Thế nên mới cần nương tựa vào nhau mà.”

Thấy Hà Ỷ Nguyệt ra vẻ dửng dưng nhưng thực chất đã hạ quyết tâm, Vệ Giai Nam thở dài, không khuyên can nữa: “Cậu nghĩ thông suốt là được.”

“Không thông suốt thì làm gì được nữa chứ. Nhìn quanh một lượt xem, trong số những đối tượng có thể chọn, ngoại trừ anh trai tớ và Du Liệt ra thì chẳng còn ai ra hồn cả.”

“Ơ? Ơ kìa?? Dù nghe như công kích cá nhân thật nhưng mà chuẩn không cần chỉnh luôn á ha ha ha ha…”

Cái nết cười vô tri của Vệ Giai Nam lại bộc phát rồi.

Hà Ỷ Nguyệt bất lực lắc đầu, đặt tách cà phê xuống, lấy từ trong túi xách bên cạnh ra một tấm thiệp mời. Cô đẩy nó dọc theo mặt bàn về phía Vệ Giai Nam.

“Cái gì đây?” Vệ Giai Nam cười đến mức nước mắt sắp trào ra, nhận lấy tấm thiệp rồi mở ra xem, “Oa, triển lãm nghệ thuật của cậu khai trương vào Chủ nhật tuần sau à? Thế thì tớ về nước đúng lúc quá rồi còn gì?”

“Đúng vậy. Đến chung vui nhé?”

“Không thành vấn đề! Dù sao tớ cũng phải ở lại đây cho đến cuối tuần sau.”

“Hửm?”

Ngón tay đang kéo khóa túi của Hà Ỷ Nguyệt khựng lại, cô khó hiểu quay đầu nhìn bạn.

“Suýt nữa thì quên, cậu không nhớ à?” Vệ Giai Nam hạ thấp giọng, “Cựu đối tác lâu năm của bố cậu ấy, Liễu Khang Minh, con gái ông ấy kết hôn vào Thứ bảy tuần sau đấy.”

“… Nhớ ra rồi.” Hà Ỷ Nguyệt chợt bừng tỉnh.

Chuyện này Hà Đắc Bái đã sớm nhắc nhở cô, còn nói rõ là muốn cô thay mặt ông đến dự. Dù sao Liễu Khang Minh và Hà Đắc Bái không chỉ đơn thuần là đối tác làm ăn thuở ban đầu, mà còn là những người anh em chí cốt từng đồng cam cộng khổ. Chỉ là mười năm trước, Liễu Khang Minh vì bạo bệnh nên đã rút lui khỏi thương trường, mượn cớ dưỡng già để đưa cả gia đình rời khỏi Bắc Thành. Mối quan hệ giữa hai nhà từ đó cũng nhạt dần. Giờ đây, con gái của Liễu Khang Minh lại gả về Bắc Thành, xét về tình về lý, nhà họ Hà đều phải có người đến chúc mừng.

“Nghe nói chú rể là bạn học cũ của Bùi tổng, lại còn mời anh trai cậu làm phù rể nữa cơ.” Vệ Giai Nam lắc đầu, “Thật là không biết nghĩ mà, mời anh trai cậu làm phù rể thì khách khứa đến đám cưới còn ai thèm nhìn chú rể nữa chứ?”

Hà Ỷ Nguyệt cũng lấy làm lạ: “Anh tớ đồng ý rồi sao?”

“Bỏ qua quan hệ bạn học, chỉ cần nể mặt mối thâm tình giữa bố cậu và chú Liễu, anh trai cậu cũng đâu thể từ chối được?”

“…”

Hà Ỷ Nguyệt nhấp một ngụm cà phê, không bày tỏ thái độ gì.

Vệ Giai Nam cất tấm thiệp mời đi: “Này, lúc nãy tớ đã định hỏi rồi, sao cậu lại chọn chỗ này để gặp nhau thế?”

“Đón người ta tan làm chứ sao.” Hà Ỷ Nguyệt trả lời không cần suy nghĩ.

“Ai cơ?” Vệ Giai Nam ngước lên.

Chỉ thấy ở phía đối diện, Hà Ỷ Nguyệt hất cằm về phía bên kia đường ngoài cửa sổ, cười tủm tỉm: “Anh trai tớ.”

“…?”

Vệ Giai Nam mất vài giây để load: “Tớ nhớ mấy ngày nay cậu vốn dĩ đang ở chỗ anh ấy mà đúng không?”

“Đúng vậy.”

“Thế mà còn cất công đến tận đây đón anh ấy tan làm cơ à?”

“Trời ạ, lần đầu tiên mà, thử trải nghiệm chút thôi.”

Nhìn chằm chằm Hà Ỷ Nguyệt một lúc lâu, thấy nụ cười rạng rỡ của cô, Vệ Giai Nam bất lực: “Tớ thấy cậu đang sống những ngày tháng trong mơ của mọi thiếu nữ rồi đấy, cứ như cuộc sống sau tuần trăng mật ấy. Sau này anh cậu mà có vợ, chị dâu chắc chắn sẽ ghen vì hai anh em cậu thân thiết quá mức cho xem.”

“Đến khi anh ấy kết hôn, tớ cũng lập gia đình rồi, đương nhiên không thể thế này mãi được.”

Hà Ỷ Nguyệt nâng chiếc tách nhỏ đựng cà phê pour-over lên, nhấp một ngụm. Vị chua của hoa quả hòa cùng vị đắng chát lập tức bùng nổ trên đầu lưỡi.

Cô nén lại một hai giây, rồi mới từ từ cong khóe mắt mỉm cười: “Vì vậy, tớ phải cực kỳ, cực kỳ trân trọng ngày hôm nay.”

Không hiểu sao Vệ Giai Nam lại thấy nhói lòng, không nỡ tiếp tục chủ đề này nữa. Cô nhìn dáo dác xung quanh, cố tình cao giọng trêu chọc để khuấy động bầu không khí: “… Khoan đã. Thế ra gặp tớ chỉ là tiện đường, còn đi đón anh trai cậu mới là việc chính đúng không?!”

“Đâu có, hôm nay tớ phải đích thân đi gửi ba tấm thiệp mời quan trọng đấy.” Nhắc đến chuyện này, Hà Ỷ Nguyệt chỉ muốn bóp bắp chân của mình, “Cả buổi sáng phải lái xe ròng rã mới đến được cái làng khỉ ho cò gáy ấy…”

“Làng nhỏ?” Đầu óc hóng hớt của Vệ Giai Nam luôn nhanh nhạy vô cùng, “Nghệ nhân làm gốm lần trước cậu nhờ tớ điều tra à?”

“Người ta là bậc thầy gốm sứ Quân.”

“Được rồi, được rồi, bậc thầy gốm Quân, cậu chấm anh ta thật rồi đấy à?”

“Tớ chấm bộ tác phẩm gốm sứ của người ta cơ.”

Vệ Giai Nam rõ ràng bị khơi mào trí tò mò, Hà Ỷ Nguyệt cũng không thèm úp mở, cô lướt điện thoại tìm bức ảnh chụp bộ “Doanh Nguyệt” rồi đưa ra trước mặt bạn.

Vệ Giai Nam nhìn kỹ hai giây: “Đẹp thì có đẹp thật, nhưng cũng đâu đến mức phải kiên trì bám riết lấy người ta như thế?”

“Chậc, đồ nhà quê không biết thưởng thức.”

“?”

Hà Ỷ Nguyệt thu điện thoại lại, tự mình ngắm nghía thêm một lúc nữa rồi mới mãn nguyện cất đi: “Bộ gốm sứ này, tớ nhất định phải có bằng được.”

“Mua về làm gì? Trưng bày trong triển lãm nghệ thuật của cậu à?”

“Không, tặng người ta.” Nụ cười của Hà Ỷ Nguyệt chợt nhạt đi, “Đợi đến khi lấy được về tay, biết đâu có thể dùng làm… quà cưới của anh ấy.”

“Ủa? Tặng Triệu Tuyền Minh á?”

“…” Hà Ỷ Nguyệt: “………………”

Bị phá hỏng toàn bộ bầu không khí lẫn tâm trạng, Hà Ỷ Nguyệt không cảm xúc quay mặt đi chỗ khác, hai chữ “cạn lời” suýt chút nữa là viết thẳng lên mắt luôn rồi.

Vệ Giai Nam đắc ý cười lớn: “Ha ha ha trêu cậu chút thôi, tớ dùng đầu gối suy nghĩ cũng biết người có thể khiến cậu tốn nhiều tâm tư như vậy chắc chắn là anh trai cậu rồi.”

Hà Ỷ Nguyệt khựng lại một nhịp, khẽ cụp mi mắt: “Lộ liễu thế cơ à.”

“Với cái đứa cuồng anh trai như cậu thì tớ còn lạ gì nữa.” Vệ Giai Nam hừ một tiếng đầy khinh bỉ, “Biết bao nhiêu người theo đuổi cậu, đều bị một câu ‘không bằng anh trai tôi’ của cậu đánh cho tan tác chim muông. Kết quả cuối cùng cậu lại chọn Ô Phác Hạ… À mà nhắc mới nhớ, cậu ta đâu rồi? Hôm nay thế mà không phải cậu ta lái xe đưa cậu đến à?”

“…”

Mớ suy nghĩ vừa bay bổng của Hà Ỷ Nguyệt chậm chạp kéo về thực tại.

Cô chống cằm: “Nghỉ việc rồi.”

Vệ Giai Nam: “?”

“Hôm kia vô tình chạm mặt anh trai tớ, hôm sau cậu ta liền nhắn tin cho tớ bảo đã quyết định quay lại trường học để học nâng cao rồi.”

“Nghe cái kiểu này, giống như bị anh trai cậu dọa cho chạy mất dép ấy.”

“Làm sao có thể chứ, anh tớ là người dịu dàng như thế cơ mà.”

Vệ Giai Nam im lặng hai giây, uyển chuyển mở lời: “Có đôi khi ấy mà, dịu dàng và đáng sợ nó không hề xung đột với nhau đâu.”

“Vù vù.”

Hà Ỷ Nguyệt vốn định phản bác, nhưng điện thoại vừa hay lại rung lên.

Cô cúi đầu nhìn, đôi mắt lập tức sáng rực: “Trợ lý Vương nói anh tớ vừa mới tan làm rồi, tớ đi đón anh ấy đây! Cậu cứ tự nhiên nhé!”

“???” Vệ Giai Nam khiếp đảm ngồi bật dậy, “Còn dám bảo là không phải tiện đường qua nhìn tớ một cái rồi dùng xong là vứt à? Trên đời này có người phụ nữ trọng sắc khinh bạn… à không, trọng anh khinh bạn như cậu sao?!”

Chẳng có ai trả lời.

Hà Ỷ Nguyệt đã bước chân ra khỏi cửa quán cà phê từ đời nào rồi.

Sảnh tầng một, trụ sở chính của Tập đoàn Nhân Khoa.

Hà Ỷ Nguyệt ngồi trong góc sofa ngoài sảnh, vốn định trốn một chỗ để tạo cho Bùi Học Khiêm một điều ngờ bất ngờ. Nhưng cô đang mải sầu não vì cái sảnh của Nhân Khoa quá mức rộng lớn, sáng sủa và tráng lệ, khiến cô có chút không biết trốn vào đâu, thì bỗng có một cuộc điện thoại gọi đến.

Chữ “Bùi” hiển thị trên màn hình kinh động đến mức tim Hà Ỷ Nguyệt hẫng đi một nhịp.

Chẳng lẽ anh ấy thực sự học được thuật bói toán, bấm ngón tay một cái là tính ra cô đang ở đây rồi sao?

“Anh…?” Một mặt vừa chột dạ nhanh chóng bắt máy, mặt khác Hà Ỷ Nguyệt vừa rụt người ra sau lưng ghế sofa, dáo dác nhìn quanh bốn phía xem có phải Bùi Học Khiêm đã phát hiện ra cô ở một góc nào đó trong sảnh rồi không.

“Tối nay chắc anh về muộn một chút. Đội ngũ sáp nhập vừa mới về nước, có một buổi tiệc ăn mừng kết thúc dự án, em…”

Tai trái của Hà Ỷ Nguyệt đang lắng nghe giọng nói trong điện thoại, thì tai phải lại lọt vào vài câu bàn tán nhỏ to của mấy nhân viên vừa hay đi ngang qua phía sau ghế sofa:

“Chao ôi, Bùi tổng đều đã bắt đầu gọi điện về nhà báo cáo hành trình rồi kìa, đây là dọn về sống chung rồi đúng không? Xem ra là sắp kết hôn thật rồi đấy.”

“Chậc, ông đây nhìn cái cây sắt này ròng rã mười năm trời, không ngờ cuối cùng cũng chịu nở hoa rồi.”

“Lão Đàm, mấy lời này ông có giỏi thì đến trước mặt Bùi tổng mà nói xem?”

Hà Ỷ Nguyệt cầm điện thoại, ló đầu ra từ sau ghế sofa.

Phía sau ba người vừa đi qua, cách đó vài mét, Bùi Học Khiêm bước ra từ khu vực thang máy, vừa áp điện thoại bên tai vừa sải bước ra ngoài.

“Anh!” Hà Ỷ Nguyệt giơ điện thoại lên, vẫy vẫy tay về phía xéo trước mặt.

Tiếng gọi này không chỉ khiến Bùi Học Khiêm dừng bước, mà ba người đi phía trước cùng hai người đi tụt lại vài bước sau anh cũng đồng loạt ngẩng đầu, quay ngoắt lại nhìn.

“Lune?” Bùi Học Khiêm hơi nghiêng người đầy bất ngờ. Thấy Hà Ỷ Nguyệt đang lao như bay về phía mình với đà lao không phanh, anh theo bản năng nâng cánh tay lên định đỡ lấy cô.

Tiếc là Hà Ỷ Nguyệt đã kịp phanh lại.

Cô đứng khựng ngay trước mặt anh, khoảng cách gần đến mức có thể ngửi thấy hương gỗ thoang thoảng trên áo vest của anh. Cô ngửa khuôn mặt tươi cười rạng rỡ lên: “Đừng hỏi sao em đến được đây nhé, em bò theo tín hiệu điện thoại của anh tới đấy.”

Buông cánh tay xuống, Bùi Học Khiêm bất lực hỏi: “Cố tình không báo trước cho anh à?”

“Đúng vậy, ngày mai em dọn đi rồi, vốn định tạo cho anh một bất ngờ trước khi đi mà.” Hà Ỷ Nguyệt giấu hai tay ra sau lưng, “Nhà hàng em cũng đặt xong xuôi rồi, ai ngờ anh lại có lịch trình khác.”

Bùi Học Khiêm khẽ nhíu mày.

Bên này hai người còn chưa ngã ngũ, thì mấy người bên kia sau một hồi rướn tai nghe ngóng đã không nhịn nổi nữa.

“Bùi tổng, vị này là…?” Hồ Phóng Vận, anh chàng có vóc dáng nhỏ con đứng cạnh lão Đàm, là người đầu tiên mất kiên nhẫn, dè dặt tiến lên hai bước hỏi thăm.

Bốn người còn lại cũng đồng loạt gật đầu, mắt sáng quắc nhìn theo.

“Lune…” Bùi Học Khiêm khựng lại một nhịp, rồi đổi giọng: “Hà Ỷ Nguyệt, em gái tôi.”

“À! Hóa ra là cô Hà sao?!” Lão Đàm vỗ tay bộp một cái, “Mấy năm trước tôi từng gặp cô rồi, hồi đó cô còn nhỏ lắm, tầm mười bốn mười lăm tuổi thôi nhỉ? Vừa nãy nhìn thấy quen mắt quá mà tôi chẳng dám nhận!”

Ngay từ khoảnh khắc Bùi Học Khiêm giới thiệu mình, Hà Ỷ Nguyệt đã xoay người lại, đối mặt với năm người đang vây quanh trước sau, rõ ràng đây chính là đội ngũ sáp nhập mà anh vừa nhắc tới, cô mỉm cười gật đầu chào từng người một.

Đến lượt lão Đàm, cô lục tìm ký ức một chút rồi lập tức nở nụ cười ngọt ngào: “Em cũng nhớ anh mà, em chào anh Đàm.”

“Ấy! Gọi anh Đàm gì chứ? Tôi từng này tuổi đầu rồi… Nhưng cô Hà chẳng thay đổi gì cả, ngoài việc cao hơn một chút thì vẫn xinh đẹp như xưa!”

Lão Đàm được tâng bốc đến mức mở cờ trong bụng, cười đến híp cả mắt. Vừa cười, anh vừa không quên đắc ý nháy mắt ra hiệu với mấy người đồng nghiệp.

“Bùi tổng,” Trong hai người đi tụt lại phía sau lúc nãy, người phụ nữ nghiêm túc, nghiêm nghị và ít khi cười khẽ đảo mắt, lên tiếng: “Chỉ là buổi tụ tập của nhóm thôi, hay là mời cô Hà đi cùng luôn đi?”

“Thế có tiện không ạ?” Hà Ỷ Nguyệt nhanh nhảu cướp lời trước cả Bùi Học Khiêm. Đôi mắt cô sáng lấp lánh, nhưng ngay sau đó lại ra vẻ ngại ngùng nói: “Nhưng tôi đi cùng thì có làm phiền công việc của mọi người không?”

“Chúng ta đi ăn liên hoan chứ có phải đi làm việc đâu, làm gì có chuyện phiền với không phiền?” Lão Đàm lập tức đỡ lời.

Hồ Phóng Vận cũng vội vàng gật đầu hùa theo: “Đúng đúng đúng, không phiền chút nào cả.”

Thế là hai bên lập tức chốt hạ, đội hình sáu người biến thành bảy người, Bùi Học Khiêm bị một Hà Ỷ Nguyệt đang hớn hở, hào hứng kéo tay dắt đi đầu tiên ra khỏi công ty. Năm người còn lại đưa mắt ra hiệu cho nhau, ngầm hiểu ý mà đi tụt lại phía sau.

Chờ đến khi khoảng cách đã vượt quá tầm nghe của người đi trước.

Hồ Phóng Vận bĩu môi: “Tôi đã bảo lão Đàm bốc phét rồi mà, cô Hà làm gì có tính khí tiểu thư ngang ngược như anh nói đâu?”

“Đúng thế, tôi thấy tính cách cô Hà rất dịu dàng, ngoan ngoãn đấy chứ. Ôi, thật ghen tị với Bùi tổng quá, em gái còn đến tận công ty đón anh trai tan làm. Nếu tôi cũng có một cô em gái đáng yêu vâng lời như thế thì hạnh phúc biết bao.” Cậu chàng có gương mặt búng ra sữa nhỏ giọng tiếp lời.

Lão Đàm hoang mang: “… Các cậu không nói tôi cũng quên mất, vị đại tiểu thư này lớn lên tính tình thay đổi nhiều thật đấy.”

Người phụ nữ nghiêm túc khẽ đẩy gọng kính: “Thế à, tôi thấy chưa chắc đâu.”

“Chị Lệ có cao kiến gì sao?”

Phía trước năm người họ.

Bùi Học Khiêm cúi đầu, liếc nhìn bàn tay Hà Ỷ Nguyệt đang bám chặt lấy cánh tay mình, khẽ thở dài cụp mi: “Đóng kịch ngoan ngoãn thế này, có phải em lại đang mưu tính chuyện xấu gì đúng không?”

“Hả? Làm gì có chuyện đó?” Hà Ỷ Nguyệt vẫn đang đắm chìm trong vai diễn em gái ngoan hiền không dứt ra được, cô ngẩng đầu, chớp chớp mắt đầy vô tội: “Anh trai, chẳng phải từ trước đến nay em luôn nghe lời anh sao?”

Bùi Học Khiêm nhìn sâu vào mắt cô: “Tối nay không được chạm vào một giọt rượu nào.”

“?”

Hà Ỷ Nguyệt suýt nữa thì nhe nanh trợn mắt.

Nhưng sực nhớ tới các thành viên của đội sáp nhập phía sau và hình tượng thiết lập của mình hiện tại, cô liền vội vàng che giấu bằng cách tủi thân cúi đầu: “Em đã trưởng thành mấy năm rồi mà, uống một chút thôi cũng không được sao? Anh trai…”

Tông giọng kéo dài lại còn luyến láy ở đuôi câu khiến chân mày Bùi Học Khiêm giật nảy một cái.

Anh giơ tay ấn vào trán Hà Ỷ Nguyệt, đẩy cô nhóc đang vừa làm nũng vừa dính chặt lấy người mình ra xa. Ngặt nỗi cô cứ ôm khư khư lấy cánh tay anh không chịu buông, mà anh thì lại chẳng nỡ dùng lực mạnh.

Nhìn cảnh tượng co kéo, giằng co chẳng khác nào đang tình tứ không ai nhường ai ở phía trước.

Năm người trong đội sáp nhập: “…?”

Vài giây sau, không biết là ai hơi nghiêng đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm đầy nghi hoặc —

“Hai người họ, thật sự là anh em ruột đấy à?”

Lời tác giả:

Viết là anh em, đọc là người yêu. [bó tay]

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn