Hà Ỷ Nguyệt vốn tưởng rằng, lúc cô thức dậy vào buổi sáng thì chắc chắn Bùi Học Khiêm đã rời đi từ lâu rồi.
Vì thế, cô đầy vẻ uể oải, mất hứng bước xuống tầng một, để rồi khi nhìn thấy Bùi Học Khiêm đang ngồi bên bàn ăn sáng đợi mình từ rất lâu, niềm vui sướng bất ngờ của cô hoàn toàn hiện rõ mồn một trên khuôn mặt: “Anh, sao anh không đến công ty?”
“Hôm nay anh nghỉ.” Bùi Học Khiêm đặt chiếc máy tính bảng xuống.
Hà Ỷ Nguyệt chạy tót đến ngồi xuống chiếc ghế ngay sát cạnh anh, cũng chẳng thèm bận tâm đến việc trên tấm khăn trải bàn trống trơn trước mặt hoàn toàn không có một bộ dụng cụ ăn uống nào.
Dì người làm đang bày thìa ở phía đối diện Bùi Học Khiêm có chút ngớ người ra, nhìn nhìn Hà Ỷ Nguyệt đang tò mò rướn dài cổ ra để ghé mắt ngó vào chiếc máy tính bảng của Bùi Học Khiêm, rồi lại nhìn sang anh. Người sau đang đẩy chiếc máy tính bảng về lại trước mặt Hà Ỷ Nguyệt, đồng thời lên tiếng: “Chuyển cả bộ dụng cụ ăn của con bé qua đây luôn đi.”
“Dạ được, cậu chủ.”
Vì khoảng cách rất gần nên có thể quét mắt qua là thấy hết, Hà Ỷ Nguyệt ghét bỏ đẩy chiếc máy tính bảng của Bùi Học Khiêm ra: “Lại là tin tức tài chính, thế này mà gọi là nghỉ ngơi à? Em không thèm xem.”
Bùi Học Khiêm không bận tâm đến tính khí thất thường của cô, anh đặt máy tính bảng sang một bên: “Mấy người bạn kia của em anh đã sắp xếp người chuyên trách đón tiếp rồi. Họ sẽ có một kỳ nghỉ vui vẻ ở Bắc Thành, em không cần phải bận tâm đâu.”
“Ồ, thảo nào sáng nay chẳng thấy bóng dáng họ đâu…” Hà Ỷ Nguyệt dùng nĩa chọc chọc vào quả trứng chần lòng đào trước mặt.
“Ăn sáng xong, anh đưa em về nhà cũ.”
“?”
Một tiếng “bục” vang lên, quả trứng chần bị chọc vỡ, lòng đỏ trứng tràn ra, phủ đầy lên đĩa salad bên dưới.
Hà Ỷ Nguyệt nhíu mày ngẩng đầu lên: “Anh với bố thông đồng với nhau rồi à?”
“Sáng nay bố có gọi cho anh một cuộc điện thoại, không dặn dò gì nhiều, chỉ hy vọng em sớm ngày về nhà,” Bùi Học Khiêm ngước mắt, “Cãi nhau với bố à?”
“Ừm…”
“Vì chuyện gì.”
“Cấm anh hỏi vì sao đấy!”
Lời nói của hai người gần như đồng thời vang lên rồi kết thúc cùng một lúc.
Sự im lặng lan tỏa trong vài giây khi họ nhìn thẳng vào mắt nhau.
Bùi Học Khiêm tỏ tường quay đi chỗ khác: “Bố bảo em vào công ty, và em lại từ chối chứ gì.”
Hà Ỷ Nguyệt: “…” Đồ b**n th**.
“Nếu anh định làm thích khách cho bố thì miễn bàn sớm đi! Em ghét việc quản lý công ty, tuyệt đối sẽ không vào đâu, bảo ông ấy từ bỏ ý định đó đi!”
“Nếu chỉ là treo cái danh trong hội đồng quản trị thì sao.”
“Thế thì lại càng ghét,” Hà Ỷ Nguyệt xăm một miếng xà lách búp, “Càng ghét hơn.”
“…”
Bùi Học Khiêm dường như khẽ thở dài một tiếng: “Sao cứ như một đứa trẻ con vậy chứ.”
“?” Hà Ỷ Nguyệt lập tức xù lông nhím, cô ngửa khuôn mặt lên với vẻ mặt như muốn nhào tới cắn anh đến nơi, “Anh cũng chỉ lớn hơn em có 6 tuổi thôi nhé!”
“Sáu tuổi mà còn nhỏ sao, lúc em còn giống như một cọng giá đỗ nằm lọt thỏm trong chiếc xe nôi cao ngần này,” Bùi Học Khiêm khẽ gõ gõ ngón tay xuống bàn ăn, “Anh còn có thể thọc tay vào, nhéo hai cái má phúng phính của em cơ đấy.”
Hà Ỷ Nguyệt: “…………”
Lời phản bác chưa kịp ra khỏi miệng, ngược lại chính hai gò má cô đã đỏ bừng lên.
Giống như nương theo lời nói của Bùi Học Khiêm, cô thật sự cảm thấy má mình vừa bị anh nhéo một cái vậy.
“Không nhớ rõ nữa à?” Bùi Học Khiêm khẽ mỉm cười như không.
Hà Ỷ Nguyệt thẹn quá hóa giận: “Dĩ nhiên là không nhớ rồi, em mới có 6 tuổi thì anh đã ra nước ngoài, đi một mạch suốt tám năm trời, em có thể nhớ được cái gì chứ…”
Lời nói đến cuối câu tự động nhỏ dần đi.
Năm Bùi Học Khiêm ra nước ngoài mới vừa vặn mười hai tuổi, tám năm sau đó, anh gần như không người thân không bầu bạn, một mình trưởng thành nơi đất khách quê người. Hà Ỷ Nguyệt chưa bao giờ dám nghĩ tám năm đó anh đã sống như thế nào.
Trong tám năm ấy, liệu anh có oán hận một đứa em gái từ trên trời rơi xuống như cô, người đã cướp đi tất cả những gì anh từng được hứa hẹn hay không.
Mà sự tranh đoạt này cho đến nay vẫn còn đang tiếp diễn…
“Ái chà!” Hà Ỷ Nguyệt bất thình lình bị một bàn tay dùng lực xoa mạnh lên đầu, cô thẳng người dậy, theo bản năng định nhe răng nanh cắn, ngay sau đó liền chạm phải ánh mắt đầy nuông chiều, nhấn chìm lòng người của Bùi Học Khiêm.
Lúc này cô mới phát hiện sáng nay anh cũng không đeo kính, thảo nào trông anh lại có vẻ dễ mến, gần gũi đến thế.
Ừm… Gần gũi theo kiểu thân cận.
“Đừng có tự mình suy nghĩ lung tung, có chuyện gì thì nhớ đến tìm anh.” Bùi Học Khiêm thu tay về, “Trẻ con mà cứ lo nghĩ chuyện của người lớn thì chỉ tự biến mình thành một bà cụ non với cái đầu nhăn nheo, rúm ró mà thôi.”
“?” Hà Ỷ Nguyệt càng tức hơn: “Em 24 tuổi rồi!”
Bùi Học Khiêm bỗng nhớ ra chuyện gì đó: “Anh thấy ở phòng khách có một túi đựng tài liệu, là người bạn bên công ty luật của em mang tới à?”
“Ừm, anh quen Vệ Giai Nam sao?”
“Từng gặp một lần. Khi đó cô ấy đi cùng chị cả của mình, tham dự một buổi dạ tiệc thương mại.”
“Ồ? Gặp một lần mà đã nhớ rồi?” Hà Ỷ Nguyệt hoài nghi dò xét anh.
Bùi Học Khiêm bật cười: “Có ngày em biến thành một chú chó nhỏ, đứng bên lề đường cho anh nhìn một cái, anh cũng có thể nhận ra ngay.”
Hà Ỷ Nguyệt: “…Nếu em mà biến thành chó nhỏ, người đầu tiên em cắn chính là anh đấy!”
“Một miếng liệu có đủ không?”
Bùi Học Khiêm vừa nói vừa cầm tách trà lên, nhấp một ngụm. Cách một lớp làn khói nước mịt mù, anh khẽ rướn mi mắt liếc nhìn cô, chỉ là một nụ cười như có như không mang ý vị trêu chọc vô cùng hờ hững, vậy mà lại khiến tim Hà Ỷ Nguyệt đột ngột hẫng đi một nhịp.
Cô gần như hoảng loạn tìm đường tháo chạy đứng phắt dậy, theo bản năng đi ra phòng khách, xách túi tài liệu lên rồi lại đâm đầu đi trở vào.
Lúc trở lại, Bùi Học Khiêm vẫn đang nhàn nhã tựa nửa người vào lưng ghế ăn, vắt hai tay nhìn theo nhất cử nhất động của cô.
“Lấy tài liệu của người này là vì chuyện cái hành lang nghệ thuật của em à?”
Hà Ỷ Nguyệt có chút ngượng ngùng lại vừa bực bội, Bùi Học Khiêm dường như lúc nào cũng có thể dễ dàng nhìn thấu cô, nắm chắc phần thắng, trong khi chỉ có mình cô là hoảng hốt cuống cuồng, giống như một con búp bê gỗ nhỏ bị anh dễ dàng đùa giỡn, thao túng trong lòng bàn tay.
Búp bê gỗ nhỏ cũng muốn nhảy dựng lên dọa anh một vố.
“Không có nha, ai bảo là vì hành lang nghệ thuật chứ,” Hà Ỷ Nguyệt dứt khoát phủ nhận, cô chìa túi tài liệu ra trước mặt Bùi Học Khiêm, nét tinh nghịch giấu kín cuối cùng cũng không nhịn được mà lộ ra, tràn ngập nơi lông mày và ánh mắt, “Anh, em chấm anh chàng này rồi, muốn theo đuổi anh ta, anh giúp em nghĩ cách đi?”
“…”
Đốt ngón tay thon dài đang đưa ra định đón lấy túi tài liệu bỗng khựng lại một nhịp.
Nhưng dường như chỉ trong vòng một phần mấy giây ngắn ngủi, Hà Ỷ Nguyệt thậm chí còn chưa kịp quan sát thần sắc của Bùi Học Khiêm thì đã thấy anh mở chiếc túi da bò như thường lệ, dốc hết tài liệu bên trong ra.
Người đàn ông lật mở trang đầu tiên của tập hồ sơ, tựa lưng vào ghế, không buồn ngẩng mắt lên nói: “Anh nhớ ba năm trước, cũng vào tầm khoảng thời gian này, em có nói với anh là nếu không phải Tổng giám đốc Du của tập đoàn công nghệ Helena thì em thà chết chứ không gả.”
Hà Ỷ Nguyệt chớp chớp mắt: “Em từng nói thế ạ?”
Bùi Học Khiêm im lặng nhấc mi mắt lên.
Không có lớp kính mắt che giấu, bị đôi đồng tử đen kịt ấy liếc nhìn một cái khiến Hà Ỷ Nguyệt có tật giật mình, cô quay mặt đi chỗ khác: “Ui da, tuổi tác ngày một lớn, có biết bao nhiêu chuyện, biết bao nhiêu lời nói, làm sao có thể nhớ rõ từng câu từng chữ được chứ.”
“Hửm?”
Hà Ỷ Nguyệt quay đầu lại: “Chẳng lẽ từ nhỏ đến lớn anh trai nói câu nào cũng nhớ, hứa chuyện gì cũng đều làm được hết sao?”
“…”
Thấy Bùi Học Khiêm bỗng nhiên im bặt, Hà Ỷ Nguyệt đắc thắng nhưng cũng không khỏi chua chát lườm anh một cái: “Xem ra có những người ngày xưa cũng từng thề non hẹn biển, rồi sau này chẳng phải vẫn phụ lòng người ta đó sao.”
Chẳng hạn như người phụ nữ bí ẩn đã ngăn cản hôn ước của anh ấy.
Rốt cuộc là ai nhỉ, hoàn toàn không tài nào nghĩ ra được.
Thế nhưng Bùi Học Khiêm dường như thật sự bị câu hỏi của cô chạm đúng vào vết thương lòng, cho đến vài phút sau, trước khi khép tập tài liệu lại, anh chưa từng mở miệng nói thêm một lời nào.
“Xem xong rồi ạ? Nhanh thế.” Hà Ỷ Nguyệt vốn đã bị bầu không khí im lặng giày vò đến mức ngồi không yên, ngay lập tức ngoan ngoãn sáp lại gần bên cạnh ghế của anh.
Bùi Học Khiêm khẽ nhắm mắt, giọng điệu vô cớ có chút khàn đặc: “Đàn anh có mối quan hệ tốt nhất với anh ta ở trong nước hiện đang dạy học nghề gốm sứ tại Bắc Thành, thỉnh thoảng sẽ nhờ anh ta dạy thay.”
“À…”
Hà Ỷ Nguyệt lúc xem thì xem lướt qua một cách đại khái, vậy nên ngay cả khi để cô đối chiếu với tài liệu để tìm kiếm, trong cái mớ lượng thông tin khổng lồ như biển cả mênh mông kia, không lật giở ra được chút gợn sóng nhỏ này cũng là điều hoàn toàn bình thường.
Thế là cô gật đầu qua loa, chỉ coi như bản thân có nhớ chuyện này: “Thế thì đã sao ạ?”
Dường như nghe ra sự lấy lệ của cô, Bùi Học Khiêm hơi nghiêng người: “Em thật sự muốn theo đuổi anh ta?”
“Vâng, anh ta đẹp trai mà.” Hà Ỷ Nguyệt thầm phỉ nhổ một tiếng trong lòng, đẹp trai thì có tích sự gì, cái tên tóc xanh quê mùa tính khí cáu bẳn như chó kia, nếu không phải vì bộ tác phẩm waxing moon thì cô mới không thèm liếc nhìn anh ta lấy một cái đâu.
Bùi Học Khiêm nói: “Vậy anh sẽ giúp em kiếm một lý do khiến đàn anh của anh ta không rảnh tay. Đợi đến lúc anh ta đi dạy thay, em hãy đăng ký vào lớp học làm gốm để làm học trò của anh ta đi.”
“…Ơ?” Đôi mắt Hà Ỷ Nguyệt sáng bừng lên, cô thẳng lưng dậy, “Có lý nha.”
Đến lớp học làm gốm làm học sinh, Tả Tuấn Sơn tổng không thể thay mặt trung tâm mà đuổi người đi chứ? Học thêm vài buổi, đeo bám anh ta vài lần, còn sợ không chiếm được waxing moon và cái quầy triển lãm của anh ta sao?
“Cảm ơn anh trai! Anh đúng là một thiên tài!”
Hà Ỷ Nguyệt đón lấy xấp tài liệu rồi định chạy tót lên lầu, chỉ là lên cầu thang được một nửa, cô lại quay trở lại, tì người lên thành vịn thủy tinh nhìn vào bóng lưng của Bùi Học Khiêm: “…Anh.”
Bùi Học Khiêm quay người lại.
“Bắt đầu từ ngày mai, mỗi tuần em đều sẽ đến chỗ bác sĩ Triệu để tiếp nhận điều trị,” Hà Ỷ Nguyệt khẽ rũ mắt, nói nhỏ, “Đừng trốn tránh em nữa. Anh dọn về nhà ở đi.”
“…”
Cho đến khi bóng dáng và tiếng bước chân của cô gái hoàn toàn biến mất sau lối rẽ cầu thang tầng hai, Bùi Học Khiêm mới chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Anh cúi đầu, nhìn lại lòng bàn tay phải đã trống rỗng của mình.
Bàn tay này trắng trẻo, các khớp ngón tay thon dài phân minh, phần thịt giữa ngón cái và ngón giữa có một lớp vết chai mỏng do quanh năm cầm bút sinh ra. Và quả thực, vào một đêm nào đó của cái năm anh 6 tuổi còn cô vừa mới chào đời, anh từng bấu lấy chiếc nôi em bé, rướn người nhìn vào bên trong.
Chỉ là khi đó, bàn tay đưa vào trong ấy, thứ nó siết chặt lấy không phải là gò má của bé gái sơ sinh.
Mà là…
Cổ họng của cô.
“—”
Đốt ngón tay co rút một cái, đột ngột siết chặt, nơi sâu trong các khớp xương hiện lên một màu trắng bệch, lạnh lẽo.
Bùi Học Khiêm hơi khom thấp người xuống, chỉ cảm thấy những cảm xúc phức tạp và đau đớn cuộn trào lên nơi lồng ngực khiến sau lưng anh như muốn rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
Nhưng cứ như trong ký ức, đứa trẻ sơ sinh nhỏ bé thức giấc từ trong giấc ngủ say, cô bé vụng về và đầy ỷ lại mà ôm lấy bàn tay của cậu thiếu niên, giống như có được một món bảo bối quý giá, toe toét cái miệng nhỏ chưa mọc răng cười nắc nẻ khúc khích.
Bàn tay nhỏ bé tẹo teo ấy, rõ ràng chẳng thể nắm giữ nổi thứ gì, vậy mà lại kéo một cậu thiếu niên đang đứng bên bờ vực sâu trở về.
Và cũng giống như sau này, bóng hình nhỏ nhắn của cô đã ở bên bầu bạn cùng anh qua mỗi một đêm dài.
“Anh!”
Cô gái trên lầu đã thay xong quần áo, lại đầy hớn hở chạy ùa xuống lầu. Vệt nắng lớn từ sau khung cửa sổ sát đất phủ tràn lên khắp cơ thể cô, trong vắt và chói lòa y như ánh trăng của biết bao nhiêu đêm dài trước đây vậy.
Cô đứng dưới ánh mặt trời, lao vùn vụt về phía anh:
“Chúng ta về nhà thôi!”
Lune. Tiếng Pháp có nghĩa là Mặt Trăng.
Là tên gọi ở nhà mà anh đã đặt cho cô.
Là vầng trăng đột ngột nhô lên trong cuộc đời vốn nên lụi tàn như đêm trường tăm tối của Bùi Học Khiêm.
[…Mày coi kẻ thù là bố!]
[Vì chút vinh hoa phú quý của nhà họ Hà, mày thà làm một con chó giữ nhà hèn hạ để lấy lòng lão ta sao!]
[Bùi Học Khiêm, bố mẹ mày ở trên trời đang nhìn mày đấy, mày sẽ phải xuống địa ngục thôi.]
“Được.”
Bùi Học Khiêm nghe thấy lời nguyền rủa đến mức cuồng loạn của người cậu vang vọng bên tai, cuối cùng bị nghiền nát thành khoảng không vô thanh vô sắc, anh đứng dậy, khẽ mỉm cười với Hà Ỷ Nguyệt đang chạy lao tới.
“Chúng ta về nhà.”
— Được thôi.
Vậy thì cứ xuống địa ngục đi.
Anh chung quy sẽ vì vầng trăng ấy mà chà đạp lên tất cả mọi thứ. Bao gồm cả chính bản thân anh.