Khắc Tên Em Lên Bia Mộ Của Anh
Chương 1: LUNE
Hà Ỷ Nguyệt đứng bên bức tường kính của tầng 112, phóng tầm mắt nhìn xuống bên dưới.
Chẳng có cảm giác “người đi như kiến cỏ” giống mấy cuốn sách hay tả. Với đôi mắt cận thị nhẹ kèm loạn thị của cô, việc nhìn rõ những điểm ảnh nhỏ nhặt như thế là điều không thể. Nhưng bù lại, cô có thể thấy những tòa nhà cao mấy chục tầng, thứ mà nếu đứng ở mặt đất sẽ phải ngửa cổ ngước nhìn đến mỏi gáy, thì lúc này đây lại đang phủ phục dưới chân cô, tựa như vô số khối lego đủ màu sắc, chen chúc, xếp chồng lên nhau rồi trải dài đến tận đường chân trời xa tắp.
Giữa vách kính chắn gió và đường chân trời, cả thành phố bị chia cắt bởi một đường ranh giới sáng tối rõ rệt, thế giới một nửa chìm vào bóng tối, một nửa vẫn rực rỡ ánh quang.
Mặt trời sắp rời đi rồi. Còn cô thì đang đứng ở phía bên kia của màn đêm.
“Này, làm cái gì đấy?” Từ một góc nào đó phía sau, một giọng nữ đột ngột vang lên, toát lên vẻ lười nhác, tản mạn xé toạc bầu không khí im lìm.
Hà Ỷ Nguyệt không quay đầu lại: “Đang ngắm nhìn vực sâu.”
“Xùy, đứng trong nhà vệ sinh mà cũng chiêm nghiệm nhân sinh cơ à? Đúng là chịu cô luôn.”
“…”
Hà Ỷ Nguyệt im lặng hai giây, khẽ thở ra một hơi rồi quay người bước đến trước bồn rửa tay.
Cánh tay gạt bằng đồng cổ được đẩy ra, từ vòi nước hình chữ nhật chạy ngang, dòng nước tuôn xối xả như một thác nước thu nhỏ. Cô tỉ mẩn rửa sạch từng ngón tay một, chậm rãi ngước mắt nhìn vào gương.
Chiếc áo khoác măng tô đã bị một “quý ông” bao trọn nhà hàng Tây tối nay lấy đi giao cho nhân viên phục vụ. Cô gái trong gương lúc này chỉ mặc một chiếc váy lụa dài màu củ súng nhạt, thiết kế không tay để lộ bờ vai và cánh tay trắng ngần, mịn màng. Mái tóc xoăn dài mềm mại có một lọn tinh nghịch xõa ra, rủ xuống trước xương quai xanh, càng làm nổi bật làn da trắng sứ như phát sáng, còn lung linh hơn cả ánh phản quang từ chất liệu lụa satin của chiếc váy.
“Oa, đẹp thật đấy.” Ở góc gương, có người vỗ tay lẹt bẹt, cười trêu chọc: “Cô bây giờ ấy à, so với một món quà được đóng gói lộng lẫy, trang trí tinh xảo thì chỉ thiếu mỗi một chiếc ruy băng thắt nơ nữa thôi.”
Bóng người đó bước ra khỏi góc tối, dừng lại ngay sau lưng cô.
Mấy ngón tay thon dài đan vào nhau tạo thành một vòng tròn, ướm thử quanh chiếc cổ trắng ngần, mong manh của Hà Ỷ Nguyệt. Dưới mái tóc ngắn màu xanh da trời là gương mặt trang điểm khói đậm đến mức chẳng nhìn ra đường nét ban đầu, cô ta cười toe toét, tựa cằm lên vai Hà Ỷ Nguyệt: “Thắt nơ ở ngay chỗ này nhé, thấy sao hả?”
“Sao cô lại tới đây?” Hà Ỷ Nguyệt nhìn bộ trang phục leng keng len keng, chẳng giống ai trên người cô ta: “Outfit này không phù hợp với quy định trang phục của nhà hàng đâu đấy.”
“Thế nên tôi mới phải trốn vào đây còn gì?” Cô gái cười hi hí: “Yên tâm đi, đại tiểu thư, tôi không phá đám buổi xem mắt của cô đâu.”
Hà Ỷ Nguyệt thở dài: “Van cô đấy, phá đám nhiều vào hộ tôi với.”
“Ha ha ha, cũng chỉ có cô mới nhịn nổi thôi, một tiếng đồng hồ liền đấy! Lúc gã thao thao bất tuyệt bày tỏ sự ngưỡng mộ với anh trai cô, à không, là sự kính trọng đối với tài thao lược, tầm nhìn vĩ mô của anh trai cô thì tôi còn ráng nghe được chút đỉnh. Dẫu sao anh trai cô cũng đứng đầu bảng danh sách ‘những người nhất định phải ngủ cùng’ trong mơ của tôi mà.”
“Lune.”
Giọng Hà Ỷ Nguyệt nghe thì nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt lướt qua gương lại mang theo tia cảnh cáo.
“Được rồi, được rồi, anh trai cô là thần thánh phương nào không ai được mạo phạm.” Cô gái giơ tay đầu hàng: “Nhưng cái lúc gã bắt đầu chậc chậc chậc, chậc chậc chậc chậc chậc để bình phẩm về buổi độc tấu piano hôm nay ấy, tôi chỉ muốn vơ ngay lọ hoa với nến trên bàn cắm thẳng vào họng gã cho rồi! Chậc cái đầu gã chứ chậc! Làm như mỗi gã có tai có miệng không bằng! Người ta không biết thưởng thức, chắc mỗi mình gã biết nghe chắc!”
Mặc dù Lune nói năng có chút phóng đại, nhưng cái tông giọng bắt chước điệu bộ “chậc chậc chậc” kia lại giống đến từng chân tơ kẽ tóc, khiến Hà Ỷ Nguyệt không nhịn được mà cong môi cười.
Cho đến khi chiếc điện thoại đặt trên kệ đá cẩm thạch cạnh bồn rửa tay rung lên, màn hình sáng bừng hiển thị một tin nhắn.
[Em đến sảnh dưới lầu rồi. Giờ lên thẳng đó luôn chứ?]
Hà Ỷ Nguyệt khẽ khép tay lại, nụ cười trên môi nhạt đi. Cô vừa cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn, vừa rảo bước đi ra ngoài: “Hai bên gia đình có hợp tác làm ăn, tốt nhất là đừng làm ầm ĩ lên làm gì. Nhịn thêm chút nữa đi.” Cô lắc lắc chiếc điện thoại vừa rep xong tin nhắn, khẽ nhếch môi: “Dù sao thì, tối nay cũng sắp kết thúc rồi.”
“…”
Cánh cửa nhà vệ sinh dần khép lại.
Qua khe hở đang thu hẹp dần, Hà Ỷ Nguyệt thoáng thấy Lune đang làm bộ mặt quỷ lè lưỡi đầy giễu cợt với mình.
Bên trong nhà hàng Tây được bao trọn gói đêm nay lại càng có vẻ vắng vẻ, hiu quạnh.
Bên cửa sổ sát đất, những dải trang trí bằng bóng bay và hộp quà hoa tươi trải dài đến tận cạnh chiếc bàn phủ khăn trắng muốt. Người đàn ông trẻ tuổi ngồi trên ghế đang nhíu chặt mày, cúi đầu nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ đeo tay phiên bản giới hạn đắt đỏ của mình.
Mãi đến khi nghe thấy tiếng giày cao gót gõ nhịp xuống nền đá cẩm thạch vân mây, Triệu Tuyền Minh mới giãn chân mày, ngẩng lên nhìn Hà Ỷ Nguyệt đang đi tới.
“Cô Hà quả không hổ danh là người vừa du học về, khái niệm thời gian có vẻ tự do và lãng mạn hơn ở trong nước nhiều nhỉ.” Triệu Tuyền Minh cười nói.
“Gã này bộ tưởng mình hài hước lắm hả?”
Hà Ỷ Nguyệt như thể nghe thấy tiếng cười nhạo báng của Lune văng vẳng bên tai.
Cô nở một nụ cười đúng mực, khẽ gật đầu với đối phương, sau đó vén chiếc váy lụa dài mềm mại như nước rồi ngồi xuống chiếc ghế sofa do nhân viên phục vụ kéo ra. Khi đã ngồi vững, cô không quên ngoảnh lại: “Cảm ơn anh.”
“Dạ, cô khách sáo quá.” Nam phục vụ đỏ bừng mặt, vội vã cúi người, vắt chiếc khăn ăn trên tay rồi lui ra xa.
“Chắc là cậu ta thích cô rồi.” Triệu Tuyền Minh gõ gõ vào chân ly rượu vang, bỗng dưng buông một câu.
Trước ánh mắt khựng lại rồi nhìn sang của Hà Ỷ Nguyệt, gã ta nở một nụ cười tỏ vẻ rộng lượng: “Cô Hà đừng hiểu lầm, tôi không phải kiểu đàn ông hẹp hòi ghen tuông đâu. Ngược lại, tôi luôn cho rằng việc người bạn đời của mình có thể thu hút ánh nhìn của người khác giới chính là một sự tán thưởng dành cho gu thẩm mỹ của tôi.”
Hà Ỷ Nguyệt chớp chớp hàng mi: “Vậy sao?”
“Có thể cô Hà không biết, trong số những đối tượng xem mắt mà gia đình chọn cho tôi, tôi đã chấm cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, không thèm cân nhắc đến những người khác.” Triệu Tuyền Minh hơi rướn người về phía trước, ánh mắt quét qua người Hà Ỷ Nguyệt đầy ẩn ý: “Thừa nhận là cô Hà không phải người đẹp nhất, thậm chí có khi còn chẳng lọt nổi top ba, nhưng tôi nghĩ, con gái được nuôi dạy dưới gia giáo nhà họ Hà tự nhiên sẽ là người dịu dàng, ngoan ngoãn nhất, biết đối nhân xử thế. Nhan sắc không phải điều quan trọng nhất, linh hồn mới là cốt lõi, cô Hà thấy tôi nói có đúng không?”
Hà Ỷ Nguyệt mím môi, dường như đang ngượng ngùng mỉm cười: “Anh Triệu quá khen rồi.”
Nhận được phản ứng vừa ý, Triệu Tuyền Minh tựa lưng lại vào ghế sofa: “Huống chi lại có một người anh trai xuất chúng như Bùi tổng làm tấm gương, tôi tin rằng, anh ấy cũng sẽ không để em gái mình tự sa ngã, sống buông thả chơi bời như mấy tên công tử bột trong cái giới này của chúng ta.”
“Dĩ nhiên rồi, từ trước đến nay anh trai quản giáo tôi rất nghiêm.” Hà Ỷ Nguyệt tiếp tục mỉm cười.
Rượu vang trong ly Burgundy đã được rót qua một lượt, Triệu Tuyền Minh làm như vô tình đặt ly rượu xuống: “Phải rồi, tôi vẫn chưa hỏi. Sau khi cô Hà về nước, cô định vào làm việc trong tập đoàn Nhân Khoa, hay là…?”
“Bên tập đoàn đã có anh trai quản lý rồi, tôi sẽ không vào đó. Hiện tại tôi đang chuẩn bị mở một phòng triển lãm tranh nghệ thuật.”
Triệu Tuyền Minh ngạc nhiên ngẩng đầu: “Sau này cô Hà không tính tiếp quản Nhân Khoa sao? Đó là do một tay bố cô sáng lập ra cơ mà?”
Hà Ỷ Nguyệt gật đầu: “Như anh nói đấy, anh trai tôi quản lý tập đoàn rất tốt. Về khoản này, thiên phú của tôi thua xa anh ấy, việc gì phải tự chuốc khổ vào thân?”
“Chuyện này…”
Triệu Tuyền Minh trông có vẻ dở khóc dở cười: “Sớm đã nghe danh cô Hà ngây thơ thuần khiết, không ngờ lại đến mức này. Cho dù là anh em ruột thịt, vì gia sản mà tranh giành đến sứt đầu mẻ trán cũng là chuyện thường tình, huống hồ cô và Bùi Học Khiêm —”
Lời nói bỗng đột ngột dừng lại.
Triệu Tuyền Minh tự biết mình lỡ lời, hiếm hoi lắm mới có chút hoảng hốt, vội ngẩng đầu lên quan sát phản ứng của Hà Ỷ Nguyệt ở phía đối diện.
Thế nhưng ngoài dự đoán, vị đại tiểu thư này giống như hoàn toàn không nghe thấy lời gã vừa nói. Cô thong thả ăn nốt món tráng miệng nhỏ trước mặt, lúc này mới đặt thìa xuống, hướng gương mặt xinh đẹp, ngây thơ ấy về phía gã: “Nghe anh Triệu kể suốt nửa đêm về các thương vụ đầu tư, gọi vốn, mua lại mang tính chiến lược của anh trai tôi trong mười năm qua, tôi cứ ngỡ anh ngưỡng mộ anh trai tôi lắm, hóa ra không phải sao?”
“Chuyện này, đương nhiên tôi rất kính trọng Bùi tổng, anh ấy chính là hình mẫu lý tưởng trong giới. Nhưng chuyện đó với chuyện —”
“Với chuyện gia sản là hai việc khác nhau, đúng không?”
Hà Ỷ Nguyệt nheo mắt cười rộ lên. Dưới ánh đèn, món phụ kiện tóc trong suốt lấp lánh, đuôi mắt sáng ngời cùng chiếc váy lụa phản quang khiến cô trông như một con công nhỏ kiêu sa, rực rỡ.
Triệu Tuyền Minh nhìn đến ngẩn người, đến mức không nhận ra cô đã đứng dậy từ lúc nào. Đầu ngón tay cô lướt qua tấm khăn trải bàn mềm mại, bước đến trước mặt gã, rồi vịn vào tay vịn ghế sofa, từ từ cúi người xuống.
Cuối cùng, Hà Ỷ Nguyệt dừng lại ở một khoảng cách vô cùng mập mờ.
Cô mỉm cười ghé sát tai gã, thở nhẹ: “Đặc biệt là, một khi chúng ta kết hôn, phần gia sản này cũng sẽ có phần của anh Triệu nữa, phải không?”
“…!”
Mọi cảm giác mập mờ, say sưa đều bị một câu nói này đánh cho tan tành mây khói.
Vài giây sau, Triệu Tuyền Minh đỏ bừng mặt: “Cô Hà, cô thật sự quá thất lễ rồi đấy.”
“Oa,” Hà Ỷ Nguyệt đứng thẳng người lên, lùi lại hai bước, cố tình giả vờ ngạc nhiên mà bịt miệng lại: “Hóa ra ngay lần đầu gặp mặt đã bàn với người ta chuyện tranh giành gia sản thì không thất lễ, còn vạch trần cái tâm tư dơ bẩn đó thì lại là thất lễ sao?”
“Cô — thôi được rồi, tôi không chấp nhặt với cô!” Triệu Tuyền Minh bực bội giật phắt chiếc khăn ăn trên đùi quăng lên bàn: “Tôi có lòng tốt nhắc nhở, cô lại ngậm máu phun người. Cứ tưởng cô Hà là người hiểu lễ nghĩa, tiếng tăm vang xa, hôm nay gặp mặt quả thực khiến người ta quá thất vọng!”
Nói đoạn, Triệu Tuyền Minh làm bộ đứng phắt dậy.
Vừa vặn lúc này, nhân viên phục vụ từ phía cửa nhà hàng vội vã đi tới, theo sau không xa là một cậu sinh viên đại học đang thong dong bước vào.
Cậu ta cao hơn Triệu Tuyền Minh, trẻ hơn Triệu Tuyền Minh, và sở hữu nhan sắc gấp mười lần Triệu Tuyền Minh, trông chẳng khác nào một ngôi sao trẻ.
Triệu Tuyền Minh vốn đang ôm một bụng lửa giận, lúc này càng không kìm nén được sự cáu bẳn. Gã nhướng mày, trầm giọng quát nhân viên phục vụ: “Chẳng phải tối nay tôi đã bao trọn gói nhà hàng rồi sao? Tại sao vẫn còn khách khác vào đây?”
Nhân viên phục vụ ngơ ngác: “Vị này nói cậu ấy là khách của hai người…”
“Khách của tôi.”
Hà Ỷ Nguyệt đón lấy chiếc áo khoác măng tô bằng nhung dài mà cô vừa ra hiệu cho phục vụ lấy tới, chậm rãi mặc vào. Cô khẽ hất mái tóc dài, thuận thế vòng tay ôm lấy cánh tay của chàng trai vừa bước đến một cách vô cùng tự nhiên.
Trước đôi mắt trợn tròn của Triệu Tuyền Minh, nụ cười của cô vẫn xinh đẹp và ngoan ngoãn như cũ.
“Giới thiệu với anh Triệu một chút, đây là bạn trai tôi.”
“Cô —”
“Không làm phiền anh Triệu tận hưởng đêm nhạc Bach yêu thích của anh nữa nhé.” Hà Ỷ Nguyệt khoác tay chàng trai bước ra ngoài, nụ cười rạng rỡ có chút nghịch ngợm, những ngón tay ve vẩy nhịp nhàng trong không trung: “Bye bye~”
“Hà Ỷ Nguyệt!” Triệu Tuyền Minh tức đến mức chẳng thèm giữ thể diện quý ông nữa, đập bàn đứng phắt dậy: “Cô — anh trai cô dạy dỗ cô như thế đấy à?!”
“Ồ, phải rồi.”
Được nhắc nhở, Hà Ỷ Nguyệt dừng bước. Cô quay đầu lại, mỉm cười đầy quyến rũ rồi nháy mắt với gã: “Gia đình tôi có tư tưởng cởi mở lắm. Nếu anh thật sự muốn gả cho anh trai tôi đến thế, hoan nghênh anh gia nhập ‘Bùi gia quân’ bất cứ lúc nào — xếp hàng cạnh tranh, công bằng chính trực nhé.”
“…!!!”
–
Cho đến khi chiếc xe thể thao hai chỗ màu đỏ sẫm lao vào một khu biệt thự khép kín, khiêm tốn được bao quanh bởi khu rừng rậm rạp ở phía Bắc thành phố, Ô Phác Hạ ngồi ở ghế lái vẫn chưa hết cảm khái: “Chị, cái miệng của chị đúng là đáng sợ nhất em từng gặp đấy.”
“Thế thì chứng tỏ kiến thức của cậu nông cạn quá rồi.” Đèn đường giấu mình trong lùm cây, ánh lửa lốm đốm lướt qua cánh tay trắng ngần đang vươn ra ngoài cửa xe, Hà Ỷ Nguyệt lười biếng nằm bò lên cửa xe, đáp.
“Cũng đúng,” Ô Phác Hạ cười hi hi ha ha, “Sau này chị nhớ dắt em đi mở mang tầm mắt nhiều hơn nhé.”
“…”
Hà Ỷ Nguyệt quay đầu lại liếc cậu ta, nửa cười nửa không.
Ban đầu chọn Ô Phác Hạ làm anh bạn trai hờ luôn có mặt mỗi khi được gọi, một nửa là vì gương mặt này, nửa còn lại chính là vì cái độ dày của da mặt cậu ta.
Vở kịch nào cũng gánh được, thế thì tốt biết mấy.
“Mà này chị, phòng triển lãm nghệ thuật của chị khi nào khai trương thế? Tranh của em có cửa chiếm một góc nhỏ nhỏ nhỏ nhỏ trong đấy không?”
“Còn thiếu một gian trưng bày tuyển chọn di sản văn hóa phi vật thể nữa, muộn nhất là cuối tháng sau,” Hà Ỷ Nguyệt ngửa người ra sau ghế, “Nếu không phải để ngăn bố cắt thẻ tín dụng của tôi, tội gì tôi phải chịu cái hình phạt tra tấn suốt một tiếng rưỡi đồng hồ kia chứ.”
“Chị vất vả rồi, chị là nhà đầu tư thiên thần đầu tiên của em, đợi em nổi tiếng nhất định sẽ báo đáp chị!”
“Thế thì xem ra tôi phải đợi đến kiếp sau rồi.”
“Chị!”
Trong tiếng đùa giỡn, chiếc xe dừng lại trước sân ngoài của căn biệt thự nhà họ Hà.
Ô Phác Hạ vô cùng ân cần xuống xe, mở cửa cho cô, còn cúi người ghé sát vào để cởi dây an toàn hộ cô.
Màn đêm làm mờ đi hương chanh bạc hà thoang thoảng, thanh mát trên người cậu thiếu niên.
Hà Ỷ Nguyệt không nhịn được quay mặt đi chỗ khác, khẽ cười: “Tôi mệt thật, nhưng tay cũng chưa có gãy.”
“Cái gì? Tay chị sắp mỏi gãy rồi á? Thế để em bế chị lên lầu nhé?”
“Nhà tôi có nuôi chó dữ giữ nhà đấy, hung dữ lắm.”
“? Thế thì thôi vậy. Hôm nào chó không có nhà, em lại đến.”
“…”
Giữa màn đêm tĩnh mịch, tiếng cười của cô gái lọt vào tai thật êm ái, lại ngọt ngào như dòng suối mát.
Chỉ là trong một khoảnh khắc đẩy đưa đùa giỡn, Hà Ỷ Nguyệt cười đến mức suýt ch** n**c mắt, từ khóe mắt, cô thoáng thấy giữa những bóng cây, bên trong cửa sổ biệt thự như có một tia lửa hoặc ánh điện lóe lên rồi tắt lịm.
Cô quay đầu lại, chăm chú nhìn kỹ.
Nửa phía Nam của tầng hai là phòng ngủ VIP của Bùi Học Khiêm.
Có điều, từ lúc cô về nước suốt hơn một tuần qua, vẫn chưa thấy người đó về nhà lần nào. Người làm cũng bảo ngày thường anh hiếm khi trở lại, huống hồ lúc này anh đáng ra vẫn đang ở nước ngoài công tác vì một thương vụ mua lại ở hải ngoại.
Nghĩ đến Bùi Học Khiêm, cảm giác bực bội vừa mới vơi đi lại một lần nữa bủa vây lấy tâm trí.
Hà Ỷ Nguyệt nhấc chiếc túi trong xe lên, vẫy vẫy tay: “Không đùa nữa, cậu lái xe về đi.”
“Thế ngày mai em —”
“Chờ điện thoại của tôi.”
“Dạ vâng.”
Ô Phác Hạ luôn là người biết điều và biết nghĩ, không để Hà Ỷ Nguyệt phải bận lòng thêm, cậu ta đã nhanh chóng lên xe, vẫy vẫy tay rồi lái xe đi mất.
Hà Ỷ Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ rất lâu, rất lâu, cuối cùng mới xoay người, bước đến trước cửa sân ngoài.
Cánh cửa viện bằng gỗ đặc kiên cố bị phần khung sắt lạnh lẽo đẩy sang một bên, Hà Ỷ Nguyệt chậm chạp sờ lên bờ vai lạnh ngắt, mới sực nhớ ra áo khoác măng tô của mình đã bỏ quên trên xe. Có điều Ô Phác Hạ đã lái xe đi xa, đuổi theo cũng không kịp, mà gọi quay lại thì cô lại lười.
Cũng may từ sân ngoài vào đến sân trong không xa lắm, chắc không đến mức khiến cô chết rét.
Kết quả mới đi vào vài bước, cô đã thấy Lune đang tựa người dưới một cây quýt ở sân ngoài. Trông cô nàng hoàn toàn lạc quẻ với những cỏ cây hoa lá đắt tiền xung quanh, những quả quýt vàng ươm trĩu trịt trên cành, tỏa ra hương cam quýt thoang thoảng dưới vài ngọn đèn hiu hắt, tĩnh lặng của sân vườn.
“Gu chọn đàn ông của cô đúng là tệ hại thật đấy.” Lune khoanh tay, chán ghét lắc đầu: “Hoặc là hình mẫu hoàn hảo trong tưởng tượng của cậu, hoặc là một kẻ một lòng một dạ, trong mắt trong tim chỉ có — tiền của cậu.”
Hà Ỷ Nguyệt không dừng bước, mắt nhìn thẳng đi qua cây quýt: “Cô khỏe không.”
“Tôi đương nhiên khỏe rồi.”
“Khỏe ở chỗ nào?”
“Khỏe ở chỗ tôi không trốn tránh không sợ hãi, dám thẳng thắn đối diện với sự dơ bẩn trong lòng mình.”
“Ồ?”
“Ví dụ như kiên định muốn ngủ với anh trai cô —”
“Lune.”
Hà Ỷ Nguyệt khựng bước, nhìn về phía trước.
Từ Lune này không phải do cô gọi, bởi vì giọng nói ấy trầm thấp, dịu dàng, quyến luyến giống hệt như âm hưởng tiếng Pháp nguyên bản lần đầu tiên cô được nghe.
Ánh đèn tĩnh mịch trong sân vườn ngay khoảnh khắc này bỗng nhiên rực sáng.
Ánh đèn tựa như một cây bút phác họa, nhanh chóng vẽ nên một khung cảnh đêm động lòng người ngay trước mắt cô. Người đàn ông cầm chiếc khăn choàng len dạ dừng lại ở bậc thềm đá cẩm thạch xanh cuối cùng, đôi mắt sâu thẳm mà u sầu đang nhìn cô chằm chằm.
Hà Ỷ Nguyệt hơi sửng sốt, đứng sững tại chỗ: “Anh? Anh về nước từ bao giờ thế?”
“Tối nay,” Bùi Học Khiêm bước xuống bậc thềm, tiến lại gần trước mặt cô: “Lune, vừa rồi em đang nói chuyện với ai thế?”
“…”
Hà Ỷ Nguyệt đứng chôn chân tại chỗ.
Phía sau cô, ánh đèn ngập tràn sân vườn vắng lặng, dưới cây quýt vốn dĩ chẳng có một ai.
—
Năm mười bốn tuổi, chính tay Hà Ỷ Nguyệt đã giết một người, rồi chôn cô ta dưới gốc cây quýt.
Suốt mười năm qua, linh hồn đó chưa từng rời xa cô.
— 《Cẩm nang trưởng thành và chữa lành của phù thủy tâm thần》
[Lời tác giả]
Hai năm rồi không viết ngôn tình hiện đại, quay lại tặng mọi người một bộ truyện miễn phí nhé, không dài lắm đâu, tầm 20 vạn chữ thôi ~
Châm ngôn của chúng ta là: Văn học phát điên, húc bay tất cả [mặt chó]
[Tuyên bố miễn trừ trách nhiệm]: Truyện có chứa một phần nội dung y học về khoa thần kinh, các ca bệnh và phương pháp điều trị mang tính hư cấu, cường điệu hóa nhằm phục vụ tình tiết kịch tính, không có giá trị tham khảo trong thực tế. Vui lòng không bắt chước.