Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 22: Con người không thể thua mãi được

Ý định của Trọng Vũ khi xác minh chuyện này rất đơn giản.

Kiều Tư Hành đã cố gắng tiến thêm một bước trong mối quan hệ của hai người, nếu cô không nhúc nhích thì họ lại rơi vào bế tắc.

Bày tỏ sự để bụng chính là bày tỏ sự bận tâm.

Cô không để bụng con người Giang Trừng Nguyệt, điều cô bận tâm là Kiều Tư Hành rốt cuộc là một người như thế nào.

Nếu trong lòng anh có ánh trăng sáng, trên thân lại có nốt chu sa, kẻ đa tình lại đi diễn một vở kịch sáo rỗng, cô sẽ tự khinh bỉ con mắt nhìn người của mình.

Mối quan hệ tiến xa hơn mới cần phải chứng minh chân tâm. Chính anh đã đẩy cô đến nước này.

Trọng Vũ chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình chủ động hỏi Kiều Tư Hành xem anh có còn vương vấn tình cũ với Giang Trừng Nguyệt hay không.

Những lời như vậy, cô không thể nào mở miệng hỏi thẳng được.

Hé lộ một chút chua xót trong quá khứ, nếu anh lĩnh ngộ được thì coi như anh thông minh. Anh sẵn sàng giải thích thì cô sẵn sàng tin.

Nếu anh không hiểu nổi hoặc tỏ thái độ chần chừ, vậy cô sẽ trả lại anh nguyên văn câu nói của chính anh.

Vậy cứ thế đi.

Khi Kiều Tư Hành nhớ lại ngày hôm đó, ký ức sâu đậm nhất tuyệt đối không phải là nước mắt của Giang Trừng Nguyệt, mà là khuôn mặt rạng rỡ của cô chủ nhiệm lúc công bố điểm thi của Trọng Vũ; là lúc thầy giáo Vật lý hỏi anh có cân nhắc vào Thanh Hoa học một chuyên ngành mà mình không thích hay không; và hơn hết, là việc Trọng Vũ đã lừa dối anh.

Cô thi được điểm cao như vậy, sao lại có thể bảo điểm ước lượng chỉ khoảng 670 chứ.

Đó là khoảnh khắc anh cảm thấy xấu hổ về bản thân nhất từ bé đến lớn.

Mới vài đêm trước, họ còn bàn về tương lai, anh vẫn đang mường tượng về cuộc sống và học tập cùng cô ở Thượng Hải.

Y khoa Phục Đán là nguyện vọng một của anh, anh thấy cô vào Phục Đán hay Giao Thông đều là lựa chọn không tồi. Khí hậu Thượng Hải cũng tốt hơn Bắc Kinh nhiều.

Khi ấy, cô không hề phản bác bất kỳ lời nào của anh, thậm chí còn có vẻ ngấm ngầm kỳ vọng vào tương lai chung của hai người.

Sự "không thành thật" của Trọng Vũ, đối với anh mà nói, chính là một hạt giống hỏng được gieo xuống trong mối quan hệ đầy trắc trở của họ.

Lòng tự tôn khiến anh không muốn vạch trần chuyện này, nhưng anh không ngờ cô lại chẳng mảy may nhận ra, cũng chẳng hề đoái hoài. Thứ cô để tâm hơn lại là một mẩu chuyện bên lề trong ngày hôm đó.

Trước đây, Trọng Vũ chưa bao giờ bàn luận với anh về Giang Trừng Nguyệt. Phải đến dịp Tết anh mới nhận ra, mấy năm nay có lẽ cô vẫn luôn giữ trong lòng một chút lấn cấn, thế nên mới thốt ra câu nói trẻ con nhằm khích bác cô: "Nếu không phải vì em, tôi và cô ấy đã kết hôn từ lâu rồi."

Một người luôn tỏ ra lạnh lùng kiêu ngạo, thỉnh thoảng lại kéo kính râm xuống để nhìn lén thế giới, nhìn lén anh, đó thực sự là một phản ứng rất đáng yêu.

Anh cảm thấy đắc ý vì cô ghen tuông chuyện từ thời nảo thời nào, qua đó cảm nhận được sự bận tâm và chân thực nơi cô.

Anh đã thấy Trọng Vũ tiến lên một bước nhỏ xíu.

Anh rất dễ hài lòng, chỉ cần cô sẵn lòng bước về phía trước là được rồi.

Kiều Tư Hành đã tìm ra câu trả lời mà anh tự nhận là đạt điểm tối đa để đáp lại lời tra khảo thấu tận tâm can này của Trọng Vũ.

Tự cho là mình có một trái tim chân thành, nên bài diễn văn trong bụng anh cứ thế tuôn ra trôi chảy.

Anh nói: "Tôi không hề chột dạ, rõ ràng là tôi không nói dối. Cô ấy định ôm tôi để tìm chút an ủi, nhưng tôi đã đẩy ra ngay tắp lự. Tôi không phải kiểu người vừa lên giường với em lại vừa dùng dằng mập mờ với gái khác. Quá khứ không có, sau này cũng không. Nếu em vẫn khăng khăng là có, thì một là do tôi cố tình chọc tức em, hai là tôi cần phải xem xét lại ranh giới khi tiếp xúc với người khác giới. Tôi vẫn giữ liên lạc với Giang Trừng Nguyệt là vì chúng tôi đã nói rõ mọi chuyện và đều buông bỏ rồi. Nếu block hoặc cắt đứt liên lạc, điều đó lại càng chứng tỏ trong lòng tôi có quỷ hoặc vẫn còn vương vấn tình cũ. Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng cắt đứt quan hệ với bất kỳ ai, lời đã nói ra cũng không có thói quen rút lại hay thu hồi. Tôi chỉ từng muốn block duy nhất một người, chỉ vì một người mà mất hết phong độ đến mức khi gửi tin nhắn chúc Tết hàng loạt cũng phải loại người đó ra. Trọng Vũ, em đoán xem người đó là ai?"

Lần cuối cùng Trọng Vũ nghe Kiều Tư Hành diễn thuyết dài dòng như vậy, là lúc anh đứng giữa hội trường trường học, đại diện cho toàn thể thí sinh phát biểu.

Cơ hội hiếm có, cô nghe cực kỳ chăm chú, chỉ phân tâm đúng một giây để tự hỏi không biết lát nữa anh có đi làm muộn không.

Đôi mắt kiên định và thâm tình của Kiều Tư Hành như tự phát ra một luồng sáng dịu nhẹ. Trọng Vũ ngước nhìn đến mỏi cả cổ, bèn níu gấu áo kéo anh thấp xuống ngang tầm mắt mình.

Cô hỏi: "Có phải anh vẫn chưa nói hết không? Nói tiếp đi, tôi nghe thêm hai phút nữa."

"Muộn giờ làm bị trừ lương, em có lì xì bù cho tôi không?"

"Có. Miễn sao không làm lỡ việc cứu người chữa bệnh của anh là được."

Kiều Tư Hành bật cười mỉa mai: "Em vậy mà lại có thể ghen tuông vì tôi suốt mười năm trời, đây có phải tư duy tình cảm mà một cô gái thông minh nên có không? Tôi thấy em chỉ giỏi làm bộ làm tịch, thực chất trong lòng để tâm tôi muốn chết, em..."

Trọng Vũ đưa tay bịt miệng anh lại: "Đi làm đi, hết bao lì xì của anh rồi."

Kiều Tư Hành nắm lấy tay cô: "Tôi cũng có một câu hỏi. Rốt cuộc em chấm tôi bao nhiêu điểm?"

"Về phương diện nào?"

"Tất cả mọi phương diện."

"Bảy mươi." Trọng Vũ không hề do dự, thái độ quả quyết như thể đã đánh giá cặn kẽ chuyện này từ lâu.

Dứt lời, cô thấy ánh sáng trong mắt Kiều Tư Hành dần dần vụt tắt. Sau đó, người đàn ông buông tay cô ra, đi thẳng ra cửa.

Một kẻ kiêu ngạo từ bé và gần như chưa từng làm hỏng việc gì, một kẻ đã quen nghe lời ca tụng tán dương mà chưa từng chịu đả kích, sự tự tin mạnh mẽ trong nội tâm anh sẽ bị ai phá hủy cơ chứ?

Chính là cô gái mà thời niên thiếu anh không thể theo kịp, lớn lên lại chẳng thể nào chinh phục được; là cô gái thường xuyên nhạt nhẽo như nước lã, nhưng lại sở hữu năng lực dập tắt cả dung nham núi lửa.

Là cô gái mà dù anh có nhẫn tâm cắt đứt liên lạc bao nhiêu lần, thì ngay ánh nhìn đầu tiên lúc gặp lại, anh vẫn cam tâm tình nguyện đi vào vết xe đổ.

Con số 70 điểm khiến Kiều Tư Hành thực sự cảm thấy bản thân rẻ mạt đến đáng thương.

Thảo nào cô lúc nào cũng tỏ thái độ có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Bảy mươi điểm này, không chừng khuôn mặt và vóc dáng của anh đã chiếm xừ nó sáu mươi điểm rồi!

Đây quả là một buổi sáng tồi tệ.

Trọng Vũ không hề thấy mình đã làm hỏng chuyện gì. Nếu là một trăm điểm, nói không chừng cô đã sớm lao vào anh như thiêu thân lao vào lửa rồi.

Cô đang đánh giá rất khách quan, cô vô cùng chân thành.
Chỉ là trong những lúc mềm lòng cô cũng tự hỏi, anh sẽ chấm cô bao nhiêu điểm nhỉ.

Cô tin chắc chí ít cũng phải chín mươi nhăm.

Nghĩ ngợi miên man, cuối cùng cô cũng thấy hơi hối hận, đáng lẽ nên nói là tám mươi.

Bảy mươi nghe có vẻ hơi ngạo mạn quá.

Cứ đến chiều tối, Hề Nhiễm lại thấy mình giống như một bà nội trợ mòn mỏi chờ chồng về nhà, còn Trọng Vũ chính là ông chồng tinh anh bận rộn sự nghiệp kiếm tiền của cô nàng.

Cũng may đây là Thượng Hải, đất khách quê người, cộng thêm đối diện lại có một gã đàn ông cứ thích làm cao, nếu không cô nàng đã sớm ra ngoài quẩy tung trời rồi.

Chu Tuần dạo này toàn chặn cô nàng ở ngoài cửa nói chuyện, lý do là lần trước cô nàng lỡ ngủ quên trên sô pha nhà anh ấy một giấc ngắn.

Cô nàng thề là mình không hề giả vờ, cô nàng buồn ngủ thật mà, nhưng anh ấy lại có vẻ cho rằng cô nàng đang muốn quyến rũ anh ấy.

Đúng là một gã đàn ông trông có vẻ mắc chứng sợ xã hội nhưng thực chất lại cực kỳ tự tin.

Giữ mình như ngọc thế để làm gì? Gần ba chục tuổi rồi, động cơ không dùng nhanh là chờ rỉ sét nấm mốc đấy à?

Khu làm việc của Trọng Vũ rất khó vào, Hề Nhiễm đành mò tới khoa Ngoại thần kinh.

Hôm nay Kiều Tư Hành vào phòng mổ phụ mổ. Hề Nhiễm hỏi y tá trưởng tay nghề của bác sĩ Kiều thế nào.

Y tá trưởng giơ ngón tay cái lên: "Tương lai xán lạn."

Một ca mổ mà lâu đến thế, Hề Nhiễm đợi mãi cũng mất kiên nhẫn, bắt taxi ra quán cà phê ở Bến Thượng Hải ngồi thừ người.

Nghĩ đến Kiều Tư Hành và Trọng Vũ bận rộn tối tăm mặt mũi, một ngày hai tư tiếng thì hận không thể dành tới hai mươi tiếng cho công việc, lấy đâu ra sức lực mà yêu với đương. Càng nghĩ, cô nàng càng thấy bản thân thật đáng thương, rõ ràng cô nàng có cả khối thời gian để yêu, thế mà lúc này lại chẳng có ai bên cạnh.

Cô nàng nhắn tin cho Trọng Vũ: [Cầu xin cậu đấy, tối nay đi chơi với tôi đi.]

Trọng Vũ đành dời cuộc họp nhóm buổi chiều sang ngày mai, đi ăn tối cùng Hề Nhiễm.

Đối mặt với bàn thức ăn ngon lành, đại tiểu thư lại chẳng nuốt trôi: "Cậu nói xem ý nghĩa của cuộc sống rốt cuộc là gì?"

"Bắt đầu suy nghĩ những vấn đề cao siêu thế này rồi cơ à?"

"Cậu thử nói xem nào."

Trọng Vũ ngẫm nghĩ một lát rồi đáp: "Ý nghĩa của cuộc sống có lẽ là để tìm kiếm ý nghĩa của việc tồn tại chăng."

"Chả hiểu gì sất." Hề Nhiễm chống cằm nhìn cảnh đêm ngoài nhà hàng, "Bốn chữ ăn, uống, chơi, bời, suy cho cùng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Tôi sống, chính là để vui vẻ."

"Vậy vui vẻ chính là ý nghĩa."

"Thế thì cũng nông cạn quá."

Trọng Vũ không nghĩ mình cần phải rao giảng đạo lý nhân sinh với Hề Nhiễm, mà cô cũng chẳng có chiêm nghiệm gì về cuộc đời để mà chia sẻ.

Cô dịu dàng nói: "Tuy chưa từng nghĩ đến chuyện kết hôn sinh con, nhưng nếu sau này tôi có một đứa con gái, tôi hy vọng con bé sẽ giống như cậu vậy: trượng nghĩa, chân thành, lương thiện, xinh đẹp..."

"Thật hay đùa thế?" Tim Hề Nhiễm bắt đầu đập thình thịch.

"Thật mà."

Hề Nhiễm ngẩn người, cô nàng lập tức được dỗ dành thành công. Thậm chí còn hơi muốn khóc: "Kiều Tư Hành bảo tôi biết nhìn người, hóa ra là đang ám chỉ cậu đấy."
Nghe đến cái tên này, Trọng Vũ bèn gửi cho tên kia một tin nhắn: [Tan làm chưa? Đi chơi không?]

Kiều Tư Hành không trả lời.

Trước khi đi ngủ, Trọng Vũ lại gửi thêm một tin: [Sáng mai đi chạy bộ không?]

Tin này thì anh trả lời. Anh đáp: [Không.]

Kiều Tư Hành muốn xem Trọng Vũ còn chiêu gì để dỗ anh, cô nhất định phải dỗ anh, phải dỗ dành cho tử tế, kiên nhẫn mà dỗ.

Trọng Vũ vứt điện thoại sang một bên, mở album ảnh trên iPad của Kiều Tư Hành ra. Tổng cộng có 4000 bức ảnh, trong đó 3000 bức liên quan đến công việc của anh. Phần còn lại, 500 bức là ảnh selfie, 200 bức là ảnh ông bà nội anh đi du lịch, và 300 bức là những kỷ niệm thời cấp ba rải rác cùng ảnh cảnh phố phường Thượng Hải do anh chụp.

Trong những bức ảnh cũ liên quan đến thời cấp ba, khuôn mặt nhìn nghiêng hoặc bóng lưng của Trọng Vũ luôn xuất hiện ở một góc nào đó trong nhiều bức ảnh.

Hoặc là lúc họ đang đùa giỡn, cô đeo tai nghe làm bài tập; hoặc là lúc sinh hoạt tập thể, cô lẩn tránh sự ồn ào và trốn vào một góc.

Có một bức chụp trong phòng y tế, Kiều Tư Hành dán urgo trên trán, chụp ảnh ghi lại vết thương khi chơi bóng, còn cô thì đang ngồi chườm đá cho cái mắt cá chân bị bong gân trên giường bệnh phía sau.

Trọng Vũ nhớ lại ngày hôm đó, bác sĩ trường đã cười nhạo Kiều Tư Hành làm quá, bảo chỉ là vết xước nhỏ mà cũng chạy tới làm nũng. Anh bảo trời đất bao la, cái mặt là to nhất, anh tuyệt đối không thể để bị hủy dung.

Hồi đó cô cũng thấy cái mặt anh đúng là to thật.

Trọng Vũ gửi bức ảnh này cho Kiều Tư Hành: [Anh tới phòng y tế không phải là để lén nhìn tôi đấy chứ.]

Kiều Tư Hành trả lời lại rất nhanh: [Nằm mơ đi.]

Con người không thể thua mãi được. Niềm tin của Kiều Tư Hành vô cùng kiên định.

Để để lại cho Hề Nhiễm chút kỷ niệm đẹp về vùng Giang Chiết Hỗ, Trọng Vũ đã dốc sức nài nỉ Chu Tuần, cầu xin anh ấy cuối tuần đi ngâm suối nước nóng ở hồ Thiên Mục cùng các cô.

Cô bảo: "Kiều Tư Hành cũng đi, có anh ấy ở đó, anh sẽ không thấy ngại đâu."

Chu Tuần từ chối khéo hai ngày liền, cho đến chiều thứ Sáu, Hề Nhiễm gửi cho anh ấy một tin nhắn WeChat: [Tôi thề là sẽ không quấy rối anh! Thề đấy!]

Đến nước này, nếu anh ấy còn làm kiêu thì đúng là không đáng mặt đàn ông.

Sáng ngày khởi hành, Kiều Tư Hành đứng đợi họ ở cổng khu chung cư. Anh xuống xe để chào hỏi Chu Tuần, hai người chạm mặt, đều đang đeo kính râm.

Kiều Tư Hành: "Trùng hợp thật."

Chu Tuần gật đầu: "Trọng Vũ tặng."

Sắc mặt ai đó lập tức sầm xuống.

Trọng Vũ và Hề Nhiễm ra hiệu thuốc trước cổng mua miếng dán chống muỗi, lúc quay lại thấy Kiều Tư Hành có vẻ không vui. Trọng Vũ chọc vào eo anh: "Lại làm sao nữa thế?"

Kiều Tư Hành nắm lấy cánh tay cô nhét tọt vào ghế phụ xe mình, đồng thời không quên dặn dò Hề Nhiễm: "Đi đường bớt ồn ào đi, cẩn thận bị Chu Tuần vứt xuống xe đấy."

Hề Nhiễm lườm anh một cái, rồi nghe thấy tiếng cửa ghế phụ đóng rầm một cái. Trọng Vũ cứ như thể bị bắt cóc vậy.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn