Kẻ Thù Giả Tưởng - Hạ Nặc Đa Cát

Chương 21: Cảm giác của em về tôi là gì?

Nhóm vừa có thêm người mới, trưởng bộ phận kỹ thuật giao việc hướng dẫn người mới cho Trọng Vũ.

Trọng Vũ tranh thủ thời gian gặp mặt cậu lính mới, dặn dò vài điều cơ bản rồi lại vùi đầu vào những bài báo cáo khoa học hàng đầu.

Tăng ca là chuyện như cơm bữa. Chập tối, Trịnh Hảo mua pizza mang vào phòng làm việc của Trọng Vũ để ăn chung.

Nhìn thấy bài tập cậu thực tập sinh mới nộp trên màn hình máy tính của Trọng Vũ, Trịnh Hảo nói: "Đợi chị lên chức trưởng nhóm kỹ thuật cao cấp thì không phải dẫn dắt người mới nữa đâu."

Trọng Vũ đẩy bài báo cáo thuật toán đổi mới đang nghiên cứu dở sang trước mặt Trịnh Hảo: "Tôi không đi theo con đường quản lý, lên đến chuyên gia là kịch kim rồi."

Cô chỉ hứng thú với kỹ thuật mà thôi.

Trịnh Hảo nhìn tờ giấy đặc kín chữ tiếng Anh, lập tức lấy quyển sách bên cạnh úp lên: "Nhìn đau cả đầu, tôi không có thời gian xem mấy bài báo khoa học đâu, chị tự lập nhóm khác mà nghiên cứu đi."

"Đây là nhiệm vụ cấp trên giao, yêu cầu nhóm mình cũng phải ra một bài báo khoa học ở một góc độ mới." Trọng Vũ cắn một miếng pizza, "Phiền chết đi được, vừa phải phát triển sản phẩm vừa phải đánh giá liên tục, làm mãi không xong."

Hiếm khi thấy Trọng Vũ than phiền.

Trịnh Hảo trêu chọc: "Có muốn nghe chuyện bát quái dạo này ở bệnh viện không?"

Trọng Vũ lắc đầu: "Không nghe."

Trịnh Hảo nhún vai: "Bây giờ thì tôi tin lời chị nói rồi, chị thật sự không hẹn hò với bác sĩ Kiều."

Trọng Vũ chuyển chủ đề: "Bao giờ cô bắt đầu l*m t*nh nguyện viên?"

"Chắc khoảng tháng Tư, quy trình vẫn chưa xong."

"Được rồi, vậy cô suy nghĩ lại chuyện bài báo khoa học nhé, tiền thưởng hậu hĩnh lắm đấy."

"Không thèm!"

Hề Nhiễm tìm thấy một chiếc iPad đằng sau chiếc gối tựa trên sofa trong phòng ngủ, không phải của Trọng Vũ, càng không phải của Chương Toàn, mà là của tên bác sĩ đẹp trai lẳng lơ lấy ảnh tự sướng của mình làm hình nền.

Cô nàng đột nhiên tò mò không biết Chu Tuần sẽ đánh giá Kiều Tư Hành là người như thế nào, liền lấy cớ đó sang bấm chuông nhà đối diện.

Chu Tuần đang nấu bữa tối. Ngửi thấy mùi thức ăn, Hề Nhiễm làm nũng nói mình bị bỏ rơi, hỏi xin một miếng thịt bò anh ấy đang hầm.

"Tôi thích ăn thịt bò nhất đấy!"

"Tay nghề nấu nướng của anh tuyệt thật đấy!"

"Bát đĩa nhà anh đẹp quá, anh đúng là người có gu!"

Chu Tuần cứ nghĩ nếu mình không đáp lời thì cô nàng sẽ tự thấy chán mà không giận dỗi, nhưng sự có mặt của cô nàng ở đây khiến anh ấy cảm thấy vô cùng gượng gạo và ồn ào.

Anh ấy đã nhắn tin hỏi Trọng Vũ hai lần xem bao giờ cô mới về.

Trọng Vũ về nhà cất đồ trước, nhìn thấy chiếc iPad của Kiều Tư Hành bị Hề Nhiễm lôi ra đặt chễm chệ giữa bàn ăn, vừa chạm ngón tay vào màn hình, bức ảnh của Kiều Tư Hành liền sáng lên.

Cô vội khóa màn hình lại, nhưng hình ảnh cơ bụng của anh vẫn cứ lởn vởn trong đầu.

Thật hết chịu nổi.

Cô tức tốc sang nhà đối diện lôi Hề Nhiễm về.

Ngày trước thì lôi mèo, giờ thì lôi người. Cô không phải là hàng xóm của Chu Tuần, mà là bảo vệ duy trì hòa bình cho cả tầng này thì có.

Hề Nhiễm tiu nghỉu ngồi bệt xuống thảm v**t v* mèo, hỏi Trọng Vũ: "Cậu thấy đàn ông hiểu phong tình hay không hiểu phong tình thì tốt hơn?"

"Hay cậu đọc sách đi, tủ sách của tôi có nhiều quyển chỉ có hình chứ không có chữ đâu, cậu đọc chắc không thấy chán đâu."

Hề Nhiễm nhìn chằm chằm Trọng Vũ, chậm rãi nheo mắt lại: "Trước kia tôi cứ tưởng cậu lạnh lùng kiêu ngạo lắm cơ, ai mà ngờ sau lưng cậu lại có một bộ mặt khác. Chu Tuần kia chắc cũng không giống kiểu người như cậu đâu nhỉ, hay là tôi cũng lên giường với anh ta cho anh ta tâm phục khẩu phục luôn?"

Trọng Vũ cúi xuống nâng cằm Hề Nhiễm: "Dùng nhan sắc quyến rũ anh ấy không có tác dụng đâu. Tôi biết cậu có chừng mực, nên tôi không cấm cậu thả thính anh ấy, nhưng trước khi ra tay ít nhất cậu cũng phải tìm hiểu xem anh ấy là người thế nào và cậu rốt cuộc muốn gì ở anh ấy chứ."

Hề Nhiễm ngẫm nghĩ một lát rồi bĩu môi: "Cậu ẩn mình kỹ thật đấy, tôi không làm được như cậu là nằm gai nếm mật suốt ba năm trời đâu."

"Ai bảo cậu là ba năm."

"À, không phải ba năm, chỉ là thi đại học xong tiện tay ngủ với người ta một giấc thôi chứ gì. Kiều Tư Hành cũng dễ dãi quá ha, Chu Tuần nhà bọn tôi tuyệt đối không phải kiểu người tùy tiện như thế."

Trọng Vũ nhìn cái miệng liến thoắng của cô nàng: "Tôi đi tìm sách cho cậu nhé."

Sách làm sao hấp dẫn bằng iPad được. Năm phút sau, Hề Nhiễm vừa dọa nạt vừa dụ dỗ ép Trọng Vũ khai ra mật khẩu iPad của Kiều Tư Hành.

Trọng Vũ chẳng thấy trong đó có gì đáng xem, tiện miệng nói: "Những thứ thực sự hay ho thì sao người ta lại dễ dàng cho người khác xem được."

"Thấy chưa, cậu vẫn không tin tưởng cậu ta. Vậy thì cứ để tôi kiểm chứng giúp cậu."

"Không cần đâu."

Hề Nhiễm bắt đầu thử mật khẩu: "Sinh nhật cậu ta? Sinh nhật cậu? Hai người làm gì có kỷ niệm ngày quen nhau công khai chứ?"

"Ha, là sinh nhật cậu!"

Chiếc iPad cứ thế được mở khóa, Hề Nhiễm cũng ngớ người, vì dữ liệu WeChat liên tục được đồng bộ hóa. Đúng lúc này, trên màn hình hiển thị cuộc trò chuyện giữa Kiều Tư Hành và đồng nghiệp, họ đang rủ nhau ngày mai tan làm đi đánh bóng.

Công khai minh bạch đến thế sao?

Hề Nhiễm nháy mắt với Trọng Vũ: "Cậu muốn xem lịch sử trò chuyện của cậu ta với ai nhất?"

Trọng Vũ chẳng muốn xem của ai cả.

Hề Nhiễm: "Vậy tôi xem của hai người nhé!"

Trọng Vũ: "Không được!"

Kiều Tư Hành có quá nhiều lời lẽ trắng trợn, mà câu trả lời của cô cũng chẳng đoan trang gì cho cam, nếu để Hề Nhiễm thấy chắc chắn sẽ bị cười nhạo cho thối mũi.

Hơn nữa, dạo này hai người thường xuyên bàn bạc về chủ đề "Ai sẽ trông Hề Nhiễm", cứ như thể cô nàng là một gánh nặng vậy, để cô nàng nhìn thấy sẽ rất đau lòng.

Hề Nhiễm tất nhiên biết điểm dừng, ai mà xem trộm tin nhắn của cô nàng với đối tượng mập mờ, cô nàng cũng sẽ xách dao đi chém người đó.

Cô nàng nói: "Vậy xem của cậu ta và Giang Trừng Nguyệt đi."

Trọng Vũ không muốn sinh thêm rắc rối, cũng cảm thấy cần phải tôn trọng quyền riêng tư của Kiều Tư Hành, nên tiến lại định lấy lại chiếc iPad.

Bên này Hề Nhiễm đã mở và lướt xem cuộc trò chuyện của hai người kia rồi.

Trọng Vũ khóa màn hình, thu lại iPad: "Ngoan, nghe lời đi."

Nói xong, cô mang iPad cất vào phòng, lấy quần áo đi tắm.

Hề Nhiễm tựa người vào cửa phòng tắm bắt chuyện với Trọng Vũ: "Chuyện sau đó của hai người thì tôi không rõ, nhưng ít nhiều cậu cũng để tâm đến chuyện Giang Trừng Nguyệt chứ. Sau kỳ thi đại học, hai người đó vẫn còn dùng dằng với nhau mà."

Tiếng nước chảy làm át đi một phần âm thanh, Trọng Vũ không phản hồi.

Hề Nhiễm buồn bực lẩm bẩm: "Tôi lại nhiều lời rồi."

Trọng Vũ tắt vòi nước, đáp: "Tôi không để tâm đâu. Chuyện sau kỳ thi đại học tôi cũng biết, hôm đó tôi có mặt ở lớp mà."

Hề Nhiễm không nhớ rõ ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhớ có người bảo nhìn thấy Giang Trừng Nguyệt ôm Kiều Tư Hành khóc ngoài hành lang. Sau đó Trọng Vũ cũng rời khỏi lớp học.

Hề Nhiễm nói với giọng điệu chẳng mấy quan tâm: "Chuyện trẻ con cãi nhau ngày xưa tính làm gì."

"Ừ."

"Ngoài câu chúc mừng năm mới ra, hai năm nay họ chẳng nói chuyện gì khác đâu."

Trọng Vũ cười: "Được rồi, không cần báo cáo với tôi đâu, tôi có yêu đương gì với anh ta đâu."

"Yêu hay không tùy cậu, miễn cậu vui là được. Trừ việc thấy quá hời cho cậu ta ra, tôi không có ý kiến gì khác. Dù sao trong lòng cậu cũng phải biết rõ, tôi mới là người bạn học cấp ba đối xử tốt nhất với cậu, cậu ta chưa bằng một nửa tôi đâu."

"Ừ ừ ừ."

Đồng hồ báo thức reo lúc 6h30 sáng, Kiều Tư Hành thức dậy chuẩn bị bữa sáng.

Xếp những cuộn trứng hình hoa hồng ra đĩa xong, anh ra ban công gập bụng vài hiệp.

Đúng 7 giờ, Trọng Vũ có mặt tại nhà Kiều Tư Hành.

Tối qua đột nhiên cô nổi hứng đòi đến nhà anh ăn sáng, tên này quả nhiên chuẩn bị chu đáo, vừa mở cửa đã bày ra bộ dạng nửa thân trên tr*n tr** đầy quyến rũ.

Ánh mắt Trọng Vũ lướt qua v*m ng*c và cơ bụng của anh: "Đang tập gym à."

"Chào buổi sáng." Kiều Tư Hành lập tức chạy ra phòng khách vơ đại chiếc áo cộc tay mặc vào, tạo cảm giác keo kiệt và cố tình giấu giếm chỉ cho xem có giới hạn.

Trọng Vũ rửa tay xong ngồi vào bàn ăn, nhìn thấy hai cuộn trứng hoa hồng, một chiếc bánh pancake hình mặt cười và một chén súp kem nấm, liền khen ngợi: "Khéo tay thật đấy."

"Đây là ngày đầu tiên em biết tôi khéo tay à?" Vừa nói, anh vừa giơ bàn tay lên khẽ cử động những ngón tay thon dài.

Ngồi xuống bàn, anh hỏi Trọng Vũ: "Hôm nay sao không chạy bộ đến?"

Trọng Vũ nhấp một ngụm súp nấm, đáp: "Tối qua ngủ không ngon, không có sức."

"Đã bảo ngủ chung với Hề Nhiễm không ngon giấc mà." Kiều Tư Hành chăm chú nhìn đôi mắt cô. Lông mi cô rất dày, mỗi khi cúi xuống trông lại vô cùng dịu dàng.

Trọng Vũ ngước mắt chạm phải ánh nhìn của Kiều Tư Hành: "Sao anh không đi tìm cậu ấy chơi?"

"Tại sao tôi phải tìm cậu ấy chơi?" Ánh mắt Kiều Tư Hành sầm xuống, "Có phải em muốn hỏi, sao tôi không đi tìm em chơi không?"

"Hai chúng ta thì có gì để chơi?" Ánh mắt Trọng Vũ dời xuống, nhìn thấy một vết xước rất nhỏ trên cằm anh.

Kiều Tư Hành đón lấy ánh mắt cô, đưa ngón tay khẽ chạm vào vết xước: "Chúng ta có rất nhiều trò để chơi, những trò chưa chơi còn nhiều hơn nữa."

"Làm sao mà bị xước thế này?"

"Em đoán xem."

Trọng Vũ nhướng mày: "Đến lúc phải đổi dao cạo râu rồi đấy."

"Vậy em mua cho tôi đi, em mua chắc chắn sẽ rất an toàn."

Trọng Vũ cụp mắt, đẩy cuộn trứng còn lại về phía anh: "Giờ tôi mới nhận ra là hình hoa hồng đấy, tặng anh."

Ăn sáng xong, Trọng Vũ ngồi trên tấm thảm phòng khách xem tài liệu công việc.

Kiều Tư Hành đặt một ly cà phê mới pha trước mặt cô: "Cái này để em tỉnh táo. Tôi có nấu thêm một ấm trà sâm, em mang lên văn phòng uống nhé. Còn việt quất tôi xếp sẵn vào hộp rồi, lát nữa nhớ cầm đi."

"Anh sắp phải ra ngoài à?" Trọng Vũ ngẩng lên hỏi.

Kiều Tư Hành xem đồng hồ: "Tôi còn có thể ở lại mười phút."

Trọng Vũ vỗ vỗ vị trí bên cạnh, ra hiệu cho anh ngồi xuống.

Kiều Tư Hành nhìn những dòng tiếng Anh dày đặc trên bàn, hỏi cô: "Hai người cũng phải ganh đua học thuật à?"

"Vẽ chuyện thôi." Trọng Vũ khẽ than thở về thực trạng ngành, rồi bảo: "Tám rưỡi tôi mới đi, anh có phiền nếu tôi ở lại nhà anh một mình thêm lúc nữa không?"

"Đương nhiên là không phiền." Kiều Tư Hành giật lấy cây bút trong tay cô, "Nhưng mười phút này em phải dành cho tôi."

Trọng Vũ hỏi: "Làm gì?"

Kiều Tư Hành chỉ tay về phía cây đàn piano trong góc.

Vừa bước vào cửa Trọng Vũ đã nhìn thấy cây đàn này rồi, chỉ là cô chưa hỏi, đang đợi anh tự nhắc đến.

Cô đứng dậy bước tới, ngồi xuống ghế đàn: "Anh muốn nghe bài gì?"

"Đàn bài nào em giỏi nhất ấy."

"Tôi không có bài nào giỏi nhất cả, nhiều năm rồi tôi không đụng đến đàn." Vừa nói, cô vừa thử đánh một đoạn Tassel, "Trình độ hiện tại của tôi chỉ đến mức này thôi."

Kiều Tư Hành lẳng lặng nhìn cô, không nói gì.

"Sao thế?" Trọng Vũ hỏi.

Kiều Tư Hành tiến lại gần, ở khoảng cách rất sát, anh nói với cô: "Đôi khi tôi cảm thấy mình cực kỳ hiểu em, nhưng có những lúc lại thấy hình như mình chẳng hiểu gì về em cả. Cảm giác của em về tôi là gì?"

"Tôi không có cảm giác gì phức tạp với anh cả."

"Vậy em thấy tôi là người như thế nào? Tôi rất quan tâm đến đánh giá của em."

Trọng Vũ không nghĩ rằng chỉ vài từ ngữ đơn giản là có thể tóm gọn được đánh giá về anh.

Cô chợt nhận ra câu nói lúc nãy của mình có phần hơi giả dối.

Thực ra con người ai cũng phức tạp và hay thay đổi, giống như tình cảm luôn luân chuyển, nông hay sâu đều có sự biến đổi theo từng giai đoạn.

Giữa lúc cô đang do dự, Kiều Tư Hành nhắc nhở: "Chúng ta chỉ còn ba phút nữa thôi."

Đúng lúc này, Trọng Vũ lên tiếng hỏi: "Hôm có điểm thi đại học, anh có ôm Giang Trừng Nguyệt ngoài hành lang không?"

Kiều Tư Hành nhíu chặt mày: "Tất nhiên là không rồi." Sao cô lại nhảy cóc chủ đề nhanh thế.

"Vậy hai người đã làm gì?"

"Cô ấy khóc, tôi an ủi vài câu."

Kiều Tư Hành vừa định nói thêm gì đó thì Trọng Vũ đã cúi xuống liếc nhìn mặt đồng hồ của anh: "Nhịp tim 85, tố chất tâm lý tốt thật đấy. Bây giờ anh đã hiểu tôi thêm chút nào chưa?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn