Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 49: Bởi vì anh quan tâm em, anh thích em.

Chương 49

Thẩm Yên từng đi bar, nhưng đó đã là chuyện từ hồi đại học. Trong ký ức của cô, những quán bar nhẹ nhàng thì sẽ có ca sĩ hát mộc mấy khúc tình ca, còn náo nhiệt hơn chút thì có nhạc DJ xập xình, một đám người nhảy nhót tưng bừng.

Nhưng nơi thế này thì cô chưa tới bao giờ.

Giờ này khách khứa chưa đông lắm, nhưng cũng có dăm ba tốp ngồi rải rác. Trên sân khấu chính, hai người đàn ông c** tr*n để lộ thân hình săn chắc đang trao đổi công việc với nhân viên quán.

Du Hảo hất cằm về phía đó: “Kìa, lát nữa tụi mình xem cái đó đó.”

Thẩm Yên hiểu ra ngay, bật cười lườm bạn: “Cậu thật là…”

“Vui chút thì có sao, bà đây giờ là gái độc thân nhé. Mà có phạm pháp đâu, tiền trao cháo múc đàng hoàng!”

Dù chưa đến những chỗ thế này bao giờ, nhưng tư tưởng của Thẩm Yên không đến mức bảo thủ. Đã tới thì cứ chơi thôi, cô cũng xem như nhân cơ hội này tìm hiểu cách giải trí của giới trẻ ngày nay.

Hai người chọn một bàn yên tĩnh ngồi xuống rồi gọi đồ với phục vụ. Thẩm Yên lên tiếng quan tâm: “Vẫn chưa quên được à?”

Du Hảo “xì” một tiếng: “Cũng tạm, tớ thấy tớ chẳng thích Tưởng Nguyên Bạch đến thế đâu. Vội vàng bắt đầu một mối quan hệ mới là không có trách nhiệm với cả hai.” Nói đoạn, cô nàng mới chợt nhận ra điều gì, vội vàng chữa cháy: “Ý tớ không có gì khác đâu nhé! Cậu với Giáo sư Lương là trời sinh một cặp, không giống trường hợp của bọn tớ.”

Thẩm Yên không để bụng. Du Hảo nói đúng, vội vã bắt đầu mối quan hệ mới là vô trách nhiệm với đôi bên, nhưng với điều kiện là trước khi bắt đầu cả hai đều hiểu rõ, hợp thì đi tiếp, không hợp thì buông.

Cô và Lương Tinh Khải ở bên nhau gần một năm, giờ đây vấn đề rốt cuộc cũng lộ ra. Anh dường như bắt đầu mưu cầu tình yêu, lệch khỏi mục đích kết hôn ban đầu, còn cô lại chẳng thể cho anh một câu trả lời.

Nếu nhu cầu của anh không được đáp ứng, hoặc kéo theo hàng loạt mâu thuẫn khác nảy sinh, rất có thể mọi chuyện cũng sẽ đi đến hồi kết.

Nhưng may sao, vấn đề này không đến từ bên ngoài, nó nằm ở nội bộ hai người.

Thấy Thẩm Yên thoáng ưu tư, Du Hảo lại nhớ đến quẻ bói dạo trước cô nhờ xem, liền ghé tai hỏi nhỏ: “Sao thế, cãi nhau với Giáo sư Lương à?”

Nhân viên phục vụ mang nước chanh tới, Thẩm Yên nhấp một ngụm: “Không hẳn là cãi nhau, chỉ là bọn tớ cũng có những vấn đề riêng cần giải quyết.”

“Tớ giúp gì được không?”

Thẩm Yên lắc đầu, chuyện này ai cũng chịu chết.

Du Hảo cũng uống một ngụm cocktail: “Yên Nhi này, thực ra có nhiều chuyện không phức tạp như tụi mình nghĩ đâu. Tớ nhớ ngày trước cậu từng bảo, mục tiêu cả đời của con người chẳng qua là sống sao cho thoải mái, vị ngọt của tình yêu hay cảm giác thành tựu trong sự nghiệp cũng chỉ là công cụ để đạt được mục tiêu đó thôi.”

“Tớ nói thế nghe cứ như đang khuyên cậu bỏ nhau ấy nhỉ, nhưng trải qua mối tình vừa rồi, tớ lại càng thấm thía cái lý lẽ này.”

“Tớ biết cậu chẳng nghe ai khuyên đâu, có điều đứng ở góc độ của tớ, tớ thấy cậu với Giáo sư Lương cực kỳ đẹp đôi. Người trong cuộc u mê chứ người ngoài sáng suốt lắm nhé. Giáo sư Lương nhà cậu sớm đã bị cậu hớp hồn đến thần hồn điên đảo rồi kìa!”

Thẩm Yên phì cười: “Nói linh tinh gì thế.”

“Cậu đừng có không tin, tớ không đùa đâu.”

“Biết rồi, bà chị Du.”

“Ơ, sao lại thành bà chị rồi?”

“Chị thành tâm chuyên tư vấn tình cảm chứ sao.”

“Cái con bé này!”

Quán bar bắt đầu đông dần. Tiếng loa xung quanh vang lên thông báo buổi biểu diễn đầu tiên lúc 8 giờ sắp sửa bắt đầu. Cả quán ồ lên phấn khích, Du Hảo cũng hùa theo hò reo vài tiếng.

Tán dóc một lát, đợi Du Hảo xả hết cục tức về các khoa phòng trong bệnh viện thì đèn trong quán chợt tắt phụt. Đám đông lại rộ lên một trận náo nhiệt.

Du Hảo vội kéo cô lao thẳng về phía sân khấu, nhưng vẫn chậm một chân, trước mặt hai người đã bị vây kín bởi hai vòng người dày đặc.

Thẩm Yên: “… Xem biểu diễn kiểu này á?”

Du Hảo: “Chứ sao nữa! Còn được tương tác nữa cơ! Được sờ múi bụng đấy, cậu biết không hả?”

“…” Thẩm Yên dở khóc dở cười, trêu chọc: “Cậu chưa sờ bao giờ à?”

Du Hảo ngẩn ra, quay đầu lườm cô cháy mặt: “Đừng để tớ phải ra tay nhé.”

“Chậc~ Giáo sư Lương nhà chúng ta~~”

“Thẩm Yên! Hai người khóa chặt nhau hộ tớ cái!”

Có lẽ do bầu không khí k*ch th*ch xung quanh, Thẩm Yên cũng dần nhen nhóm chút mong chờ. Cô chưa từng thấy cơ bụng của người đàn ông nào khác bao giờ cả.

À phải rồi, ngoại trừ những bệnh nhân nằm trên giường bệnh ra, nhưng cái đó chỉ có thể gọi là “vùng bụng” mà thôi.

Chẳng mấy chốc, dưới ánh đèn spotlight hội tụ, hai người đàn ông mặc sơ mi trắng quần tây đen cầm micro bước ra, dõng dạc hô lớn: “Chào buổi tối mọi người!”

Du Hảo thất vọng ra mặt: “Sao lại mặc quần áo chỉnh tề thế kia?”

Hai phút sau, nương theo những tiếng hò reo cổ vũ, một trong hai người bắt đầu cởi áo. Khán giả bên dưới như nổ tung, Thẩm Yên bị dòng người phía sau đẩy ép lên phía trước.

Một màn cao trào ngắn khép lại, chuyển sang phần giao lưu khán giả. Trông có vẻ như người đàn ông đó sẽ ngậm kẹo m*t rồi mớm cho khách.

Thẩm Yên không chịu nổi trò này, vội vàng lùi lại.

Nhưng ghét của nào trời trao của nấy, người đàn ông kia lại nhắm trúng cô: “Chúc mừng người đẹp đang bỏ chạy nhé!”

“…”

Thực sự là không được mà, cô có bệnh sạch sẽ!

Thẩm Yên vắt chân lên cổ mà chạy.

Lao về tới chỗ ngồi cô mới thở phào một hơi nhẹ nhõm.

Một lúc sau Du Hảo quay lại, liếc nhìn cô đầy ẩn ý: “Giáo sư Lương mà biết cậu giữ thân như ngọc vì anh ấy thế này, chắc mở cờ trong bụng mất?”

“Không liên quan gì đến anh ấy cả.”

“Rồi rồi, không liên quan.” Du Hảo nhấp ngụm rượu, “Nhưng Yên Nhi này, tớ hơi tò mò nha, cậu bảo nếu Giáo sư Lương biết cậu đến những nơi thế này, anh ấy có ghen không?”

Ghen ư? Chắc là có nhỉ? Dẫu sao mới chỉ có một Trương Sĩ thôi mà đã đủ khiến anh ăn giấm chua ngập tràn rồi.

Hai người vừa uống vừa chuyện trò đến hơn 9 giờ mới rời quán.

Du Hảo có men trong người nên gọi tài xế công nghệ đưa về. Trước khi đi, cô nàng hạ kính xe xuống dặn dò: “Cậu tự lái xe ổn không đấy? Hay là gọi chồng đến đón đi?”

“Không sao đâu, cậu về trước đi.”

Du Hảo đi rồi, Thẩm Yên bước đến bên cạnh xe. Lúc kéo cửa xe ra, trong lòng cô chợt lay động, bèn rút điện thoại soạn tin nhắn: 【Anh tan làm chưa? Em có uống chút rượu, anh đến đón em được không?】

Đầu bên kia trả lời lại rất nhanh: 【Em đang ở đâu?】

Thẩm Yên quay đầu nhìn bảng hiệu quán bar sau lưng, lưỡng lự vài giây rồi gửi định vị qua.

Ai cũng bảo Lương Tinh Khải đối xử với cô rất tốt. Cô biết chứ.

Từng việc từng việc một kể từ khi kết hôn đến nay đều chứng minh anh là một người đàn ông tốt, vô cùng thích hợp để cùng chung sống qua ngày.

Sự chu đáo ấy xuất phát từ giáo dưỡng, từ tính cách của anh, gắn liền với trách nhiệm trên vai anh, liệu còn có mối liên kết nào khác nữa không?

Anh hỏi cô có thích anh không, vậy còn anh thì sao? Anh cũng đã chính thức tỏ tình bao giờ đâu.

Thẩm Yên cúi đầu, chợt mỉm cười khẽ.

Bấy giờ cô dường như đã hiểu được phần nào nét tính cách ấy của anh rồi. Chẳng phải ngay lúc này đây, chính cô cũng đang là một kẻ vô cùng bướng bỉnh và mâu thuẫn đó sao?

Phía bên kia, phòng thí nghiệm của trường đại học.

Tên quán bar không hề có chữ “bar”, Lương Tinh Khải cứ ngỡ đó là một nhà hàng ăn uống. Chỉ đến khi mở định vị lên xem từ trường qua đó mất bao lâu, anh mới nhìn thấy một dòng chữ nhỏ nằm cạnh địa chỉ: Quán bar hot nhất khu vực.

Anh khựng lại một chốc.

Mất nửa phút, anh mới quay sang xác nhận với người đồng nghiệp bên cạnh: “Melting Point… là một quán bar à?”

Đồng nghiệp không biết đầu đuôi câu chuyện, liền đáp: “Đúng rồi, trên mạng rầm rộ lắm, ở đó có biểu diễn nữa.”

“Biểu diễn? Biểu diễn gì cơ?”

Người đồng nghiệp quay sang nhìn anh, có chút ngạc nhiên: “Thì mấy màn biểu diễn của dàn trai sáu múi ấy mà, sao thế, ông tính đi à?”

“…”

Sắc mặt người đàn ông sa sầm xuống thấy rõ bằng mắt thường. Anh đứng lặng tại chỗ một hồi lâu rồi mới cầm túi xách rời đi.

Cô nói cô có lái xe, nhưng Lương Tinh Khải vẫn bắt taxi qua đó.

Vừa xuống xe, người phụ nữ bên lề đường đã vẫy vẫy tay với anh: “Bên này.”

Lương Tinh Khải liếc nhìn tấm biển hiệu quán bar bên cạnh một cái rồi mới sải bước đi tới. Có điều biểu cảm trên gương mặt anh không có gì thay đổi, anh hỏi bằng giọng ôn tồn: “Uống rượu rồi à?”

Chưa uống, một giọt cũng chưa uống.

“Uống một ly nhỏ thôi, không sao đâu.”

Lương Tinh Khải đánh mắt nhìn cô một lượt từ trên xuống dưới, xác nhận cô không có chút dáng vẻ say xỉn nào: “Đi thôi.”

Trên đường về, Thẩm Yên len lén quan sát anh. Nhưng đáng tiếc thay, cô chẳng nhìn ra chút dấu vết nào của sự “ghen tuông” hay “tức giận” trên gương mặt ấy.

Nghĩ lại ngày trước, chỉ mới bắt gặp cô đứng nói với Trương Sĩ có hai câu thôi mà anh đã ghen lồng ghen lộn lên rồi, sao giờ lại ra vẻ điềm tĩnh thế này?

Hay là vì hôm qua cô không trả lời câu hỏi của anh, nên anh thèm chấp cô nữa?

Hừ.

Nhỏ mọn.

Trong lòng Thẩm Yên cũng dâng lên cục tức ngầm, cô khoanh hai tay trước ngực.

Lúc dừng chờ đèn đỏ, Lương Tinh Khải quay sang nhìn, thấy cô đang vểnh môi nhìn ra ngoài cửa sổ, có vẻ như đang không vui.

Anh muốn hỏi han vài câu, nhưng lời đến cửa miệng lại nuốt ngược vào trong.

Suốt dọc đường hai người không ai nói với ai câu nào cho đến khi về tới nhà.

Thẩm Yên vừa tháo giày ra liền quăng mạnh chiếc túi xách, hậm hực đi thẳng vào phòng ngủ tắm rửa.

Lương Tinh Khải dán mắt theo bóng lưng mảnh mai ấy. Đợi cô bước hẳn vào phòng ngủ chính, anh mới cúi người xuống, xếp lại đôi giày của cô cho ngay ngắn.

Trong lòng anh không khỏi thắc mắc.

Vì sao lại giận rồi? Người đi bar là cô chứ đâu phải anh.

Anh ở ngoài phòng khách dọn dẹp nhà cửa một lát, cuối cùng rót một ly nước ấm mang vào phòng ngủ.

Đẩy cửa bước vào đúng lúc cô vừa tắm xong đi ra, trên tay đang cầm chiếc khăn lau tóc.

Hai người nhìn nhau, ánh mắt đôi bên đều bình lặng.

Cô là người dời mắt đi trước, bước vào phòng thay đồ để sấy tóc.

Lương Tinh Khải đặt ly nước lên chiếc tủ đầu giường, suy nghĩ một hồi rồi cũng đi vào phòng thay đồ lấy quần áo chuẩn bị tắm.

Phòng thay đồ vốn chẳng rộng rãi gì, cô đứng trước gương trang điểm sấy tóc đã chiếm trọn lối đi. Anh phải nghiêng người lách qua, ánh mắt hai người lại chạm nhau trong gương, rồi lại ai nấy tự quay đi chỗ khác.

Anh mở tủ quần áo bên cạnh để lấy đồ ngủ, chọn một bộ màu đen.

Thẩm Yên liếc nhìn một cái, không đầu không đuôi bảo: “Áo hơi bẩn rồi, đừng mặc nữa.”

Lương Tinh Khải đang định cất bộ quần áo ngược trở lại tủ, cô lại chêm thêm một câu: “Cứ mặc bộ này đi.”

Mất vài giây, anh mới hiểu được ý cô. Anh chỉ treo chiếc áo lên, giữ lại chiếc quần đùi vận vào người.

Đến khi anh tắm rửa sạch sẽ bước ra ngoài, Thẩm Yên đã tựa vào thành giường lướt điện thoại.

Nhiệt độ trong phòng hơi thấp, Lương Tinh Khải nhìn lên điều hòa, cô điều chỉnh xuống tận 18 độ.

Anh bước sang phía bên kia giường, lật chăn lên rồi nằm xuống.

Vừa định hỏi cô định khi nào ngủ, vừa quay đầu lại thì người phụ nữ đã buông điện thoại xuống tự bao giờ liền rướn người sát lại gần. Cô hôn anh một cách vô cùng tự nhiên, bàn tay cũng tự động mò mẫm lên vùng bụng săn chắc không có lớp vải nào che chắn.

Lương Tinh Khải có chút không hiểu ra làm sao, lại nghĩ đến chuyện tối nay cô có uống rượu, liền khẽ đẩy cô ra một chút: “Thẩm Yên, em uống rượu rồi.”

Thẩm Yên không thừa nhận việc mình nói dối: “Thế thì dùng biện pháp đi, mấy thứ trước đây mua để không lại hết hạn mất.”

Cũng không phải là không được, nhưng mà…

Trong lúc anh còn đang lưỡng lự, cô lại dính chặt lấy anh, trong cổ họng phát ra tiếng hừ hừ: “Có người đàn ông nào sướng như anh không, từ hồi kết hôn đến giờ toàn là không dùng đồ bảo hộ…”

Lương Tinh Khải: “…”

Bàn tay cô v**t v* qua lại trên cơ bụng anh, chiếc lưỡi nhỏ cũng ranh mãnh luồn vào trong.

Lương Tinh Khải cảm thấy lồng ngực có chút nghẹn lại, hơi thở dần trở nên nặng nề. Đoạn, anh một lần nữa đẩy người cô ra, giọng trầm xuống: “Thẩm Yên.”

“Gì?” Người phụ nữ ngẩng khuôn mặt lên, trong mắt tràn đầy sự bất mãn: “Giờ không cho làm nữa à?”

Anh không có ý đó, chỉ là tối nay cô vừa mới đi bar có trai sáu múi về. Anh đâu phải người tối cổ, anh thừa biết đó là nơi thế nào.

Trong lòng anh thực sự có chút để tâm.

Lương Tinh Khải còn đang đắn đo không biết nên mở lời ra sao thì cô đã dứt khoát bật dậy, ngồi phóc lên phần bụng dưới của anh, dán chặt ánh mắt nhìn anh chằm chằm.

“Anh có biết tối nay em đi đâu không?”

Anh không hiểu vì sao cô lại chủ động khơi chuyện này ra, liền gật đầu: “Biết.”

Tầm mắt người phụ nữ di chuyển, từ gương mặt anh từ từ trượt xuống vùng bụng, giọng điệu nghe như vẫn còn chút lưu luyến: “Hai người đàn ông đó dáng chuẩn cực kỳ, còn đẹp hơn cả anh nữa. Cơ bụng căng đét săn chắc, trông là muốn sờ thử rồi.”

Nói xong, Thẩm Yên khẽ mướn mi mắt lên để quan sát phản ứng của anh.

Có lẽ không người đàn ông nào chịu nổi kiểu so sánh như thế. Gương mặt vốn dĩ luôn trầm ổn của anh cuối cùng cũng để lộ cảm xúc, trở nên u tối, sâu thẳm.

Thẩm Yên tiếp tục châm dầu vào lửa: “Lại còn có cả phần giao lưu nữa cơ, ngậm kẹo m*t rồi mớm cho khán giả, họ còn chọn trúng em…”

“Thẩm Yên!” Lần này anh lớn tiếng ngắt lời cô, trong câu nói mang theo một sự cảnh cáo rõ rệt.

Thẩm Yên vẫn thấy ấm ức trong lòng. Ngay khoảnh khắc anh lật người áp chặt cô dưới thân, cô liền đưa tay chặn lại, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Lương Tinh Khải, vợ anh đi bar ngắm trai sáu múi mà phản ứng của anh chỉ có thế này thôi à? Nếu em không khích anh, có phải anh định coi như chưa có chuyện gì xảy ra đúng không?”

Anh khựng lại giữa chừng, khoảng cách giữa hai người lúc này chỉ tính bằng gang tấc, ánh mắt quấn quýt lấy nhau.

“Lúc đáng ghen thì anh chẳng ghen, lúc không đáng thì anh lại ăn giấm chua đến phát điên. Hay là bây giờ đối với anh, em đi đâu cũng không còn quan trọng nữa rồi?”

“Anh hỏi em có thích anh không, vậy còn anh thì sao? Anh có thích em không? Hay là chỉ vì chúng ta đã kết hôn, nên h*m m**n chiếm hữu của anh trỗi dậy, anh mới ép em phải thích anh?”

Thẩm Yên nói rất nhanh, nói xong rồi cô mới chợt thấy câu này hình như hơi mang tính áp đặt, có chút tổn thương người nghe.

Ánh mắt người đàn ông ở phía trên đột ngột thay đổi tâm trạng, giống như đáy đại dương sâu thẳm không thấy đáy.

Nhưng lời đã thốt ra khỏi miệng thì chẳng thể rút lại được nữa.

Cô đành phải nói tiếp: “Cứ phải rạch ròi chuyện đó quan trọng đến thế sao? Lúc tụi mình kết hôn, chẳng phải anh đã sớm biết em đến với anh là có mục đích rồi à? Đúng vậy, em chỉ muốn có một đứa con, mọi điều kiện của anh đều phù hợp với yêu cầu của em, thế nên người đó mới là anh.”

“Còn anh thì sao, chẳng phải anh cũng nhìn trúng nhan sắc, vóc dáng và công việc của em à? Bây giờ còn đi truy cứu những chuyện đó thì có ý nghĩa gì nữa đâu.”

Cô vẫn muốn nói tiếp, muốn nói rằng cô rất hài lòng với cuộc sống hiện tại, và cũng muốn bày tỏ cho anh biết suy nghĩ của mình dành cho anh. Có thể tình yêu là thứ cô chưa thể khẳng định được trăm phần trăm, nhưng cô nguyện lòng cùng anh đi hết nửa đời còn lại.

Thế nhưng, tất cả những lời còn lại đều bị chặn đứng bởi ánh mắt đang cuộn trào bão táp của anh. Anh nhìn cô không chớp mắt, thanh âm trầm đục vang lên: “Quan trọng chứ.”

“Bởi vì anh quan tâm em, anh thích em, cho nên chuyện đó vô cùng quan trọng.”

Thẩm Yên bỗng chốc ngẩn người, đầu óc hoàn toàn trống rỗng.

Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn lại ánh mắt quấn quýt của đôi bên đang lặng lẽ luân chuyển không thành tiếng.

Chẳng biết từ lúc nào, chiếc điện thoại trên bàn bỗng rung lên bần bật, là máy của cô.

Thẩm Yên sợ bệnh nhân ở bệnh viện xảy ra chuyện nên không dám không nghe.

Cầm lên nhìn thì thấy người gọi đến là Tưởng Ngọc Liên.

Vừa bấm thông báo nhận cuộc gọi, giọng nói của người phụ nữ ở đầu dây bên kia đã vô cùng hớt hải vang lên: “Con ơi, An Đông không cử động được nữa rồi!”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn