Chương 48
Thẩm Yên cứ ngỡ anh sẽ hỏi chuyện đứa con, thành ra khi câu hỏi này thốt ra, chính cô lại là người ngớ người, nhất thời chẳng biết nên trả lời thế nào.
Có lẽ vì khoảng ngập ngừng kéo dài quá lâu, ánh mắt Lương Tinh Khải dần tối sầm lại, anh thấp giọng: “Em ngủ trước đi.”
Nói rồi anh toan quay lưng đi, Thẩm Yên theo bản năng níu tay anh lại: “Đi đâu đấy?”
“Anh còn chút việc.”
Đồ dối trá.
“Lương Tinh Khải… Em…”
“Có việc thật mà.”
Thẩm Yên buông lỏng tay, anh sải bước rời đi. Lúc bước đến cửa, anh khựng lại một chốc, phải mất đến ba bốn giây sau mới ấn tay nắm mở cửa.
Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng sau lưng anh, chỉ để lại một tiếng “cạch” cực kỳ khẽ khàng.
Phòng ngủ lại rơi vào khoảng lặng tịch mịch.
Cô nhìn trân trân lên trần nhà, khẽ thở dài một tiếng.
Rõ ràng là cô định “hỏi tội” cái sự dỗi hờn dở dở ương ương của anh, sao tự dưng bây giờ người đuối lý lại thành cô thế này?
Mà mắc gì anh lại đột nhiên hỏi một câu đi sâu vào lòng đất như vậy chứ? Bọn họ đã đến nước ấy đâu…
Thẩm Yên vỗ vỗ đầu, đúng là một mối quan hệ phức tạp. Có chuyện gì thì cứ thẳng thắn nói rõ ra không được sao, cứ phải xoắn xuýt chuyện yêu với đương làm gì không biết…
Cô thấy hơi mệt, nằm đợi một lúc vẫn không thấy anh vào, thế là chìm vào giấc ngủ trước.
Lúc ngủ đến mơ mơ màng màng, sau lưng bỗng có một vòng tay ôm tới. Anh hình như khẽ lật người cô lại, rồi đặt một nụ hôn lên trán cô.
Bị ôm chặt vừa nóng vừa bí, Thẩm Yên lầm bầm kêu: “Nóng quá…”
Ngay sau đó, cô nghe thấy tiếng điều hòa kêu “tít tít” hai tiếng, nhiệt độ được hạ xuống.
Đêm ấy, cô ngủ một mạch không mộng mị.
Thế nhưng sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã trống không, bên ngoài cũng chẳng nghe thấy động tĩnh gì.
Thẩm Yên tung chăn xuống giường, bước ra ngoài thì thấy bữa sáng đã bày sẵn trên bàn, nhưng chẳng thấy bóng dáng người kia đâu.
Cô gọi vọng lên: “Lương Tinh Khải? Ông xã ơi?”
Không có tiếng trả lời .
Cô quay vào phòng lấy điện thoại, bấy giờ mới thấy dòng tin nhắn: 【Anh đi làm trước, bữa sáng anh để trên bàn nhé.】
Thẩm Yên nhíu mày, cái lão này là cố tình né mình hay là có việc bận thật đây?
Cô nhắn lại: 【Hôm nay em được nghỉ, từ mai mới bắt đầu trực đêm.】
Bên kia rep lại rất nhanh: 【Được.】
Ăn xong bữa sáng, cô nằm ườn ra sofa. Ban đầu cô chỉ tính thả lỏng đầu óc, lướt điện thoại giết thời gian một tí, nhưng lướt qua lướt lại mấy vòng app là đã mất sạch kiên nhẫn, trong lòng cứ thấy bứt rứt, bồn chồn.
Chắc là do thời tiết nóng quá rồi, cái mùa hè ở Nam Thành này đúng là không phải nơi dành cho người ở mà.
Thẩm Yên đứng dậy đóng chặt hết cửa sổ, bật điều hòa lên, rồi bắt đầu kiếm việc cho tay chân bận rộn. Kiểu lao động chân tay lặp đi lặp lại một cách đơn giản này cũng là một cách giúp cô xả stress.
Thế nhưng đảo mắt nhìn quanh một vòng, cô lại chẳng tìm ra việc gì để làm.
Sàn nhà, nhà bếp, các mặt bàn đều sạch bong kin kít, đồ đạc được sắp xếp ngăn nắp, quy củ, ngay đến mấy chậu cây xanh trong nhà cũng đều được uống nước no nê.
Cô đành ngồi lại xuống sofa, vô tình liếc mắt một cái liền thấy hộp y tế ở ngay dưới gầm bàn trà, Thẩm Yên bèn kéo ra mở thử.
Chẳng cần biết là ở nhà Thẩm Vệ Vinh hay nhà Tưởng Ngọc Liên, thuốc men trong hộp y tế lúc nào cũng để đến mức quá hạn sử dụng. Cô là bác sĩ, thuốc hết hạn là điều tối kỵ của cô, nhưng lần nào nhắc nhở Tưởng Ngọc Liên cũng chẳng thèm để tâm. Bà còn bảo thuốc có hết hạn mới tốt, hết hạn chứng tỏ không phải dùng đến, cơ thể khỏe mạnh không phải tốt hơn sao?
Thẩm Yên chẳng thể phản bác nổi, chỉ biết nhắc bà định kỳ phải thay thuốc mới thôi.
Nhưng lúc này, vừa mở hộp ra, cô bỗng ngẩn người.
Một hộp Ibuprofen, một hộp trà gừng đường đỏ dạng gói, trong chiếc hộp nhỏ xíu ấy còn nhét thêm một cái túi chườm nóng nữa.
Anh chuẩn bị vì tiện tay, hay là cố ý để ở đây?
Thẩm Yên im lặng một hồi lâu mới lật xem hạn sử dụng của từng loại thuốc.
Xem hết một lượt, tuyệt nhiên không tìm thấy một vỉ thuốc nào quá hạn.
Lại hết việc để làm. Ánh mắt cô dời sang chiếc kệ tivi đang được trưng dụng làm giá sách phía trước, trên đó xếp đầy đủ các loại sách một cách ngay ngắn. Có sách chuyên ngành của hai người, sách của ông nội, rồi cả tiểu thuyết, tự truyện và sách lịch sử.
Bình thường nếu cả hai cùng được nghỉ không phải tăng ca, họ sẽ mỗi người tự tìm một cuốn sách để đọc. Cô thường ôm sách ngoài sofa, còn anh phần lớn thời gian sẽ ở trong phòng làm việc. Đọc đến mệt rồi thì cô sẽ mò vào làm nũng, quấy rầy anh, hoặc là kêu đói bắt anh nấu cơm. Lần nào anh cũng trưng ra bộ mặt bất lực chịu trận, rồi lầm lũi đi vào bếp hoặc chiều theo mấy trò nghịch ngợm vô lý của cô.
Căn nhà nhỏ nhắn này giống như một hộp chứa ký ức vậy, ánh mắt cô cứ quét qua góc nào là phân cảnh tương ứng lại tự động phát sóng trong đầu.
Trong không khí cũng vương vít toàn là mùi hương của anh, mùi hoa diên vĩ thoang thoảng dịu nhẹ độc quyền trên người anh.
Thẩm Yên càng nghĩ càng thấy bực mình.
Cô đóng rầm hộp y tế lại, nhét về chỗ cũ, đi vào phòng thay quần áo rồi xách túi ra cửa.
Xuống đến lầu cô mới gọi điện cho Tưởng Ngọc Liên, cũng may là bà bảo hôm nay được nghỉ không phải đi làm, bằng không hôm nay cô dễ rơi vào cảnh vô gia cư lắm.
Mấy tháng nay cô ít khi ghé qua chỗ Tưởng Ngọc Liên, thường thì một hai tuần mới gọi điện một lần. Với cô, không có tin tức gì chính là tin tốt nhất, đôi khi thấy cuộc gọi đến của Tưởng Ngọc Liên hay An Tư Miểu, cô đều theo bản năng nghĩ đến mấy chuyện chẳng lành.
Hôm nay không phải cuối tuần nên An Đông và An Tư Miểu đều không có nhà.
Lúc cô đến, Tưởng Ngọc Liên đang đi mua thức ăn ở ngoài, bảo cô tự bấm mật mã vào nhà trước đi. Thẩm Yên không vào, đứng đợi ở dưới sân chung cư vài phút rồi mới cùng bà lên lầu.
Bây giờ Thẩm Yên cứ hễ gặp Tưởng Ngọc Liên là việc đầu tiên sẽ chăm chú nhìn bà từ đầu đến chân để quan sát. Cái kiểu nhìn ấy khiến Tưởng Ngọc Liên phải cốc nhẹ đầu cô một cái: “Cái con bé này, nhìn ngó cái gì mà nhìn hoài thế!”
“Đây người ta gọi là bồn chồn hậu di chứng đấy ạ.”
“Di chứng gì không biết, mẹ thấy con là bị nghiện làm bác sĩ quá rồi đấy.”
Thẩm Yên đón lấy túi thức ăn trên tay bà: “Dạo này con bé Tư Miểu thế nào rồi mẹ?”
Cứ nhắc đến An Tư Miểu là trên mặt Tưởng Ngọc Liên lại tràn ngập nụ cười: “Tốt lắm con ạ, nó bảo nghỉ hè muốn đến trạm y tế phường thực tập. Mẹ định bụng xem có nhờ vả được ai giúp nó không, ai dè con bé kêu tự mình liên hệ xong xuôi hết rồi.”
“Mẹ hỏi nó liên hệ kiểu gì, nó còn lườm mẹ một cái, bảo mẹ đừng có coi thường nó. Ngày trước con bé có bao giờ thế đâu, giờ đúng là lớn thật rồi.”
Thẩm Yên nghe vậy cũng thấy mừng thầm, cô thành thật bộc bạch với bà: “Mẹ ạ, con bé Tư Miểu nhạy cảm lắm. Mẹ và chú An mà cãi nhau, thậm chí là động tay động chân, con bé sẽ bị áp lực tâm lý ngay. Cứ kéo dài như thế, bảo sao tính cách nó chả dần trở nên lầm lì, u uất?”
Nụ cười trên môi Tưởng Ngọc Liên chợt tắt: “Mẹ biết rồi, dạo này tụi mẹ không cãi nhau nữa.”
Thật là không cãi nữa chứ?”
Thang máy đến nơi, cửa mở ra một tiếng “ting”. Bà bước ra trước, bỏ lại một câu: “Không cãi, không cãi nữa rồi.”
Nhà họ An vẫn giống hệt như lần trước cô đến, đồ đạc chất đống, chỉ cố gượng lắm mới gọi là ngăn nắp.
Thẩm Yên xách túi thức ăn vào bếp: “Cần con phụ một tay không?”
“Con á? Đồ con nấu ra có nuốt nổi không đấy?”
“…” Thẩm Yên cạn lời: “Mẹ này, con phát hiện mẹ đi làm nửa năm nay tính tình thay đổi hẳn nha.”
Biết kháy khía người khác rồi cơ đấy.
“Đừng có nói lăng nhăng.”
“Chủ nhà bên đó thế nào ạ? Không bắt nạt mẹ chứ?”
“Mẹ làm lụng chăm chỉ, tử tế thì người ta bắt nạt mẹ làm gì? Con cứ ở đấy mà đoán mò.”
Thôi được rồi, công việc cứ suôn sẻ là tốt rồi.
Đến lúc vào bữa cơm, Thẩm Yên mới ngộ ra lý do tại sao mẹ mình lại giữ được công việc này lâu đến vậy: “Mẹ ơi, có phải mẹ lén con đi đăng ký lớp bổ túc tay nghề nấu nướng không đấy?”
Tay nghề nấu ăn trước đây của Tưởng Ngọc Liên cũng thuộc dạng khá, chấm được tầm bảy tám mươi điểm, nhưng mấy món trên bàn hôm nay Thẩm Yên sẵn sàng chấm hẳn chín mươi điểm!
“Bổ túc cái gì, tự học đấy.”
“Tự học á? Học ở đâu cơ?”
“Học trên mạng.” Tưởng Ngọc Liên liếc xéo cô đầy chê bai: “Thế rốt cuộc có ăn không thì bảo?”
“Ăn chứ, ăn mạnh là đằng khác.”
Thẩm Yên vừa ăn vừa lân la hỏi chuyện về vị chủ nhà kia. Tưởng Ngọc Liên ban đầu còn ngại nói, nhưng một khi đã mở lời là không phanh lại được, vừa chê bai vừa buôn chuyện vặt vãnh, thao thao bất tuyệt cho tới tận cuối bữa cơm.
Tưởng Ngọc Liên vừa dọn bát đũa vừa giục: “Được rồi, ăn xong thì mau về đi con.”
Thẩm Yên tựa lưng vào ghế: “Con ngồi chơi một lát rồi về.”
Người phụ nữ ngoài năm mươi tuổi vốn cực kỳ nhạy cảm, bà khựng lại động tác, ngoảnh đầu nhìn sang: “Cãi nhau với tiểu Lương à?”
“…” Thẩm Yên im lặng: “Không có ạ.”
Chẳng cãi nhau, mà cũng không cãi nổi, làm gì có cơ hội mà cãi.
Cô thậm chí còn đang muốn kiếm chuyện cãi nhau với anh một trận lôi đình đây này, để ba mặt một lời nói cho rõ ràng hết ra. Nếu người kia thực sự không chấp nhận nổi mục đích kết hôn của cô thì cứ việc nói thẳng, hợp thì ở, không hợp thì giải tán cho đỡ lỡ dở thanh xuân của nhau.
Nhưng nghĩ thì hay lắm, chứ thực tế có làm được đâu.
Ban đầu là Lương Tinh Khải né tránh, đến lúc cô thẳng thắn hỏi bài ngửa thì lại tới lượt cô ú ớ không biết làm sao, còn giờ thì anh lại chơi trò lẩn trốn.
Thẩm Yên thở dài thườn thượt trong lòng, nửa đời người trôi qua cô chưa từng gặp phải cái tình huống dở khóc dở cười này bao giờ.
Tưởng Ngọc Liên kéo ghế ngồi xuống, im lặng một chốc rồi thấp giọng nói: “Yên Yên à, mẹ trải qua hai đời chồng đều thất bại cả, cũng chẳng có kinh nghiệm gì cao siêu để truyền lại cho con, mẹ chỉ nói vài lời thế này, con cứ nghe tai này lọt tai kia cũng được.”
“Mẹ nghĩ ấy, hôn nhân có hạnh phúc hay không, quan trọng nhất là phải xem nửa kia của con là người thế nào. Bố con thì cái gì cũng tốt, nhưng công việc và lý tưởng của ông ấy không hợp để vun vén cuộc sống gia đình. An Đông thì tính khí cộc cằn, thất thường, lại càng không phải đối tượng thích hợp để kết hôn. Thế nên cả đời này của mẹ mới trầy trật, khổ sở như vậy.”
“Mẹ không hiểu rõ tiểu Lương cho lắm, nhưng qua mấy lần tiếp xúc vừa rồi, mẹ thấy tính cách hay công việc của thằng bé đều khá ổn. Có điều, cảm nhận của con vẫn là quan trọng nhất. Con từ nhỏ đã thông minh, con thử nghĩ kỹ xem, con có cho rằng người đàn ông này có thể đi cùng con đến hết cuộc đời này không?”
Thẩm Yên khẽ c*n m** d***.
Có thể không?
Nếu là mấy ngày trước cô sẽ không ngần ngại mà trả lời là “có”, thế nhưng từ sau khi xuất hiện “bất đồng”, tâm trạng của cô bị anh làm cho lên xuống thất thường. Cô không hề thích cái cảm giác cảm xúc của mình bị kẻ khác dắt mũi như thế này chút nào.
“Đấy là điều thứ nhất mẹ muốn nói với con. Điều thứ hai, con cũng biết ngày trước mẹ với An Đông thế nào rồi đấy. Nửa năm nay mẹ nghĩ thông suốt nhiều rồi, bây giờ cứ mỗi lần ông ấy tâm trạng không tốt là mẹ chủ động tránh đi, cố giữ hòa khí tối đa, tâm thái nhờ thế cũng nhẹ nhàng hơn hẳn. Ông ấy có uống rượu hay nổi cám hấp đi chăng nữa mẹ cũng mặc kệ, muốn ra sao thì ra.”
“Mẹ của con sống gần hết đời người mới ngộ ra được một chân lý: Đừng bao giờ đặt hết trọng tâm cuộc sống và hy vọng của mình lên người một người đàn ông. Khi thế giới của chính con có đủ chỗ dựa về cả tinh thần lẫn kinh tế, thì sự ảnh hưởng của người đàn ông đó đối với con sẽ trở nên nhỏ bé vô cùng.”
Tưởng Ngọc Liên nhìn đứa con gái vốn tự lập tự cường từ bé, mỉm cười: “Nhưng mà mấy lời này chắc con đều hiểu cả rồi, con từ nhỏ đã có chủ kiến, biết cái gì đúng cái gì sai, mẹ tin con sẽ không bị mấy chuyện này làm cho u sầu đâu.”
Thẩm Yên nghe xong lại càng thấy nản lòng hơn.
Bây giờ vì một Lương Tinh Khải mà cô sắp mất sạch chủ kiến luôn rồi đây này.
Tưởng Ngọc Liên nói hết những lời cần nói, thấy cô cứ thẫn thờ im lặng thì lại tiếp tục đứng lên dọn dẹp bát đĩa, để lại không gian cho cô tự suy nghĩ.
Mười mấy phút sau, ngoài cửa có tiếng động, An Đông đẩy cửa bước vào. Nhìn thấy cô, ông ta hơi ngẩn ra một nhịp, sau đó mới thản nhiên chào một câu: “Đến rồi đấy à.”
Chỉ cần ông ta không gây chuyện với Tưởng Ngọc Liên, Thẩm Yên vẫn sẽ giữ bộ mặt niềm nở xã giao: “Chú An, chú mới đi làm về ạ?”
“Ừm.”
An Đông thay giày rồi đi vào, Tưởng Ngọc Liên cũng ngó đầu ra khỏi bếp: “Tôi với Yên Yên vừa mới ăn xong, ông có đói không, trong bếp vẫn còn thức ăn đấy.”
“Lấy bừa cái gì ra đây đi.”
An Đông mở tủ lạnh, lấy một lon bia rồi ngồi phịch xuống phía đối diện, chẳng nói chẳng rằng, cứ thế ngửa cổ nốc bia.
Thẩm Yên nhìn sang, chân mày chợt nhíu chặt lại.
Sắc mặt xám ngoét, môi tím tái đây là một trong những dấu hiệu lâm sàng điển hình của việc chức năng tim bị tổn hại.
Nhưng cũng có thể chỉ là ngẫu nhiên, nghỉ ngơi không tốt cũng dễ bị như vậy.
Ngồi chơi thêm một lát rồi cô xin phép ra về, Tưởng Ngọc Liên tiễn cô ra tận cửa.
Thẩm Yên liếc mắt nhìn qua vai bà, hướng về phía người đàn ông đang ngồi lầm lũi uống rượu một mình ở phòng ăn, cuối cùng vẫn lên tiếng: “Mẹ này, dạo này mẹ để ý xem chú An Đông có hay bị tức ngực, hụt hơi hay bị phù nề gì không nhé, nếu có thì nhắc chú ấy đi bệnh viện kiểm tra xem sao.”
Tưởng Ngọc Liên giật mình: “Sao thế con?”
“Không có gì đâu ạ, ngày thường mẹ cứ để mắt tới chú ấy một chút là được.”
“Được rồi.”
Bước ra khỏi nhà họ An thì trời vẫn còn sớm, buổi tối lại không phải đi làm, Thẩm Yên ngồi trong xe phân vân không biết nên đi đâu.
Mối quan hệ của cô với mọi người xung quanh nhìn chung đều khá tốt, nhưng lại chẳng có ai thực sự tri kỷ. Bạn học ngày trước cũng mất liên lạc từ lâu, giờ lật tung cái danh bạ lên, người duy nhất cô có thể í ới được chỉ có Du Hảo.
Vừa vặn hôm nay Du Hảo cũng được nghỉ, thế là một bên vừa thất tình, một bên đang rối bời tơ vò, hai người phụ nữ hợp cạ lập tức chốt kèo: Đi quẩy!
Cô phi thẳng về nhà đánh một giấc ngủ chiều đến hơn năm giờ mới dậy thay quần áo ra đường. Địa điểm là do Du Hảo gửi, nhưng vừa đến nơi, Thẩm Yên liền thấy có gì đó sai sai, không dám bước vào.
Bây giờ là tầm sáu bảy giờ tối, đúng lúc người ta tan tầm, mà cái câu lạc bộ sau lưng cô đây hình như mới chỉ vừa lên đèn mở cửa.
Cô đứng đợi cho bằng được Du Hảo đến mới túm chặt lấy cô bạn mà tra hỏi: “Cái chỗ gì đây hả bà nội? Bar à?”
Du Hảo giơ ngón trỏ lên lắc lắc trước mặt cô, nháy mắt đầy tinh nghịch: “Cũng tính là vậy, mà cũng không hẳn.”
“?”
“Cậu đã nghe nói đến kiểu quán bar có biểu diễn nghệ thuật bao giờ chưa? Kiểu có mấy anh zai…”
“???”
Du Hảo thẳng tay đẩy cô vào trong: “Ta đến đây để xả stress, cậu cứ coi như đi bồi tớ đi mà, nha nha nha, đừng để Giáo sư Lương nhà cậu biết là được chứ gì!”