Chương 41
Nhận kết quả xét nghiệm hiển thị mọi chỉ số đều bình thường, Lương Tinh Khải chụp một tấm hình rồi gửi qua cho cô.
Cô nhắn lại: 【Cũng là tin tốt mà, chứng tỏ duyên của tụi mình với con chưa tới thôi anh nhỉ.】
Thẩm Yên: 【Cố lên anh nhé!】
Thẩm Yên: 【Mẹ nói đúng á, dạo này anh phải chăm tập thể dục hơn nha. Sau này hôm nào em làm ca ngày, buổi tối em sẽ xuống sân khu chung cư chạy bộ cùng anh.】
Lương Tinh Khải nhìn chăm chằm vào màn hình điện thoại, gương mặt chẳng lấy một nụ cười.
Anh chỉ gõ đơn giản một chữ “Được”, rồi sải bước về phía bãi đỗ xe.
Lúc đến trường cũng vừa vặn đến giờ cơm trưa, Lương Tinh Khải dọn dẹp qua loa rồi cùng Tống Thiên Lẫm xuống nhà ăn.
Tống Thiên Lẫm lên tiếng hỏi: “Diễn đàn bên phía các cậu sắp bắt đầu rồi đúng không?”
“Tuần sau ạ.”
“Thủ tục visa xong xuôi hết rồi?”
“Dạ.”
“Dự án thí nghiệm này của các cậu được cấp trên coi trọng lắm đấy, kết quả lại tốt. Đợt này báo cáo lên rồi cậu xin thêm cái đề tài cấp quốc gia nữa, biết đâu làm nên chuyện lại rinh luôn giải Nobel ấy chứ.”
“Dạ.”
“Dạ?” Cái kiểu phản ứng gì thế này? Cậu ta tính rinh giải Nobel thật đấy à? Tống Thiên Lẫm hoài nghi liếc nhìn sang, bấy giờ mới nhận ra gương mặt như kẻ mất hồn của người bên cạnh.
Anh ta huơ huơ tay trước mặt anh: “Nghĩ gì thế?”
Lương Tinh Khải hoàn hồn, đáp: “Không có gì.”
“Cái vẻ mặt này của cậu mà bảo không có gì á, ai tin.”
Đã đi đến nhà ăn, giọng người đàn ông vẫn nhàn nhạt: “Ăn cơm thôi ạ.”
Ăn xong, Tống Thiên Lẫm hỏi anh muốn về văn phòng hay về nhà, anh bảo về văn phòng.
“Tôi nhớ chiều nay cậu đâu có tiết?”
“Em vẫn còn chút việc.”
“Thôi được rồi.”
Hai người tách ra. Hai giờ rưỡi chiều, Tống Thiên Lẫm vừa bước vào văn phòng đã thấy anh ngồi trước máy tính, tập trung cao độ vào công việc. Nghĩ bụng chắc có việc gì gấp thật nên anh ta cũng không làm phiền, tự giác cúi đầu làm việc của mình.
Ba giờ, ngẩng đầu lên, bàn phím dưới tay người đối diện như sắp bốc khói đến nơi.
Ba giờ rưỡi, Lương Tinh Khải ra ngoài, chưa đầy hai phút sau đã ôm một xấp tài liệu đi vào.
Bốn giờ, Tống Thiên Lẫm ôm sách chuẩn bị đi dạy: “Tôi đi lên lớp đây nhé. Cậu có về trước thì đừng khóa cửa, tôi không mang chìa khóa đâu.”
“Vâng.”
Gần sáu giờ, Tống Thiên Lẫm tan làm từ tòa nhà giảng đường lật đật chạy về, thấy anh vậy mà vẫn còn ngồi đó: “Cậu chưa chịu về nữa hả?”
“Chuẩn bị rồi ạ.”
“Sáu giờ rồi ông tướng, không lẽ hôm nay bác sĩ Thẩm trực đêm à?”
Lương Tinh Khải nhìn góc phải màn hình máy tính, im lặng một lát rồi nhấn lưu tệp: “Giờ em về đây.”
Điện thoại có tin nhắn gửi đến từ lúc năm giờ. Cô bảo đã tan làm, hỏi anh muốn ăn ở nhà hay ra ngoài.
Lương Tinh Khải trả lời: 【Ăn ở nhà đi, em muốn ăn gì? Anh đi mua thức ăn.】
Thẩm Yên: 【Muốn ăn xịt.】
Lương Tinh Khải: 【Được.】
Anh ghé qua chợ mua chút đồ. Lúc về đến nhà, cô đã thay một bộ đồ ngủ thoải mái, đang ngồi bên bàn ăn làm việc. Vừa thấy anh, cô liền nở một nụ cười rạng rỡ: “Anh về rồi à.”
“Ừm.”
Cô lại nói: “Em phải viết một bài báo cáo dự án, không phụ anh nấu cơm được rồi. Anh làm hai món đơn giản thôi nhé.”
“Ừm.”
Thực đơn tối nay có bò sốt tiêu đen, cá vược hấp và một món rau xào.
Anh mua hơi nhiều thịt bò, sơ chế sạch sẽ rồi cất vào ngăn đông để ngày mai có thể nấu tiếp.
Món cá thì đơn giản, làm sạch, ướp qua một chút rồi cho thẳng vào xửng hấp. Rau cũng nhanh, chỉ có món bò sốt là hơi tốn công một tí.
Anh vo gạo cắm cơm trước, sau đó chần sơ thịt bò qua nước sôi rồi mới cho vào đảo, xong xuôi thì bật lửa lớn hầm. Trong lúc đợi thịt mềm, anh bắt tay vào làm cá và xào rau.
Khi hương thức ăn thơm nức mũi lan tỏa khắp căn bếp, từ phía sau bỗng có một vòng tay ôm tới. Thẩm Yên vòng hai tay qua eo anh, áp đầu lên bờ vai rộng, rướn người ngó nghiêng về phía trước: “Thơm quá đi, món gì vậy anh?”
Lương Tinh Khải hơi nghiêng đầu đáp: “Bò sốt tiêu đen.”
“Oa.” Cô cực kỳ biết cách cổ vũ, giọng điệu phóng đại đầy tận hưởng: “Chín chưa anh? Em muốn ăn, muốn ăn cơ.”
“Đợi chút nữa.”
“Thôi được rồi.”
Nhưng cô không chịu đi, cứ ôm khư khư như thế, anh dịch một chút cô cũng dịch theo, dính người chẳng khác nào một chú gấu túi. Lương Tinh Khải bất lực bật cười: “Em còn muốn ăn cơm nữa không đấy?”
“Ăn cơm thì có gì phải vội, giờ em muốn ‘ăn’ cái khác cơ~”
Cô bỏ lửng câu nói, nửa vế sau ngập tràn hơi thở mập mờ.
Rồi cô kiễng chân lên hôn anh.
Lương Tinh Khải hơi khựng lại, khóe môi khẽ cong. Anh tắt bếp, xoay người ôm chặt lấy người phụ nữ vào lòng, nồng nhiệt hôn đáp trả.
…
Hơn bảy giờ rưỡi ăn xong, vừa buông đũa xuống, Thẩm Yên đã giục: “Giờ chạy bộ thì hơi muộn rồi, tụi mình xuống lầu đi dạo cho xuôi cơm đi, nhanh lên anh.”
Lương Tinh Khải dọn dẹp bát đũa qua loa, xếp gọn sang một bên, rửa tay sạch sẽ rồi cùng người vừa thay quần áo thần tốc bước ra cửa.
Đầu tháng năm, Nam Thành đã thấp thoáng những dấu hiệu của mùa hè. Cô mặc một chiếc sơ mi dáng rộng phối cùng chân váy dài, mái tóc búi thấp lỏng lẻo sau gáy, trông vừa giản dị vừa dịu mắt.
Vừa xuống lầu, cô đã khẽ than thở: “Nóng quá đi mất, anh bảo mùa hè năm nay liệu có oi lắm không?”
“Ừm.”
“Thứ hai anh đi à?”
Trước đó lúc nhận được thông tin chi tiết về diễn đàn, anh đã chia sẻ với cô ngay lập tức. Lương Tinh Khải gật đầu: “Đúng vậy.”
“Em thích đi Thụy Sĩ lâu lắm rồi, cảnh trên mạng đẹp xỉu luôn á. Anh sang bên đó nhớ chụp thật nhiều ảnh gửi cho em nha.”
“Được.”
“Không được chỉ chụp mỗi phong cảnh đâu đó, phải có cả anh nữa, anh phải đứng vào trong khung hình ấy.”
“Ừm.”
Cô có rất nhiều câu hỏi: “Đi với ai thế anh? Mấy người đi?”
“Bốn người, đều là đồng nghiệp cả.”
“Có đồng nghiệp nữ không?”
Lương Tinh Khải quay sang, thấy cô hỏi xong thì mắt cứ chăm chú nhìn mấy cụ già đang nhảy dân vũ ở quảng trường nhỏ phía trước. Điệu bộ hờ hững ấy cứ như thể chỉ tiện miệng hỏi chơi, chứ chẳng mấy bận tâm đến sự tồn tại của người đồng nghiệp nữ kia.
Ánh đèn đường màu vàng cam xuyên qua kẽ lá, rải những vệt sáng lốm đốm trên con đường lát đá, và cũng khẽ khàng đậu lên gương mặt bừng sáng của cô.
Anh đáp: “Có.”
“Hả?”
“Có.”
“Ồ ồ.” Thẩm Yên ngửa đầu nhìn sang: “Sao em chưa nghe anh kể trong nhóm nghiên cứu của anh có đồng nghiệp nữ bao giờ nhỉ?”
Vừa mới có thôi.
Sắc mặt Lương Tinh Khải không đổi: “Cô ấy không tham gia nhiều vào các buổi thí nghiệm.”
“Dạ, vậy chắc chị ấy phải giỏi mảng nào đó lắm đúng không? Thuyết trình? Dịch thuật? Hay gì khác?”
Lương Tinh Khải thuận miệng nói dối: “Dịch thuật.”
“Dịch thuật á? Nhưng em nhớ anh từng du học nước ngoài mà, anh mà cũng cần phiên dịch à?”
“…” Một lời nói dối lại cần một lời nói dối khác để lấp l**m: “Các đồng nghiệp khác cần.”
“Ra là vậy.”
Tiếng nhạc quảng trường đã chuyển sang một bài hát quốc dân rộn rã, cô lại hướng mắt về phía đó, khơi lại chủ đề mới: “Lương Tinh Khải, anh nói xem sau này tụi mình già rồi có ra đây nhảy thế này không? Người em cứng ngắc hà, không học được chắc bị mấy bà lão khác cười chết mất.”
“Thôi bỏ đi, em thà đi học mấy môn cho người cao tuổi còn hơn, nâng cao chút sương sương tinh thần văn nghệ, đỡ làm mất mặt gia môn nhà anh.”
Anh còn chưa kịp lên tiếng thì phía đối diện có một bé gái đang đạp chiếc xe ba bánh nhỏ lao tới. Cô nhóc kiểm soát tay lái không tốt, cứ thế lao vù vù về phía hai người. Thẩm Yên nhanh nhẹn nghiêng người tránh đi, đồng thời cúi người, đưa tay giữ chặt chiếc xe của cô bé lại một cách chuẩn xác.
Sự hoảng hốt lướt qua thật nhanh, cô nhóc ngước khuôn mặt bầu bĩnh lên cười toe toét: “Em cảm ơn chị gái xinh đẹp ạ.”
Thẩm Yên búng nhẹ lên trán cô bé: “Đi chậm thôi nghe chưa?”
“Dạ biết ạ!” Cô nhóc lanh lảnh đáp lời, hai cái chân ngắn cũn cỡn lại dùng lực, loáng cái đã đạp xe đi mất hút.
Ánh mắt người phụ nữ dõi theo bóng đứa trẻ, mãi đến khi chiếc xe khuất dạng nơi cuối đường mới thu hồi tầm mắt: “Đáng yêu thật đấy.”
Ánh mắt Lương Tinh Khải thì lại rơi vào sự yêu thích không giấu giếm trong đôi mắt cô.
Anh chợt nhớ lại rất nhiều chuyện.
Ngày thứ hai sau buổi xem mắt, cô hỏi anh có muốn kết hôn không.
Ngày đi đăng ký kết hôn, cô gọi anh là “ông xã” trên WeChat.
Đêm tân hôn, cô chẳng thể chờ đợi thêm mà muốn anh ở lại phòng ngủ chính, nói rằng đừng lãng phí thời gian.
Cái nắm tay đầu tiên, nụ hôn đầu tiên, lần đầu chung giường, đều là cô chủ động.
Kết hôn nửa năm nay, mỗi khi hai người ở riêng với nhau, hình như cô cũng chỉ quan tâm đến một chuyện duy nhất.
“Anh đang nghĩ gì thế?”
Bàn tay Lương Tinh Khải hạ xuống, đan chặt lấy năm ngón tay cô, dịu dàng đáp: “Không có gì.”
“Anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em.”
“Cái gì cơ?”
Cúi đầu xuống, liền bắt gặp cái nhíu mày hờn dỗi của người con g: “Lương Tinh Khải, anh mệt rồi phải không?”
Anh lắc đầu cười khẽ: “Chắc là hơi mệt một chút.”
“Vậy tụi mình về thôi.”
“Không cần đâu.”
Cô đặc biệt kiên trì, kéo bằng được anh lên lầu.
Vừa vào nhà, cô liền bảo: “Anh đi tắm đi, để bếp em dọn cho.”
Lương Tinh Khải không từ chối. Đi được vài bước, anh quay đầu nhìn lại, cô đã thoăn thoắt dọn dẹp xong bàn ăn, rồi xếp bát đĩa vào máy rửa bát, xong xuôi lại đi lau bếp và bồn rửa.
Những lúc công việc bận rộn cô thường lười làm việc nhà, nhưng hễ rảnh rỗi là lại chẳng chịu ngồi yên một chỗ.
Duy chỉ có việc nấu nướng là cô không thích, nếu anh không có nhà, lựa chọn duy nhất của cô luôn là gọi đồ ăn ngoài.
Ngắm nhìn cô một lúc, anh mới quay người về phòng tắm rửa.
Lúc anh tắm xong bước ra, cô bảo vẫn phải tăng ca thêm một lát, giục anh ngủ trước.
Lương Tinh Khải chẳng mấy buồn ngủ. Anh tựa vào đầu giường đọc sách, nhưng đọc sách chuyên ngành cũng không vào, bèn đổi sang một cuốn sách của cô. Mấy thứ liên quan đến y học anh đọc không hiểu, nên chỉ lật xem những trang có lời phê cô tự tay ghi chú.
Thẩm Yên ngày thường làm việc gì cũng dứt khoát, nhanh gọn, tính cách phóng khoáng, thế nhưng nét chữ lại vô cùng thanh mảnh, ngay ngắn và dịu dàng, dịu dàng y như một cô em gái nhà bên vậy.
Anh lật xem từng trang một, xem hết một cuốn thì cô cũng vừa vặn trở về phòng. Cô vừa vươn vai vừa lẩm bẩm than thở: “Cuối cùng cũng xong rồi, em ghét mấy việc bàn giấy này thực sự luôn á… Ơ, anh vẫn chưa ngủ à? Thế em đi tắm nhé, nhanh lắm.”
Đúng là nhanh thật, chưa đầy nửa tiếng sau, Thẩm Yên đã xuất hiện bên giường. Cô đá bay đôi dép rồi lao thẳng vào lòng anh, khiến Lương Tinh Khải phải dang rộng hai tay đón lấy.
Cô cứ thế nằm sấp trong lòng anh qua một lớp chăn mỏng. Cơ thể vừa tắm xong tỏa ra hương thơm ngào ngạt, đôi mắt cô cũng sáng lấp lánh: “Hết mệt chưa anh?”
Trước một khung cảnh thế này, anh dễ dàng bắt thấu mục đích ẩn sau câu nói kia. Lương Tinh Khải nhìn người con gái trong lòng, khẽ hỏi: “Muốn làm gì nào?”
“Đâu có làm gì đâu, người ta quan tâm anh chút thôi mà.” Như sực nhận ra điều gì, cô chống nửa người dậy, vỗ vỗ lên ngực anh: “À, nay vừa khéo đèn đỏ lại ghé thăm rồi, không làm ăn gì được đâu nha.”
Anh thuận miệng hỏi theo bản năng: “Có đau không?”
“Không đau.” Thẩm Yên nhớ lại: “Mà nói mới nhớ, từ hồi kết hôn đến giờ em ít khi bị đau bụng kinh lắm luôn, kỳ diệu thật đấy.”
Lương Tinh Khải không hiểu mấy chuyện này. Cô lại nằm bò xuống, áp mặt vào lồng ngực anh, lầm bầm lầu bầu: “Mà thế lại hay, đau bụng kinh một phần là do lạc nội mạc t* c*ng với cả bệnh cơ tuyến t* c*ng á, may mà lần trước khám không ra vấn đề gì…”
Giọng cô nhỏ lí nhí, anh nghe không rõ lắm, bèn đưa tay vén những lọn tóc lòa xòa của cô sang một bên, dịu dàng ngắm nhìn đỉnh đầu và một khoảng trán nhỏ nhắn mà cô đang tựa vào mình: “Thẩm Yên.”
“Dạ?”
“Có bao giờ… em thấy anh vô dụng không?”
Thẩm Yên nghe không hiểu, cô ngẩng đầu lên, dùng hai tay đỡ cằm nhìn anh: “Vô dụng chuyện gì cơ?”
Lương Tinh Khải im lặng một chốc, rồi chậm rãi buông lời: “Không thể cho em một đứa con.”
Nghe xong, cô liền nở một nụ cười rạng rỡ: “Hôm nay đi khám chẳng phải đều bình thường sao, thế thì chỉ là vấn đề thời gian thôi mà, rồi sẽ có thôi. Với lại, anh đừng có nghĩ ngợi linh tinh như thế, em chưa bao giờ thấy anh vô dụng cả.”
Mấy sợi tóc mai lại rủ xuống, Lương Tinh Khải vén chúng ra sau vành tai cô, hỏi tiếp: “Nếu cứ mãi không có thì sao?”
Câu hỏi này dường như khó trả lời hơn câu trước. Cô im lặng suy nghĩ hơi lâu, lâu đến mức anh có thể nghe rõ tiếng thở của cả hai, nghe thấy tiếng xe cộ loáng thoáng vọng vào từ ngoài cửa sổ, và cả tiếng trái tim mình đang hẫng đi một nhịp.
“Ừm?”
Thẩm Yên mím môi cười: “Em rất khỏe mạnh, anh cũng rất khỏe mạnh, chắc chắn là sẽ có.”
“Anh nói là nếu cơ.”
“Không có nếu gì hết.”
Thái độ cô vô cùng kiên định. Lương Tinh Khải không hỏi thêm nữa, anh rướn người lên hôn cô.
Hôn chưa được bao lâu, Thẩm Yên đã đè lại hơi thở gấp gáp mà né ra: “Không được đâu…”
Ngày đầu tiên của chu kỳ, vốn dĩ lòng cô đã rạo rực sẵn rồi, giờ mà còn hôn tiếp thì có nước “băng huyết” mất. Ngày trước thì sao cũng được, chứ giờ đang ăn dở mà bắt nhịn thì thà đừng bắt đầu còn hơn.
Thế nhưng ánh mắt Lương Tinh Khải lại mỗi lúc một thâm trầm.
Cô nhích người một chút, chui ra khỏi tấm chăn rồi rúc sâu vào vòng tay anh, tự tìm cho mình một vị trí thoải mái ôm lấy eo anh: “Ngủ thôi ngủ thôi, chúc anh ngủ ngon.”
Tác giả có lời muốn nói: Thứ Hai tới rồi, chúc mọi người 1/6 vui vẻ nha [Cố lên] Giáo sư Lương nhà mình tuần này e là không dễ sống qua ngày đâu nhen~