Chương 40
Lương Tinh Khải xin nghỉ phép, bay một chuyến sang Los Angeles.
Chuyện này giải quyết khá êm đẹp. William ngoại tình trong thời gian hôn nhân, Lương Tinh Thần lại nắm trong tay không ít bằng chứng khiến gã cứng họng không thể chối cãi. Nhà họ Lương muốn đón con gái về nên chỉ yêu cầu trợ cấp nuôi dưỡng cho Theo, bên kia nhanh chóng đồng ý thả người.
Có điều thủ tục khá rườm rà, phải làm nhiều loại giấy tờ và đi qua không ít quy trình, nhưng kết quả sau cùng là Lương Tinh Thần đã có thể ở lại.
Lục Sầm vui mừng khôn xiết, thủ tục hưu trí được hoàn tất sớm hơn dự kiến, ngày nào bà cũng ở nhà quây quần bên cháu ngoại.
Những lúc Thẩm Yên được nghỉ cũng sẽ ghé qua ăn cơm. Ngoại trừ gương mặt thi thoảng vẫn thoáng nét u buồn của Lương Tinh Thần, nhìn chung bầu không khí trong nhà vô cùng vui vẻ. Gia đình tứ đại đồng đường, có già có trẻ, nhộn nhịp hơn hẳn cái vẻ hiu quạnh chỉ có hai mẹ con ngày đầu Thẩm Yên mới bước chân vào.
Trong bữa cơm tối, Lục Sầm hỏi Lương Tinh Khải: “Còn thủ tục gì chưa làm xong không con?”
Chuyện ly hôn hay thỏa thuận đều do một tay Lương Tinh Khải đứng ra trao đổi, anh đáp: “Cũng hòm hòm cả rồi ạ.”
Lương Tinh Thần buông đũa: “Những việc còn lại cứ để em tự lo.”
Lục Sầm lườm con gái một cái: “Con thì lo cái gì, cứ để anh trai con làm nốt cho xong, đỡ cho con phải dây dưa với thằng kia.”
Lương Tinh Thần im lặng một lát, lý nhí nói: “Em cảm ơn anh.”
Lục Sầm gạt đi: “Người một nhà cả, ơn huệ gì chứ. Sau này mấy mẹ con, bà cháu mình cứ thế bình an mà sống.”
“Vâng.”
Lương Tinh Thần cúi đầu, vành mắt đỏ hoe nhưng khóe miệng lại khẽ cong lên.
Cô ấy cứ ngỡ mình đã trưởng thành, nhưng hóa ra vẫn chưa, vẫn là đứa trẻ hễ gặp chuyện là lại trốn sau lưng anh trai chờ thu dọn tàn cuộc. Thật là vô dụng quá đi.
Nhưng cô ấy cũng thấy mình thật may mắn, sau khi buông thả bản thân đưa ra một lựa chọn sai lầm, ngoảnh lại vẫn còn có đường lui.
Cô ấy khịt khịt mũi, gắp một miếng thịt đặt vào bát người đàn ông đối diện: “Em tự làm đấy, anh nếm thử xem.”
Trước khi lấy chồng, Lương Tinh Thần chưa từng chạm tay vào việc bếp núc, vậy mà đĩa thịt kho tàu trước mắt này đã đạt đến tám phần phong vị.
Lương Tinh Khải nếm thử, không tiếc lời khen ngợi: “Ngon lắm.”
Chứng kiến cảnh này, Thẩm Yên cũng gắp một miếng bỏ vào miệng.
“Oa, ngon tuyệt cú mèo luôn!”
Tiếng trầm trồ kinh ngạc của cô đã phá vỡ bầu không khí có phần ngượng ngùng, khách sáo vừa rồi.
Sau bữa ăn, Thẩm Yên vào bếp phụ giúp. Lục Sầm bỗng dưng trở nên xúc động: “Yên Yên à, cũng nhờ có con đấy. Từ ngày con về cái nhà này, chuyện gì cũng thuận buồm xuôi gió. Là thằng Khải, à không, là cả nhà mình có phúc mới cưới được con.”
Thẩm Yên bật cười: “Mẹ ơi, mẹ quá lời rồi.”
“Không quá lời chút nào, con đúng là quý nhân của nhà mình mà.”
Thẩm Yên không nghĩ mình có tầm ảnh hưởng lớn đến thế. Bản thân gia đình họ vốn dĩ chẳng có mâu thuẫn gì sâu sắc, chỉ cần năng trò chuyện, thấu hiểu nhau là mọi chuyện đều có thể hóa giải.
Dọn dẹp xong xuôi bát đũa, giọng bà Lục Từ lại chuyển sang thở ngắn than dài: “Bây giờ chỉ còn đúng một việc nữa thôi.”
Thẩm Yên xả nước rửa sạch tay: “Việc gì thế mẹ?”
Lục Sầm nhìn cô với ánh mắt đầy mong đợi, ngập ngừng hồi lâu mới dè dặt hỏi: “Bao giờ Tiểu Bảo nhà mình mới có anh trai, chị gái đây nhỉ?”
“…”
Thẩm Yên cũng thấy khó xử. Tháng này chuyện của Lương Tinh Thần quá rắc rối, Lương Tinh Khải vừa phải lo chạy vạy ngược xuôi vừa phải hoàn thành công việc ở cơ quan, ngày nào cũng mệt phờ người, lấy đâu ra tâm trí mà ân ái.
Cô chỉ đành canh mấy ngày dễ dính bầu nhất để ép anh làm hai hiệp, nay đã qua hai tuần mà vẫn không thấy động tĩnh gì.
“Mẹ, tụi con vẫn đang cố gắng ạ.”
“Vậy à?”
Gương mặt bà Lục lộ rõ vẻ mừng rỡ, Thẩm Yên dở khóc dở cười: “Thật mà mẹ, con lừa mẹ làm gì chứ.”
“Thì tại mẹ thấy giới trẻ các con bây giờ chẳng mấy ai thích sinh con, nên mẹ đâu có dám giục.” Bà Lục nắm lấy tay cô, bắt đầu truyền thụ kinh nghiệm xương máu: “Mẹ nói con nghe nhé, chuyện con cái này ấy mà…”
Mẹ chồng nghiêm túc, nàng dâu cũng chăm chú lắng nghe. Được chừng mười phút thì Lương Tinh Khải bước vào bếp, Lục Sầm liền dừng lại, nghiêm mặt hỏi gặng: “Dạo này con không hút thuốc, uống rượu đấy chứ?”
Lương Tinh Khải ngơ ngác nhìn sang: “?”
Bà Lục tiếp tục cằn nhằn: “Chuyện con cái là phải cẩn thận. Năm đó lúc mang thai con, bố con suốt ngày đi tiếp khách, lại lười vận động, nên lúc mới sinh ra con cứ ốm yếu dặt dẹo suốt. Sau này trước khi mang bầu em gái con, mẹ bắt ông ấy phải cai bằng sạch rượu bia thuốc lá, tối nào đi làm về cũng phải chạy vài vòng sân, thế nên con bé mới khỏe mạnh hơn chút đấy.”
“Mẹ bảo cho mà biết, chuyện này con phải để tâm vào, không được dồn hết áp lực lên vai Yên Yên nghe chưa.”
Lương Tinh Khải đưa mắt nhìn cô vợ nhỏ đang đứng cạnh mẹ mình, vừa bất lực lại vừa buồn cười: “Con biết rồi ạ.”
Lục Sầm bắt đầu đuổi người: “Được rồi, hai đứa về phòng đi.”
Đi được vài bước, bà còn ngoái đầu lại dặn dò thêm một câu: “Cứ mưa dầm thấm lâu, chia nhỏ ra làm nhiều lần, đừng để mệt quá nhé.”
“…”
Thẩm Yên ngượng chín cả mặt.
Chờ Lục Sầm rời khỏi bếp, người đàn ông mới tiến lại gần, cúi đầu nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm, thanh âm trầm thấp: “Về phòng thôi em?”
Thẩm Yên liếc anh một cái, trong lòng thầm buồn cười. Nghe cứ như đang buông lời mời gọi vậy.
9 giờ tối về đến nhà, 10 giờ hai vợ chồng dọn dẹp xong xuôi rồi lên giường nằm. Ánh mắt vừa chạm nhau, cả hai đều bật cười.
Thẩm Yên chủ động rướn người hôn anh.
Cứ theo tôn chỉ “mưa dầm thấm lâu” mà làm. Sau khi cuộc yêu khép lại, cô uể oải nằm ườn trong lồng ngực anh, ủ rũ một lát rồi mới thỏ thẻ: “Mấy hôm trước em có thử rồi, vẫn chưa có gì anh ạ.”
“Không phải vội, cứ thuận theo tự nhiên đi em.”
“Hôm nào anh rảnh? Mình đến bệnh viện một chuyến đi.”
Lương Tinh Khải không hề do dự, gật đầu đồng ý ngay: “Thứ Sáu được đấy.”
“Vâng.”
…
Thứ Sáu, Lương Tinh Khải cùng cô đến bệnh viện.
Đến trước cửa phòng khám, anh rốt cuộc cũng lộ ra vài phần ngượng ngùng: “Để anh tự vào được rồi.”
“?”
Thẩm Yên nhìn dòng người qua lại nườm nượp, trêu chọc: “Là tự anh ngại, hay là sợ em ngại đây?”
“… Cả hai. Một mình anh vào là được rồi.”
Sáng nay Thẩm Yên không xin nghỉ phép, ban đầu cô tính tiễn anh đến Khoa Hỗ trợ sinh sản rồi sẽ quay về khoa của mình làm việc. Nghĩ ngợi một lát, cô gật đầu: “Vậy anh tự vào nhé, có chuyện gì thì cứ liên lạc với em bất cứ lúc nào.”
“Ừm.”
Hai người chia tay nhau ở cửa phòng khám. Vì tối qua đã đặt lịch hẹn trước trên điện thoại nên Lương Tinh Khải đi thẳng lên lầu.
Tầm giờ này bệnh viện rất đông, phải ngồi xếp hàng chờ gọi số. Vừa ngồi xuống, điện thoại của anh đã tinh tinh liên hồi:
Thẩm Yên: 【Nghe nói “phim tài liệu” trong phòng lấy t*nh tr*ng hay ho lắm đó, anh đừng có xem đến nghiện luôn nha.】
“…”
Lương Tinh Khải lặng người một giây, ngẩng đầu nhìn lên bức tường đối diện, chỗ có dán bảng hướng dẫn các phương pháp lấy t*nh tr*ng và phổ cập kiến thức khoa học.
Anh im lặng thêm một chốc rồi mới gõ chữ: 【Trên này nói có thể nhờ bạn đời hỗ trợ đấy.】
Thẩm Yên: 【?】
Anh chụp một tấm ảnh gửi qua, cố tình cắt đúng phần phương thức đó.
Nửa phút sau, đầu bên kia liền phản hồi: 【Em không vào đâu, anh tự xử đi.】
Khóe môi Lương Tinh Khải khẽ cong lên: 【Anh không cần xem phim.】
Thẩm Yên: 【?】
Thẩm Yên: 【Anh giỏi thế cơ à?】
Anh định gõ tiếp vài chữ, nhưng lại cảm thấy có chút sỗ sàng nên thôi không nhắn nữa.
Người giỏi không phải anh, mà là cô.
Anh vốn không phải là người nặng d*c v*ng, nhưng chẳng biết từ bao giờ, chỉ cần nhắm mắt lại là gương mặt cô sẽ hiện lên, khiến người anh cứ hầm hập nóng.
Tháng trước sang Los Angeles một tuần, những ngày ấy anh mới thực sự thấu hiểu thế nào là “nhớ nhung da diết”.
Con mèo nhỏ kia đâu chỉ cào nhẹ trong lòng anh, nó cào, nó cắn, đuổi thế nào cũng không chịu đi.
Cô lại nhanh chóng nhắn tiếp: 【Điêu toa. Đồng nghiệp của em bảo bây giờ có thiết bị chuyên dụng rồi, chẳng cần anh phải tự tay làm đâu.】
Lương Tinh Khải: 【Ừm.】
Thẩm Yên: 【Vẫn chưa vào à anh?】
Vừa vặn loa phát thanh gọi đến số của mình, anh trả lời: 【Anh vào đây.】
Hai mươi phút sau khi anh trở ra, điện thoại đã nằm sẵn tin nhắn chờ:
Thẩm Yên: 【Sao rồi anh?】
Lương Tinh Khải: 【Xong rồi, họ bảo một tiếng rưỡi nữa mới có kết quả.】
Thẩm Yên: 【Hay anh về trước đi? Lát nữa em lấy hộ cho.】
Sáng nay Lương Tinh Khải đã xin nghỉ cả buổi, cũng không vội về: 【Để anh đợi vậy.】
Thẩm Yên: 【Thế anh tự đi loanh quanh đâu đó đi nha.】
Lương Tinh Khải: 【Ngoan.】
Trước khi kết hôn vào năm ngoái, số lần anh phải vào bệnh viện trong một năm chỉ đếm trên đầu ngón tay. Nhưng giờ đây, hầu như cứ ba bốn ngày anh lại phải ghé một lần, con đường từ cổng lớn đến tòa nhà nội trú Khoa Tim mạch anh đã thuộc nằm lòng.
Tiện lúc có một tiếng rưỡi trống trải, Lương Tinh Khải định đi dạo qua những nơi Thẩm Yên có thể lui tới.
Cô từng nói mỗi tuần mình có nửa ngày hoặc một ngày phải ngồi phòng khám trực, thường là thứ sáu, cũng có khi là ngày khác. Hôm nay là thứ sáu, nhưng cô không có ca trực ở phòng khám.
Phòng khám Khoa Tim mạch nằm ở tầng ba, anh đi thang máy xuống.
Khoa Tim mạch là khoa trọng điểm của Bệnh viện Đại học Y số 1, chiếm trọn vẹn cả một tầng lầu. Khu vực sảnh vào trưng bày bảng giới thiệu văn hóa khoa vô cùng chi tiết, một loạt các kỹ thuật tiên tiến cùng những bằng khen, danh hiệu vinh dự được bày ra trang trọng, và cuối cùng là bảng danh sách bác sĩ của khoa.
Lương Tinh Khải dễ dàng tìm thấy tấm ảnh ở vị trí cuối cùng của hàng thứ hai, ngay sát sau một vị trưởng khoa và phó khoa.
Bức ảnh này chắc là chụp từ lúc cô mới vào nghề, trông trẻ trung hơn bây giờ một chút, nụ cười chuẩn mực nghề nghiệp. Nhìn kỹ thì hai má vẫn còn phúng phính chút thịt mỡ trẻ con, chứ không phải là gương mặt trái xoan thanh tú, tiêu chuẩn như hiện tại.
Anh dùng điện thoại chụp lại một tấm, lưu vào album ảnh bí mật.
Ngắm nghía thêm vài cái, anh đang định cất bước đi vào trong thì chợt nghe thấy tiếng hỏi han ở quầy hướng dẫn phía sau lưng:
“Bác sĩ Thẩm hôm nay không đi làm à chị?”
“Bác sĩ Thẩm nào cơ? Bác sĩ Thẩm Yên ạ?”
“Đúng rồi, tôi nhớ tuần nào cô ấy cũng trực phòng khám vào thứ sáu mà nhỉ.”
“Bác ơi, lịch trực của các bác sĩ bên cháu không cố định đâu ạ. Trên tài khoản chính thức của bệnh viện sẽ cập nhật lịch công tác trước một tuần, hệ thống cũng mở cổng đăng ký trước một tuần luôn, bác có thể lên mạng kiểm tra thử xem sao.”
“Ối dào, cái lão già này thì biết lên mạng lên miếc gì cơ chứ.”
Đợi một lát, cô y tá lại nói tiếp: “Bác sĩ Thẩm có lịch vào sáng thứ Ba tuần sau đấy ạ, hôm nay bác đến khám bệnh gì? Để cháu xếp cho bác khám bác sĩ khác cũng thế cả thôi.”
Lương Tinh Khải ngoảnh đầu lại, chỉ thấy ông cụ vừa lầm bầm vừa quay lưng bỏ đi: “Tôi không chịu đâu, tôi chỉ khám bác sĩ Thẩm thôi.”
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, đợi ông cụ đi khuất mới tiếp tục cất bước.
Hôm nay cô không có ca, bảng điện tử trước cửa phòng khám đều hiện tên các bác sĩ khác. Anh thong thả ngồi xuống hàng ghế chờ trước một phòng bệnh, đưa mắt nhìn vào không gian mở bên trong.
Gian phòng khám được bài trí khá đơn giản: một chiếc tủ đựng tài liệu, một chiếc bàn làm việc lớn, phía sau bàn có rèm che và giường khám bệnh, trên mặt bàn còn đặt hai chiếc bình giữ nhiệt màu đen. Nếu cô làm việc ở phòng này, liệu một trong hai chiếc bình kia có phải là của cô không nhỉ?
Phía trong, một vị bác sĩ nam tầm năm mươi tuổi đang mải miết chẩn bệnh, ngồi bên cạnh là một cô gái ngoài đôi mươi dáng vẻ như sinh viên. Cô nàng trông có vẻ căng thẳng, vừa chăm chú nghe bác sĩ hỏi bệnh vừa thoăn thoắt ghi chép vào sổ tay.
Lương Tinh Khải khẽ mỉm cười, thầm tưởng tượng ra dáng vẻ của Thẩm Yên ngày trước. Chắc hẳn cô cũng từng giống như cô gái kia, nghiêm túc và tập trung học hỏi, rồi trải qua biết bao ca trực, ca mổ, những đêm thức trắng trực đêm, cứ thế từng bước, từng bước vững vàng đi đến ngày hôm nay.
Nhan sắc hay vóc dáng vốn là thứ vốn liếng ít ỏi nhất không đáng để cô bận tâm. Anh yêu tính cách của cô, và lại càng say mê sự kiên cường lẫn tài năng ưu tú ở con người cô hơn.
Bệnh nhân đối diện khám xong đi ra, vị bác sĩ bên trong ngước mắt nhìn ra ngoài, dường như đã nhận ra anh: “Tiểu Lương đấy à?”
Lương Tinh Khải lại chẳng có chút ấn tượng nào. Anh liếc nhìn biển tên treo trước cửa, đứng dậy bước vào trong, lịch sự cất lời chào: “Chào chủ nhiệm Cố ạ.”
Chủ nhiệm họ Cố nhận ra anh không nhớ mình, bèn cười xòa: “Hôm hai đứa cưới tôi cũng có đến đấy chứ. Nếu không phải có lão Lạc ở đó, vị trí chứng hôn cho Thẩm Yên đã thuộc về tôi rồi.”
Ngày cưới khách khứa quá đông, Lương Tinh Khải thực sự không thể nhớ hết, lúc này liền nở nụ cười tạ lỗi: “Xin lỗi chú ạ.”
“Không sao, không sao cả. Đến tìm tiểu Thẩm à? Ối chà, hôm nay con bé không trực phòng khám đâu.”
“Dạ không, cháu có chút việc đi ngang qua thôi ạ.”
Chủ nhiệm Cố nhìn lướt qua danh sách số khám trên máy tính, chỉ tay vào chiếc ghế đối diện: “Ngồi chơi chút đi? Tiện thể lúc này đang vắng khách.”
Lương Tinh Khải kéo ghế ngồi xuống.
Cô bé sinh viên thực tập nội trú bên cạnh ngay từ khoảnh khắc anh bước vào cửa đã dán chặt mắt vào anh. Ngắm nghía một hồi lâu, cô mới rón rén ghé tai chủ nhiệm Cố, nói bằng tông giọng nhỏ nhẹ nhưng đủ để cả ba người cùng nghe thấy: “Chủ nhiệm ơi, đây là chồng của chị Yên ạ?”
“Phải rồi, đẹp trai đúng không? Cậu ấy còn là Phó giáo sư của Đại học Nam đấy, tính ra là thầy giáo trường các em còn gì.”
Cô sinh viên sửng sốt, vội vàng chào hỏi: ” Ôi em chào Thầy Lương ạ.”
Lương Tinh Khải mỉm cười đáp lễ, rồi quay sang nói với Chủ nhiệm Cố: “Chủ nhiệm Cố, cảm ơn chú thời gian qua đã luôn nâng đỡ, chăm sóc cho Thẩm Yên ạ.”
“Nói gì đến chăm sóc chứ, là bản thân tiểu Thẩm tự mình có tiền đồ thôi. Tre già măng mọc, tụi tôi cũng lớn tuổi rồi, Khoa Tim mạch sau này còn phải trông cậy vào lớp trẻ tụi nó gánh vác.”
“Trước đây chú là người trực tiếp hướng dẫn cô ấy ạ?“
“Tôi làm sao mà dẫn dắt nổi con bé chứ. Nó là do chính tay lão Lạc chỉ dạy, có đôi khi tôi còn phải nghe lời nó đấy. Cậu không biết đâu, con bé này hễ cứ bước vào phòng mổ là chẳng ngán một ai, ai nó cũng dám sai bảo. Mấy ca phẫu thuật do lão Lạc làm chủ dao hầu như đều có nó làm trợ thủ chính gánh vác nửa giang sơn, sai sử sư phụ mình mượt mà không ai bằng.”
Khóe mắt Lương Tinh Khải đong đầy ý cười: “Cháu hình dung ra được ạ.”
Chủ nhiệm Cố nhìn anh: “Mà cậu đến khám gì thế? Sao không bảo tiểu Thẩm? Bệnh viện tuy chẳng có phúc lợi gì lớn, nhưng nếu không ảnh hưởng đến công việc thì châm chước một chút cho người nhà vẫn được.”
Lương Tinh Khải khẽ ngập ngừng, không nói huỵch toẹt ra mà chỉ khéo léo đáp rằng dạo này trong người hơi mệt.
Chủ nhiệm Cố gật đầu, chợt nhớ ra điều gì, nét mặt có phần nghiêm túc hơn đôi chút: “Nếu hai đứa đang muốn đón thành viên mới thì cậu phải biết tự chăm sóc bản thân cho tốt vào, ba cái thứ rượu bia thuốc lá thì dẹp hẳn đi, đừng có mà coi thường.”
Lương Tinh Khải không ngờ ông lại nhắc đến chuyện này. Anh thầm nghĩ, chẳng lẽ những người thân thiết xung quanh cô đều đã biết hết rồi sao? Anh cười hỏi: “Chú cũng biết chuyện này rồi ạ?“
Chủ nhiệm Cố vốn là người nhanh mồm nhanh miệng: “Sao tôi lại không biết cho được. Hồi đó con bé đích thân đến tìm tôi duyệt đơn xin nghỉ phép kết hôn, chính miệng nó bảo là muốn sinh em bé mà.”
Một câu nói thoạt nghe qua chẳng có gì bất thường. Chủ nhiệm Cố sau đó cũng đã chuyển ngay sang câu chuyện về đứa cháu gái nhỏ nhà Giáo sư Lạc.
Thế nhưng, nụ cười trên gương mặt người đàn ông ngồi trước bàn làm việc bỗng chốc cứng đờ.