Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 35: Chúc mừng sinh nhật anh

Chương 35

Thẩm Yên không chúc anh ngủ ngon, chỉ vâng một tiếng rồi cúp máy.

11 giờ 58 phút đêm, cô nắm chặt điện thoại ngồi trên giường, vừa nhìn đồng hồ đếm ngược vừa khẽ bật cười thành tiếng.

Đời này là lần đầu tiên cô canh đúng giờ để chúc mừng sinh nhật một người, nghĩ lại thì ngay cả bản thân cô cũng chưa từng được hưởng cái đặc quyền này bao giờ. Cô lại thấy có chút kỳ diệu, bản thân vốn chưa từng là một người “tinh tế” như thế.

Vì rất hiếm khi tặng quà sinh nhật cho bạn bè, cũng chẳng mấy khi bỏ tâm tư ra để vun đắp một mối quan hệ, nên lẽ đương nhiên, những gì cô nhận lại cũng chẳng được bao nhiêu, không quà cáp, cũng chẳng có mấy bạn bè. Cô không hề thấy khó chịu, ngược lại còn thấy rất nhẹ nhõm. Thế nên hành động lúc này của mình khiến chính cô cũng thấy đôi phần kinh ngạc.

Thời gian nhanh chóng nhảy sang 00:00, cô mở WeChat lên:

Thẩm Yên: 【Sinh nhật vui vẻ ạ.】

Thẩm Yên: 【Chúc thầy Lương bình an, khỏe mạnh, sự nghiệp hanh thông.】

Bên kia trả lời tin nhắn rất nhanh:

Ông xã: 【Cảm ơn em.】

Ông xã: 【Nghỉ ngơi đi, đợi em về.】

Thẩm Yên: 【Vâng ạ.】

Đến lúc này cô mới nhắn: 【Ngủ ngon nhé anh.】

Ông xã: 【Ngủ ngon.】

Đợi thêm một lát, xác định không có phản hồi gì nữa, Lương Tinh Khải mới tắt màn hình điện thoại đặt sang một bên, tắt đèn chuẩn bị đi ngủ.

Tầm hai ba phút sau, WeChat bỗng vang lên tiếng thông báo tin nhắn. Anh trở người lấy điện thoại, trong lòng thầm nghĩ không biết cô còn chuyện gì muốn nói nữa, chẳng lẽ là quà tặng? Nhưng trông cô không giống kiểu người biết chuẩn bị quà cáp cho lắm.

Mở WeChat ra, anh bỗng ngẩn người một thoáng.

Đôi mắt Lương Tinh Khải trầm xuống. Đầu tiên anh bật chiếc đèn ngủ nhỏ ở đầu giường lên, rồi tựa vào gối ngồi thẳng dậy, sau đó mới bấm mở hộp thoại.

Tinh Thần: 【Anh trai, sinh nhật vui vẻ nha.】

Lương Tinh Thần đang ở Los Angeles, bên đó hiện tại chắc là buổi sáng.

Anh trả lời: 【Cảm ơn em.】

Lương Tinh Khải: 【Bé con dậy chưa em?】

Tinh Thần: 【Dậy rồi anh, đang ăn sáng nè.】

Ngay sau đó, từ trong điện thoại phát ra một đoạn tin nhắn thoại bằng chất giọng mềm mại, non nớt, nói tiếng Trung không được chuẩn cho lắm: 【Bác ơi, sinh nhật vui vẻ ạ~】

Bình thường hai anh em rất ít khi chủ động liên lạc riêng, nhưng cứ mỗi dịp lễ Tết, nếu cô ấy ở cùng với Lục Sầm thì họ sẽ gọi điện thoại về, Lương Tinh Khải có thể nói chuyện với cô vài câu, cũng sẽ gọi video với bé con. Cậu nhóc tóc vàng mắt xanh trông vô cùng xinh xắn, lanh lợi, lần nào cũng dùng chất giọng lảnh lót gọi “Bác ơi”.

Tinh Thần: 【Em chuẩn bị đưa thằng c* đi nhà trẻ đây ạ.】

Lương Tinh Khải: 【Ừm, đi đi em.】

Anh một lần nữa đặt điện thoại xuống, nhưng lần này lại nhìn chăm chăm vào chiếc chăn màu vàng ấm áp trước mắt đến xuất thần.

Hồi lâu sau, anh khẽ mím môi, đặt gọn điện thoại rồi chìm vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau sau khi tan làm, Lương Tinh Khải về nhà bố mẹ ăn cơm.

Lục Sầm đã chuẩn bị sẵn một bàn đầy thức ăn, miệng không ngừng lẩm bẩm: “Khéo làm sao Yên Yên lại đi công tác đúng lúc này cơ chứ, uổng công mẹ làm bao nhiêu món con bé thích ăn.” Bà lại hỏi: “Khi nào con bé về?”

“Ngày mai ạ.”

“Thế lát nữa con cầm túi thịt viên xíu mại trong tủ lạnh về nhé, hôm qua mẹ làm riêng cho con bé đấy.”

Lương Tinh Khải gật đầu: “Vâng ạ.”

Trước khi ăn cơm, Lục Sầm đi đến bên bàn thờ ở một góc phòng khách, thắp hương thưa chuyện với chồng vài câu. Lúc quay lại, bà vẫn lầm bầm tính toán: “Bây giờ ở Los Angeles là mấy giờ rồi nhỉ, à hình như là nửa đêm rồi. Thôi bỏ đi, hai hôm nay bé con hơi khó chịu trong người, con bé lại phải tự một mình chăm con… Thôi cứ để nó nghỉ ngơi.”

Lương Tinh Khải không biết chuyện bé con bị ốm, anh lập tức nhíu mày: “Thế William đâu ạ?”

Lục Sầm vừa xới cơm cho Lương Tùng vừa nói: “Em gái con có bao giờ chịu kể khổ với mẹ đâu, mẹ hỏi cái gì cũng bảo ‘tốt, tốt, mọi chuyện đều tốt’. Tốt thật mà vừa phải đi làm vừa phải lao tâm khổ tứ chăm con ốm thế à?”

Lương Tùng ngồi bên cạnh sắc mặt cũng sầm xuống: “Nếu không ổn thì bảo nó về đây.”

Lục Sầm lắc đầu, không nói gì. Năm đó đã chẳng thể khuyên nổi cô, bây giờ đứa trẻ cũng đã hơn ba tuổi rồi, khả năng cô ấy quay về lại càng mong manh hơn. Lục Sầm chẳng mong cầu gì nhiều, chỉ hy vọng hai mẹ con ở bên kia được bình an, mọi sự thuận buồm xuôi gió.

Lúc bà cất lời lần nữa, giọng điệu cũng nặng hơn vài phần: “Tháng sau mẹ sang bên đó thăm con bé một chuyến.”

Lương Tinh Khải: “Nghỉ hè con cũng có thể qua đó một chuyến ạ.”

Lục Sầm nhìn con trai, trong lòng khẽ thở dài một tiếng: “Thôi được rồi, không nhắc đến Tinh Thần nữa, ăn cơm đi con.”

Bữa cơm này cả ba người ăn đều thấy nghẹn ứ trong lòng. Ăn xong, Lương Tinh Khải ở lại bầu bạn xem ông cụ luyện chữ một lát. Lúc anh chuẩn bị ra về, mẹ gọi anh vào bếp, gương mặt không giấu nổi vẻ lo âu: “Tinh Khải này, mẹ cứ thấy lo lo cho em gái con thế nào ấy. Đêm qua mẹ nằm mơ thấy bố con về, ông ấy cũng bảo nhớ Tinh Thần, muốn nó về thăm nhà một chuyến. Con bảo liệu có phải con bé ở bên ngoài sống không được tốt không?”

Gương mặt Lương Tinh Khải vốn đang trầm mặc, nhưng khi nghe thấy giấc mơ này, anh lại khẽ nhếch môi: “Mẹ đừng tự dọa mình nữa, tối nay con sẽ gọi điện cho nó.”

“Con phải ăn nói nhẹ nhàng khuyên bảo nó đấy biết chưa.” Lục Sầm vẫn đứng ngồi không yên: “Con với William có liên lạc gì không?”

“Không ạ.”

Năm đó tuy trước mặt gia đình không nói thẳng là phản đối hôn sự, nhưng chồng của Lương Tinh Thần không phải kẻ ngốc, thậm chí còn là người vô cùng tính toán và khôn ngoan. Đây cũng là một trong những lý do anh không đồng ý cuộc hôn nhân này, Lương Tinh Thần căn bản không đấu lại hắn, càng không đấu lại cả gia tộc nhà người ta.

Vì thế, mối quan hệ giữa anh và William chẳng mấy tốt đẹp, ít nhất là chưa thân thiết đến mức có thể gọi điện thường xuyên liên lạc với nhau.

Lương Tinh Khải an ủi mẹ: “Mẹ ơi, không sao đâu ạ, tối nay con hỏi xem thế nào. Nếu không ổn thật thì con sẽ xin nghỉ phép để đi cùng mẹ qua đó.”

“Ừm, con nhớ hỏi han cho kỹ nhé.”

……

Hôm nay An Tư Miếu đã về bên chỗ Tưởng Ngọc Liên. Lương Tinh Khải về nhà tắm rửa sạch sẽ xong xuôi thì cũng đã hơn mười giờ đêm.

Bên phía Los Angeles lúc này vẫn đang là rạng sáng.

Anh tìm một cuốn sách rồi ngồi xuống ghế sofa, nhưng tâm trí chẳng chút hứng thú đọc bèn cầm lấy điện thoại mở album ảnh ra.

Trong đó lưu toàn bộ ảnh từ nhỏ đến lớn của Lương Tinh Thần. Những bức ảnh ngày trước đều được chụp bằng máy cơ, cái thì là ảnh đen trắng, cái thì đã sớm phai màu, anh đều dùng điện thoại chụp lại để lưu thành file điện tử. Ảnh tuy có chút nhòe mờ, nhưng Lương Tinh Thần năm hai ba tuổi, hay năm sáu tuổi trong hình vẫn là một nàng công chúa nhỏ vô cùng xinh xắn. Lục Sầm luôn thích diện cho cô như công chúa, mặc những chiếc đầm bồng bềnh đủ hoa đủ sắc, tóc tai chải chuốt điệu đà.

Anh lật giở từng tấm một, chẳng mấy chốc đã thấy Lương Tinh Thần thời trung học.

Lúc này đường nét của cô đã nảy nở, ngày càng trổ mã xinh đẹp, những chàng trai vây quanh cô cũng theo đó mà nhiều lên. Có người là con nhà tử tế, có kẻ lại lêu lổng bất tài, cũng có những cậu ấm gia thế hiển hách, vừa khéo ăn diện lại vừa khéo dỗ dành. Nhưng bất kể là ai đi nữa thì Lương Tinh Thần của tuổi đó vẫn còn quá nhỏ, chưa phải là cái tuổi để yêu đương. Anh sợ cô bị người ta lừa nên mới quản giáo hơi nghiêm một chút.

Thế nhưng Lương Tinh Thần thuở ấy lại đang tuổi nổi loạn, chẳng biết nghe ai học đòi ở đâu mà bắt đầu thấy anh phiền phức, tìm cách né tránh anh. Cứ thế, hai anh em ngày một cách xa nhau.

Ánh mắt Lương Tinh Khải dừng lại ở tấm hình Lương Tinh Thần trong lễ trưởng thành tuổi mười tám.

Hôm đó cô ấy vui lắm, diện một chiếc váy công chúa màu trắng với những tầng bèo nhún cầu kỳ, gương mặt trang điểm tinh tế, đẹp đẽ như một nàng công chúa. Vậy mà trong lần gọi video vừa rồi, cô gái đã trở thành vợ, thành mẹ người ta ấy chẳng còn màng đến chuyện ăn diện nữa, chỉ quấn chiếc tạp dề bận rộn đút cơm cho con, nét phờ phạc bên khóe mắt có giấu thế nào cũng không nhẹ bớt.

Trong phòng khách im lìm không một tiếng động, tấm rèm cửa thi thoảng lại bị gió đêm m*n tr*n, khẽ lay động một hồi rồi trả lại không gian vẻ tĩnh mịch như xưa.

Người đàn ông thoát khỏi album ảnh.

Thời gian lặng lẽ trôi đến mười một giờ rưỡi đêm, anh bấm gọi một số điện thoại.

Lương Tinh Thần bắt máy, giọng nói không còn nét bốc đồng và oán hận như những ngày hai người cãi vã năm xưa: “Anh ạ? Có chuyện gì thế anh?”

Lương Tinh Khải tỏ ra tự nhiên đáp: “Mẹ bảo anh gọi điện cho em, bé con bị ốm à?”

“Vâng, hai hôm trước c* cậu bị sốt, hôm qua thì đỡ hơn rồi, đi học về ríu rít vui lắm.”

Trong lúc nói chuyện, đầu dây bên kia loáng thoáng tiếng trẻ con gọi “Mommy”. Lương Tinh Thần quay sang dỗ dành con một lát rồi mới tiếp tục: “Có việc gì không anh?”

“William không có nhà à?”

Đầu dây bên kia im lặng mất vài giây mới trả lời: “Mấy ngày nay anh ấy đi công tác.”

“Công tác bao lâu? Cậu ta không biết bé con đang ốm à?”

Có lẽ vì giọng điệu của anh hơi nghiêm trọng nên Lương Tinh Thần ở đầu bên kia bỗng bật cười: “Anh, anh lại định giáo huấn em đấy à?”

Lương Tinh Khải lập tức nghẹn lời.

Tiếng động từ không gian xung quanh hai bên được truyền đi qua dòng điện dài hơn mười ngàn cây số. Đây vốn là trạng thái thường thấy của hai anh em trước khi Lương Tinh Thần ra nước ngoài, nhưng bây giờ đã chẳng còn như xưa nữa rồi. Lương Tinh Thần lên tiếng trước để phá vỡ bầu không khí im lặng: “Anh ấy biết chứ, em có nói rồi, nhưng công việc không dứt ra để về được.”

“Được rồi, em tự chăm sóc tốt cho bản thân nhé. Khoảng thời gian tới anh và mẹ sẽ sang thăm em.”

“Không cần đâu ạ, em ổn mà, hai người đừng qua đây.”

Lương Tinh Khải không chịu: “Không qua sao được, mẹ không yên tâm.”

Lương Tinh Thần không nói gì nữa, đứa trẻ lại cất tiếng gọi mẹ, Lương Tinh Khải bèn bảo cô đi lo cho con đi.

Ngay trước lúc cúp máy, cô bỗng thốt lên một tiếng: “Anh ơi…”

Lương Tinh Khải liền áp sát điện thoại vào tai: “Ừ, anh nghe đây.”

Nhưng Lương Tinh Thần lại ngập ngừng rồi bảo không có gì.

Cuộc gọi kết thúc, căn phòng lại rơi vào khoảng lặng vốn có. Phòng khách rộng quá, rộng đến mức như có thể nghe thấy cả tiếng hơi thở của chính mình vọng lại.

Khi màn đêm ngày một đậm đặc, điện thoại bỗng đổ chuông, màn hình hiển thị: Vợ yêu.

Anh cầm lên bắt máy, giọng người phụ nữ bên kia vang lên nhẹ nhàng, khoan khoái: “Anh chưa ngủ à?”

“Chưa em.”

“Em vừa mới bận xong việc để về đến khách sạn đây. Hôm nay tụi em đi ăn ngoài, trùng hợp cực kỳ nha, ăn đúng ngay cái quán trước đây anh giới thiệu cho em ấy, vị đỉnh thực sự.”

“Đi cùng…” Lương Tinh Khải buột miệng định hỏi nhưng rồi lại nuốt ngược vào trong, khẽ mím môi cười: “Thế à?”

Rõ ràng là anh đang cười, nhưng Thẩm Yên ở đầu dây bên kia liền nhận ra có điều không ổn: “Anh sao thế, có chuyện gì không vui à?”

“Không có gì, anh chuẩn bị đi ngủ đây.”

“Thật sự không có gì chứ?”

“Ừm.”

“Được rồi… Thế anh cười hai tiếng em nghe xem nào. Hôm nay anh là nhân vật chính đấy nhé, theo như lời Du Hảo nói thì hôm nay nhất định phải trải qua một ngày thật suôn sẻ, vui vẻ thì mới mang lại may mắn cho cả năm tới được.”

Lương Tinh Khải lúc này đương nhiên không “cười” nổi: “Anh không sao thật mà, em đi tắm rửa nghỉ ngơi đi, anh chuẩn bị ngủ đây.”

Thẩm Yên cảm thấy không đúng, cô ngồi thẳng dậy trước bàn làm việc trong phòng khách sạn, nghiêm túc hỏi: “Lương Tinh Khải, anh có chuyện giấu em đúng không? Có phải mẹ hay ông nội có chuyện gì không? Hay là công việc của anh gặp vấn đề?”

“Không phải đâu.”

“Rốt cuộc là có chuyện gì, anh không nói thì đừng hòng cúp máy.” Cô như thể muốn hỏi cho ra ngô ra khoai bằng được mới thôi.

Lương Tinh Khải nhìn ra ngoài cửa sổ, xuyên qua lớp rèm voan trắng ngắm nhìn cảnh đêm đã chìm vào tĩnh mịch, giọng anh thấp hẳn xuống: “Em nói xem, nếu anh không làm thầy giáo nữa, anh ra ngoài mở công ty, làm ông chủ, thì có phải sẽ đè đầu cưỡi cổ được William, khiến hắn phải đối xử tốt với Tinh Thần hơn không?”

Thẩm Yên nghe xong liền hiểu ra, cô im lặng.

Lương Tinh Khải không phải là người thích đa sầu đa cảm, cảm xúc của anh thường rất ổn định, đây là lần đầu tiên cô nghe thấy anh dùng tông giọng như thế này.

Sau một hồi suy nghĩ, cô mới lên tiếng: “Anh biết mà, hai việc đó không cấu thành mối quan hệ nhân quả tất yếu.”

“Có chứ.” William là kẻ duy lợi là bản tính, chỉ cần bản thân anh đủ mạnh mẽ thì hắn sẽ không dám coi thường Tinh Thần.

“Lương Tinh Khải, anh đang chui vào sừng trâu rồi. Tinh Thần là người trưởng thành, cô ấy biết mình đang làm gì và cô ấy phải tự chịu trách nhiệm với lựa chọn của bản thân.”

Lương Tinh Khải lắc đầu.

Thẩm Yên lại hỏi, giọng điệu đã dịu dàng hơn rất nhiều: “Có phải Tinh Thần xảy ra chuyện gì rồi không? Anh nói cho em nghe trước xem nào.”

“Không có chuyện gì cả.”

Thế thì sao tự dưng lại nhắc đến chuyện này chứ? Thẩm Yên khẽ nhíu mày. Bây giờ nói qua điện thoại không rõ ràng được, anh lại chẳng chịu hé răng, có chuyện gì thì ngày mai phải hỏi thăm mẹ Lục mới biết được. Cô đành phải tìm cách dỗ dành người đàn ông của mình trước: “Anh đang ở đâu đấy?”

“Ở phòng khách.”

“Thế bây giờ anh nghe lời em, quay về phòng, nằm xuống giường đi ngủ.”

Lương Tinh Khải bật cười, lần này là nụ cười thật tâm xuất phát từ lòng ngực. Anh nghe lời cô tắt đèn rồi trở về phòng ngủ.

“Nằm xuống rồi.”

“Nhắm mắt lại, rồi bật loa ngoài lên.”

“Ừm.”

“Xong chưa anh?”

“Xong rồi.”

“Thế anh muốn nghe kể chuyện hay nghe hát nào?”

Khóe môi Lương Tinh Khải lại một lần nữa cong lên, những bất an và u uất trong lòng bỗng chốc tan biến đi không ít.

“Nghe hát đi.”

“Thế thôi nghe kể chuyện vậy, anh đợi tí nha để em tìm… Tìm thấy rồi!”

“Em bắt đầu kể đây nhé: Ngày xửa ngày xưa, có một chú thỏ trắng nhỏ mập mạp ơi là mập mạp, mập đến mức suýt chút nữa là không đi bộ nổi luôn…”

Giọng người phụ nữ trong trẻo, tinh tế tựa như ánh trăng dịu dàng rọi qua ô cửa, sưởi ấm khắp cả căn phòng ngủ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn