Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 34: Cháu kết hôn rồi

Chương 34

Ngày hôm sau, cả đoàn xuất phát đi Thân Thành.

Vì vé mua cùng nhau nên bác sĩ Vương ngồi ở giữa, cô và Trương Sĩ ngồi hai bên. Trên đường đi, ba người chỉ trò chuyện dăm ba câu về công việc rồi ai nấy đều nhắm mắt nghỉ ngơi.

Lịch trực tháng này vốn được xếp từ sớm. Để nhét vừa ba ngày nghỉ này, khoảng thời gian trước đó cô đã phải liên tục đổi ca, tăng ca với đồng nghiệp, mệt đến kiệt sức. Thế nên vừa nhắm mắt một cái, Thẩm Yên đã ngủ một mạch cho đến khi máy bay hạ cánh.

“Sắp đến nơi rồi.”

Trong lúc còn đang ngái ngủ, một giọng nam trầm thấp vang lên bên tai. Thẩm Yên tỉnh giấc, khẽ dụi dụi mắt.

Vương Dĩnh ngồi giữa không biết đã đi đâu, giọng nói vừa rồi là của Trương Sĩ. Cô cúi đầu nhìn thì thấy trên người mình đang đắp một tấm chăn mỏng.

Thẩm Yên cầm lấy mép chăn, cũng không buồn hỏi xem từ đâu mà có, chỉ hắng giọng một tiếng: “Bác sĩ Vương đâu rồi?”

“Đi vệ sinh rồi.”

“À.”

Máy bay đã dừng hẳn, hành khách xung quanh bắt đầu rục rịch lấy hành lý. Cô gấp gọn chiếc chăn lại, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình.

Vương Dĩnh vừa vặn lách qua đám đông đi về: “Cuối cùng cũng tới nơi rồi, đi thôi cả nhà.”

Sân bay đông đúc, ba người họ chỉ có thể di chuyển từng chút một.

Thẩm Yên mở điện thoại lên, nhắn cho Lương Tinh Khải một tin.

Vương Dĩnh đi ngay phía sau, gần như dính sát vào cô. Trông thấy nội dung tin nhắn, chị liền trêu chọc: “Báo bình an đấy à?”

“Vâng ạ.”

“Nghe nói bác sĩ Thẩm và ông xã tình cảm tốt lắm.”

Trương Sĩ đi cách họ chưa đầy nửa mét. Thẩm Yên chỉ mỉm cười nhẹ nhàng, không đáp lời.

Thế nhưng Vương Dĩnh đã bắt đầu hứng chí buôn chuyện: “Chị nghe mọi người kháo nhau là trước đây chồng em ngày nào cũng đưa cơm cho em, tối muộn tan làm còn đến đón nữa. Mấy đứa con gái trong khoa bảo cứ đúng mười hai giờ đêm là thấy một bóng người đứng chờ sẵn dưới lầu, nghĩ mà ghen tị thật đấy.”

“Thế ạ.”

“Họ còn bảo…”

Thẩm Yên cắt ngang: “Ơ bác sĩ Vương, lát nữa mình bắt taxi hay đi tàu điện ngầm qua đó thế chị?”

“Đi tàu điện ngầm đi, bắt taxi cũng lách cách lắm.”

“Dạ, vậy được.”

Chẳng ngờ người đi phía sau lại lên tiếng chen vào: “Có người đến đón rồi.”

Vương Dĩnh mừng rỡ: “Thế thì tốt quá! Bác sĩ Trương này, nghe nói em là người Thân Thành, em ở khách sạn với tụi chị hay về nhà?”

Trương Sĩ đáp: “Nhà em cách trung tâm hội nghị hơi xa, ở lại khách sạn cho tiện công việc.”

“Được, được, vậy thì tiện quá.”

Trương Sĩ thông thuộc sân bay như lòng bàn tay. Lấy xong hành lý, anh ta dẫn thẳng hai người họ ra bãi đỗ xe.

Đó là một chiếc xe thương mại vô cùng rộng rãi. Lúc lên xe, Thẩm Yên loáng thoáng nghe thấy tài xế gọi anh là “Cậu chủ nhỏ”.

Trên đường đi, Vương Dĩnh cũng muốn dò hỏi chút ít về gia cảnh của Trương Sĩ, nhưng miệng lưỡi anh ta kín như bưng, cứ thế khéo léo gạt đi.

Sau đó, suốt dọc đường không ai nói với ai câu nào.

Xe chạy hơn nửa tiếng thì vào đến nội thành, những tòa nhà cao tầng san sát bắt đầu lọt vào tầm mắt.

Điện thoại lúc này cũng cuối cùng cũng rung lên báo có tin nhắn.

Ông xã: 【Anh vừa ra khỏi phòng thí nghiệm.】

Ông xã: 【Em ở đâu?】

Thẩm Yên gửi tên khách sạn qua cho anh.

Gửi xong, cô liền cất ngay điện thoại đi.

Cái biệt danh này, lần nào nhìn thấy cô cũng cảm thấy có chút không quen.

Thế nhưng tin nhắn bên kia cứ nảy lên liên tục:

Ông xã: 【Buổi tối có đi ăn ngoài không?】

Ông xã: 【Trước đây anh có đến Thân Thành vài lần, có hai nhà hàng anh thấy khá ổn.】

Ông xã: 【Gợi ý cho em nhé?】

Thẩm Yên trả lời: 【Em mệt lắm, ăn luôn ở khách sạn thôi, không muốn ra ngoài đâu.】

Ông xã: 【Được.】

Cái tên lưu trong danh bạ này thực sự khiến cô thấy sượng sùng. Cô ấn vào phần thông tin cá nhân, nhấn nút xóa hai chữ đó đi.

Nhưng ngay trước khi định nhấn nút xác nhận, cô lại ngập ngừng rồi thoát ra.

Thôi bỏ đi, cái người kia nhỏ mọn như thế, nếu để anh phát hiện cô đổi biệt danh, biết đâu chừng lại kiếm cớ gây sự với cô cho xem.

Xe chạy tiếp tầm hai mươi phút nữa thì thuận lợi dừng trước cửa khách sạn được chỉ định của hội nghị.

Thẩm Yên đón lấy chiếc vali từ tay tài xế, cùng Vương Dĩnh đi vào sảnh lớn để làm thủ tục nhận phòng.

Vừa bước qua cửa xoay, một người phụ nữ ăn vận trang nhã, tác phong nhanh nhẹn ở khu sảnh chờ chợt đứng dậy. Người đó khoảng chừng ngoài năm mươi tuổi, khí chất vô cùng mạnh mẽ, ánh mắt nhìn thẳng đăm đăm vào người đàn ông phía sau họ.

“Tiểu Sĩ.”

Gương mặt có đến năm sáu phần giống Trương Sĩ, Thẩm Yên gần như chỉ mất một giây để xác định được thân phận của người trước mặt.

Cô đứng ở phía trước, không nhìn thấy phản ứng của Trương Sĩ ra sao, nhưng ánh mắt của người phụ nữ kia đã dời sang người cô.

Thẩm Yên né tránh ánh nhìn, vờ như không có chuyện gì xảy ra, tiếp tục đẩy vali tiến về phía trước.

Phía sau vang lên tiếng đối thoại:

“Chuyện này là thế nào?”

Giọng Trương Sĩ kìm nén: “Mẹ, sao mẹ lại ở đây?”

“Mẹ đến để kết nối công việc, sẵn tiện đợi con luôn, theo mẹ về nhà.”

“Con còn có công việc nữa…”

Đi xa dần, những lời phía sau cô không còn nghe rõ nữa.

Nhưng Vương Dĩnh đã sáp lại gần để hóng hớt: “Thấy chưa, mẹ Trương Sĩ đấy, nghe nói làm quan không nhỏ đâu.”

“Vâng.” Thẩm Yên phản ứng nhạt nhòa, đưa căn cước công dân cho lễ tân.

“Nhưng vừa nãy tài xế gọi cậu ấy là Cậu chủ nhỏ, Tổng này Tổng nọ, chứng tỏ bố cậu ấy cũng là sếp lớn rồi, đỉnh thật sự.”

“Mà mẹ đã làm Bí thư rồi thì sao cậu ấy không ở lại Thân Thành nhỉ? Ở lại đây thì việc thăng tiến, vẻ vang chẳng phải là chuyện sớm muộn sao?”

“Kỳ lạ thật đấy.”

Thẩm Yên nhắc nhở chị: “Căn cước của chị nữa kìa.”

“À à, đây đây.”

Làm xong thủ tục nhận phòng, Trương Sĩ sau khi nói chuyện xong cũng bước tới, nói với hai người: “Buổi tối tôi phải về nhà một chuyến, hẹn ngày mai gặp lại nhé.”

Vương Dĩnh: “Mai gặp, mai gặp nha.”

Cứ ngỡ chuyện này chỉ là một đoạn khúc nhạc dạo ngắn ngủi, nào ngờ khi Thẩm Yên tắm rửa xong, đang chuẩn bị xem qua tài liệu hội nghị ngày mai thì điện thoại đột nhiên hiện lên một cuộc gọi từ số máy lạ, mã vùng: Thân Thành.

Tim cô thắt lại một cái, phân vân không biết có nên nghe hay không.

Vương Dĩnh ngồi bên cạnh thấy điện thoại cứ đổ chuông liên hồi thì thắc mắc: “Không nghe à em? Số lừa đảo à?”

Thẩm Yên lắc đầu, chuyển điện thoại sang chế độ im lặng.

Cuộc gọi vừa dứt, một tin nhắn liền nhảy ra: 【Cô Thẩm, chúng ta nói chuyện một chút đi.】

Thẩm Yên thầm lẩm bẩm trong lòng: Nói cái gì mà nói, tôi kết hôn rồi, con trai bà không nói cho bà biết à?

Cô mặc kệ, đây là lần đầu tiên cô tỏ ra bất lịch sự đến mức không buồn trả lời tin nhắn.

Thế nhưng mẹ của Trương Sĩ rõ ràng không phải là người dễ dàng bỏ cuộc. Trước giờ khai mạc hội nghị ngày hôm sau, cô lại một lần nữa bị bà ta chặn đường.

Vì có Vương Dĩnh ở bên cạnh, Thẩm Yên đành phải gượng cười, đi cùng bà ta vào phòng nghỉ của khách mời ở ngay bên cạnh.

Cửa vừa đóng lại, ánh mắt người phụ nữ nhìn cô như có tẩm độc.

Thẩm Yên cảm thấy mình thực sự vô tội, thậm chí là cạn lời, nhưng giọng điệu vẫn giữ vẻ ôn hòa: “Dì ạ, dì có chuyện gì không?”

Chân Nhạn có thể ngồi lên được vị trí này rõ ràng không phải là người phụ nữ tầm thường, khí chất lẫn uy quyền đều áp đảo người khác. Lúc này, bà ta khoanh tay trước ngực, ánh mắt sắc lẹm: “Thẩm Yên, cô quả là có thủ đoạn đấy.”

“…”

Chân Nhạn có nghĩ thế nào cũng không thông, đứa con trai mà bà dày công nuôi dưỡng, tại sao lại vì một người phụ nữ mà từ bỏ cả tương lai tiền đồ xán lạn, bất chấp tất cả để trở mặt với gia đình rồi chạy đến tận Nam Thành.

Người phụ nữ này rốt cuộc có cái gì tốt? Gia cảnh không có, năng lực cũng chẳng có điểm nào sánh bằng những cô gái mà bà đã giới thiệu cho anh.

Bà ta đã đánh giá thấp nghị lực của con trai mình, mà giờ đây, bà đã chẳng còn cách nào khác.

Chân Nhạn thở dài một tiếng: “Thẩm Yên, là tôi đã xem nhẹ cô rồi, tôi chịu thua.”

Thẩm Yên: “…”

Cô chuyển công tác về đây đi, tôi hứa tương lai cô sẽ rộng mở vô cùng, nhưng tôi chỉ có một điều kiện duy nhất…” Bà ta như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại: “Bảo Trương Sĩ quay về Thân Thành.”

Thẩm Yên thực sự không nhịn nổi nữa: “Dì ơi, cháu…”

Nhưng Chân Nhạn không để cô nói hết câu: “Tôi đồng ý cho hai đứa ở bên nhau, có điều cô phải đứng về cùng một chiến tuyến với tôi, không được làm ảnh hưởng đến thằng bé.”

Thẩm Yên bỗng bật cười: “Dì nghĩ anh ấy đến Nam Thành là vì cháu sao? Đến tận ngày hôm nay, dì vẫn cho rằng cháu là yếu tố lớn nhất tác động đến lựa chọn của anh ấy à?”

Chân Nhạn im lặng.

Thẩm Yên khẽ nhếch môi, nói thẳng với bà: “Dì ơi, thật ra hồi còn học đại học, Trương Sĩ từng nói với cháu là anh ấy không thích thành phố Thân Thành này. Vì vậy anh ấy mới cố tình sửa nguyện vọng mà dì đã điền, thi vào một trường đại học ở Nam Thành. Anh ấy còn bảo, sau khi tốt nghiệp, chỉ cần không phải về Thân Thành thì đi đâu cũng được.”

“Anh ấy không kể nhiều về gia đình mình, nhưng cháu nghĩ anh ấy có suy nghĩ như vậy là vì các vị, chứ không liên quan gì đến cháu.”

Chân Nhạn nheo mắt, cười khẩy một tiếng: “Nói nhăng nói cuội.”

“Dì tin hay không thì tùy ạ.” Thẩm Yên nghiêm túc nói: “Dì ơi, cháu và anh ấy đã kết thúc từ năm sáu năm trước rồi. Có thể anh ấy chưa nói với dì nhưng cháu kết hôn rồi. Thế nên những điều dì lo lắng sẽ vĩnh viễn không bao giờ xảy ra đâu. Chuyến đi lần này chúng cháu chỉ là đồng nghiệp bình thường, sau này cũng thế, mãi mãi chỉ là đồng nghiệp.”

Chân Nhạn rốt cuộc cũng lộ vẻ kinh ngạc: “Cô kết hôn rồi?”

“Vâng, nếu không có chuyện gì nữa thì cháu xin phép đi trước.”

Cô xoay người đi về phía cửa. Chân Nhạn nhìn theo bóng lưng ấy, cõi lòng nhất thời rối bời hỗn loạn.

Con trai bà từ bỏ mọi sự hậu thuẫn của gia đình để chọn đến Nam Thành, lý do thế nào bà cũng tự hiểu được phần nào. Hôm nay bà ta tìm đến Thẩm Yên đã là một sự thỏa hiệp lớn nhất của mình rồi, vậy mà… ai ngờ được, người tính không bằng trời tính.

Thẩm Yên vừa ra đến cửa thì trông thấy Trương Sĩ đã đứng đó từ lúc nào.

Cô hơi khựng lại, chạm phải ánh mắt u ám của anh ta.

Kể từ khi gặp lại nhau vào năm ngoái, hai người vẫn luôn chung sống hòa bình, giống như những người lạ từng quen thuộc nhất, không ai khơi lại hay bàn luận về chuyện quá khứ nữa. Nhưng ngay khoảnh khắc này, cô lại nhìn thấy một tia bi thương trong mắt ấy.

Lồng ngực Thẩm Yên cũng thắt lại trong thoáng chốc. Cô cố nặn ra một nụ cười, chẳng nói lời nào, lách người bước đi.

Người vừa đi, chỉ còn lại hai mẹ con đứng đối diện nhau qua cánh cửa.

Trương Sĩ cũng nở nụ cười nhạt, khẽ nói: “Mẹ, hội nghị sắp bắt đầu rồi, bên kia mời mẹ qua phát biểu.”

Hai mẹ con vừa tối qua còn giương cung bạt kiếm giờ đây không còn tranh chấp gì nữa. Chân Nhạn nhìn vẻ bình thản của con trai mà lòng đau như cắt: “Tiểu Sĩ.”

“Đi thôi mẹ.”

***

Hội nghị bắt đầu, Thẩm Yên tranh thủ lúc giải lao lấy hết can đảm tiến lên phía trước, toại nguyện bắt chuyện được với ngài Goraman. Cô chẳng khác nào một fangirl chính hiệu, nói chuyện xong còn xin chụp chung một tấm hình.

Đến phần chia sẻ tiếp theo, Thẩm Yên quay về chỗ ngồi, gửi tấm ảnh đó cho một người nào đó.

Thẩm Yên: 【Nhìn xem, em và thần tượng của em này.】

Bên kia rất nhanh đã trả lời: 【Rồi sẽ có ngày em trở thành thần tượng của chính mình thôi.】

Văn mẫu chính thống thế không biết. Cô mím môi cười: 【Cảm ơn anh nha.】

Vương Dĩnh ngồi bên cạnh hỏi: “Trương Sĩ đi đâu rồi nhỉ? Sao cả sáng không thấy mặt mũi đâu.”

“Em cũng không rõ lắm, chắc là đang trao đổi với chuyên gia bên Ngoại thần kinh rồi.”

“À, cũng có thể.”

Thẩm Yên lại cúi đầu nhắn tin tiếp: 【Anh đoán xem em còn gặp ai nữa nào?】

Ông xã: 【Ai?】

Thẩm Yên: 【Khổng Oánh!】

Thẩm Yên: 【Em hẹn cô ấy tối nay đi ăn cơm rồi.】

Dự án hợp tác với Bắc Thành đã bước vào giai đoạn thực hiện, robot mà bệnh viện của cô nhập về chính là sản phẩm từ công ty của Khổng Oánh. Trước đây cô từng thao tác thử một lần trên máy nhưng vẫn còn nhiều thắc mắc chưa giải quyết được, lần này gặp được Khổng Oánh là vừa khéo, đỡ mất công cô phải liên hệ trực tuyến với người bên công ty họ.

Ông xã: 【Không có ai khác à?】

Thẩm Yên: 【Không có mà, còn ai nữa đâu?】

Ông xã: 【Không có gì, ăn xong thì báo anh một tiếng.】

Thẩm Yên: 【Biết rồi, lôi thôi quá đi.】

Buổi tối, cô và Khổng Oánh gặp nhau tại một nhà hàng gần khách sạn. Hai người gọi mấy món đặc sản nổi tiếng của Thân Thành, vừa ăn vừa rôm rả trò chuyện.

Đây không phải lần đầu gặp mặt nên lần này thân thiết hơn nhiều. Thẩm Yên cũng khá quý Khổng Oánh, kiểu người có chuyện thì nói chuyện, vô cùng phóng khoáng, đoan trang.

Cứ thế hai người trò chuyện gần hai tiếng đồng hồ.

Có điều điện thoại trên bàn cứ liên tục sáng màn hình. Ban đầu Thẩm Yên còn trả lời, về sau cô úp luôn điện thoại xuống mặt bàn.

Chuyện công việc cũng hòm hòm, tin nhắn lại tiếp tục nhảy lên, Khổng Oánh cười trêu: “Tinh Khải đấy à?”

“Vâng ạ.”

“Anh ấy vẫn cứ cái kiểu như thế.”

Thẩm Yên hơi ngơ ngác: “Kiểu như thế là sao?”

Khổng Oánh ngẫm nghĩ một hồi, cuối cùng lại thôi không nói sâu hơn.

Cô ấy chơi thân với Tinh Thần. Hồi sáu bảy tuổi, mỗi lần Tinh Thần sang nhà cô ấy chơi sau giờ học, cứ cách một khoảng thời gian là Lương Tinh Khải lại gọi vào máy bàn nhà cô ấy, cứ đến giờ là chuẩn bị đón em gái về một cách chuẩn xác.

Anh cũng không thích Tinh Thần chơi với mấy đứa con trai khác, càng không thích em mình chơi với những đứa con gái mà anh không ưa, thế nên lúc nào anh cũng trưng ra bộ mặt thối với mấy đứa trẻ có ý định lại gần Tinh Thần.

Hồi nhỏ cô không hiểu lắm, chỉ nghĩ là anh yêu thương, bảo vệ em gái thôi.

Sau này lớn lên, cô theo bố mẹ rời khỏi Nhã An, gia đình họ cũng chuyển đến Nam Thành, nhưng ở giữa cô và Tinh Thần vẫn thường xuyên giữ liên lạc, cũng nghe cô ấy tâm sự nhiều chuyện thầm kín.

Cô là người ngoài nên không rõ chân tướng sự việc cụ thể ra sao, nhưng theo lời Tinh Thần kể thì Lương Tinh Khải khi trưởng thành cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, chuyện gì cũng muốn “quản”, từ cuộc sống, học tập cho đến chuyện yêu đương. Thế nên Tinh Thần mới bất chấp sự phản đối của gia đình để lấy chồng ra nước ngoài, một phần nguyên nhân cũng là vì muốn thoát khỏi sự kiểm soát của anh trai.

Bây giờ đứng ở góc độ người lớn để suy nghĩ, cô cảm thấy Lương Tinh Khải có thể coi là một người vô cùng cố chấp, hơn nữa h*m m**n chiếm hữu lại đặc biệt mạnh mẽ.

Tất nhiên nói vậy hình như cũng không đúng lắm, vì đó là em gái ruột của anh chứ có phải người ngoài đâu.

Nói tóm lại, cô ấy không phải người trong cuộc, tất cả chỉ là suy đoán mà thôi. Dù thật hay giả thì cũng không thể nói những lời này trước mặt vợ người ta được.

Khổng Oánh mỉm cười: “Tinh Khải không có ý xấu gì đâu, anh ấy đã nhận định cô rồi thì trong mắt sẽ chỉ có mình cô thôi.”

Chỉ là liệu sau này Thẩm Yên có giống như Tinh Thần, không chịu đựng nổi mà rời đi hay không thì chẳng ai biết được. Có lẽ đã qua nhiều năm như vậy, em gái lại dùng cái giá đắt đến thế để rời xa anh, anh chắc cũng không còn là Lương Tinh Khải của ngày xưa nữa rồi.

Thẩm Yên gật đầu: “Tôi biết mà, mấy lời đại loại thế này trước đây cô cũng từng nói rồi.”

“Được rồi, thế nhé. Không gọi lại là anh ấy sắp phóng thẳng đến Thân Thành luôn bây giờ đấy.” Khổng Oánh đứng dậy: “Bye bye, mai gặp lại nha.”

Khổng Oánh đi trước, tiện tay thanh toán hóa đơn luôn rồi.

Nhà hàng cách khách sạn không xa, Thẩm Yên thong thả đi bộ về.

Thân Thành vào tháng Ba nhiệt độ đã dần ấm lên, nhưng đi trên đường vẫn cảm nhận được một chút se lạnh. Cô kéo chặt áo khoác lại, gọi điện thoại lại cho anh.

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói dịu dàng: “Ăn xong rồi à?”

Thẩm Yên: “Vâng.”

Lương Tinh Khải: “Hai người nói những chuyện gì thế?”

“Chẳng nói gì mấy, toàn chuyện công việc thôi.”

“Hôm nay hội nghị thế nào?”

“Rất tốt ạ.”

“Bác sĩ Trương với bác sĩ Vương đi cùng em chứ?”

“Hội nghị chia làm nhiều hội trường khác nhau, buổi chiều em sang phân hội trường Ngoại tim mạch rồi, không đi cùng họ.”

“Ừm.” Đầu bên kia im lặng một lát, có lẽ nghe thấy tiếng xe cộ bên đường nên lại hỏi: “Em đang đi bộ về à?”

“Vâng, cũng gần mà.”

“Chú ý an toàn nhé.”

“Biết rồi, em có phải trẻ con đâu.”

“Ngày kia mấy giờ em về? Anh ra đón.”

Ngày kia là ngày 19, theo lịch trình thì hội nghị sẽ kết thúc vào buổi trưa. Họ đã mua sẵn vé máy bay chuyến buổi chiều, tầm năm giờ là về đến sân bay Nam Thành.

Nhưng mà… ở nhà vẫn còn Tư Miếu, không tiện cho lắm, Thẩm Yên trước đó còn đang cân nhắc xem có nên thuê một phòng khách sạn ở bên ngoài hay không. Lúc này cô vẫn chưa quyết định xong nên đành bảo: “Vẫn chưa chắc chắn đâu anh, không cần đến đón em đâu.”

Giọng nói bên kia chợt trầm xuống: “Thật sự không cần sao?”

“Không cần, không cần đâu mà. Thôi nhé, em sắp về đến khách sạn rồi, cúp máy đây.”

“Thẩm Yên…” Lương Tinh Khải im lặng một hai giây, cuối cùng không nói thêm gì nữa: “Ngủ ngon.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn