Chương 29
Chiều thứ Hai, Lương Tinh Khải tranh thủ lúc rảnh rỗi ghé qua trường Y.
Khu trường Y nằm ở phía tây của đại học tổng hợp, anh đi bộ từ viện Toán – Lý sang mất một lát.
Về trường giảng dạy đã ba năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên anh đặt chân đến khu này. Lương Tinh Khải tiến về phía bảng thông báo ở sảnh. Trên đó dán mấy tờ nội quy, khẩu hiệu, ngoài cùng là lịch dự kiến các buổi chuyên đề khoa học, toàn mấy thông tin ngoài lề không mấy giá trị.
Anh lướt qua một lượt rồi quay người đi vào trong.
Trường Y chia làm nhiều khoa, vợ anh học hệ Bác sĩ đa khoa 8 năm* liên thông từ Bác sĩ lên thẳng Tiến sĩ. Giờ này đang là tiết cuối của buổi chiều, sảnh tầng một chỉ lác đác vài sinh viên ra vào, tiếng thầy cô giảng bài từ các giảng đường bên cạnh vọng ra nghe rất rõ.
1. Hệ Nhất Quán 8 Năm (Hệ “Bát Niên Chế” – 八年制) Đây là chương trình tinh hoa và phổ biến nhất tại các trường đại học y hàng đầu Trung Quốc (như Đại học Thanh Hoa, Đại học Bắc Kinh, Hiệp hòa, Chiết Giang, Giao thông Thượng Hải…). Học vị nhận được: Tốt nghiệp sinh viên được cấp thẳng bằng Bác sĩ Y khoa (M.D.) hoặc học vị Tiến sĩ Y học (Ph.D.)(tùy thuộc vào định hướng bác sĩ lâm sàng hay nhà khoa học y sinh mà trường đào tạo, thường gọi là chương trình Physician-Scientist).
Mới đi được vài bước, anh bất ngờ chạm mặt An Tư Miểu.
Cô bé ôm khư khư tập sách trước ngực, cúi gầm mặt, cứ thế đi thẳng qua người anh.
Lương Tinh Khải cất tiếng gọi: “Tư Miểu?”
An Tư Miểu lúc này mới ngẩng đầu lên. Trông thấy anh, cô bé giật mình mở to mắt, mất hai ba giây bàng hoàng mới lắp bắp gọi một tiếng: “Anh rể?”
“Em đi đâu thế?”
“Dạ, em… em về ký túc xá.”
Lương Tinh Khải nhìn ra ngoài trời, ước chừng thời gian rồi bảo: “Ăn cơm chưa? Anh mời em ăn tối.”
An Tư Miểu vốn không thân với người anh rể này. Cả hai mới gặp nhau hai ba lần, số câu chào hỏi đếm trên đầu ngón tay. Cô bé có chút do dự, nhưng lại chẳng biết phải từ chối thế nào.
“Đi thôi.”
Người đàn ông đã sải bước ra ngoài. Cô bé đành nuốt ngược những lời từ chối đang chực trào đầu lưỡi, cắn môi bước nhanh theo sau.
Nhà ăn khu Tây thì Lương Tinh Khải đã đến vài lần khi có lịch dạy hoặc họp hành ở bên này. Anh dẫn cô ấy lên tầng hai.
“Em muốn ăn gì?”
“Dạ gì cũng được ạ.”
Lương Tinh Khải ngoảnh đầu nhìn lại, cô em vợ vẫn giữ nguyên tư thế ôm chặt cuốn sách, đầu cúi thấp, vẻ mặt rụt rè không dám nhìn thẳng vào ai.
Anh thầm nghĩ, cô bé này và chị gái mình chẳng có lấy một nét tương đồng, từ ngoại hình cho đến tính cách.
Anh gọi cho cô ấy một suất cơm bò, rồi tìm một bàn trống ngồi xuống.
Cuộc trò chuyện cũng do anh chủ động khơi mào: “Vừa tan học à?”
“Không phải ạ…”
“Tự học sao?”
“Dạ cũng không phải…”
Lương Tinh Khải kiên nhẫn hỏi tiếp: “Thế em vừa đi đâu về thế?”
“Em đi gặp giảng viên cố vấn.”
Hỏi một câu đáp một câu. Anh hơi nhíu mày: “Có chuyện gì à?”
Giọng cô bé mỗi lúc một nhỏ lại: “Em muốn xin đổi phòng ký túc xá.”
“Mâu thuẫn với bạn cùng phòng à?”
Đến lúc này thì An Tư Miểu im bặt. Nhìn cái đầu càng lúc càng cúi thấp của cô bé, Lương Tinh Khải tạm thời bỏ qua chủ đề này.
“Dạo này có về nhà không?”
“Có ạ, tuần trước em có về.”
“Công việc của mẹ dạo này thế nào?”
“Vẫn ổn ạ.”
“Còn bố em?”
Cô bé lại cắn môi, tiếp tục im lặng.
Lương Tinh Khải khẽ thở dài trong lòng, quyết định hỏi thẳng vào vấn đề: “Dạo này ông ấy còn động tay động chân nữa không?”
An Tư Miểu lắc đầu.
Thế nhưng không khí ở nhà gần đây chẳng dễ chịu chút nào. An Đông không còn đánh người nữa, nhưng lại quay sang gây sự với mẹ. Ông ta cằn nhằn bà suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào công việc, đi nấu cơm cho nhà người ta mà cơm nước nhà mình thì bỏ bê. Cô bé cảm thấy vô cùng mệt mỏi, chẳng muốn bước chân về nhà chút nào.
Thấy không khai thác thêm được gì, Lương Tinh Khải đứng dậy đi lấy khay cơm.
Cô bé có chút e dè, đợi anh động đũa trước rồi mới dám ăn.
Vừa hay có một giảng viên cùng trường đi ngang qua chào hỏi. Thấy anh ngồi ăn cùng một nữ sinh, người đó không giấu nổi vẻ ngạc nhiên.
Lương Tinh Khải chủ động giải thích: “Em gái tôi.”
“Em gái ruột à? Hay là em gái bác sĩ Thẩm?”
“Em gái của Thẩm Yên.”
Người đồng nghiệp nhìn cô bé thêm hai lượt, cười xòa: “Ái chà, chẳng giống bác sĩ Thẩm chút nào nhỉ, hèn chi tôi nhìn không ra.”
Lương Tinh Khải chỉ cười nhạt. Đợi người kia đi khuất, anh mới lên tiếng: “Gần đây em có liên lạc với chị em không?”
“Dạ không…”
“Chuyên môn của chị em rất vững, có gì không hiểu trong quá trình học cứ chủ động hỏi cô ấy.”
“Vâng.”
An Tư Miểu quả thực quá ít lời, anh cũng đến chịu thua: “Cuối tuần này chị em được nghỉ, em qua nhà ăn cơm chung đi.”
Cô bé còn chưa kịp phản ứng, Lương Tinh Khải đã chốt luôn: “Đến hôm đó anh bảo chị qua đón.”
“Thế thì phiền chị ấy quá…”
“Không phiền, quyết định vậy đi.”
“… Dạ vâng.”
Ăn xong xuôi, Lương Tinh Khải hỏi câu cuối cùng: “Tại sao lại muốn đổi ký túc xá? Có chuyện gì cần anh giúp không?”
An Tư Miểu vẫn lắc đầu: “Không có gì đâu ạ.”
“Tư Miểu.”
“Em không muốn nói đâu.” Cô bé lí nhí: “Anh rể, chuyện này anh đừng kể với chị ấy nhé.”
Cái từ “chị ấy” trong lời cô bé là chỉ ai, cả hai đều tự hiểu rõ. Lương Tinh Khải chỉ mập mờ lảng sang chuyện khác chứ không hề hứa hẹn.
Vừa tách khỏi cô em vợ, điện thoại anh đã rung lên. Là tin nhắn từ cô Chương – giảng viên cố vấn của Tư Miểu, lời lẽ đầy ẩn ý:
【Thầy Lương này, hôm nay em Tư Miểu có đến gặp tôi xin đổi ký túc xá. Cô bé bảo ba bạn cùng phòng hơi ồn ào khiến em ấy bị mất ngủ buổi đêm.】
【Thầy Lương cũng biết đấy, quỹ phòng ở trường Y mình khá eo hẹp, bình thường rất khó để điều chỉnh. Tôi có gặng hỏi xem em ấy có xích mích gì với bạn không nhưng em ấy cứ im lặng.】
【Theo tôi quan sát thì ba cô bé kia tính tình khá cởi mở, hoạt bát. Hay là phía gia đình thử lựa lời hỏi han xem có chuyện gì uẩn khúc không giúp tôi nhé.】
Lương Tinh Khải khẽ nhíu mày. Suy nghĩ vài giây, anh gõ máy trả lời:
【Cô Chương, nếu tiện thì bây giờ tôi qua gặp cô một lát nhé.】
Từ nhà ăn đi bộ sang tòa hành chính trường Y không xa, anh đến văn phòng của cô Chương ngay trước giờ tan tầm.
Cô Chương không ngờ “nhân vật tầm cỡ” của viện Toán – Lý lại đích thân tới đây, vội vã đứng dậy đón tiếp: “Chào thầy Lương.”
Tầm này văn phòng đã vắng người, Lương Tinh Khải tiến lại gần bàn làm việc, sau vài câu xã giao liền vào thẳng vấn đề: “Cô Chương, ngày thường biểu hiện trên lớp của Tư Miểu thế nào ạ?”
“Tôi có hỏi qua rồi, các giảng viên bộ môn đều nhận xét Tư Miểu tuy trầm tính nhưng thành tích rất tốt, đi học đầy đủ và nghiêm túc lắm.”
“Thế còn các hoạt động ngoại khóa thì sao?”
“Cái này thì hoàn toàn không có. Lớp trưởng cũng bảo là không thân với Tư Miểu lắm.”
Lương Tinh Khải gật đầu: “Cô Chương ạ, Tư Miểu ở nhà ngoan lắm, không phải kiểu tính cách dễ xảy ra va chạm với người ngoài. Chuyện ký túc xá chắc là cần tìm hiểu kỹ thêm, lát nữa tôi sẽ bảo chị gái cô bé trò chuyện xem sao.”
“Được thế thì tốt quá, sinh viên nhiều khi có những chuyện khó nói với thầy cô, cứ để Thẩm Yên làm công tác tư tưởng là chuẩn nhất.”
Cô Chương ngoài bốn mươi, gương mặt phúc hậu, trông rất có kinh nghiệm trong việc quản lý sinh viên. Lương Tinh Khải tự nhiên tiếp lời: “Cô Chương cũng biết Thẩm Yên ạ?”
Cô Chương cười lớn: “Biết quá đi chứ! Thẩm Yên là học trò ruột tôi dẫn dắt mà. Khéo thật đấy, nếu biết sớm Tư Miểu là em gái Thẩm Yên thì tôi đã đặc biệt để mắt tới rồi.”
Lương Tinh Khải liếc nhìn đồng hồ, rồi ngẩng lên: “Cô Chương cũng đến giờ tan sở rồi, hay là chúng ta vừa đi ra ngoài vừa nói chuyện?”
“Được, được chứ.”
Cô Chương tắt máy tính, vơ lấy chiếc túi xách rồi cùng anh bước ra khỏi tòa nhà.
Dọc đường đi, cô Chương vừa đi vừa hồi tưởng: “Thẩm Yên hồi đó là thủ khoa đầu ra của khóa đấy, vừa ngoan vừa hiểu chuyện, chẳng bao giờ để tôi phải bận lòng. Có điều hai chị em nhà này có một điểm chung, Thẩm Yên ngày xưa cũng chẳng mặn mà gì với mấy cuộc thi hay hoạt động phong trào, chỉ biết cắm đầu vào học. Nhưng con bé đó được cái biết định hướng từ sớm, có mục tiêu rõ ràng để phấn đấu, thế cũng là tốt rồi.”
“Vậy ạ.”
Cô Chương chỉ tay về phía tòa nhà cạnh căng-tin cách đó không xa: “Kia kìa, ngày trước chúng nó ở tòa đó đấy, tầng bốn, tôi vẫn còn nhớ như in.”
Lương Tinh Khải nhìn theo hướng tay bà ấy chỉ.
Đó là một tòa ký túc xá cũ kỹ, nhuốm màu thời gian, nhìn qua chẳng có gì đặc biệt.
Thế nhưng trong lòng anh lại đang gợn lên một chuyện khác. Sau một thoáng đắn đo, anh giả vờ tình cờ hỏi: “Khóa của Thẩm Yên hồi đó… hình như có nam sinh nào tên là Trương Sĩ đúng không cô?”
“Cậu cũng biết Trương Sĩ à?”
Gương mặt cô Chương thoáng hiện vẻ ngạc nhiên, nhưng đó thuần túy là sự ngỡ ngàng khi người ngoài biết chuyện, tuyệt đối không có chút biểu cảm che giấu hay né tránh nào. Đó là phản xạ hoàn toàn tự nhiên.
Sắc mặt Lương Tinh Khải không đổi: “Vâng, tôi có nghe loáng thoáng.”
“Cái cậu Trương Sĩ đó cũng cự phách lắm. Ban đầu hai đứa đều học chung hệ Đa khoa, lên đến cao học chọn chuyên ngành mới tách ra, cơ mà bậc thạc sĩ thì không thuộc diện tôi quản lý nữa.”
“Bây giờ đi dạy tôi vẫn hay mang hai đứa nó ra làm tấm gương cho tụi nhỏ, cứ chịu khó cày cuốc thì đường sự nghiệp sau này thênh thang lắm. Đợt trước Trương Sĩ có về trường giải quyết giấy tờ, còn đặc biệt ghé qua văn phòng biếu tôi hộp trà nói chuyện phiếm, quả là đứa trẻ có tâm.”
Lương Tinh Khải im lặng lắng nghe, đợi cô nói dứt câu mới hỏi nhẹ một câu: “Thẩm Yên và Trương Sĩ… có thân nhau không cô?”
Cô Chương tất nhiên không nghĩ ngợi gì nhiều, liền đáp ngay: “Tuy không cùng lớp hành chính nhưng khóa đó ít người, mấy môn đại cương hay lý thuyết toàn học ghép phòng với nhau, chắc chắn là biết nhau rồi.”
“Quan hệ của hai người họ thế nào ạ?”
“Cái này thì tôi không rõ lắm. Nhưng tôi nhớ Thẩm Yên vốn ít bạn bè thân thiết, thế mà tôi lại tình cờ bắt gặp hai đứa nó cùng đi ra từ thư viện mấy lần liền.”
Cô Chương nhíu mày nhớ lại, như thể vừa lục tìm được một ký ức quan trọng: “Ờ đúng rồi! Tôi nhớ ra rồi! Năm thứ tư hai đứa nó có lập đội tham gia Cuộc thi Kỹ năng Y khoa Toàn quốc, ẵm luôn giải Vàng đấy! Đó là lần đầu tiên trường Y mình chạm tay vào cái cúp Vàng danh giá đó.”
Sắc mặt người đàn ông lập tức trầm xuống, đôi mắt phượng dài hẹp hơi nheo lại, giấu đi tia nhìn u tối.
Đi đến trục đường chính của khuôn viên trường, Lương Tinh Khải lịch sự mở lời: “Cô Chương, vậy chuyện của Tư Miểu phiền cô để mắt giúp tôi nhé, tôi xin phép đi trước.”
“Không vấn đề gì, cứ giao cho tôi.”
“Chào cô Chương ạ.”
“Chào thầy Lương nhé.”
Chờ bóng dáng cô Chương đi xa hẳn, anh mới rút điện thoại ra khỏi túi.
Sinh viên các tòa nhà bắt đầu ùa ra tan học, dòng người trên đường mỗi lúc một đông, âm thanh huyên náo bên tai bỗng chốc trở nên xa xăm.
Lương Tinh Khải truy cập vào fanpage chính thức của Trường Y, tại thanh tìm kiếm, anh gõ hai chữ: “Giải Vàng”.
Các bài viết cũ trong quá khứ nhanh chóng hiện ra.
Ngón tay anh chậm rãi lướt xuống, cho đến khi dừng lại trước bức ảnh chụp chung của lễ trao giải năm ấy.
Ngay chính giữa khung hình, một cặp trai tài gái sắc với chiều cao và ngoại hình vô cùng xứng đôi đã xóa nhòa đi ranh giới của hai chữ “bạn học thông thường”. Bờ vai họ kề sát vào nhau, một cái tựa đầu đầy thân mật, nụ cười rạng rỡ của cả hai hướng về phía ống kính sáng bừng cả một góc ảnh.
***
Thẩm Yên hai ngày nay vẫn phải trực ca đêm, thế nên Lương Tinh Khải đợi đến tận trước lúc đi ngủ mới đem chuyện An Tư Miểu muốn đổi ký túc xá ra nói với cô. Anh cũng nhắc chuyện cuối tuần bảo con bé qua nhà ăn cơm, cô khẽ “vâng” một tiếng.
Chỉ sau vài nhịp thở, lúc anh nhìn sang thì người phụ nữ bên cạnh đã chìm vào giấc ngủ.
Anh nhích lại gần, dịu dàng kéo cô vào lòng.
Thẩm Yên khi ngủ mềm mại như một chú thỏ con, khẽ hừ hừ một tiếng rồi tự động rúc vào tìm một vị trí thoải mái nhất trong lồng ngực anh. Anh cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ l*n đ*nh đầu cô: “Ngủ ngon nhé.”
Sáng hôm sau là thứ Sáu, Lương Tinh Khải thức dậy trước, chuẩn bị xong bữa sáng rồi mới sửa soạn đi làm.
Anh trở về phòng thay quần áo, sau đó đi tới bên giường, ngồi xổm xuống. Đầu tiên, anh tém lại góc chăn đang quấn lộn xộn quanh người cô, rồi mới ôn tồn lên tiếng: “Thẩm Yên, anh đi làm đây.”
“Vâng…” Cô vẫn còn ngủ rất say, chỉ mơ màng đáp lại một tiếng.
Một vệt nắng sớm mỏng manh lọt qua khe rèm cửa, phác họa một quầng sáng mềm mại lên những sợi lông tơ mịn màng trên gương mặt trắng ngần của cô. Ánh sáng tràn qua cánh mũi khẽ phập phồng, rồi đọng lại trên bờ môi dưới đầy đặn.
Lòng anh khẽ động.
Anh khẽ gọi, tiếng nhẹ như hơi thở: “Bà xã?”
“Ưm…”
Lương Tinh Khải rướn người về phía trước, dịu dàng chạm môi mình lên làn môi mềm mại của cô: “Anh đi đây.”
Người phụ nữ chậm rãi mở mắt. Ánh mặt trời vừa vặn chiếu vào con ngươi cô, khiến đáy mắt còn vương nét ngái ngủ trông như thể đang ôm trọn cả một vùng biển vàng rực rỡ.
Giọng cô cất lên có chút khàn khàn: “Tạm biệt anh.”
Thấy cô đã tỉnh, Lương Tinh Khải dặn dò thêm vài câu: “Quần áo anh chuẩn bị sẵn cho em rồi đấy. Bữa sáng nếu em dậy muộn thì nhớ hâm nóng lại rồi hãy ăn. Bữa tối anh vẫn mang qua cho em nhé.”
“Không cần đâu…”
Người đàn ông áp lòng bàn tay lên má cô, hoàn toàn phớt lờ lời từ chối: “Em muốn ăn gì nào? Để anh đổi quán khác cho em nhé?”
“Ưm… Thế cũng được ạ…”
Vẫn còn sớm nên Lương Tinh Khải không vội đi ngay, anh cứ tiếp tục nửa quỳ nửa ngồi bên mép giường trò chuyện với cô: “Hôm nay em có kế hoạch gì không?”
Thẩm Yên vẫn chưa tỉnh táo hẳn, lầm bầm đáp: “Thì đi làm thôi ạ.”
“Đi làm thì làm những gì?”
“Hôm nay á… Xử lý mấy ca cấp cứu đột xuất này, rồi chuẩn bị cho ca phẫu thuật ngày mai, nói chung là đủ thứ chuyện…”
“Tan làm anh qua đón em nhé?”
Cô gái nhỏ khẽ nhíu mày: “Anh vừa phải đưa cơm, lại còn muốn qua đón em nữa à?”
“Ừ.”
“Thế thì phiền phức lắm.”
“Không phiền, sau này ngày nào anh cũng đón em.” Ngôn từ mang theo sự cứng rắn không thể khước từ, nhưng khi anh cúi xuống hôn lên trán cô, giọng điệu lại dịu dàng như nước: “Anh đi thật đây.”
“Vâng…”
Người đàn ông khẽ khàng rời đi. Đợi tiếng đóng cửa vang lên, Thẩm Yên mới quấn chặt chăn xoay người một vòng.
Trong lòng cô thầm nghĩ: Hôm nay chồng mình có chút là lạ nha.