Kế Hoạch Kết Hôn - Tô Kỳ

Chương 28: Thích một người là thế nào?

Chương 28

Bóng tối nhập nhèm, lay động theo từng nhịp thở.

Tối nay anh có phần hung bạo, quần áo trên người Thẩm Yên chớp mắt một cái đã biến mất sạch sành sanh.

Nhưng anh lại không tiếp tục ngay mà ghì chặt lấy eo, bế thốc cô lên.

Thẩm Yên theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy cổ anh: “Đi đâu thế?”

“Tắm rửa trước đã.”

Lần đầu tiên tắm chung, làn nước nóng như mồi lửa thiêu đốt hai con người vốn đang nôn nóng, vồn vã.

Bàn tay to kia siết chặt lấy eo cô, một cú xoay người chuẩn xác, hai tay Thẩm Yên đã phải chống lên mảng tường đá lạnh lẽo.

Sự ấm nóng ấp sát lại gần, cả người cô khẽ run rẩy.

Anh lại đổi sang dùng tay, dịu dàng m*n tr*n v**t v* khắp tấm lưng trần.

Thẩm Yên suýt chút nữa là nhũn chân đổ sụp xuống, anh liền rướn người tới ôm trọn lấy thân thể cô, áp chặt từ phía sau.

Vào giây phút quyết định cuối cùng, đầu óc cô bỗng nhiên tỉnh táo lại một chút: “Không được, phải dùng bao.”

“?”

“Em uống rượu rồi.” Buổi tối ăn cơm nhất thời mải vui mà quên mất chuyện đang chuẩn bị mang thai, nếu không cô đã chẳng đụng vào bia.

Lương Tinh Khải ngẩn người mất một lúc lâu mới hiểu ra là có chuyện gì, đành bất lực dừng lại.

Anh khóa vòi nước, kéo chiếc khăn tắm bản lớn ở bên cạnh qua, bọc kín mít cô lại như bọc một đứa trẻ rồi bế thẳng ra ngoài.

Cũng may là hộp “đồ chơi” mua lần trước vẫn còn, anh với tay lấy rồi xé vỏ ra.

Lần đầu tiên trong đời tự mình đeo cái này, anh phải loay hoay mất một lúc.

Thẩm Yên lúc này đã hoàn toàn tỉnh táo, cô nằm trên giường trố mắt nhìn anh thao tác, trong lòng thầm nghĩ không biết người đàn ông này sao lại có hai bộ mặt lật nhanh như lật bánh tráng thế không biết. Vừa nãy thì như hổ như sói, giờ trông lại ngoan ngoãn như một chú cún con thuần khiết.

Đeo xong xuôi, đèn vẫn không bật, anh cứ thế tr*n tr** bước về phía cô.

Thẩm Yên đỏ mặt, vội liếc mắt nhìn sang hướng khác.

“Lương Tinh Khải, anh thay đổi rồi.”

Lương Tinh Khải của trước đây ngây ngô chẳng biết một cái gì, gần như là một tay cô dắt lối đưa anh bước vào thế giới này, thế mà giờ đây, cô đã hoàn toàn đánh mất quyền chủ động trong chuyện giường chiếu.

Lương Tinh Khải nắm lấy cổ chân cô kéo sát lại gần rồi áp người xuống. Trên mặt anh mang theo một tia ý cười nhàn nhạt, trông lại giống như Thầy giáo Lương ôn nhu như ngọc ngày thường: “Anh thay đổi chỗ nào cơ chứ?”

Thẩm Yên nhìn thẳng vào mắt anh, đột nhiên trong một khoảnh khắc cô bỗng thấy hoang mang nhẹ. Là anh thay đổi thật sao? Hay là ngay từ đầu cô vốn dĩ chẳng hề hiểu rõ về anh?

Những nụ hôn dồn dập rơi xuống vùng cổ, sau tai, hơi thở nóng rực và ẩm ướt thiêu đốt khiến đầu óc cô trở nên mụ mị, rối bời.

Hình như… cô thật sự không quá hiểu rõ về người đàn ông này.

Bốn giờ chiều hôm sau Thẩm Yên vào ca làm, vừa vặn là lúc Du Hảo tan ca, hai người chạm mặt nhau ngay tại văn phòng.

Du Hảo cười rạng rỡ như hoa nở, tâm trạng trông có vẻ cực kỳ tốt.

Rất nhanh sau đó, Thẩm Yên đã biết được nguyên do.

Cái con người này đúng là chẳng giấu nổi chuyện gì trong lòng cả: “Yên Yên ơi, tụi tớ ở bên nhau rồi!”

“Nhanh thế á?”

Du Hảo nghiêm túc nói: “Thật ra tớ cũng thấy hơi nhanh, nhưng mà tụi mình bây giờ đâu còn ở cái tuổi đôi mươi nữa. Cứ dùng dằng tìm hiểu tiếp chưa chắc đã đi đến đâu, chi bằng nhân lúc đầu óc đang nóng lên vì yêu thì xúc động một phen luôn.”

Nghe cô bạn nói vậy, Thẩm Yên cũng gật đầu tán thành.

Năm đó nếu cô cũng có suy nghĩ phải yêu đương tìm hiểu trước rồi mới cưới, thì chưa chắc cô đã có đủ kiên nhẫn, mà cũng chẳng có thời gian. Cái việc nhắn tin trò chuyện, duy trì một mối quan hệ yêu đương đối với cô mà nói là một gánh nặng, e là không quá ba ngày đối phương đã chịu không nổi tính cô rồi.

Thế nên, thỉnh thoảng sống “bốc đồng” một chút đối với cô cũng không phải là chuyện gì xấu.

“Vậy thì hai người cứ ở bên nhau thật tốt, tận hưởng đi nhé.”

“Tớ biết rồi.” Du Hảo bỗng trở nên đa sầu đa cảm, nhào tới ôm chầm lấy cô: “Yên Yên ơi, đêm qua tớ mất ngủ cả đêm luôn á, tớ cứ thấy thần kỳ kiểu gì ấy, không ngờ có ngày tớ lại có bạn trai.”

“Nhiều lúc tớ cũng thấy thần kỳ lắm.”

Tự dưng lại kết hôn, mà tính ra hai người đã về chung một nhà được gần nửa năm rồi cơ đấy.

“Tớ sẽ cố gắng nỗ lực!”

“Nỗ lực cái gì cơ?”

“Hút nhiều dương khí vào, để còn phát tài!”

Thẩm Yên bật cười, đẩy cô nàng ra: “Được rồi, mau đi hút dương khí của cậu đi.”

Du Hảo tan làm rời đi, Thẩm Yên thay áo blouse rồi bắt đầu đi rà soát phòng bệnh một lượt. Sau khi đi hết một vòng, điện thoại cô thông báo có tin nhắn mới:

Lương Tinh Khải: 【Anh mang cơm tối qua cho em nhé?】

Cô nhắn lại: 【Không cần đâu, em ăn tạm cái gì ở nhà ăn là được rồi.】

Lương Tinh Khải: 【Tiện đường anh xách qua luôn cho.】

Thẩm Yên: 【Tiện đường chỗ nào chứ? Thật sự không cần đâu mà.】

Lương Tinh Khải: 【Khoảng sáu giờ rưỡi anh đến.】

Được rồi, coi như cô thua.

Thẩm Yên nhắn lại một từ “Cảm ơn” rồi tiếp tục vùi đầu vào công việc.

Đúng sáu giờ rưỡi anh có mặt chuẩn mười mươi, nhưng vì việc chất đống như núi, cô không có thời gian ngồi ăn cùng anh, chỉ kịp nhận lấy hộp cơm rồi vội vã chạy lên lầu.

Vừa vào đến văn phòng lại thấy tin nhắn nhảy lên:

Lương Tinh Khải: 【Nhớ ăn đấy.】

Thẩm Yên: 【Biết rồi ạ.】

Thời cấp ba Lương Tinh Khải chỉ biết có học, lên đại học lại du học ở nước ngoài, ngày thường anh không có mấy bạn bè thâm giao.

Từ lúc đi làm đến nay, anh cũng chỉ có mối quan hệ khá tốt với Tống Thiên Lẫm cùng văn phòng.

Tuy nhiên, bản thân anh lại không mấy bận tâm đến việc thiết lập các mối quan hệ xã giao.

Rất nhiều người kết giao bạn bè là vì cần sự đồng hành, cần người lắng nghe để làm chỗ dựa cảm xúc, nhưng anh thì lại không cần những thứ đó, ngược lại việc phải duy trì các mối quan hệ xã hội còn khiến anh thấy đau đầu hơn.

Hôm nay Tống Thiên Lẫm mở lời rủ đi tụ tập một bữa, gồm có anh ta, Tưởng Nguyên Bạch và một thầy giáo nam khác. Theo bản năng, Lương Tinh Khải định từ chối, nhưng nghĩ lại lát nữa về nhà cũng chẳng có việc gì làm, cân nhắc một hồi, anh liền đồng ý.

Tống Thiên Lẫm thấy anh gật đầu thì đoán già đoán non: “Có phải vì Bác sĩ Thẩm hôm nay phải đi làm không? Xem ra bạn gái của thầy Tưởng ở bên cạnh chắc cũng bận tối mắt, chứ không thì cái tầm mới yêu đương thế này làm sao đến lượt cậu ấy đi hộ tống anh em mình được.”

Lương Tinh Khải khẽ nhếch môi, tắt file tài liệu đang mở trên máy tính đi.

Tuần này cô toàn vào cái ca bốn giờ chiều này, đến tận mười hai giờ đêm mới được tan làm.

Về đến nhà tắm rửa thay đồ xong xuôi cũng phải tầm một giờ sáng, hai vợ chồng chỉ kịp nói với nhau vài câu bâng quơ.

Cô lại thích ăn cơm ở nhà ăn nhỏ của trường, nên cứ đến giờ tan tầm là anh lại ghé mua một phần mang sang cho cô.

Bây giờ là năm giờ, thời gian vừa vặn.

“Lát nữa em phải ghé qua bệnh viện một chuyến, mọi người cứ qua quán trước đi.”

“Lại đi giao cơm hộp cho Bác sĩ Thẩm đấy à, ôi dào tôi đã bảo người ta ăn ở nhà ăn…”

Lời còn chưa dứt, người đàn ông đã xách bao ra khỏi cửa. Tống Thiên Lẫm nhìn theo bóng lưng cao lớn khuất dần, nhướn mày cảm thán.

Ai mà ngờ được cái đóa hoa cao lãnh bấy lâu nay của học viện bọn họ, hóa ra lại là một kẻ “lụy vợ” chính hiệu cơ chứ!

Địa điểm ăn uống là một quán rượu nhỏ mà Tống Thiên Lẫm thường lui tới, decor theo phong cách tiểu tư sản, trên sân khấu nhỏ có một ca sĩ đang thử giọng.

Tống Thiên Lẫm đến trước, Lương Tinh Khải vừa ngồi xuống không lâu thì Tưởng Nguyên Bạch cũng tới nơi.

Tống Thiên Lẫm vừa nhìn thấy người liền đem chuyện yêu đương ra trêu chọc, khiến cho mặt mũi Tưởng Nguyên Bạch đỏ bừng lên như gấc chín.

“Giờ thì hay rồi, vợ với bạn gái của hai ông đều là bác sĩ cả, sau này đội ngũ tăng ca của văn phòng mình dứt khoát kết nạp thêm hai ông nhé.” Tống Thiên Lẫm rót rượu cho Tưởng Nguyên Bạch: “Thầy Tưởng, phát biểu cảm tưởng cái xem nào?”

Tưởng Nguyên Bạch chậm rãi, có chút ngượng ngùng lên tiếng: “Thì… cứ thấy cô ấy đáng yêu thế nào ấy.”

“Đáng yêu? Chậc, đúng là tình yêu của giới trẻ có khác.” Tống Thiên Lẫm nhấp một ngụm rượu, ngẫm nghĩ một lát rồi tự mình bật cười: “Mà thực ra tôi cũng thấy vợ tôi khá là đáng yêu.”

Anh ta lại quay sang hỏi: “Tinh Khải, thế cậu thích vợ cậu ở điểm gì? Vợ cậu chắc chắn không thuộc cái hệ đáng yêu rồi đúng không?”

Lương Tinh Khải liếc xéo anh ta một cái, cầm lấy chai rượu tự rót cho mình một phần ba ly.

Ban đầu khi anh và Thẩm Yên ở bên nhau, vốn chẳng phải vì thích.

Thế nhưng lúc này, câu trả lời ấy bắt đầu trở nên mờ mịt.

Loại Whisky mà Tống Thiên Lẫm gọi có vị cay nồng xộc thẳng lên đại não.

Lương Tinh Khải nén lại dư vị gắt gỏng nơi cổ họng, khẽ hỏi: “Thế nào mới là thích?”

Tống Thiên Lẫm không hề mảy may nghi ngờ câu hỏi này, thản nhiên đáp: “Thích thì là thích thôi, không gặp thì thấy nhớ, lúc nhớ thì lòng dạ cứ ngứa ngáy không yên, giống như có một chú mèo con đang lấy móng vuốt cào nhẹ vào tim ấy. Đến khi gặp được người ta rồi thì chú mèo đó mới chịu ngoan ngoãn nằm yên.”

Động tác nâng ly của Lương Tinh Khải khựng lại, đôi mắt trong trẻo nhìn sang.

Tưởng Nguyên Bạch nói: “Hình như hiện tại em đang có cảm giác này.”

Tống Thiên Lẫm: “Bình thường thôi mà, hồi tôi mới yêu vợ mình á, thật sự là hận không thể ngày nào cũng gặp mặt, lúc nào cũng dính lấy nhau, muốn nghe giọng nói của cô ấy, muốn ôm hôn, thậm chí muốn ‘hàn’ cô ấy luôn trên giường không rời.”

Tưởng Nguyên Bạch nghe đến đó lại đỏ mặt tía tai.

Tống Thiên Lẫm vỗ vai anh ấy cười ha hả: “Sau này cậu sẽ hiểu thôi.” Nói rồi anh ta lại hất cằm về phía Lương Tinh Khải: “Đúng không Tinh Khải?”

Lương Tinh Khải không tiếp lời.

Nhưng trong lòng anh, hình như đã có một chú mèo con đang bắt đầu cào nhẹ.

Anh nhìn lướt qua điện thoại, mới có bảy giờ tối.

Cô dường như lúc nào cũng bận rộn, đến mức anh đi đưa cơm cũng chẳng thể gặp được người.

Chẳng biết cô đã kịp ăn gì chưa.

Lương Tinh Khải mở Wechat tìm đến khung đối thoại, chần chừ hồi lâu, cuối cùng lại thoát ra.

Tống Thiên Lẫm tuy chưa say hẳn nhưng cũng đã ngà ngà, tiếp tục “truyền thụ” kinh nghiệm cho hậu bối tình trường: “Mấy cái phim ảnh tiểu thuyết cứ hay vẽ vời tình yêu thành cái gì đó cao siêu lắm, rồi cứ hay hỏi tình yêu là gì. Tình yêu chẳng phải rất dễ phân biệt hay sao?”

“Nguyên Bạch, cậu cứ nhớ kỹ một điều này thôi: Chỉ cần có người đàn ông nào đứng cạnh cô ấy, bất kể gã đó là ai, địa vị thế nào, mà cậu cảm thấy không vui, thì đó chính là tình yêu. Cái đó gọi là tính ‘bài trừ’, hiểu chưa?”

Tưởng Nguyên Bạch gật đầu: “Em hiểu.”

Lương Tinh Khải lại nhấp thêm một ngụm rượu.

“Còn nữa…” Tống Thiên Lẫm đánh giá Tưởng Nguyên Bạch từ đầu đến chân, đưa ra kết luận: “Cậu thế này là không được đâu, là đàn ông thì phải dũng cảm lên, chủ động vào. Đó là vợ mình chứ có phải người ngoài đâu mà ngại, biết chưa?”

“Dạ biết.”

Tống Thiên Lẫm dựa lại gần vỗ vai Lương Tinh Khải: “Nguyên Bạch, cậu phải học tập Giáo sư Lương nhà chúng ta đây này. Nếu không cậu tưởng làm sao cậu ta tán đổ được đại mỹ nhân khó chiều số một của trường Y kiêm Bệnh viện trực thuộc chứ?”

“Đừng có nói lung tung.”

“Nói lung tung chỗ nào? Muốn nắm giữ trái tim phụ nữ thì phải nắm giữ cái dạ dày của người ta chứ~”

Lương Tinh Khải không đáp lời anh ta.

Công việc của hai người không liên quan đến nhau, họ không có quá khứ cùng nhau trưởng thành, anh cũng chẳng có ưu điểm gì quá nổi trội, lại không biết kiếm tiền, cũng chẳng biết dùng lời ngon tiếng ngọt để dỗ dành người khác. Rõ ràng, cô hoàn toàn có những lựa chọn tốt hơn.

Giờ đây đã là vợ chồng, đưa cơm thôi mà, chẳng đáng là bao.

Hơn nữa…

Anh muốn gặp cô.

Lương Tinh Khải nốc cạn hai ngụm rượu cuối cùng trong ly rồi lại rót thêm một ly khác.

Bữa cơm kéo dài đến hơn mười giờ đêm, cái miệng của Tống Thiên Lẫm chưa lúc nào ngừng nghỉ.

Lúc tan tiệc, Lương Tinh Khải gọi tài xế lái hộ.

Anh tài xế hỏi đi đâu, anh hơi do dự một chút rồi đọc địa chỉ bệnh viện.

Đến bệnh viện đã là mười một giờ, còn một tiếng nữa mới đến giờ cô tan ca.

Lương Tinh Khải bảo tài xế lái xe vào trong.

Chiếc xe đỗ lại ở bãi đậu xe ngay dưới tòa nhà nội trú. Anh nhìn ra ngoài, thấy một đôi nam nữ đang đứng ở cửa tầng một.

Cả hai đều mặc áo blouse trắng, đứng đối diện nhau, không rõ đang nói chuyện gì.

Từ ghế phụ, ánh mắt người đàn ông vẫn bình thản, đôi mắt ấy trầm ổn như mặt hồ sâu thẳm, nhưng nếu nhìn kỹ, dưới đáy hồ dường như đang có những luồng sóng ngầm chậm rãi cuộn trào.

Lương Tinh Khải cúi đầu, gõ chữ gửi tin nhắn: 【Em đang làm gì thế?】

Cách đó không xa, người phụ nữ rút điện thoại trong túi ra nhìn một cái rồi lại cất vào, ngẩng đầu nói với người đối diện câu gì đó, rồi cả hai cùng nhau đi vào trong.

Anh tài xế thấy vị khách bên cạnh cứ nhìn chằm chằm vào hai người phía trước, trong đầu liền vẽ ra đủ thứ kịch bản phim ảnh, anh ta cẩn thận hỏi: “Ông chủ, giờ chúng ta đi đâu ạ?”

Lương Tinh Khải nhắm nghiền mắt, buông ra mấy chữ không chút cảm xúc: “Về Thiên Hòa Hoa Viên.”

Về đến nhà.

Anh tắm rửa, uống thêm hai ly nước lọc, nồng độ cồn trong người đã tan đi không ít.

Chiều nay cô đã tắm qua rồi nên quần áo vẫn chưa giặt.

Lương Tinh Khải lấy bộ đồ ngủ bằng cotton từ trong giỏ đồ bẩn ra.

Bộ đồ ngủ mới mặc một ngày nên vẫn còn rất sạch, trên vải dường như còn vương lại hương thơm thanh khiết của nước giặt.

Anh đưa lên mũi ngửi, thoáng thấy mùi hương nhàn nhạt trên cơ thể cô. Đó không phải là một mùi hương cụ thể nào có thể mô tả được, mà là hơi thở duy nhất chỉ thuộc về riêng mình cô.

Bỏ hết quần áo vào máy giặt, Lương Tinh Khải đứng ngoài ban công. Chiếc đồng hồ ở phòng khách báo đúng mười hai giờ đêm.

Anh gửi tin nhắn qua: 【Tan làm chưa em?】

Lần này bên kia trả lời rất nhanh: 【Chuẩn bị rồi, bàn giao xong ca là em về ngay.】

Lương Tinh Khải: 【Có cần anh qua đón không?】

Thẩm Yên: 【Không cần đâu, em tự về được.】

Thẩm Yên: 【Anh ngủ sớm đi.】

Lương Tinh Khải: 【Em có muốn ăn chút gì đêm không?】

Thẩm Yên: 【Thôi ạ, em không đói.】

Lương Tinh Khải nhìn chằm chằm màn hình điện thoại, khẽ nghiến răng.

Khoảng nửa tiếng sau, ngoài cửa có tiếng động.

Người đàn ông ngồi trên sô pha nhìn qua.

Thẩm Yên vừa vào cửa đã ngạc nhiên: “Anh vẫn chưa ngủ à?”

Lương Tinh Khải gượng ra một nụ cười: “Chưa, em đi tắm đi.”

“Vâng.” Người phụ nữ thay giày, vừa đấm đấm bả vai vừa đi vào trong: “Mệt chết em rồi.”

Rất nhanh sau đó, trong phòng tắm của phòng ngủ chính vang lên tiếng nước chảy.

Lương Tinh Khải vào phòng, cắm sạc điện thoại cho cô rồi leo lên phía bên kia giường.

Thẩm Yên loay hoay hơn hai mươi phút mới bước ra, mái tóc đã được sấy khô đến tám chín phần.

Cô tự nhiên lật chăn lên: “Tắt đèn nhé?”

“Ừm.”

Phòng ngủ ngay lập tức chìm vào bóng tối.

Đợi khi cô đã lên giường, Lương Tinh Khải từ phía sau vòng tay ôm lấy cô, thuần thục hôn lên sau tai, rồi lại xoay mặt cô lại để hôn môi.

Mấy đêm nay làm việc quá mệt, Thẩm Yên gần như vừa nằm xuống là ngủ ngay. Hôm nay cũng mệt, nhưng bị anh khêu gợi một lúc cô cũng bắt đầu thấy n*ng, liền xoay người lại đáp trả.

Cứ ngỡ chỉ là hôn môi thôi, nhưng dần dần Thẩm Yên cảm thấy có gì đó không đúng.

Bàn tay “tự học thành tài” dưới lớp áo kia có vẻ không chỉ thỏa mãn với việc hôn.

Hơn nữa… cô nếm được một chút vị rượu.

Cô kéo tay anh ra, lùi lại một chút, nhìn vào đôi mắt đang nhuốm màu t*nh d*c của đối phương: “Anh uống rượu à?”

“Uống một ít.”

Thẩm Yên rướn người chủ động hôn anh một cái, cố ý hạ giọng mềm mỏng: “Sau này đừng uống rượu có được không? Em không thích anh uống rượu.”

Cô luôn rất giỏi những mánh khóe dỗ dành này, động tác hay biểu cảm đều vô cùng chuẩn xác. Lương Tinh Khải theo bản năng gật đầu: “Được.”

Anh định áp sát lại lần nữa, nhưng vẫn bị cô đẩy ra: “Em mệt lắm, để lần sau đi.”

Lương Tinh Khải im lặng.

Thấy vậy, người phụ nữ lại “thưởng” cho anh thêm một nụ hôn: “Ngủ ngon nhé.”

Chẳng mấy chốc, nhịp thở của cô đã trở nên đều đặn, chìm vào giấc ngủ sâu.

Lương Tinh Khải nằm ngửa trở lại, nhìn chằm chằm lên trần nhà, tâm trạng vô cùng phức tạp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn