Chương 21
Anh cứ ấp a ấp úng, giấu giấu diếm diếm chẳng chịu nói nửa lời. Máu tò mò trong lòng Thẩm Yên đã bị câu lên đến tận cổ, thế là vừa về đến nhà, cô liền sán lại gần hỏi gặng mẹ chồng.
“Mẹ ơi, lúc nãy có người đến bệnh viện thăm ông nội đấy ạ. Một cô gái trông xinh xắn lắm, tên là Khổng Oánh, mẹ có quen cô ấy không?”
Lục Sầm ngẩng lên nhìn con dâu, khẽ mỉm cười: “Thế con muốn hỏi gì nào?”
Mẹ chồng cô dù sao cũng đã đi qua bao sóng gió cuộc đời, lại ngồi ở vị trí cao như thế, chút tâm tư nhỏ nhặt của con trẻ sao qua nổi mắt bà. Thẩm Yên cũng chẳng thèm giấu diếm, thẳng thắn hỏi luôn: “Cô ấy là bạn gái cũ của anh Tinh Khải ạ?”
“Không phải.” Bà Lục buông công việc đang làm dở xuống, kiên nhẫn giải thích cho cô hiểu: “Ông nội Khổng là một trong số ít những người bạn tri kỷ của ông nội con. Hai nhà lại ở sát vách, nên từ nhỏ Khổng Oánh đã hay chạy sang đây chơi rồi. Cái con bé đó khéo mồm khéo miệng lại xinh xắn, ông nội quý nó lắm.”
“Sau này, ông nội còn tính mai mối Khổng Oánh cho Tinh Khải nữa cơ, ngặt nỗi thằng bé một mực không chịu, thế là chuyện cứ thế lấp l**m cho qua.” Nói đoạn, Lục Sầm như sợ con dâu chạnh lòng, bèn vỗ về: “Con đừng nghĩ ngợi lung tung nhé, Khổng Oánh với Tinh Khải chỉ là bạn bè đơn thuần thôi.”
Bạn bè, lại còn là thanh mai trúc mã.
Đương nhiên Thẩm Yên chẳng ghen tuông gì cho cam, cô chỉ thuần túy tò mò thôi. Khổng Oánh nhìn qua vừa có sắc vừa có hương như thế, sao cái anh chàng kia lại chẳng vừa mắt tí nào nhỉ?
Sao mà kén cá chọn canh thế không biết?
Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, anh kén chọn bấy lâu, cuối cùng chẳng phải lại “va” phải cô đó sao?
Thẩm Yên vừa giúp mẹ chồng chuẩn bị phần thịt viên cho ngày mai, vừa làm như vô tình chuyện phiếm: “Thế hiện tại cô Khổng Oánh ấy đang làm việc ở đâu vậy mẹ?”
“Bắc Kinh con ạ. Nghe đâu ngành nghề cũng có chút liên quan đến bên bệnh viện các con đấy, hình như là làm ở công ty công nghệ nào ấy nhỉ?” Bà nhíu mày nhớ lại một hồi lâu mới thốt lên: “À đúng rồi, hình như là Công nghệ Cự Xuân.”
Công nghệ Cự Xuân, cái tên này thì Thẩm Yên biết rõ, đây là công ty sản xuất robot y tế cực kỳ có tiếng tăm và “hot” nhất hiện nay.
Mắt Thẩm Yên sáng rực lên như bắt được vàng: “Khổng Oánh phụ trách mảng nào ở đó vậy mẹ?”
“Cái này thì mẹ chịu rồi. Lần cuối mẹ gặp con bé cũng phải hai năm trước, giờ nó còn làm ở đấy không mẹ cũng chẳng rõ.”
Thẩm Yên gật gật đầu, trong lòng thầm tính toán, tối nay nếu thuận tiện sẽ tìm Lương Tinh Khải xin phương thức liên lạc của cô ấy, xem có thể móc nối quan hệ chút nào không.
Thế nhưng cô chẳng thể ngờ được rằng, mình còn chưa cần cậy nhờ đến Lương Tinh Khải thì đã nhanh chóng được tái ngộ Khổng Oánh.
Sức khỏe của ông cụ Lương không có gì đáng ngại, chiều hôm đó liền làm thủ tục xuất viện. Lương Tinh Khải cùng Khổng Oánh tự tay đưa ông cụ về nhà.
Mẹ Lục đon đả giữ Khổng Oánh ở lại dùng cơm tối, nhưng cô ấy khéo léo từ chối bảo ở nhà đã nấu cơm rồi, chỉ xin phép ngồi lại nhấp chén trà.
“Dì Lục ơi, con thấy nhà mình chẳng thay đổi gì cả. Bộ ghế đá ngay trước cửa kia kìa, con nhớ từ hồi tụi con còn bé tí đã nằm chình ình ở đấy rồi đúng không ạ?”
Bà cười hiền hậu: “Phải rồi, ông nội con là người hoài cổ, lúc nào cũng thích giữ lại mấy đồ kỷ niệm ngày xưa.”
“Giữ lại như vậy hay mà dì, giờ nhìn thấy lại làm con nhớ đến khoảng thời gian ngày xưa hay chạy theo đuôi Tinh Thần với Tinh Khải nghịch ngợm.”
“Dì vẫn nhớ ngày ấy mấy đứa…”
Hai người bắt đầu sa vào những câu chuyện bảng lảng của ngày hôm qua, càng nói lại càng rôm rả. Lương Tinh Khải khẽ liếc mắt nhìn người phụ nữ đang ngồi bên bàn làm việc cách đó không xa.
Hai tay cô đang nâng niu ly trà, vẻ mặt chăm chú như thể đang lắng nghe tường tận từng câu từng chữ.
Lương Tinh Khải sải bước đi tới, thấp giọng hỏi: “Trong nhà còn việc gì cần em làm nữa không?”
“Mọi thứ chuẩn bị xong xuôi cả rồi.” Thẩm Yên khẽ ngước mắt lên nhìn anh một cái, rồi lại nhanh chóng quay đi, tiếp tục dán chặt tầm mắt vào hai người phụ nữ đang ríu rít trên sô pha.
Sự tập trung quá mức của cô khiến đôi lông mày của anh khẽ nhíu lại.
Từ nhỏ ông nội đã thương yêu Khổng Oánh, đó là sự thật không thể chối cãi.
Hôm nay, thái độ của anh đối với Khổng Oánh và đối với cô có sự khác biệt một trời một vực, người ngoài nhìn vào là thấy ngay.
Đã vậy, lúc này mẹ anh và Khổng Oánh lại còn trò chuyện thân thiết, ăn ý đến thế kia.
Anh sợ cô sẽ tủi thân rồi nghĩ ngợi vẩn vơ, bèn dịu dàng lên tiếng: “Lên lầu với anh một lát, anh có chuyện này muốn bàn với em.”
“Chuyện gì thế?”
“Lên lầu rồi nói.”
Thẩm Yên khẽ trề môi, chuyện gì mà thần thần bí bí phải nói ngay lúc này cơ chứ? Cô còn đang muốn nghe thêm chút chuyện ly kỳ về mối tình thanh mai trúc mã này kia mà, chưa kể còn phải canh cơ hội để chen ngang bắt chuyện với Khổng Oánh nữa.
Nghĩ thì nghĩ vậy, cô vẫn đành đặt ly trà xuống, miễn cưỡng cất bước theo anh lên tầng.
Vừa bước vào phòng ngủ, Lương Tinh Khải đã vào thẳng vấn đề: “Mùng ba em phải đi rồi, mùng một tụi mình qua nhà ngoại, mùng hai lại có họ hàng ghé chơi. Mẹ bảo anh hỏi ý em xem nên chuẩn bị bao nhiêu tiền lì xì cho vừa vặn.”
“Ồ.” Thẩm Yên quả thực chưa từng nghĩ đến chuyện này: “Bên nhà mình thường thì sẽ đi bao nhiêu hả anh?”
“Người lớn hay trẻ nhỏ thì cứ tùy tâm thôi em.”
“Thế thì anh cứ quyết định là được rồi.” Thẩm Yên thấy anh cứ nhìn chằm chằm vào mình không chớp mắt, liền nhịn không được mà bật cười trêu chọc: “Sao thế, anh hết tiền rồi à? Hay là muốn em chu cấp cho đây?”
Sau khi kết hôn, hai người họ chưa từng ngồi lại bàn bạc về chuyện quản lý tài sản chung. Tiền ai nấy tiêu, ngày thường trong nhà cần sắm sửa ba thứ đồ lặt vặt gì thì cứ tiện tay ai người nấy mua.
Lương Tinh Khải cũng bật cười theo: “Anh có tiền mà. Vậy người lớn hai ngàn, trẻ con ba trăm, em thấy thế nào?”
“Được thôi, lát nữa em chuyển khoản cho anh, cứ trừ vào cái thẻ sính lễ ấy.”
“Không cần đâu.”
“Cứ quyết định thế đi.”
Trong lòng Thẩm Yên vẫn đang tơ tưởng chuyện dưới nhà, dứt lời liền vội vàng muốn cất bước.
Nhưng Lương Tinh Khải lại chẳng muốn cô nghe thêm mấy lời hoài niệm dưới lầu nữa, anh đưa tay giữ chặt lấy tay cô: “Thẩm Yên…”
“Lại chuyện gì nữa đây?”
“Khổng Oánh… giữa anh và cô ấy thực sự chẳng có gì cả, chỉ là bạn bè thôi, em đừng suy nghĩ nhiều nhé.”
“Em có nghĩ ngợi gì đâu, em biết hai người là bạn mà.” Thẩm Yên nở một nụ cười rạng rỡ: “Anh cứ yên tâm đi, em thật sự không để bụng đâu.”
Lương Tinh Khải từ trước đến nay chưa bao giờ phân biệt được đâu là thật, đâu là giả trong nụ cười của người phụ nữ này. Ngay từ những ngày đầu tiên, cô đã có thể vừa cười ngọt ngào vừa khoác tay anh nói lời đường mật; sau này khi trượt mất đợt xét duyệt học hàm, cô cũng chỉ cười nhẹ bảo chẳng sao đâu.
Gương mặt cô lúc nào cũng tràn ngập vẻ tự tin, đối diện với mỗi người lại là một nụ cười mang sắc thái khác nhau.
Chính vì thế, lúc này đây anh hoàn toàn bất lực trong việc đoán định xem tâm tư thật sự của cô là gì.
Dù sao thì Khổng Oánh cũng khác với Lâm tiểu thư kia. Buổi sáng ở bệnh viện đông người quá anh không tiện giải thích sâu, giờ anh chỉ muốn đem mọi chuyện nói cho rõ ràng để cô yên lòng.
“Thẩm Yên… Anh…”
Thẩm Yên chỉ sợ Khổng Oánh dưới nhà ra về mất, lúc này cô thực sự chẳng còn tâm trí đâu mà dây dưa với anh nữa: “Có chuyện gì tối nay tụi mình nói tiếp nhé.”
Đáng tiếc thay, khi cô vừa hớt hải chạy xuống lầu thì phòng khách rộng lớn giờ chỉ còn lại mỗi bóng dáng của mẹ Lục.
Vẻ mặt cô ngay lập tức xìu xuống, tràn đầy thất vọng: “Mẹ ơi, Khổng Oánh đâu rồi ạ?”
“Vừa về xong con ạ, nghe bảo khó khăn lắm mới có dịp về quê một chuyến, nên tối nay phải qua ăn cơm với các cụ bên nhà.”
“Dạ, tiếc quá.”
Lúc này, người đàn ông trên lầu cũng vừa sải bước đi xuống, Thẩm Yên nghe tiếng động liền quay đầu lại, hung hăng lườm anh một cái cháy mặt.
Tất cả là tại cái anh chàng này!
Lương Tinh Khải đứng ngẩn ngơ tại chỗ, có chút mơ hồ không hiểu mình đã làm sai cái gì, rồi anh lại khẽ nhíu mày. Xem ra, tối nay kiểu gì cũng phải kéo vợ mình lại nói chuyện cho ra ngô ra khoai mới được
***
Trông sắc mặt Lương Tùng có vẻ khá khẩm hơn nhiều, bữa tối ông cụ ăn uống cũng được vị bén miệng.
Cơm nước xong xuôi thì đến giờ thay thuốc. Trong nhà này chẳng ai khéo bằng Thẩm Yên, Lương Tùng lẳng lặng ngồi sang một bên, gương mặt già nua vẫn đóng băng không chút cảm xúc.
Thẩm Yên xách hộp y tế lại gần, khẽ quỳ một gối xuống, bắt đầu gỡ lớp băng gạc trên tay ông cụ ra trước.
Nói thực thì Lương Tinh Khải và ông nội trông chẳng giống nhau là mấy. Lương Tinh Khải thuộc tuýp đàn ông lịch lãm, dịu dàng; còn Lương Tùng dáng người lại thiên về hướng vạm vỡ, đường nét ngũ quan góc cạnh, thô ráp, thành thử ra mỗi lúc cụ nghiêm mặt nhìn cứ dọa người.
Hôm qua mới gặp lần đầu, phản ứng đầu tiên của Thẩm Yên là cảm thấy kỳ diệu đến khó tin. Cô thật không ngờ một người có tính khí gai góc như ông nội mà lại viết ra được những dòng văn mềm mại, sưởi ấm lòng người đến thế.
Nghĩ vậy nên giờ Thẩm Yên cũng chẳng còn sợ cụ nữa. Cô vừa tỉ mẩn băng bó vừa nhẹ nhàng dặn dò: “Ông nội, hai ba ngày tới ông nhớ kiêng nước nhé ạ, chuyện tắm rửa thì cứ tạm gác lại đã ông.”
“Tắm chứ.”
Lương Tinh Khải đứng canh một bên nãy giờ bấy giờ mới lên tiếng, giọng điệu mang theo vài phần cảnh cáo: “Ông nghe lời bác sĩ một lần không được ạ?”
Lương Tùng liếc xéo đứa cháu trai một cái sắc lẹm.
“Ông quên mất mình ngã nhào ra đấy thế nào rồi à? Hay lại muốn làm một cú nữa?”
Lương Tùng hừ lạnh một tiếng, lúc này mới chịu im lặng.
Ông cụ cúi đầu, nhìn cháu dâu đang chăm chú băng bó cho mình, nhìn được hai cái lại dời mắt đi, rồi ngước lên nhìn sang cháu trai: “Chỉ có anh là như cọng bún, thấy máu một tí đã lăn ra ngất.”
Lương Tinh Khải: “…”
Thẩm Yên cũng chẳng ngờ Lương Tinh Khải lại tự dưng rước họa tai bay vạ gió thế này. Ngoảnh đầu lại thấy gương mặt đang nén nghẹn của anh, cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng: “Ông nội ơi, sao anh Tinh Khải lại sợ máu thế ạ? Nhà mình có gen di truyền này sao ông?”
“Di truyền cái gì mà di truyền.” Lương Tùng buột miệng: “Hồi nhỏ nó đèo con em bằng xe đạp rồi ngã chổng kềnh. Con bé quệt mông xuống sỏi, rách một đường dài, máu chảy ròng ròng. Từ bấy giờ cái thằng này cứ nhìn thấy máu là mất mật.”
Hóa ra là vậy, xem như một dạng hội chứng tâm lý sau chấn thương đặc thù đây mà. Thẩm Yên quay đầu lại nhìn anh: “Ngoài sợ máu ra thì anh còn ‘bệnh’ gì nữa không?”
Lương Tinh Khải có chút mất tự nhiên. Hai ánh mắt chạm nhau, chỉ được vài giây anh đã vội né tránh, giọng điệu cứng ngắc: “Làm gì đến mức nghiêm trọng thế.”
Nghiêm trọng chết đi được ấy chứ. Hôm qua cả người anh cứng đờ như khúc gỗ, Thẩm Yên còn chẳng dám tưởng tượng hôm xảy ra tai nạn xe hung hiểm kia, anh đã gồng mình gánh vác thế nào.
Có điều bây giờ không phải lúc để đào sâu chuyện này, đợi hôm nào về lại Nam Thành có thời gian, cô sẽ lựa lời hỏi han anh sau.
Băng bó xong xuôi, Lương Tùng về phòng nghỉ ngơi.
Thẩm Yên giúp Lục Sầm thu dọn nốt mấy thứ vụn vặt chuẩn bị cho ngày trừ tịch ngày mai, rồi mới lên lầu tắm rửa.
Lúc cô tắm xong bước ra thì Lương Tinh Khải cũng vừa đi vào phòng. Thẩm Yên đứng trước gương nhà vệ sinh thoa kem dưỡng da, bâng quơ hỏi anh: “Mai nhà mình không có họ hàng ghé chơi, chỉ có bốn người chúng ta ăn Tết thôi đúng không anh?”
“Ừm.”
Thế thì tốt quá, đêm giao thừa này xem như được nhẹ nhõm phần nào. Thẩm Yên lại hỏi tiếp: “Hiện tại anh còn giữ phương thức liên lạc của Khổng Oánh không?”
Bước chân đang hướng về phía tủ quần áo của người đàn ông bỗng khựng lại: “Em hỏi chuyện này làm gì?”
“Bình thường hai người có hay trò chuyện không?”
“Không có.” Lương Tinh Khải bước đến bên cửa nhà vệ sinh, vội vàng giải thích: “Hồi nhỏ bọn anh hay gặp nhau thôi, sau đó bố mẹ cô ấy chuyển đi nơi khác làm ăn nên cô ấy cũng đi theo. Rồi anh lại ra nước ngoài du học, bẵng đi mấy năm trời chẳng gặp lại. Kết bạn lại là vào năm Tinh Thần ra nước ngoài, cô ấy về nước dự đám cưới.”
Thẩm Yên thoa xong chút sữa dưỡng ẩm cuối cùng trên mặt, nghe vậy thì chớp chớp mắt: “Ồ, em biết rồi.”
“Lần trò chuyện gần đây nhất chắc là hồi Tinh Thần sinh em bé, cô ấy có nhắn hỏi anh có sang nước ngoài thăm em không, nếu có thì nhờ anh xách tay hộ chút quà, sau đấy thì bặt vô âm tín.”
“Vậy ạ, thế thì hơi tiếc nhỉ.” Cô nghiêng người lách qua anh bước ra ngoài: “Anh tắm trước đi, tắm xong em nói chuyện này với anh.”
Lương Tinh Khải nhìn theo bóng lưng khuất dần của cô, chân mày lại một lần nữa nhíu chặt.
Đến khi tắm rửa sạch sẽ bước ra, anh đứng lặng bên mép giường, bất lực lên tiếng trước: “Em muốn anh phải giải thích thế nào thì em mới chịu tin đây?”
“?”
Anh đang lẩm bẩm cái gì thế không biết?
Mà sao cái bản mặt trông lại oán trách, tủi thân đến mức kia?
Thẩm Yên huých thẳng vào vấn đề: “Dạo gần đây em có một dự án hỗ trợ cấy ghép bằng robot, em nghe mẹ bảo hình như Khổng Oánh cũng làm trong lĩnh vực này. Nếu anh thấy tiện thì hỏi hộ em xem em có thể kết bạn với cô ấy không, còn nếu không tiện thì thôi cũng chẳng sao đâu ạ.”
Sắc mặt người đàn ông bỗng chốc cứng đờ, đứng ngây ra tại chỗ phải đến ba bốn giây liền không nhúc nhích.
Một lúc sau, anh bỗng bật cười bất lực: “Được, lát nữa anh hỏi cho.”
Lương Tinh Khải vén chăn lên giường, khóe môi lại vô thức kéo lên một nụ cười khổ. Anh cười chính mình suốt một ngày trời cứ nghĩ ngợi vớ vẩn, cũng cười bản thân đã quá ảo tưởng về vị trí của mình trong lòng cô. Cô gái này làm sao có thể vì mấy chuyện cỏn con ấy mà hờn ghen cho được?
Quả thực cả ngày hôm nay là do anh tự mình đa tình. Anh hiểu rõ tính cách của Thẩm Yên hơn ai hết, cho dù anh và Khổng Oánh có thực sự xảy ra chuyện gì, e là cô cũng chẳng mảy may bận lòng.
Cô ấy làm sao biết ghen cơ chứ. Cô ấy là Thẩm Yên cơ mà.
Người nằm bên cạnh đang tựa vào thành giường lướt điện thoại, chẳng biết là đang tán gẫu với ai mà những ngón tay gõ phím nhanh thoăn thoắt.
Lương Tinh Khải nằm ngửa, hai tay đặt trên chăn, mắt đăm đăm nhìn lên trần nhà.
Ba bốn phút trôi qua, cô vẫn đang miệt mài gõ chữ.
“Thẩm Yên.”
“Dạ?”
“Bên phía mẹ… chúng ta có cần gọi một cuộc điện thoại không?”
Thẩm Yên nghe là hiểu ngay anh đang nhắc đến người mẹ nào: “Để mai gọi anh ạ, kệ họ đi, cả gia đình người ta đang quây quần đón Tết vui vẻ mà.”
Lương Tinh Khải nghiêng đầu, thấy thần sắc người phụ nữ bên cạnh vẫn bình thản như không.
Cả gia đình người ta… Thế còn cô ấy, những năm qua cô ấy đón Tết thế nào?
“Em đang bận gì thế?” Ngày mai đã là trừ tịch rồi, chẳng nhẽ vẫn còn công việc sao?
“Chuyện ở khoa thôi anh, sáng mai họ có ca phẫu thuật bóc tách động mạch chủ. Ca này trước đây em từng làm qua rồi, nên giờ dặn dò họ vài lưu ý cần thiết.”
Nghe vậy, anh không làm phiền cô nữa.
Đợi thêm chừng mười phút, cô vươn vai một cái rõ dài, thở phào một tiếng “Phù”, xem chừng đã giải quyết xong xuôi.
Thế nhưng vừa đặt điện thoại xuống, cô đã vén chăn bước xuống giường đi thẳng vào nhà vệ sinh, đóng cửa lại nghe tiếng sột soạt chẳng biết đang làm gì, một lúc sau mới trở ra.
“Tắt đèn nhé?”
“Ừm.”
Theo tiếng “tạch” giòn giã, phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối đậm đặc.
Lương Tinh Khải nhắm mắt rồi lại mở mắt, cố gắng thích nghi với bóng tối.
Cô nằm xuống bên cạnh.
Phòng ốc lặng ngắt như tờ, không hề có chút động tĩnh nào.
Hoàn toàn không có cái sự vồ vập, vội vã như đêm hôm kia.
Anh im lặng một hồi, trầm giọng hỏi: “Nếu như anh và Khổng Oánh…”
Nhưng câu hỏi mới đi được nửa đường đã nghẹn lại, anh chợt nhận ra câu hỏi này thật quá đỗi thừa thãi.
“Anh và Khổng Oánh làm sao?”
“Không có gì.”
Khoảng thời gian thật dài trôi qua, dài đến mức hơi thở của người bên cạnh đã trở nên đều đặn, tựa hồ như đã chìm vào giấc ngủ sâu.
“Thẩm Yên.” Anh khẽ gọi.
“Ừ.” Cô lại đáp lời.
Lương Tinh Khải nghiêng người, bất ngờ chạm phải đôi mắt trong veo, sáng rực đang chăm chú nhìn mình từ bao giờ.
Ánh trăng ngoài cửa sổ rọi vào, phủ lên gương mặt cô một lớp hào quang thanh khiết, dịu dàng.
Yết hầu anh khẽ trượt lên xuống, anh rướn người tới, muốn đặt một nụ hôn lên bờ môi mềm mại kia.
Nhưng Thẩm Yên lại né đi, cô lùi về sau, khẽ hỏi: “Anh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chưa?”
Anh nhất thời chưa kịp nảy số.
“Chuyện con c** **.” Trong bóng đêm mịt mùng, đôi mắt người phụ nữ sáng lấp lánh, nhưng thanh âm lại như chứa đựng muôn vàn tủi thân, hờn dỗi: “Anh đừng có mà trêu ghẹo em nữa.”
Trái tim Lương Tinh Khải bỗng chệch đi một nhịp.
Có một thứ cảm xúc gì đó đang nương theo huyết quản mà sinh sôi nảy nở, mềm mại đến mức không tưởng.
*Pass chương 22: Vở kịch mà Lương Tinh Khải và Thẩm Yên đi xem ở nhà hát kịch của mẹ Lục tên là gì? ( Viết thường, không dấu, không cách vd: dongthoigian)