Chương 20
Lương Tùng lườm Lương Tinh Khải một cái: “Quát tôi à?”
Lương Tinh Khải bất lực thở dài: “Chẳng phải chúng ta đã bảo tối nay ra ngoài ăn sao ông?”
“Tôi không đi, anh chị thích đi thì tự đi.”
Lục Sầm vốn đã quá nhẵn mặt cái tính khí này của Lương Tùng, bà kéo tay Thẩm Yên cười bảo: “Kệ ông đi con, chúng ta ra ngoài ăn.”
“Dạ vâng.” Thẩm Yên đến nửa chữ cũng không dám ho he.
Cất gọn hành lý xong xuôi, ba người liền rời nhà.
Vừa bước ra khỏi viện, Thẩm Yên mới khẽ hỏi: “Để ông nội ở nhà một mình thế này có ổn không ạ?”
“Cứ yên tâm, ông nội nó chỉ thích thui thủi một mình thôi.” Chỗ ăn cũng gần, đi bộ là tới nên Lục Sầm vừa đi vừa trấn an: “Yên Yên à, ông nội xưa nay vẫn thế, con đừng để bụng, cũng đừng nghĩ ngợi gì nhé.”
“Dạ.”
“Ông cụ sống khép kín lắm, ngày thường chỉ thích múa bút tỉa hoa. Trước kia cũng có viết lách chút đỉnh, nhưng ngặt nỗi cứ viết là lại có người tìm đến tận cửa phiền hà, thành ra ông dẹp luôn. Ngày trước còn có bà nội quản được ông, chứ từ hồi bà mất năm Tinh Khải mười mấy tuổi, rồi sau đó bố Tinh Khải cũng bỏ đi… ông cụ lại càng lầm lì, chẳng muốn qua lại với ai.”
Thẩm Yên hỏi tiếp: “Ông nội cứ ở một mình vậy ạ? Có ai đỡ đần cơm nước cho ông không mẹ?”
“Hồi đầu mẹ cũng tính thuê người chứ, mà mấy bà giúp việc cứ bước chân vào nhà chưa đầy hai phút là bị ông đuổi thẳng cổ, chẳng làm thế nào được.” Lục Sầm tặc lưỡi: “Nhưng được cái người già cốt cách dẻo dai, con vừa thấy đấy thôi, tự mình vào bếp nấu nướng thoăn thoắt.”
“Thôi, không thèm chấp lão già gàn ấy nữa. Lát nữa mẹ dẫn đi ăn đặc sản mạn này, gà sốt tương bạc, vịt chao đường phèn ngon nhức nách, Yên Yên tha hồ nếm thử nha.”
“Dạ vâng ạ.”
Ba người thong thả tản bộ dọc bờ sông. Tiết trời không quá nóng nhưng cũng chẳng lạnh căm căm, đi được một lát mà bên trong lớp áo phao đã râm râm mồ hôi.
Lục Sầm hỏi: “Trước đây con chưa đến đây bao giờ nhỉ?”
“Dạ chưa, nhưng con có nghe danh rồi ạ.”
Lục Sầm thở dài một tiếng: “Trận động đất hơn mười năm trước ấy mà… Hồi đó cả nhà đang ở Nam Thành, lo cho ông nội sốt cả ruột, may mà cuối cùng cụ vẫn tai qua nạn khỏi.”
Có lẽ thấy bầu không khí bỗng chùng xuống, Lương Tinh Khải nãy giờ vẫn im lặng đi bên cạnh mới lên tiếng: “Mẹ, hay là lại hỏi thử xem ông có chịu chuyển đến ở cùng chúng ta không?”
“Hỏi cũng bằng hòa, ông nội con đúng kiểu ‘chúa lì đòn’ rồi.” Nói đến đây, Lục Sầm liếc xéo anh một cái: “Giờ thì mẹ biết cái gen bướng bỉnh của con với em gái con là di truyền từ ai rồi đấy.”
Lương Tinh Khải: “…”
Trò chuyện một hồi thì cũng tới nhà hàng. Sau khi yên vị, Lục Sầm bắt đầu say sưa kể về phong tục tập quán của vùng Nhã An, ăn xong một bữa mà Thẩm Yên cảm giác như mình đã thành một nửa người Nhã An đến nơi.
Lúc quay về, Lương Tùng đã đi ngủ, đèn phòng khách cũng tắt phụt.
Lục Sầm về phòng mình, cặp đôi trẻ cũng đóng cửa vào phòng riêng.
Thẩm Yên ngồi bên mép giường, chống cằm nhìn chồng dọn dẹp đồ đạc, khẽ cảm thán: “Thực ra em thấy cuộc sống như ông nội lại hay, một mình tự do tự tại, muốn làm gì thì làm, đỡ phải đi xã giao mệt người.”
Lương Tinh Khải gật đầu: “Ông cũng có vài người bạn tri kỷ, chẳng qua là lười đi diễn kịch, đưa đẩy với người ngoài thôi.”
“Thế hóa ra em là người ngoài à?”
Người đàn ông chợt nhận ra mình lỡ lời, nhưng vẫn thành thật đáp: “Hiện tại đối với ông mà nói… thì đúng là vậy.”
“Được rồi, thế em sẽ bám gót để từ từ làm quen với ông.”
Một ông cụ lập dị, mình chịu khó “chai mặt” tí chắc là chinh phục được thôi nhỉ?
Anh vào phòng tắm trước, anh tắm xong mới đến lượt Thẩm Yên.
Mấy hôm trước ở khách sạn, nước sinh hoạt bị cứng nên lần nào gội đầu tắm rửa cô cũng thấy bứt rứt, thành ra tối nay có phần tắm lâu hơn thường lệ.
Đến lúc sấy khô tóc bước ra ngoài, người đàn ông đã chăn ấm nệm êm trên giường.
Thẩm Yên tắt đèn, vén một góc chăn rồi leo lên.
Ngay khi anh vừa quay sang định nói gì đó, cô đã rướn người hôn chóc lên môi anh, đôi tay cũng thuận thế vòng qua ôm lấy cổ người đàn ông.
Chưa bàn đến chuyện khác, chứ cảm giác khóa môi với anh chàng này đúng là “bánh cuốn” cực kỳ. Môi anh không dày không mỏng, chạm vào mềm mại, khoang miệng lại sạch sẽ thanh khiết, nếu là lúc vừa đánh răng xong thì còn vương chút vị ngọt lịm dịu nhẹ.
Dù hiện tại kỹ năng hôn của anh vẫn còn hơi lóng ngóng, nhưng Thẩm Yên lại nghĩ, ba cái chuyện giường chiếu này mà điêu luyện quá đà ngược lại cảm thấy sai, cứ ngây ngô như bây giờ mới đúng quy trình .
Lương Tinh Khải theo thói quen lại ngẩn người ra mất vài giây.
Cô thì đang vội, nhanh chóng tách mở bờ môi anh, chiếc lưỡi nhỏ tinh nghịch quấn quýt.
Anh bị hôn tới mức đầu óc mụ mẫm, một lúc lâu sau mới hoàn hồn mà siết lấy eo cô.
Thế nhưng, ngay khi một bàn tay nhỏ nhắn hơi lành lạnh luồn qua lớp áo ngủ, m*n tr*n chạm vào múi bụng săn chắc, anh liền giật mình né ra, giọng nói mang theo vài phần khắc chế lẫn bất lực: “Thẩm Yên…”
Đôi mắt người phụ nữ ngập nước, long lanh nhìn anh: “Gì thế ạ? Người ta bao lâu mới gặp anh mà.”
“Muộn rồi, với lại ở đây không chuẩn bị bao cao su.”
Lại là bao cao su, suốt ngày bao cao su! Thẩm Yên hơi lùi lại, đây là lần đầu tiên cô nghiêm túc thảo luận với anh về vấn đề này: “Lương Tinh Khải, em không ngại có con đâu.”
“Chẳng phải em sắp sửa xét duyệt chức danh phó giáo sư sao?”
“Chuyện đó thì liên quan gì đến việc xét chức danh chứ? Vả lại có bầu trước khi xét duyệt cũng được mà, vừa hay lúc này em chưa đến mức bận tối tăm mặt mũi.”
Anh nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi vẫn cứng đầu: “Em đừng có bốc đồng. Tối mai… tối mai được không?”
“Em không hề bốc đồng.” Lần này đến lượt Thẩm Yên khó chịu, cô thở dài: “Thật đấy, có thì mình đẻ thôi.”
“Thẩm Yên…”
“Ơ kìa.” Trong lòng Thẩm Yên vừa bực vừa cuống, chỉ đành rướn người lên, hôn nhẹ vào môi anh một cái rồi buông ra, hạ giọng nũng nịu như đang dỗ trẻ con: “Nha anh, chúng mình sinh một đứa bé đi.”
Lương Tinh Khải vẫn có phần chưa thông: “Em thực sự muốn có con đến thế à?”
“Muốn chứ, thuận theo tự nhiên cũng tốt mà. Anh có biết là có nhiều cặp vợ chồng thả cả năm trời còn chẳng dính bầu không? Cứ đợi vài năm nữa mới lên kế hoạch, ngộ nhỡ lúc ấy mãi không mang thai được, em lại thành sản phụ lớn tuổi mất rồi.”
Chân mày người đàn ông khóa chặt lại, tâm trí lại rơi vào mớ suy nghĩ mông lung.
Tạm thời chưa bàn đến chuyện Thẩm Yên có thực sự muốn hay không, bản thân anh rõ ràng là chưa chuẩn bị tâm lý sẵn sàng, cả về mặt công việc lẫn việc học cách làm cha. Anh chưa từng mường tượng ra một ngày nào đó, mình sẽ có một giọt máu của riêng mình.
Im lặng chừng nửa phút, Lương Tinh Khải nhìn sâu vào mắt cô, lời nói ra cực kỳ nghiêm túc, thậm chí có phần trịnh trọng: “Em cho anh chút thời gian để cân nhắc được không?”
Thẩm Yên thầm thở dài, xem ra đêm nay lại “đói” tiếp rồi.
“Thế anh cứ nghĩ đi, chứ em là em thấy giờ mà có em bé là hợp lý lắm rồi đấy.”
“Được.”
Người phụ nữ mang theo chút hờn dỗi quay lưng nằm xuống. Lương Tinh Khải cũng nằm ngay ngắn lại, thuận tay kéo nhẹ tấm chăn đắp lên cho cô.
Anh nhìn chăm chằm vào tấm lưng mảnh mai đang phập phồng vì tức giận của cô một lúc, rồi khẽ xích lại gần, vòng tay từ phía sau ôm trọn cô vào lòng.
Cô không đẩy anh ra, chỉ có giọng nói là vẫn còn phụng phịu: “Anh nghĩ nhanh nhanh lên đấy nhé.”
“Ừm.”
***
Còn hai ngày nữa là đến Tết, cả nhà ai nấy đều bù đầu chuẩn bị cho mâm cơm tất niên, lại còn tính sửa soạn, trang hoàng lại căn biệt thự một chút.
Lương Tùng hai tay chắp sau lưng, đôi mày nhíu chặt: “Các anh các chị treo lắm đồ thế này, định bụng ăn Tết xong phủi mông đi thẳng, để thân già này tự bắc thang trèo lên tháo xuống?”
Cụ vừa dứt lời, Lương Tinh Khải và Thẩm Yên liền đưa mắt nhìn nhau, đồng lòng quyết định giản lược hết mức có thể.
Sau cùng, hai người chỉ dán mấy tờ hoa giấy cửa sổ cùng chữ “Phúc” đỏ chót lên cửa ra vào, ngoài sân thì lựa những chỗ vừa tầm tay mà treo lên vài chiếc đèn lồng nhỏ.
Đêm xuống, đèn lồng thắp sáng cả một góc sân, không khí Tết nhờ thế mà ngập tràn, ấm áp.
Trong bữa cơm tối, Lương Tùng khẽ hỏi: “Con bé Tinh Thần có về không?”
Lục Sầm nhẹ giọng đáp: “Tinh Thần giờ đã đi làm rồi bố ạ. Bên nước ngoài làm gì có kỳ nghỉ Tết Âm lịch như mình,con bé không về được đâu.”
“Chồng nó chẳng phải giàu có lắm sao, cớ gì lại bắt nó phải đi làm?”
Thẩm Yên từng nghe mẹ chồng phong phanh kể vài câu. Lương Tinh Thần và chồng quen nhau từ thời đại học, anh ta làm trong ngành tài chính, gia cảnh vô cùng hiển hách.
Thế nhưng lúc này, Lương Tinh Khải lại nhàn nhạt lên tiếng: “Người có tiền là chồng con bé chứ có phải nó đâu. Nó ở nhà chăm con suốt ba năm, cắt đứt với xã hội, giờ đi làm lại được là chuyện tốt mà ông.”
Lương Tùng có lẽ cũng hiểu thấu đạo lý này, không nài ép hỏi thêm nữa.
Cơm nước xong xuôi, Thẩm Yên cùng Lương Tinh Khải xắn tay áo dọn dẹp, còn cụ Lương thì đi tắm.
Nào ngờ chỉ một lát sau, từ phòng tắm tầng một bỗng vang lên một tiếng “bịch” nặng nề của người ngã. Mấy người trong nhà giật bắn mình, lập tức lao vội về phía đó.
Cánh cửa vừa đẩy ra, đập vào mắt họ là ông cụ đang nằm sõng soài trên đất, một bên cánh tay quệt phải vật gì đó, máu tươi cứ thế tuôn ra xối xả.
Người già ngã do rất nhiều nguyên nhân, có thể do sàn trơn, do xương khớp loãng, mà cũng chẳng trừ mầm mống của một trận tai biến.
Thẩm Yên lập tức định thần, bảo gọi cấp cứu ngay. Nhưng vừa quay sang nhìn Lương Tinh Khải, cô đã thấy gương mặt anh cắt không còn giọt máu, người lảo đảo như sắp ngất đến nơi.
Cô chợt nhớ đến lời mẹ chồng từng nói anh có chứng sợ máu, liền lập tức quay sang Lục Sầm: “Mẹ, gọi cấp cứu nhanh lên mẹ!”
“Được, được, mẹ gọi ngay!”
Lục Sầm cũng cuống cuồng thấy rõ, nhưng bà chẳng còn tâm trí đâu mà quản hai đứa trẻ phía sau, vội vàng quỳ sụp xuống kiểm tra tình trạng của Lương Tùng.
Thông thường, người bị tai biến sẽ có những dấu hiệu rất đặc trưng như méo miệng, lệch mặt, sa mí mắt. May mắn thay, Lương Tùng không bị những triệu chứng ấy, cụ chỉ vì quá đau đớn mà gương mặt nhăn nhúm lại dữ dội.
Nhưng Thẩm Yên không dám chắc ông có bị va đập vào đầu hay không, tuyệt đối không dám tùy tiện lay động ông cụ.
“Hộp y tế!” Cô hét lớn một tiếng, rồi quỳ cả hai đầu gối, xích lại thật gần bên cạnh ông cụ, không ngừng gọi để giữ cho ý thức của cụ được tỉnh táo: “Ông ơi, không sao đâu ông nhé, xe cấp cứu tới ngay đây ạ.”
“Cháu có đọc sách ông viết rồi, cơ mà khó hiểu quá chừng. Cháu vốn định bụng chuyến này tới đây phải hỏi cho ra lẽ xem ông viết cái gì mà…”
Lương Tùng lúc này quả thực đang chênh vênh bên bờ vực hôn mê, nghe thấy mấy lời “khích tướng” này liền cố sức mấp máy hàng mi, vậy mà vẫn không quên hừ mạnh một tiếng từ trong mũi.
Lương Tinh Khải nhanh chóng mang hộp y tế vào. Khi Thẩm Yên ngoảnh đầu lại, cô thấy anh đang gồng mình chống đỡ,sắc mặt dù vẫn tệ nhưng ít nhất đã khá hơn lúc nãy, cố ép bản thân không được ngất đi.
Cô chỉ kịp nhìn anh một cái rồi lại cúi đầu, tập trung xử lý vết thương trên tay cụ Lương.
Cầm máu, băng bó, từng động tác của cô dứt khoát, gọn gàng như một người làm chuyên môn thực thụ.
Băng bó xong xuôi mà xe cấp cứu vẫn chưa tới, Thẩm Yên lại tiếp tục tìm chuyện nói với cụ: “Sách của ông cháu mới đọc được chừng một phần năm thôi. Nói thật lòng nhé, đến giờ cháu vẫn chẳng biết ai là nam chính nữ chính nữa cơ? Hay là truyện này chẳng có nhân vật chính nào hả ông? Cháu cứ cảm giác ai cũng là nhân vật chính cả, hay là tại cháu đọc lướt nhỉ?”
“Cơ mà cháu nhớ hồi đi học, mấy bài trích dẫn trong sách giáo khoa Ngữ văn đâu phải hai cuốn này đâu, chắc đó là tác phẩm thời trẻ của ông đúng không ạ? Ông giỏi thật đấy, ngày trước mấy môn khối Xã hội như Văn với Sử của cháu lẹt đẹt lắm…”
Cô cứ líu lo bên tai cụ không ngớt, Lục Sầm đứng bên cạnh thi thoảng cũng chêm vào vài câu.
Chừng mười phút sau, tiếng còi xe cấp cứu rú vang ngoài ngõ. Lương Tinh Khải đã ra ngoài ngóng từ sớm liền dẫn người vào, phụ một tay khiêng ông cụ lên cáng.
Đến bệnh viện làm một loạt kiểm tra, cũng may chỉ là một trận hú vía. Cụ ông chỉ bị rạn xương cánh tay và một vết rách phần mềm bên ngoài.
Tuy nhiên, hội chứng chấn động não chưa thể khẳng định trăm phần trăm là vô sự, vẫn cần phải giữ lại viện để theo dõi thêm hai ngày.
Hôm nay đã là ngày hai mươi tám Tết, nếu không có gì đáng ngại thì vẫn kịp xuất viện về ăn bữa cơm tất niên, bằng không thì cái Tết này cả nhà phải đón trong bệnh viện rồi.
Mười giờ đêm, ông cụ nằm trên giường bệnh khẽ đảo mắt, nhìn Thẩm Yên một cái rồi lại nhìn sang Lương Tinh Khải,giọng nói có phần thều thào yếu ớt: “Về hết đi.”
Lục Sầm đỡ lời: “Đêm nay để Tinh Khải ở lại trông nom, con với Yên Yên sáng mai lại vào sớm.”
Lương Tùng không chịu: “Tôi có làm sao đâu, về hết đi cho rộng chỗ.”
Lục Sầm chẳng thèm chấp ông cụ, quay sang dặn dò con trai: “Tinh Khải, đêm nay vất vả cho con một chút, để ý cụ nhé, cụ có đi vệ sinh thì nhớ đỡ cụ một tay.”
“Con biết rồi mẹ.”
Thẩm Yên cũng không quên dặn thêm, cô cố ý nói thật to để cụ Lương cũng nghe thấy: “Chấn động não thường dễ gây ra mấy triệu chứng như chóng mặt, đau đầu, ý thức mơ màng hay buồn nôn. Đêm nay anh đừng để ông ngủ sâu quá, cứ cách hai ba tiếng lại gọi ông dậy một lần, đừng thấy ông đang ngủ say mà không nỡ đánh thức nhé.”
Lương Tinh Khải gật đầu: “Được, anh hiểu rồi.”
Thẩm Yên lại hướng mắt về phía giường bệnh: “Ông cũng vậy đấy ạ, trong người có chỗ nào khó chịu là phải bảo anh Tinh Khải ngay, chuyện này không chủ quan được đâu ông.”
Cụ Lương có chút dỗi hờn, quay mặt đi chỗ khác: “Biết rồi khổ lắm.”
Lục Sầm cười: “Thôi được rồi, hai mẹ con mình về thôi, ngày mai lại vào.”
Hai người rời khỏi phòng bệnh, trong lúc đứng chờ thang máy, Thẩm Yên thấy rõ nét lo âu hằn trên gương mặt mẹ chồng. Cô khẽ an ủi: “Mẹ ơi, ông không sao đâu ạ, chấn động não nhẹ thế này chỉ cần chú ý nghỉ ngơi điều độ là khỏe thôi mà.”
Lục Sầm thở dài một tiếng não nề: “Mẹ đâu có lo chuyện đó… Ngặt nỗi người già tuổi cao sức yếu một mình làm thế nào được, ông cụ lại cứ khăng khăng ở bên này… Con tính xem, sau này lỡ chẳng may lại ngã một cú như thế nữa thì biết phải làm sao?”
Thẩm Yên nghe vậy, nhất thời cũng lặng im.
Phải rồi, người già mà không có ai kề cận trông nom, lỡ xảy ra chuyện gì thì trở tay không kịp. Tính cụ Lương lại lập dị, chẳng thích giao du với ai, chuyện hậu vận sau này đúng là một bài toán nan giải.
Suốt dọc đường đi, không khí trong xe có phần trầm lắng. Về đến nhà, Thẩm Yên mới khẽ khàng mở lời: “Mẹ ạ, hay là đợi qua Tết rồi mình lại lựa lời hỏi ý ông xem sao. Đôi khi người già họ cũng có gánh nặng tâm lý riêng, cứ sợ làm phiền đến con cháu, sợ mình trở thành gánh nặng. Chúng ta từ khuyên nhủ ông, để ông từ từ cởi bỏ cái khúc mắc ấy đi là được.”
“Ừ, ăn Tết xong mẹ sẽ nói chuyện với ông.”
Ngày hôm sau đã là ba mươi Tết. Lục Sầm phải đi chợ búa sắm sanh, Thẩm Yên một mình xách theo hộp đồ ăn sáng bước vào bệnh viện.
Hơn bảy giờ rưỡi một chút cô đã đến nơi. Vừa đẩy cửa bước vào phòng bệnh, cô đã thấy hai ông cháu nhà này đang “gầm ghè” nhau. Lương Tùng trợn mắt nhìn cháu trai: “Tôi khỏe re, anh để tôi về!”
Lương Tinh Khải đời nào chịu thỏa hiệp: “Bác sĩ nói rồi, ít nhất phải ở lại theo dõi thêm một ngày nữa.”
“Thân thể tôi tôi tự biết!”
“Không được là không được.”
Tuy chưa đến mức giương cung bạt kiếm, nhưng bầu không khí cũng đã căng như dây đàn. Thẩm Yên khẽ gõ cửa rồi bước vào, đặt hộp cơm lên chiếc tủ nhỏ đầu giường: “Ông ơi, dậy ăn sáng thôi ạ.”
Cô kéo chiếc bàn ăn nhỏ trên giường bệnh ra, mở hộp cháo thịt băm nóng hổi mà Lục Sầm ninh từ sáng sớm, bưng đến trước mặt ông: “Mẹ dậy từ sớm tinh mơ để ninh cháo cho ông đấy ạ, nhiều thịt lắm, mẹ bảo ông chỉ thích ăn cháo có thịt thôi.”
Ông cụ ngước mắt nhìn cô một cái, cơn thịnh nộ trong lòng xem chừng cũng vơi đi quá nửa.
Thế nhưng cho đến tận khi giải quyết xong bữa sáng, hai ông cháu nhà kia vẫn chẳng thèm mở miệng ho he với nhau lấy một lời. Thẩm Yên nhìn anh rồi lại nhìn ông cụ, trong lòng tò mò chết đi được, chỉ muốn hỏi xem đêm qua hai người đã xảy ra chuyện gì.
Lương Tùng đậy nắp hộp cơm lại, hỏi một câu: “Mẹ anh đang làm gì ở nhà?”
Thẩm Yên ban đầu cứ ngỡ cụ đang hỏi Lương Tinh Khải, nhưng đợi một lúc lâu chẳng thấy người bên cạnh mở miệng, cô ngẩng đầu lên thì mới phát hiện cụ Lương đang nhìn chằm chằm vào mình. Cô ngớ người ra một lát rồi mới lúng túng đáp: “Dạ… Mẹ bảo mùng Một mùng Hai khách khứa đông, nên phải chuẩn bị nhiều món một chút, chứ mai ngày kia chợ búa người ta nghỉ hết rồi ạ.”
Ông cụ gật gù, không nói thêm gì nữa.
Gần chín giờ, Thẩm Yên định về nhà phụ giúp mẹ chồng thì đột nhiên cửa phòng bật mở.
Vào phòng là một người già trạc tuổi ông nội, đi cùng là một cô gái trẻ tầm tuổi bọn cô. Cô gái đó trông rất thanh tú, dịu dàng, toát lên khí chất vô cùng tao nhã. Vừa nhìn thấy ông cụ Lương, cô ấy đã tỏ ra rất thân thiết: “Ông ơi, nghe tin ông nằm viện, chúng cháu sang thăm ông đây ạ.”
Ông cụ Lương bỗng dưng đổi tính, gương mặt lạnh lùng bấy lâu nay bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên: “Có chuyện gì to tát đâu, làm phiền hai ông cháu quá.”
“Phiền hà gì đâu ạ.” Lúc này cô gái mới quay sang nhìn đôi vợ chồng trẻ đứng cạnh. Ánh mắt cô ấy lướt qua Lương Tinh Khải trước, cuối cùng dừng lại trên người Thẩm Yên, khẽ mỉm cười: “Tinh Khải, đây là bà xã của anh à?”
Lương Tinh Khải gật đầu: “Phải, vợ anh, Thẩm Yên.”
Cô gái hào phóng đưa tay ra: “Chào chị, tôi là Khổng Oánh.”
Dù không biết đối phương là ai nhưng Thẩm Yên vẫn lịch sự bắt tay: “Chào cô.”
Ông cụ Lương hỏi: “Về khi nào thế cháu?”
“Cháu mới về được hai hôm. Tối qua gọi điện cho dì Lục mới biết ông đang nằm viện.” Khổng Oánh quay sang hỏi Lương Tinh Khải: “Ông nội không sao chứ?”
Lương Tinh Khải đáp: “Không sao, theo dõi thêm một ngày là xuất viện được.”
Ông cụ Lương chen ngang: “Lát nữa xuất luôn!”
Lương Tinh Khải chẳng buồn chấp ông, quay sang nói với vị trưởng bối đi cùng: “Ông Khổng, mọi người cứ trò chuyện trước ạ, cháu đưa vợ cháu ra ngoài một chút.”
“Đi đi.”
Ra đến ngoài, Thẩm Yên không nén nổi tò mò: “Ai thế anh?”
Anh không đáp, mắt nhìn đi chỗ khác. Thẩm Yên sực nhớ đến cô nàng Tiểu Lâm từng gặp ở văn phòng Lục Sầm, cô nheo mắt, ngước nhìn anh, nụ cười rạng rỡ đến mức đôi mắt híp lại thành một đường chỉ: “Lại thêm một ‘nợ tình’ của anh đấy à?”
“?”
Lương Tinh Khải bị cách dùng từ của cô làm cho giật mình: “Nợ tình gì chứ? Không phải đâu, em đừng có nghĩ lung tung.”
“Thật không đấy?”
Anh khẽ ho một tiếng, vẻ mặt có chút gượng gạo, chẳng nói chẳng rằng cứ thế lầm lũi bước thẳng về phía trước.