Sau lễ đăng quang không lâu, bệnh tình của Baldwin IV chuyển biến xấu đi, thân thể ngài càng suy yếu hơn trước, gần như dầu hết đèn tắt. Trước tình trạng đột ngột này, ngự y của quốc vương cũng chỉ có thể thốt ra bốn chữ: “Thần sẽ tận lực.”
Baldwin IV gần như giao toàn bộ quyền lực cho các đại thần mà ngài tín nhiệm. Ngài không còn phải tốn công sức mỗi ngày để phê duyệt tấu chương nữa. Hiện giờ tiểu cháu ngoại của ngài cũng mang danh hiệu quốc vương Jerusalem cùng với ngài.
Baldwin V còn quá nhỏ, cần phải học hỏi rất nhiều nên trọng trách dạy dỗ tân vương được đặt lên vai Sibylla.
“Con nói xem đây là đâu?” – Sibylla chỉ vào một quốc gia trên bản đồ.
“Nước Anh.”
“Vậy quốc vương của họ là ai?”
“Richard, phụ vương của ngài ấy là Henry.”
“Rất tốt.” – Sibylla lại chỉ sang một nơi khác: “Thế còn chỗ này?”
“Con biết, là nước Pháp!” – Tiểu Baldwin hào hứng vỗ tay: “Quê hương của Aisha chính là nước Pháp. Mẫu thân, sau này con có cơ hội đến đó không?”
“Có lẽ một ngày nào đó sẽ có, khi con cai trị đất nước thật tốt.”
Sibylla nhìn thấy Tiberias đang đi về phía mình, nàng không để ý đến ông, cầm bút chì khoanh một vòng tròn trên bản đồ: “Con đếm xem ở đây có bao nhiêu hòn đảo.”
Tiberias lên tiếng cắt ngang buổi học: “Công chúa, bệ hạ muốn gặp ngài.”
“Không… không, ta không thể gặp đệ ấy.” – Sibylla lập tức hiểu ý nghĩa của điều này, giọng nói nhuốm dần bi thương: “Ta vẫn luôn không chấp nhận ngày này sẽ đến, không thể chịu nổi việc phải đối mặt với hắn. Ngươi biết mà, nhưng điều đó không có nghĩa là trong lòng ta không có người đệ đệ này.”
Tiberias vẫn nói: “Công chúa, xin ngài tới.”
Sibylla ngước nhìn ông, cuối cùng chỉ đành thở dài: “Được, ta sẽ đến.” – Nàng cúi xuống hôn lên trán tiểu Baldwin: “Mẫu thân đi một lát, con ngoan ngoãn nghe lời.”
Sibylla đến trước cửa tẩm cung của quốc vương thì phát hiện Aisha đang đứng đó. Nàng cô đơn dựa vào bức tường, môi mím chặt, chóp mũi đỏ hoe, rõ ràng đã khóc hồi lâu.
Ánh mắt Sibylla lướt từ Aisha sang người hầu đang canh giữ ngoài cửa, dường như hiểu ra tất cả. Dù Suleiman có y thuật cao minh đến đâu cũng không thể kéo dài sinh mệnh cho đệ đệ nàng. Linh hồn mong manh ấy sắp rời khỏi thân xác đã chịu đủ tra tấn để đi về bến bờ không ai biết. Hắn cũng không còn cần ai đọc Kinh Thánh để xoa dịu tâm hồn nữa, có lẽ chỉ muốn lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng.
Đám người hầu đang thay áo khâm liệm cho quốc vương, thấy công chúa bước vào nên mọi người tự động rời khỏi phòng.
Sibylla đến bên giường, nhìn người đệ đệ đang thoi thóp hơi tàn, thấy thân hình gầy yếu của hắn, trái tim như bị xiềng xích vô hình siết chặt.
Nàng nên nói gì đây? Nàng nên nói vài lời ôn nhu an ủi để đệ đệ có thể ra đi thanh thản? Mới cách đây không lâu, nàng và đệ đệ còn cùng nhau tiễn biệt mẫu thân. Vậy mà nhanh như vậy nàng phải nói lời tạm biệt với đệ đệ của mình, để lại một mình nàng đối mặt với ly biệt và tử vong?
Nàng chậm rãi đưa tay ra, cẩn thận đặt lên bàn tay quấn kín băng đen của đệ đệ.
Động tác dịu dàng ấy đánh thức vị quốc vương đang chìm trong mộng.
Baldwin IV mở to mắt, cố sức chớp chớp mắt. Lần này, người bên cạnh ngài cuối cùng cũng là tỷ tỷ yêu quý của ngài.
“Xin chào tỷ tỷ.” – Ngài mỉm cười chào hỏi nàng, dù biết nàng không nhìn thấy. Mọi biểu cảm của ngài đều bị chiếc mặt nạ che khuất, hỉ nộ vui buồn của ngài chỉ có thể truyền đạt qua đôi mắt gần như đã mù lòa. Ngài không biết tỷ tỷ có nhận ra mình đang cười với nàng hay không, ngài muốn kể cho nàng nghe giấc mơ vừa rồi.
“Ta vừa mới nằm mơ, mơ thấy năm đó… ta đã đánh bại Saladin.”
Lần này, ngài tin tưởng tỷ tỷ biết ngài đang mỉm cười, vì nàng cũng mỉm cười đáp lại, khóe môi hơi cong lên, lộ ra hai lúm đồng tiền nhàn nhạt, ôn nhu nhìn đệ đệ.
Ngài muốn nhân lúc thanh tỉnh mà nói thêm với tỷ tỷ vài câu.
“Tỷ còn nhớ không? Khi đó ta mới mười sáu tuổi.”
Trong đôi mắt đệ đệ tràn đầy nỗi hoài niệm về năm tháng đã qua, khóe mắt Sibylla rưng rưng: “Nhớ chứ, khi đó đệ khí phách hiên ngang, là một thiếu niên vô cùng xuất sắc.”
Tựa như đang lơ lửng giữa lời ca ngợi và sự tiếc nuối, nàng nói tiếp: “Về mọi mặt, đệ luôn là như thế.”
“Ừm.” – Ngài cười rộ lên, đôi mắt cong cong thành vầng trăng non tuyệt đẹp, dịu dàng đến mức khiến lòng người tan chảy.
Ánh mắt ngài vẫn luôn dừng trên mặt mày của tỷ tỷ, đôi mắt của nàng thật xinh đẹp, xanh biếc như đá quý, ánh mắt rực rỡ như đóa hồng dưới nắng. Nàng vẫn còn trẻ trung và xinh đẹp, chỉ là giữa đôi mày phảng phất nét ưu sầu. Đó là dấu vết sau khi trải qua quá nhiều biến cố, là nỗi đau mà ngài mang đến cho nàng.
“Tỷ tỷ mỹ lệ của ta, ta sẽ luôn nhớ đến tỷ…”
Ta hy vọng tỷ sẽ mãi mãi được hạnh phúc và bình an.
Trong những ngày dưỡng bệnh, Baldwin IV thường xuyên nhớ về chuyện cũ. Đoạn hồi ức khắc sâu nhất trong ký ức là lần ngài đến tu viện đón tỷ tỷ trở về. Đó là lần đầu tiên bọn họ gặp lại nhau sau khi trưởng thành. Giữa hai người không có một cử chỉ thân mật nào, tỷ tỷ chỉ mỉm cười với ngài. Gió cuốn bay vạt váy của nàng, ánh mặt trời phủ lên thân hình nàng một tầng hào quang vàng óng như sắp tan biến.
Trong lòng ngài bỗng dâng lên nỗi buồn ly biệt khôn kể, ngài giống như một đứa trẻ phạm lỗi, ăn năn hối hận: “Ta thực xin lỗi vì đã từng khiến tỷ đau lòng…”
Không, sao đệ có thể mang đến đau khổ cho ta được chứ? Là ta không tốt, thân là tỷ tỷ mà chẳng thể giúp đệ nhiều hơn, thậm chí vì sự ích kỷ của mình mà nhiều lần khiến đệ phải gánh lấy không ít phiền toái.
Sibylla rốt cuộc không thể chịu nổi thống khổ trong lòng, lồng ngực nàng như bị một tảng đá khổng lồ đè nặng đến khó thở. Nàng cô độc ngồi bên cạnh đệ đệ, bất lực nhìn hắn bị bệnh phong hành hạ đến chết mà không giúp được gì. Bọn họ đều có cùng phụ mẫu, vì sao lại là đệ đệ nàng mắc phải căn bệnh bị Thượng Đế nguyền rủa ấy? Vì sao phải là đệ đệ làm quốc vương để gánh trách nhiệm bảo vệ tòa thành này?
Baldwin IV rất muốn nói với tỷ tỷ không cần đau lòng vì mình, chỉ tiếc lần này ngài không còn đủ sức để đưa tay lau nước mắt cho nàng nữa. Biết rõ tỷ tỷ đang đau khổ vì mình nhưng lại chẳng thể an ủi, cuối cùng ngài chỉ có thể nói: “Xin tỷ hãy nhớ kỹ ta…”
Hãy nhớ kỹ dáng vẻ năm đó của ta.
“Được, ta sẽ nhớ, nhất định sẽ nhớ.”
Ta sẽ vĩnh viễn nhớ kỹ đệ đệ của ta từng hăng hái khí phách cỡ nào, tuấn mỹ vô song tựa thần linh giáng thế.
Hắn không bị Thượng Đế nguyền rủa hay vứt bỏ, hắn là món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho Jerusalem, hắn đã dâng hiến năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời cho Thánh thành. Giờ đây hắn sắp phải rời đi, trở về Thiên Quốc. Từ nay về sau, nàng sẽ không bao giờ được gặp hắn nữa, tòa vương thành này chỉ còn lại một mình nàng.
Nhiều năm trước, mẫu thân là chỗ dựa vững chắc trong lòng nàng, đệ đệ cũng là một thiếu niên tuấn tú. Mà hiện giờ mẫu thân đã qua đời, đệ đệ cũng sắp rời đi, trái tim nàng như bị lưỡi dao sắc bén cứa thành mảnh nhỏ, đau đớn tột cùng.
Nước mắt bi thương lăn xuống, Sibylla không kìm được cúi người về phía trước, đặt một nụ hôn lên chiếc mặt nạ bạc mà nàng vẫn luôn không thích và không muốn đối diện, giống như đệ đệ từng hôn lên mu bàn tay của mẫu thân, dịu dàng và tha thiết như một lời cáo biệt.
Qua đôi mắt đẫm lệ, nàng nhìn chăm chú vào đôi mắt ẩn sau chiếc mặt nạ, thấy đôi mắt đệ đệ cũng ướt át, mệt mỏi nhắm lại. Động tác này khiến lòng nàng bỗng hoảng loạn, nàng sợ hãi cái chết sẽ đột nhiên buông xuống.
Nàng tiếc nuối nói: “Baldwin, ngài William không kịp trở về.”
Nàng biết đệ đệ đã gửi thư sang phương Tây, hy vọng trước khi qua đời có thể gặp lại người thầy mà hắn luôn kính trọng như cha như anh. Thật đáng tiếc khi mãi đến giây phút cuối cùng, hắn vẫn không đợi được hồi âm, nàng đành nói cho đệ đệ sự thật tàn nhẫn này.
“Ta không đợi được thầy trở về nữa rồi…” – Ngài lại bắt đầu ho, những khí quan trong lồng ngực cũng run lên.
Giọng Sibylla rất thấp, rất nhẹ: “Đệ còn tâm nguyện nào chưa hoàn thành không, cần ta làm thay đệ sao?”
Nàng nhìn thấy đôi mắt đệ đệ như một ngọn nến được thắp sáng, trong con ngươi gần như mù lòa nhanh chóng lóe lên một tia sáng. Ánh mắt hắn như chất chứa muôn vàn lời muốn nói, nhưng cuối cùng hắn chỉ khẽ lắc đầu.
Đó không phải phản ứng mà Sibylla tưởng tượng, nhưng cũng đúng là phản ứng mà đệ đệ sẽ thể hiện, hoặc có thể nói nàng vẫn luôn nhìn thấu những điều hắn cố che giấu nhưng không được.
Cũng như lúc này, dù bề ngoài hắn có vẻ kháng cự, nhưng trong đáy mắt vẫn thấp thoáng một tia mong đợi. Đôi mắt xanh thẳm u buồn kia lắng đọng biết bao tưởng niệm và bi thương.
Nàng biết điều đó có nghĩa gì. Sibylla v**t v* mặt nạ của đệ đệ, hoa văn chặm khắc trên đó hiện rõ dưới đầu ngón tay nàng. Nàng dịu dàng nói: “Đệ đệ yêu quý của ta, hãy để ta vì đệ làm một việc cuối cùng.”
Trong đôi mắt Baldwin IV tràn đầy ngỡ ngàng khó tin khi nghe lời tỷ tỷ nói. Ngài hoàn toàn không ngờ nàng đột nhiên nói như vậy. Trong nháy mắt, ánh sáng trong đôi mắt ngài biến ảo, vô số ý nghĩ giao nhau như tia lửa lóe lên. Ngài vốn rất thông minh, lập tức đoán được việc tỷ tỷ muốn làm cho ngài.
Ngài như thể thấy được cảnh tượng sắp xảy ra, giống như lưỡi dao sắc bén rạch ngang trái tim. Ngài có thể chịu đựng mọi đau đớn, nhưng khi vết sẹo sâu nhất dưới đáy lòng một lần nữa bị xé toạc, đau đớn đến thấu tận tim gan. Đó là một vết thương chưa bao giờ lành, máu tươi vẫn chảy đầm đìa khi bị xé rách.
Tỷ tỷ đã xoay người rời đi, ngài rất muốn lớn tiếng gọi tên nàng, muốn ngăn cản nàng, chỉ là có thứ gì đó nghẹn trong cổ họng, hoàn toàn không còn sức lên tiếng. Ngài chỉ có thể trơ mắt nhìn bóng lưng của tỷ tỷ ngày càng xa, càng lúc càng mơ hồ, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn lại tiếng hít thở nặng nề và nhịp tim đập rối loạn của ngài.
Editor: huhu chương này với chương sau muốn rớt nước mắt :((