Reynald mặc áo choàng màu cam đỏ lộng lẫy, ngẩng cao đầu bước ra khỏi lâu đài với ánh mắt cao ngạo. Trước mắt mọi người, hắn nghênh đón quốc vương bằng dáng vẻ vênh váo, giọng nói đầy kiêu ngạo vang dội khắp pháo đài Kerak: “Ta là Reynald Châtillon!”
Đội quân Thập tự chinh được huấn luyện bài bản lập tức tách thành hai hàng ngay ngắn, Baldwin IV cưỡi chiến mã chậm rãi tiến vào thành.
Reynald dang rộng hai tay, hơi cúi người, trên môi mỉm cười. Tư thế có vẻ cung kính nhưng thực chất chỉ qua loa lấy lệ, thể hiện sự tôn trọng và kính sợ mà hắn dành cho quốc vương.
Baldwin IV xuống ngựa, bước chân vững vàng, vẻ mặt lạnh lùng tiến về phía Reynald, ngài không chút do dự rút chiếc roi ngựa đeo bên hông.
“Quỳ xuống.” – Mệnh lệnh của quốc vương ngắn gọn mà uy nghiêm, không cho phép bất kỳ sự chống đối nào. Dù Reynald không muốn nhưng vẫn phải quỳ xuống trước uy quyền của quốc vương.
Baldwin IV lại lên tiếng: “Thấp hơn nữa.”
Reynald cúi người xuống thấp hơn, hai tay nắm chặt, tư thế chẳng khác nào đang quỳ gối cầu nguyện trước thánh giá.
Baldwin IV nhìn xuống kẻ đang quỳ dưới chân mình, tuyên bố bằng giọng nói mạnh mẽ và đầy uy lực: “Ta tức là Jerusalem!” (I am Jerusalem!: câu nói kinh điển siêu ngầu :3)
Dáng người ngài thẳng tắp và uy nghi, là người bảo hộ kiên định của mảnh đất thần thánh này, là tòa núi cao không thể vượt qua. Ngài tuyên cáo với tất cả mọi người, ngài là chúa tể của Jerusalem, là quốc vương bất khả xâm phạm, quyền lực của ngài không dung thứ cho bất cứ sự khiêu khích hay xúc phạm nào.
Baldwin IV mạnh mẽ tháo chiếc găng bên bàn tay trái, động tác vô cùng dứt khoát. Khi chiếc găng rơi xuống, bàn tay xám xanh đã biến dạng và thối rữa hoàn toàn hiện ra trước mắt mọi người. Thuốc mỡ của người Saracen cũng không thể cải thiện bệnh tình của ngài, giữa các kẽ ngón tay nổi kín những mụn nước đỏ sưng tấy, giống như từng khối u ác tính sắp vỡ tung, khiến người nhìn mà kinh hãi.
Mu bàn tay ngài phủ đầy các khối sưng đỏ và vết loét, viền của chúng có hình dạng méo mó bất thường, máu mủ rỉ ra vài chỗ, máu khô cùng lớp vảy chồng chất lên nhau khiến cả mu bàn tay trông chẳng khác gì mảnh đất cháy đen bị chiến tranh tàn phá.
Cảnh tượng ốm đau kinh hoàng khiến tất cả người có mặt đều hít một hơi lạnh lẽo, có người thậm chí không giấu nổi vẻ ghê tởm, tràn đầy sợ hãi và lảng tránh. Dường như họ đang chứng kiến một người đã bị Thượng Đế ruồng bỏ, một kẻ bị Satan nguyền rủa. Khắp nơi chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ nhàng phất qua.
Baldwin IV cầm roi ngựa bằng tay phải, tay trái đặt trên thân roi và đưa tay về phía Reynald, giọng nói lạnh băng mang theo uy h**p: “Ngươi, Reynald, hãy trao cho ta nụ hôn hòa bình của ngươi.”
Reynald cảm thấy vô cùng nhục nhã, giữa tầm mắt của hàng trăm người, hắn vươn tay nắm lấy tay của quốc vương, cố nén sợ hãi rồi hôn lên đó một cách thành kính, như đang thực hiện một nghi lễ thiêng liêng để bày tỏ lòng trung thành trước Thượng Đế.
Baldwin IV đột ngột rút tay lại, chiếc roi ngựa hung hăng quất xuống người Reynald.
Một roi, hai roi, ba roi, bốn roi.
Tiếng roi xé gió vang vọng trong không khí, mỗi roi đều kéo theo tiếng vải rách toạc và tiếng da thịt nứt vỡ.
Reynald gào thét thảm thiết, giống hệt con lợn rừng bị thợ săn bắt được trong rừng rậm, gương mặt méo mó biến dạng vì đau đớn, hắn lăn lộn quay cuồng trên mặt đất.
Hình phạt nghiêm khắc với đại thần không khiến Baldwin IV nhẹ nhõm. Ngài vẫn muốn tiếp tục quất roi đánh chết Reynald ngay tại chỗ, chỉ có như vậy mới có thể dập tắt cơn phẫn nộ đang thiêu đốt trong lòng, nhưng ngài cũng dần nhận ra bản thân đã đạt tới cực hạn.
Một cơn choáng váng dữ dội ập đến khiến bước chân ngài loạng choạng, thân thể vô thức lắc lư như chiếc lá úa sắp rơi giữa ngày thu. Cuối cùng đôi chân không còn đủ sức chống đỡ thân thể hao mòn của ngài, giống như bị rút hết gân cốt, ngài quỵ một gối xuống, hơi thở dồn dập hỗn loạn, thể lực đã hoàn toàn cạn kiệt.
Đôi mắt Aisha lập tức mở to, đồng tử co rút mãnh liệt, trong khoảnh khắc đó, cả thế giới của nàng chỉ còn bóng dáng đang sắp ngã xuống phía trước. Nàng muốn bất chấp tất cả lao tới đỡ lấy ngài, thậm chí đôi chân đã bước lên một bước. Nhưng ngay khi nàng sắp hành động, Suleiman bên cạnh đã đưa tay ngăn nàng, ông dùng mắt ra hiệu với Aisha trong tình huống đặc biệt này tuyệt đối không được xúc động.
Aisha cố gắng kìm nén xúc động trong lòng, trong mắt dâng đầy nước mắt, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
Tiberias chạy tới đỡ Baldwin IV dậy, ông lớn tiếng quát: “Hộ vệ!”
Hai thị vệ lập tức lao tới dìu Baldwin IV nằm lên kiệu, lúc này Suleiman mới buông tay Aisha ra, nói một câu ‘Nâng kiệu’ rồi ra hiệu các y sư hộ tống quốc vương rời khỏi hiện trường.
Dưới lớp khăn che mặt, Aisha cuối cùng cũng không kìm được nước mắt. Thì ra nàng không hề kiên cường như mình tưởng, mặc dù ngài đã đẩy lùi quân đội của Saladin lần nữa, nàng cũng không cảm thấy vui nổi. Hình ảnh ngài gục ngã vì suy yếu vừa rồi đã đánh sâu vào tâm trí nàng, còn đau đớn hơn gấp ngàn gấp vạn lần so với tưởng tượng của nàng.
Có lẽ ngài thực sự phẫn nộ đến cực điểm mới có thể bất chấp bệnh tật từ Jerusalem đến Kerak, chính tay vung roi trừng trị vị đại thần phản nghịch trước mặt mọi người. Đối với một người khỏe mạnh, hình phạt như vậy chẳng qua chỉ là đau đớn nhất thời, vết thương trên da sẽ khép lại như cũ qua vài ngày. Thế nhưng thân thể vốn yếu ớt của ngài làm sao chịu nổi nỗi giày vò như thế?
Nhưng Baldwin IV hoàn toàn không màng, chiếc roi trong tay vẫn giáng xuống không thương tiếc, như muốn đem phẫn nộ, ưu sầu và đau đớn toàn bộ trút xuống từng nhát roi ấy. Aisha có thể cảm nhận rõ ràng sự tra tấn và thống khổ sâu thẳm đáy lòng ngài, phải tuyệt vọng và bất lực đến nhường nào mới khiến ngài mất khống chế như vậy?
Sau đó thì sao? Aisha không dám nghĩ tiếp, nàng thậm chí không dám nhìn Baldwin IV đang nằm trên chiếc kiệu mềm. Nàng lau nước mắt, chỉnh lại tấm khăn che mặt rồi rời đi theo Suleiman.
Reynald chật vật bò dậy khỏi mặt đất lầy lội, khắp người dính đầy bùn đất và máu tươi. Hắn vừa thở hổn hển xoa gò má bị thương, vừa nhìn chằm chằm vào Tiberias trước mặt: “Ngươi đang nhìn cái gì?”
“Một kẻ đã chết.” – Tiberias lạnh lùng đáp: “Reynald. Ngươi đã bị bắt giam, đồng thời bị kết tội.”