Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 25

Người hầu đến báo với Aisha quốc vương bệ hạ đã có thời gian gặp nàng.

Aisha đặt cuốn sách trong tay trở lại đúng vị trí trên giá rồi theo người hầu đến tẩm cung.

Nàng rón rén bước vào, căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe tiếng hít thở của mình. Nàng thấy Baldwin IV đang dựa người trên chiếc ghế cạnh cửa sổ, lưng ghế trải một tấm đệm nhung mềm mại. Hai tay ngài đặt trước ngực, tư thế vừa thoải mái vừa nhàn tản, nhưng sắc mặt lại hiện rõ vẻ mệt mỏi và kiệt sức.

Aisha bước đi rất nhẹ nhàng và chậm rãi, như đang bước trên tấm thảm dệt bằng ánh trăng. Khi nàng chuẩn bị quỳ xuống hành lễ trước mặt Baldwin IV, ngài như có linh cảm mà mở mắt nhìn nàng. Đôi mắt ngài vẫn sâu thẳm và tĩnh lặng như cũ, chỉ là trong đó phảng phất vẻ mỏi mệt.

Ngài nói: “Ta vẫn luôn bàn bạc với Tiberias về chuyện đến Kerak, không ngờ kéo dài đến tận tối, để nàng phải đợi lâu.”

“Không sao đâu.” – Aisha đưa mắt nhìn bàn ăn vẫn còn nguyên vẹn chưa động đến. Trong chiếc đĩa bạc tinh xảo là món ăn đã nguội lạnh từ lâu. Thịt trong đĩa đông thành một lớp mỡ trắng, hoa quả bên cạnh cũng khô héo vì để lâu, ngay cả rượu trong ly cũng không còn óng ánh. Nàng nói nhỏ: “Chuyện ở phòng nghị sự ta đều biết, ta cũng biết bệ hạ rất bận.”

Baldwin IV cố gắng lên tinh thần: “Người hầu nói nàng có việc muốn gặp ta, nàng nói đi.”

“Ta muốn cầu xin bệ hạ cho phép ta được theo ngài đến Kerak.” – Giọng nàng dứt khoát kiên định, ánh mắt không hề sợ hãi hay do dự.

Ngọn nến lay động nhẹ nhàng trong cung điện tĩnh mịch, ánh sáng nhảy múa trên những bức tường, tấm rèm phía sau lưng ngài cũng hơi đong đưa trong bầu không khí yên tĩnh.

“Nàng còn nhớ lời hứa với ta không?” – Ánh mắt ngài lướt qua người nàng như đang cân nhắc gì đó. Việc của Reynald đã đủ khiến ngài đau đầu và phiền lòng.

Aisha đáp: “Ta vẫn nhớ rõ, chính vì không muốn tiếp tục giấu bệ hạ bất cứ chuyện gì nữa nên hôm nay ta mới dám thản nhiên đứng trước mặt ngài.”

Baldwin IV không lập tức trả lời, ngài nhắm mắt lại như muốn gạt bỏ mọi mệt mỏi và suy nghĩ rối ren ra khỏi tâm trí. Thời gian từng chút trôi qua, mỗi khoảnh khắc như bị kéo dài vô tận, lâu đến mức Aisha bắt đầu hoài nghi liệu thời gian có phải đã ngừng lại hay không. Mãi rất lâu sau, ngài mới mở mắt nhìn nàng, nhẹ nhàng gật đầu, ra hiệu cho nàng tiếp tục.

“Ta từng theo đoàn thương nhân đi ngang qua Kerak. Vì vậy ta không hề xa lạ với nơi ấy và biết rất rõ con đường đến đó rất gian khổ. Nhưng xin bệ hạ hãy tin tưởng ta, ta không hề sợ hãi, cũng có thể chịu khổ, ta có đủ quyết tâm và nghị lực…”

“Xuất chinh không phải trò đùa, đó là luyện ngục của máu và lửa.” – Ngài cắt ngang lòng nhiệt huyết của nàng: “Nàng là một thiếu nữ dũng cảm, ta chưa từng nghi ngờ lòng can đảm của nàng, nhưng chiến trường tàn khốc còn vượt xa sức tưởng tượng của nàng. Nàng sẽ phải chứng kiến chiến hữu ngã xuống ngay bên cạnh mình, thậm chí có thể rơi vào tuyệt cảnh.”

“Ta đã chứng kiến tử vong, cũng từng trải qua tuyệt vọng.” – Nàng nhớ lại chặng đường đến Jerusalem hoang vu bị cuồng phong càn quét, không có lương thực, cũng chẳng có nguồn nước, bốn bề chỉ còn tiếng gió gào rít cùng nỗi sợ hãi vô hình. Đã có lúc nàng cho rằng mình sẽ trở thành mồi cho lũ kền kền, mãi mãi bị chôn vùi dưới biển cát vàng.

Nàng tiếp lời: “Nhưng ta biết có những thứ còn quan trọng hơn cả sinh mệnh, đó chính là tín ngưỡng. Ta nguyện vì điều đó mà hi sinh tất cả, kể cả mạng sống của mình. Ta không muốn chỉ ở hậu phương an toàn để chờ đợi số phận phán quyết. Xin bệ hạ cho phép ta đến Keẻak với ngài.”

Nàng biết rõ ngài đang bệnh nặng mà vẫn phải vất vả vì vương quốc. Nàng lo lắng ngài sẽ không chịu nổi chuyến bôn ba ấy, nhưng nàng cũng biết ý chí của Baldwin IV vững vàng như sắt đá, không thể lay chuyển. Nàng chỉ hi vọng được ở bên cạnh ngài, dù chỉ có thể san sẻ rất ít gánh nặng trên vai ngài.

Nàng quỳ một gối xuống, như thần dân bày tỏ lòng trung thành trước quốc vương: “Bệ hạ từng dạy ta ‘Con người không thể không tự hỏi lương tâm của mình trước khi làm bất cứ việc gì’, ta vẫn luôn ghi nhớ đến hôm nay, ta cũng muốn bảo vệ Jerusalem, tuy rằng ta không thể mang đến cho bệ hạ sự giúp đỡ thiết thực nào… Ta đã từng mất đi nên hiểu được nỗi đau của mất mát, nhưng ta càng sợ hơn cả là không làm được gì.”

Bảo vệ Jerusalem?

Thiếu nữ nhỏ trước mặt luôn toát ra suy nghĩ khiến người khác khó lòng đoán được. Nàng hiểu rõ bản thân không thể giúp được ngài trên thực tế, vậy mà vẫn kiên quyết lựa chọn đồng hành. Phải thừa nhận rằng nàng đã nói đúng trọng tâm, hơn nữa, sự nghiêm túc và chân thành trong giọng nói của nàng khiến ngài khó lòng từ chối.

Trong hốc mắt hõm sâu của Baldwin IV đầy ảm đạm, dường như ngay cả việc suy nghĩ cũng trở nên khó khăn. Ngài chậm rãi quay đầu, đưa mắt nhìn về vầng trăng mê hoặc ngoài cửa sổ. Gió đêm lướt qua, mang theo nhàn nhạt ưu thương và hiu quạnh. Rồi ngài quay đầu lại, cả người thoạt nhìn vẫn mang vẻ thanh lãnh của ánh trăng, nhưng ánh mắt hơi dịu lại khi dừng trên người nàng.

Ngài ho khan vài tiếng, nắm chặt tay vịn của ghế, cố hết sức chống người đứng dậy, nhưng đôi chân yếu ớt vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng, mới dùng sức một chút, thân hình ngài liền chao đảo.

Aisha muốn đỡ lấy ngài nhưng ngài lại giơ tay ngăn nàng. Ngài dừng một lát, như đang gom chút sức lực cuối cùng rồi thử đứng dậy lần nữa.

Khi thân hình ngài đứng lên, ánh trăng vốn phủ trên người nàng cũng dần dần bị ngài che khuất. Bóng dáng ngài như được ánh trăng viền lên một quầng sáng bạc, ánh bạc phác họa thân hình gầy gò và tấm lưng hơi còng vì bệnh tật của ngài.

Aisha chứng kiến tất cả, chính xác hơn, từ khi ngài đứng dậy, nàng chưa hề nhúc nhích, tựa như một pho tượng bằng đá. Đôi mắt nàng nhìn thẳng về phía trước, sâu thẳm như đầm nước cổ xưa hoang vu, chất đầy bi thương. Rồi sau đó ánh mắt nàng như bị một sức mạnh vô hình kéo xuống mặt đất, một tầng sương mỏng dần dâng lên đáy mắt.

Cuối cùng Baldwin IV cũng đứng thẳng người, hơi thở hổn hển, việc đứng lên đã tiêu hao không ít sức lực, nhưng ngài vẫn thẳng sống lưng, chậm rãi vươn tay ra.

Aisha lập tức thu hồi cảm xúc, nhanh chóng che giấu sự hoảng hốt và yếu ớt thoáng qua nơi đáy mắt. Nàng nhìn bàn tay đang đưa về phía mình, hơi do dự chốc lát, rồi đặt tay mình lên lòng bàn tay đang mang găng của ngài. Cảm giác mềm mại của lớp vải găng truyền tới, nàng hơi mượn lực đứng lên.

“Nàng lại định dùng cái tên ‘Elias’ để đi theo ta sao?” – Giọng Baldwin IV mang theo chút tò mò xen lẫn quan tâm.

Aisha không khỏi cảm thấy hổ thẹn khi nhớ đến chuyện trước đây từng giấu ngài đến Galilee, nhưng nàng không chút do dự trả lời: “Nếu bệ hạ cho phép.”

“Không, lần này không cần nữa.” – Ngài dừng một chút rồi nói tiếp: “Nàng có thể dùng tên và thân phận thật của mình để đi theo ta.”

Trên giá treo áo, bộ giáp kỵ sĩ màu trắng bạc tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt dưới ánh trăng, trông có vẻ tĩnh lặng nhưng lại như đang kể ra một truyền kỳ của quá khứ.

Aisha vẫn nhớ cảm giác lành lạnh của lớp vải trên đầu ngón tay, nhớ đến câu chuyện xưa mà William Tyre từng kể cho nàng nghe. Nàng chưa từng tận mắt nhìn thấy Baldwin IV năm mười sáu tuổi, nhưng chỉ từ vài lời kể ít ỏi cũng đủ hình dung ra dáng vẻ của ngài năm đó. Mặc dù ngài không còn là người thiếu niên khí phách năm nào, thân thể bị bệnh phong tra tấn đến vỡ nát, nhưng trên người ngài vẫn luôn toát lên vẻ tự tin và kiêu hãnh trời sinh, tựa hồ dù trời có sụp xuống cũng không khiến ngài nao núng, càng chẳng bận tâm đến những ánh mắt khinh thường hay e sợ của người đời.

Nàng biết lúc này ngài cần được yên tĩnh nghỉ ngơi để hồi phục thể lực, vì vậy, Aisha cúi mình hành lễ rồi xoay người rời khỏi phòng.

Khoảnh khắc nàng quay lưng đi, ánh mắt của Baldwin IV vẫn luôn dõi theo bóng nàng cho đến khi cánh cửa nhẹ nhàng khép lại, hoàn toàn ngăn cách tầm mắt, ngài mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.

Ngài lê thân xác ốm yếu đến bên cửa sổ, chăm chú nhìn màn đêm bên ngoài, tâm trí lại trôi dạt về chiến trường xưa cũ. Ngài nhớ đến cảnh mình dẫn dắt các kỵ sĩ anh dũng chiến đấu ở trận Montgisard, nhớ đến niềm tin bất diệt khi cúi đầu hôn lên cây Thánh Giá, cầu xin Thượng Đế phù hộ. Nhưng giờ đây bệnh tật đã trói buộc tay chân khiến ngài không còn có thể rong ruổi sa trường như trước.

Một cơn gió đêm thổi qua, Baldwin IV không khỏi ho khan vài tiếng. Ngài biết sinh mệnh của mình có lẽ chẳng còn bao lâu nữa, nhưng trong quãng thời gian hữu hạn còn lại, ngài vẫn muốn dốc hết sức lực vì vương quốc và thần dân.

Những tia nắng bình minh xé tan màn đêm, vào sáng sớm ngày khởi hành, Aisha mang khăn trùm đầu và mạng che mặt, khoác trên người bộ áo choàng có màu lam chủ đạo, xuất hiện trước mặt mọi người. Cách ăn mặc này khiến nàng không quá lạc lõng giữa đội kỵ sĩ Jerusalem.

Aisha đi theo với thân phận y sư, vì Tiberias lo lắng thân thể của Baldwin IV sẽ không chịu nổi đường xá gập ghềnh, nên lần xuất chinh này ông đặc biệt bố trí số lượng y sư nhiều gấp đôi mọi khi, ngay cả Suleiman cũng phải đi cùng, bởi Tiberias không yên tâm các đại phu ở Kerak.

“Aisha!”- Nasir cưỡi ngựa từ phía trước trở về: “Thật không ngờ bệ hạ lại chấp thuận cho ngươi xuất chinh cùng chúng ta.”

Thực ra chính nàng cũng không ngờ.

“Sao ngươi tới đây?”

“Chúng ta sắp xuất phát rồi, để ngươi xem nghi thức trước khi xuất chinh của ta.” – Nasir hôn lên thanh kiếm kỵ sĩ của mình: “Thượng Đế, xin Ngài phù hộ chúng ta giành được thắng lợi!”

Nhìn Nasir hoàn thành tất cả nghi thức, nỗi thấp thỏm và bất an trong lòng Aisha về chuyến đi khó lường càng trở nên nặng nề.

“Cầu nguyện xong rồi, ta đi đây!” – Nasir vung roi quất mạnh, tiếng hí vang lên, hắn phi ngựa về phía trước.

Đại quân sắp sửa lên đường.

Bầu trời tối sầm, phía dưới là vùng hoang mạc cằn cỗi không một ngọn cỏ.

Tiếng binh khí va chạm chói tai không ngừng vang vọng trong không trung, át đi mọi dấu vết của sự sống. Không ít áo giáp trên người binh sĩ đã rách nát, họ giẫm lên cát bụi, vung vẩy vũ khí, ánh mắt đầy hận thù và tuyệt vọng. Nơi đây đã bị chiến tranh hoàn toàn nuốt chửng, khắp nơi đầy rẫy xác người và mảnh vỡ văng tung tóe, máu hòa lẫn với lớp đất vàng nâu, bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc.

Không lâu trước đó, nơi đây vừa trải qua một trận giao tranh quy mô nhỏ, Saladin phái một nhóm nhỏ đến dò xét tình hình, Imad, vị phó tướng đắc lực của Saladin, đã bắt sống Balian, định đưa ông về đại doanh làm tù binh.

“Ngươi có biết vì sao ta không giết ngươi không?”

“Không biết.” – Bầu trời xám trắng phản chiếu trong đôi mắt của Balian, ông nằm trên mặt đất lầy lội, thân thể áp sát lớp đất lạnh băng như hòa làm một với đại địa. Bên tai thấp thoáng vang lên tiếng vó ngựa, đây là khoảnh khắc ông gần với Thượng Đế nhất.

“Ngươi đã bảo vệ những người hành hương đó.” – Imad cắm thanh kiếm thuộc về Balian xuống đất, trả lại cho ông.

“Có lẽ đó là mệnh lệnh của quốc vương các ngươi, nhưng ngươi vẫn lựa chọn nghe theo lời hắn.”

Dưới cái nóng thiêu đốt, từng giọt mồ hôi không ngừng chảy xuống từ trán Imad. Hắn siết chặt thanh trường kiếm trong tay, ánh mắt kiên định hướng về pháo đài Kerak phía trước.

Lâu đài này là tuyến phòng thủ kiên cố nhất của Jerusalem, bọn họ đã vượt qua cái nóng gay gắt và tình cảnh thiếu nước để đến đây. Chiến thắng liền ngay trước mắt, chỉ cần bắt được lãnh chúa cai quản Kerak, một phòng tuyến của Jerusalem sẽ bị phá vỡ.

Balian ôm cánh tay bị thương đứng dậy, nhìn về phía trước, Imad biết ông đang chờ đợi.

“Ngươi tin tưởng quốc vương của các ngươi sẽ đến sao?”

“Dĩ nhiên.”

Imad nói đùa: “Ngươi có thể trở về Kerak nhưng cũng không thoát được đâu, bởi vì quốc vương Saladin của ta đã đến.”

Hắn vừa dứt lời, nụ cười trên môi chợt tắt.

Phía xa, vó ngựa cuốn tung từng đợt cát vàng, đám mây xám xịt bị xé toạc, một tia sáng xuyên qua khe nứt trên bầu trời chiếu xuống.

Balian và Imad đồng thời quay đầu nhìn về hướng kia, thiên quân vạn mã lao qua màn bụi, đội quân Thập tự chinh của Jerusalem xếp thành hàng ngũ chỉnh tề, như từng đợt sóng xanh trắng ồ ạt tràn tới. Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần, mặt đất rung chuyển, cây Thánh Giá khổng lồ bằng vàng rực rỡ chói lòa, tỏa ra ánh sáng thần thánh của Thượng Đế, đột ngột hiện lên giữa tầm mắt. Cát bụi mịt mù, những kỵ sĩ khoác trọng giáp, cưỡi chiến mã cao lớn, tay cầm giáo mác và trường kiếm, đồng loạt giương cao cờ xí, gào thét vang dội.

Imad lập tức ra lệnh cho một kỵ binh bên cạnh: “Mau bẩm báo với Quốc vương Saladin, Quốc vương Jerusalem đã đến!”

Tiếng vó ngựa trầm đục nện xuống chiến trường, Saladin thúc ngựa tiến vào chiến trường, theo sát phía sau là một đội kỵ binh tinh nhuệ. Saladin thấy Quốc vương Jerusalem một mình tiến về phía trước, ông kéo tấm mạng che mặt xuống, quay đầu quát lớn với binh sĩ phía sau: “Lui xuống!”

Saladin tiến vào giữa chiến trường, giơ bàn tay phải về hướng thiếu niên trước mặt, chiếc nhẫn bạc trên ngón áp út của ông lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Baldwin IV cũng giơ tay phải lên, nhưng tay ngài chỉ miễn cưỡng nâng lên một chút rồi nhanh chóng hạ xuống. Đôi găng tay trắng đã lấm lem bụi đất vì cưỡi ngựa đường dài, mà nơi này hiển nhiên cũng không có điều kiện để thay một đôi găng mới.

Saladin vẫn chưa già cả đến mắt mờ, sự suy yếu của vị quốc vương trẻ tuổi quá rõ ràng, đôi mắt hắn không còn rực sáng và trong trẻo xanh thẳm như tám năm trước, chỉ lộ ra sự mệt mỏi khó lòng che giấu. Vai phải của thiếu niên trĩu xuống, đầu cũng hơi nghiêng. Dù hắn vẫn cố gắng ngồi vững trên lưng ngựa, nhưng trong mắt Saladin, chỉ cần chiến mã dưới thân hơi lắc cũng khiến thân thể hắn lung lay sắp ngã.

Để có thể dẫn theo cả ba đoàn kỵ sĩ tới nơi trước khi ông đánh hạ Kerak, hẳn hắn đã không ngủ không nghỉ, không ngừng lên đường, nhưng lúc này nên tập trung giải quyết chuyện quan trọng trước mắt.

“Xin các hạ hãy rút quân, để ta tự mình xử lý việc này.”

“Ta yêu cầu ngài trở về Damascus. Reynald Châtillon sẽ phải chịu trừng phạt, ta bảo đảm.”

Baldwin IV siết chặt dây cương, con ngựa cảm nhận được tâm trạng của chủ nhân, bất an cào móng xuống mặt đất làm tung lên lớp bụi nho nhỏ. Thân thể Baldwin IV cũng lay động theo chiến mã, nhưng ngài không để tâm, giọng nói vẫn lạnh lùng kiên định: “Rút quân, nếu không chúng ta cùng chết.”

Hai bên chiến tuyến lặng ngắt như tờ, cờ xí phần phật tung bay trong gió, bầu không khí càng thêm căng thẳng. Gương mặt bọn binh sĩ đều căng cứng, mồ hôi thấm ướt y phục, không ai dám lơi lỏng một chút. Trong mắt mỗi người đều tràn đầy cảnh giác cùng quyết tâm, sẵn sàng nghênh đón trận tử chiến có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.

Vài con quạ đen phía xa lượn vòng trên bầu trời, phát ra từng tiếng kêu xui rủi, báo trước sự gian nan và vô định của cuộc chiến này.

Dưới cái nắng bỏng rát, bầu không khí khô nóng đến nghẹt thở. Gió cát tạt thẳng vào mặt khiến hai mắt Baldwin IV khô rát dữ dội, ngài không ngừng chớp mắt, hơi thở đục ngầu phả ra từ khoang mũi xông vào lớp mặt nạ sắt. Dây cương trong tay phải gần như sắp trượt khỏi lòng bàn tay, ngài không còn thời gian để Saladin cân nhắc. Ngài thốt ra câu hỏi cuối cùng, giọng điệu lạnh băng, sắc bén: “Có đồng ý hay không?”

Muốn giành thắng lợi trong chiến tranh không chỉ cần mưu lược và binh lực, nguồn nước mới là yếu tố quan trọng nhất. Mà giữa sa mạc khan hiếm nhất chính là nước, đây cũng là bất lợi đáng kể đối với ông và quân đội của ông, tầm mắt Saladin đối diện với Baldwin IV không hề sợ hãi.

Ông vẫn nhớ rõ người thiếu niên này trong quá khứ từng thể hiện lòng dũng cảm và tài thao lược phi phàm, hắn đã đánh bại ông bằng chiến thuật ngoài dự đoán. Đó là một trận chiến mà cả đời ông khó có thể quên.

Hiện giờ thiếu niên rơi vào hoàn cảnh thế này. Saladin âm thầm thở dài, có lẽ đây là trò đùa của số mệnh, tàn nhẫn nghiền nát vinh quang và huy hoàng từng có của một người. Trong mắt ông thoáng hiện vài phần tiếc nuối và thương hại, nhưng rất nhanh khôi phục bình tĩnh.

“Đồng ý.” – Saladin chậm rãi đáp.

Nghe được câu trả lời cuối cùng, một hơi thở yếu ớt phát ra từ cổ họng Baldwin IV, ý thức được bản thân không nên để lộ quá nhiều suy yếu trước mặt kẻ địch, ngài lập tức ngẩng đầu lên.

Saladin chứng kiến cảnh này, trịnh trọng nói: “Ta sẽ phái ngự y của mình đến thăm ngài.”

Câu nói này không phải ban ơn, càng không phải lời chế giễu của người Hồi giáo. Baldwin IV không ngờ Saladin sẽ nói như vậy, ngài đã không còn đủ sức đáp lại sự tôn trọng mà đối phương dành cho mình, chỉ dành cho Saladin lời chúc phúc quen thuộc nhất của người Ả Rập: “Salaam alaikum.”

“Alaikum salaam!”

Saladin cưỡi chiến mã màu đen của mình quay người rời đi, rồi đột nhiên ghìm cương ngoái đầu nhìn lại, vị thiếu niên kia đã dẫn quân phi thẳng về phía pháo đài Kerak, chắc là để thực hiện lời hứa với ông đi trừng trị vị đại thần đã làm ô uế thánh địa.

Saladin cảm khái, một vị quốc vương chú định mất sớm ngồi trên ngai vàng, hắn không thể nào không biết vận mệnh của mình. Ông nghe nói mấy năm nay Baldwin IV chưa bao giờ từ bỏ, vẫn luôn nỗ lực duy trì sự ổn định và phồn vinh của Jerusalem. Nhưng những người xung quanh dường như đã quá quen, không còn đặt hy vọng vào sự tồn tại của thiếu niên. Một bộ phận trong số họ vì lợi ích riêng mà không ngừng kiếm đủ mọi cớ để gây hấn với vương triều Ayyubid, cố tình châm ngòi thêm nhiều cuộc xung đột và chiến tranh. Cho dù thiếu niên có tài giỏi đến đâu thì vận mệnh của Jerusalem cũng đã đi đến hồi kết, chẳng qua chỉ đang giãy giụa hấp hối mà thôi.

Cát vàng bay múa đầy trời làm bóng dáng thiếu niên mờ mịt như một ảo ảnh, trông có vẻ nhỏ bé giữa khung cảnh hỗn loạn, bất cứ lúc nào cũng có thể tan biến theo gió rồi lại ngoan cường tiến về pháo đài Kerak.

Saladin nhìn chăm chú theo bóng lưng khuất dần, một lần nữa gửi lời chúc phúc cuối cùng đến người thiếu niên có số phận bi kịch: “Alaikum salaam.”

Nguyện Thánh A La che chở ngài.

truyenfull,truyenfull vn