Những hạt cát mịn trong đồng hồ cát lặng lẽ rơi xuống, ánh sáng và bóng tối âm thầm chuyển động. Từ hoa nở rực rỡ cuối xuân đến nắng gắt như thiêu đốt giữa hạ rồi sang những cơn gió mát đầu thu, bất giác vài tháng đã trôi qua.
Aisha ôm một bó hoa hải quỳ vừa hái trong vườn, c*m v** chiếc bình đặt trên bàn làm việc. Giữa thư phòng và phòng ngủ có một bức tường ngăn không lắp cửa, chỉ chừa một lối đi hình vòm để mọi người qua lại. Từ vị trí của Aisha vừa khéo có thể nhìn thấy Baldwin IV đang được người hầu giúp đỡ thay y phục.
Nàng đứng đợi bên ngoài một lát, chẳng bao lâu sau, Baldwin IV đã mặc chỉnh tề bước ra, theo sau ngài là người hầu vẫn luôn hầu hạ việc uống thuốc.
Bát thuốc trên khay trong tay người hầu đã trống không, hiển nhiên Baldwin IV vừa uống thuốc xong.
Ngày thường, ngài luôn tỏ vẻ bài xích với bát thuốc đắng do Suleiman sắc, nhưng hôm nay lại khác. Ngay từ lúc bước ra, cả người ngài đều toát lên sự vui sướng hiếm thấy. Viền chỉ vàng tinh xảo nơi gấu áo cũng lay động theo từng bước chân, như niềm vui đang dâng lên trong lòng ngài. khiến Aisha có cảm giác hôm nay ngài sắp gặp một vị khách quan trọng.
Baldwin IV chú ý đến bình hoa hải quỳ trên bàn làm việc. Ngài cúi đầu nhìn màu áo mình đang mặc hôm nay mới phát hiện giống hệt nhau, cứ như được lựa chọn riêng để phối hợp với đóa hoa.
“Ta vẫn luôn muốn hỏi nàng, có phải vì màu sắc của hoa hải quỳ giống màu y phục của ta, nên nàng chỉ chọn mỗi loài hoa này trong hoa viên phải không?”
Đôi mắt ngài tuy không còn trong sáng như trước, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến khả năng quan sát của ngài. Aisha nhất thời nghẹn lời, bởi ngài đã đoán đúng.
“Đây chỉ là một sự trùng hợp tuyệt vời thôi, thưa Bệ hạ. Ta chỉ thấy hoa hải quỳ rất đẹp nên hái về đặt trên bàn của ngài.”
Baldwin IV mỉm cười gật đầu. còn tin hay không lại là chuyện khác. Ngài đưa mắt nhìn bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ, Suleiman từng dặn ngài nên phơi nắng nhiều hơn, như vậy sẽ có lợi cho sức khỏe.
Thế là ngài vừa bước ra ngoài, vừa chân thành mời Aisha: “Nàng đi dạo trong hoa viên với ta nhé.”
Ban đầu Aisha vẫn chưa hiểu vì sao hôm nay Baldwin IV lại không giam mình trong phòng khác hẳn mọi ngày. Đến khi hai người bước vào hoa viên, nhìn đám người hầu đã bày sẵn đĩa trái cây cùng rượu nho, nàng mới mơ hồ nhận ra có điều gì khác thường.
Đúng lúc ấy, một người hầu đến báo rằng Công chúa Sibylla đã đưa tiểu vương tử tới cổng thành.
Aisha cuối cùng mới hiểu vì sao hôm nay Baldwin IV lại vui đến vậy. Xa cách nhiều ngày, hẳn ngài rất nhớ tỷ tỷ và cháu trai bé nhỏ, hơn nữa sau khi thầy William rời đi, trong tòa vương thành rộng lớn cô quạnh này chẳng còn mấy ai đủ thân thiết với Baldwin IV nữa. Nếu không có sự bầu bạn của tỷ tỷ, ngài làm quốc vương hẳn sẽ cô độc biết bao.
Họ đợi thêm một lúc, Sibylla dắt theo tiểu Baldwin, đứa con nàng sinh với trượng phu trước, bước vào hoa viên. Baldwin IV rất vui mừng khi được gặp lại cháu trai, ngài gần như không kìm được mà muốn ôm lấy cậu bé, muốn hôn lên gương mặt non nớt ấy.
Nhưng chiếc mặt nạ và đôi găng tay lại trở thành khoảng cách giữa hai cậu cháu. Baldwin IV lo bệnh phong sẽ lây sang đứa trẻ, chỉ có Thượng Đế mới hiểu được nỗi lo lắng và tình yêu thương của ngài. Ngài chỉ có thể vội vã đưa tay phải ra, nhẹ nhàng xoa đầu cậu bé, như muốn xem cháu mình có cao thêm, khỏe mạnh hơn hay chưa.
Ngài bảo người hầu mang đến một chiếc hộp, mỉm cười thần bí: “Đây là quà ta tặng con, mau mở ra xem.”
Tiểu Baldwin nhận lấy chiếc hộp, nhẹ nhàng mở nắp, hào hứng hỏi: “Những… những thứ này đều là tặng cho con sao?”
Ý cười trong mắt Baldwin IV càng rạng rỡ: “Đúng vậy, đây là quà ta tặng con.”
Ngài quan tâm hỏi: “Con có thích không?”
“Thích lắm ạ! Cảm ơn cữu cữu!”
Baldwin IV tin rằng trẻ con sẽ không ai ghét những món đồ như thế, chính ngài cũng từng rất yêu thích mấy món đồ chơi ấy khi còn nhỏ. Mỗi bức tượng kỵ sĩ đều được chế tác vô cùng tỉ mỉ, chỉ cần xuất hiện một chút tì vết, ngài sẽ yêu cầu thợ thủ công làm lại từ đầu. Vì thế, thành phẩm cuối cùng đều phải do chính Baldwin IV xem qua rồi mới quyết định.
Sibylla lên tiếng với Aisha: “Ta có vài lời muốn nói riêng với quốc vương, phiền ngươi đưa tiểu vương tử tránh mặt một lát được chứ?”
Aisa thấy Baldwin IV không có ý phản đối, bèn quay sang nhìn tiểu Baldwin. Trong đôi mắt cậu bé ánh lên vẻ hiếu kỳ và ngây thơ, cũng không tỏ ý kháng cự.
Aisha nắm lấy tay tiểu vương tử, đưa cậu bé băng qua khóm hoa hồng, tiến về bãi cỏ phía xa.
Sibylla dõi theo bóng hai người đến khi khuất hẳn sau vườn hoa mới quay lại nhìn đệ đệ: “Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, Baldwin, đệ có khỏe không?”
“Ừm.” – Baldwin IV khẽ đáp, cố giữ giọng nói nhẹ nhàng: “Còn tỷ thì sao? Guy vẫn đối xử với tỷ như trước chứ?”
“Vẫn như trước.” – Trên môi Sibylla nở một nụ cười nhàn nhạt: “Hơn nữa, lần này chàng cũng cùng ta trở về.”
Nàng nghĩ nói như vậy có lẽ sẽ khiến đệ đệ vui hơn một chút, dù sao hôm nay hắn đã đặc biệt bày tiệc trong hoa viên để đợi nàng, đủ chứng tỏ hắn đã tha thứ phần nào cho những chuyện nàng từng làm. Thế nhưng chẳng hiểu vì sao, nàng lại không thấy có gì đáng để vui mừng, trong lòng vẫn nặng trĩu, một cảm giác áy náy bất chợt dâng lên, như thể nàng đã nhẫn tâm bỏ rơi đệ đệ mình.
Nàng nhớ đến buổi sáng hôm rời đi, bọn họ vẫn đã xảy ra chút tranh cãi, tuy không đến mức gay gắt, nhưng cũng khiến cả hai tổn thương, mà cuối cùng vẫn là nàng làm tổn thương hắn nhiều hơn.
“Ồ, Guy cũng trở về rồi. Dù trước đây ta có nhiều lần triệu tập, hắn vẫn nhất quyết không trở lại.” – Giọng Baldwin IV bình thản đến mức không gợn sóng, như thể chỉ đang kể một chuyện bình thường chẳng liên quan đến mình.
Sibylla muốn giải thích nhưng nhất thời không biết bắt đầu từ đâu. Nàng nhìn người đệ đệ đang mang bệnh của mình, đôi mắt hắn sâu thẳm như biển cả, sâu đến mức chẳng ai có thể nhìn thấu được cảm xúc ẩn giấu bên trong —— trừ khi ngài mở lời, không ai có thể biết rốt cuộc hắn đang nghĩ gì.
Ánh nắng xuyên qua kẽ lá nguyệt quế, rơi xuống bờ vai Baldwin IV tạo thành những vệt sáng rực rỡ phủ lên áo choàng lụa trắng trên người ngài. Khung cảnh này khiến Sibylla bất giác đưa tay lên muốn v**t v* gương mặt đệ đệ. Nó khiến nàng nhớ đến thuở nhỏ, khi đệ đệ vừa chào đời, vẫn chỉ là một đứa bé sơ sinh bập bẹ nằm trong tã lót. Khi ấy, nàng tò mò ghé vào bên chiếc nôi, đưa ngón tay chọc vào gò má mềm mại hồng hào của hắn. Điều kỳ diệu chính là đệ đệ chẳng những không khóc mà còn hé miệng cười rộ lên với nàng.
Baldwin IV nghiêng đầu, vừa lúc thấy ánh mắt tỷ tỷ đang chăm chú nhìn mình. Ánh mắt ngài hơi dao động, rồi nhanh chóng dời tầm mắt sang nơi khác, dường như không muốn đối diện với tỷ vào lúc này.
Ánh nhìn ngài hướng về dưới gốc đại thụ phía xa, Aisha và tiểu Baldwin đang ở đó. Ngài không biết họ đang nói chuyện gì, nhưng nhìn vẻ mặt và cử chỉ của cả hai cũng đủ thấy họ trò chuyện rất vui vẻ, vô cùng hợp ý nhau. Bỗng nhiên, Baldwin IV nhớ ra Aisha trước đây cũng từng có đệ đệ. Ngài nghĩ có lẽ các tỷ tỷ đều dành cho đệ đệ mình một tình cảm chân thành và sâu đậm như thế.
Thu hồi ánh mắt, Baldwin IV nói: “Tỷ không cần phải lo nữa, sau này ta sẽ không ép tỷ phải rời xa Guy, tỷ cũng không cần phải tránh mặt ta nữa.”
Đối diện với sự nhượng bộ của đệ đệ, Sibylla không biết phải làm sao” “Baldwin, ta thật sự xin lỗi.”
“Giữa chúng ta còn cần phải xin lỗi sao?” – Baldwin IV bình tĩnh hỏi lại.
Nghe hắn nói vậy, trong lòng Sibylla bỗng dâng lên một nỗi buồn man mác. Chỉ vì lời xin lỗi này mà khoảng cách giữa hai người bỗng trở nên xấu hổ và khó nói, có một bức tường vô hình lặng lẽ xuất hiện, khiến mối quan hệ của họ khó diễn tả được.
Hai người tuy có tính tình khác biệt, nhưng lại cùng cố chấp như nhau. Điều nàng đã quyết thì dù cả thế gian phản đối cũng vô ích. Nếu đệ đệ không còn truy cứu chuyện giữa nàng và Guy nữa, thì kết quả này đã khiến nàng hài lòng, nên nàng cũng không muốn nhắc lại chuyện cũ.
Sibylla vội vàng tìm một cái cớ: “Ta phải đi xem tiểu Baldwin. Trẻ con ở tuổi này nghịch ngợm lắm, ta sợ Aisha không trông nổi nó. Lúc còn ở Ascalon, ngày nào nó cũng đòi trở về hoa viên của đệ để chơi.”
Baldwin IV nghe ra sự vội vã trong lời tỷ tỷ, nhưng cũng không giữ lại: “Chỉ cần nó thích, nơi này về sau sẽ là của nó.”
Sibylla vội vã đưa tiểu Baldwin rời khỏi hoa viên. Aisha bước đến bên cạnh Baldwin IV, thấy dưới mặt đất hiện lên bóng của hai người, nàng bỗng nổi hứng nghịch ngợm, cười nói với ngài: “Bệ hạ, ngài nhìn xem.”
Nàng đan chéo bàn tay, hai ngón cái móc vào nhau và đón ánh mặt trời, khéo léo thay đổi góc độ và khoảng cách của hai bàn tay để bóng đổ trên mặt đất tạo thành một đôi cánh sống động như thật.
Baldwin IV nhìn bóng tay hình đôi cánh trên mặt đất, con đại bàng từng kiêu hãnh đậu trên vương miện mười năm trước dường như vượt qua xiềng xích của thời gian, từ sâu trong ký ức tung cánh bay tới, dần dần hòa quyện với bóng của đôi bàn tay trước mặt.