Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 22

Giới quý tộc hiếm khi cùng nhất trí như lần này, tất cả đều thông qua quyết định của Baldwin IV. Guy bị bãi miễn chức chấp chính với lý do “không đủ tư cách đảm nhiệm cương vị nhiếp chính”. Nhưng khi Baldwin IV đề nghị tỷ tỷ mình là Công chúa Sibylla ly hôn với Guy, nàng lại dứt khoát từ chối. Ngày hôm sau, nàng đưa tiểu Baldwin rời khỏi Jerusalem, trở về lãnh địa Ascalon, đất phong của nàng và Guy.

“Ta sẽ không tái giá. Trong lòng đệ, việc hôn nhân này chưa từng vì ta, mà là vì liên hôn Jerusalem. Ta không muốn hôn nhân của mình trở thành lợi ích trao đổi cho liên minh chính trị!”

Đây là những lời cuối cùng tỷ tỷ nói với ngài trước lúc rời đi. Việc lựa chọn một cuộc hôn nhân chính trị không có tình yêu lần nữa chẳng khác nào cưỡng ép nàng. Nếu không vì ảnh hưởng đối với cục diện chính trị của Jerusalem, có lẽ nàng chẳng bao giờ muốn gắn bó cả đời với bất kỳ nam nhân nào. Nhưng hiện thực buộc nàng phải đặt lợi ích của gia tộc và sự ổn định của vương quốc lên trên tất cả.

Tỷ tỷ và ngài đều là những người cố chấp, một khi đã quyết định sẽ không dễ dàng thay đổi.

Baldwin IV đành phải triệu tập một cuộc họp khác tại thượng nghị viện. Giáo hội cũng bày tỏ lập trường rõ ràng: Công chúa Sibylla và Guy phải đồng thời có mặt thì quan hệ hôn nhân mới có thể bị hủy bỏ.

Vì thế, Baldwin IV định đích thân tới Ascalon. Suleiman cho rằng thân thể của ngài không chịu nổi đường dài, Baldwin IV không thuyết phục được vị ngự y này nên sau nhiều lần cân nhắc, ngài quyết định cử Tiberias thay mình đến Ascalon triệu tập Guy trở về Jerusalem.

Baldwin IV quên mất ngài vẫn là người bệnh, sau khi trở về từ Karak, Suleiman kiên quyết bắt ngài nằm trên giường tĩnh dưỡng.

Thời gian chờ đợi như kéo dài vô tận đối với Baldwin IV, ngài nhắm mắt lại, tưởng tượng bản thân đang quỳ trong nhà thờ cầu nguyện, cố gắng xoa dịu nỗi lo lắng bất an trong cơ thể. Thực ra ngài hoàn toàn không ngủ được, cảm thấy mình giống như một xác sống, ngài căm ghét thân thể yếu ớt này của mình.

Vài ngày sau, Tiberias mang về một tin tức xấu. Guy lấy cớ lâm bệnh, từ chối rời khỏi Ascalon, còn Sibylla cũng cho biết nàng cần ở lại chăm sóc trượng phu sinh bệnh của mình.

Nghe tin ấy, Baldwin IV lập tức triệu tập một cuộc họp nhỏ ngay trong phòng khách của mình.

Tiberias lên tiếng: “Đây là chủ ý của giám mục Heraclius. Mục đích của công chúa rất đơn giản, chính là ngăn bệ hạ hủy bỏ cuộc hôn nhân giữa nàng và Guy, để ngài không còn cách ngăn cản họ ở bên nhau.”

Sắc mặt Baldwin IV càng thêm nặng nề, ngón tay siết chặt tay vịn, ánh mắt lạnh băng: “Tỷ tỷ yêu quý của ta còn nói gì nữa không?”

Tiberias do dự giây lát, cân nhắc câu chữ rồi đáp: “Công chúa nhờ thần chuyển lời cho ngài, nếu bệ hạ tùy tiện hủy bỏ hôn nhân và tước đoạt lãnh địa của họ, chỉ khiến vương quốc càng thêm hỗn loạn. Việc này liên quan đến trật tự và sự ổn định của toàn bộ Jerusalem.”

“Nàng đang dùng thế lực của các Kỵ sĩ Thánh Điện đứng sau Guy để uy h**p ta sao?” – Dù chiếc mặt nạ đã che kín biểu cảm của Baldwin IV, nhưng sự lạnh lẽo tỏa ra từ người ngài vẫn rõ rệt đến mức khiến bầu không khí như đông cứng lại.

Tiberias và Balian đều cảm nhận được, Balian bước lên nói: “Thưa bệ hạ, thần khẩn cầu ngài tạm gác sự bất mãn với Guy sang một bên để tránh nội chiến bùng nổ.”

Cũng đành vậy, nếu trước mắt chưa thể xử lý Guy, ngài sẽ tìm một con đường khác. Ngọn lửa sinh mệnh rồi sẽ có ngày lụi tàn, ngài phải tạo thêm nhiều lá chắn bảo vệ cho vương quốc, cho dù chỉ còn hơi thở cuối cùng, ngài cũng sẽ kiên trì đến cùng.

Baldwin IV quyết định cử vị thầy của hoàng thất lên đường sang phương Tây xa xôi, tìm kiếm thế lực mạnh mẽ hơn để chống đỡ Jerusalem. William là thầy giáo do phụ vương chỉ định cho ngài, ông uyên bác, tinh thông lịch sử và nhân văn học, quan trọng là ông thông thạo nhiều ngôn ngữ, là một nhân tài hiếm có. Chỉ là hiện tại người thầy ấy phải lên đường đến phương Tây xa xôi vì ngài.

Trước ngày William khởi hành, Baldwin IV đích thân ra ngoài thành tiễn biệt. Trong lòng ngài, thầy là một trong số ít người đáng giá tin cậy. Con đường dẫn tới phương Tây xa xôi thần bí chất chứa vô vàn nguy hiểm không thể lường trước, vì thế ngài điều động năm mươi kỵ sĩ hộ tống thầy suốt chặng đường.

William trịnh trọng hứa với người học trò trẻ tuổi của mình: “Chỉ cần bệ hạ yêu cầu, thần nguyện vượt lửa quá sông vì ngài. Chừng nào thần còn tồn tại, thần sẽ dốc toàn lực giúp ngài hoàn thành tâm nguyện.”

Trong quãng thời gian thầy rời đi, vị quốc vương trẻ không biết bao nhiêu lần nhớ lại những lời của ông. Mỗi lần hồi tưởng, ngài chỉ cảm thấy đau đớn bi thương và bất lực dâng trào trong lòng.

Ngài không biết liệu thầy có thể mang về sự viện trợ từ các quốc gia phương Tây hay không. Từ rất lâu trước đây, ngài đã từng thử thiết lập quan hệ với những vị quân vương phương Tây, từ hôn nhân chính trị cho đến hợp tác… nhưng tất cả đều thất bại.

Còn tỷ tỷ ngài, người thân cùng chung huyết thống và trượng phu mà nàng lựa chọn, đều nhẫn tâm không chịu đứng về phía ngài. Đại thần Reynald của ngài thì nắm trong tay một quân đội còn hùng hậu hơn cả quân đội của quốc vương, khiến ngài càng thêm áp lực khi đối mặt với cục diện hiện tại. Ngài giống như một con thuyền cô độc lênh đênh giữa phong ba bão táp, không ngừng xoay xở giữa các thế lực, cố gắng duy trì sự cân bằng vốn đã mong manh sắp đổ.

Đến cuối cùng, Baldwin IV đau đớn nhận ra không còn ai trên thế gian này để ngài có thể hoàn toàn tin tưởng. Những đại thần ngày thường luôn tỏ ra cung kính trước mặt ngài, kỳ thực chỉ coi ngài là một kẻ mắc bệnh phong đáng sợ và ghê tởm, ai nấy đều tránh xa. Ngay cả tỷ tỷ mà ngài từng hết lòng kính yêu, cũng vì trượng phu của mình mà tàn nhẫn vứt bỏ ngài, tình thân giữa hai người tan biến trong nháy mắt.

Dù vậy, Baldwin IV vẫn không muốn từ bỏ, không muốn cúi đầu trước những kẻ đạo đức giả đó. Bệnh phong tra tấn đến mức tinh thần tuyệt vọng. Ngài lựa chọn ở ẩn, đương nhiên không phải để nằm trên giường lãng phí thời gian.

Chỉ là ngày nọ, khi đang phê duyệt tấu chương, cơn sốt cao do bệnh phong gây ra lại tái phát, ‘người bạn cũ’ đã lâu không gặp ấy vẫn chưa quên ngài. Baldwin IV hoàn toàn mất đi ý thức trong cơn đau đầu dữ dội.

Khi tỉnh lại, ngài thấy Suleiman vẫn như mọi lần, bắt đầu lặp lại bài diễn thuyết vô số lần, không ngừng khuyên ngài phải nghỉ ngơi.

Ngài nghĩ, chẳng lẽ ngoài việc bắt ngài nghỉ ngơi, hết thảy không còn quan trọng sao?

Trong lòng ngài bỗng dâng lên một nỗi chán ghét sâu sắc, sự chán ghét ấy không chỉ vì những lời lải nhải của Suleiman, mà còn vì hoàn cảnh hiện tại của bản thân. Ngài cau mày, vẻ mặt mất kiên nhẫn, giục Suleiman mau lui xuống, ngài không muốn nghe thêm bất kỳ lời nói vô nghĩa nào nữa, chỉ muốn yên tĩnh ở một mình.

Khi ngài định nhắm mắt nghỉ ngơi để thả lỏng thân xác và tinh thần mỏi mệt giây lát, ngài lại nhạy bén nghe thấy vài âm thanh rất nhỏ. Tiếng bước chân di chuyển và tiếng đồ sứ va chạm leng keng. Ngài biết nhất định là Suleiman bảo Aisha bưng thuốc vào. Ngài đã quá quen thuộc với cảnh tượng này, như trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống ngài. Ngài vô cùng chán ghét mùi vị đắng chát của những bát thuốc ấy, nhưng cũng hiểu đây là giúp cơ thể ngài khôi phục, chỉ đành bất lực chấp nhận hết thảy.

Dạo gần đây, Baldwin IV bắt đầu mất ngủ. Hương liệu và các loại dược thảo quý hiếm của Suleiman đều không có hiệu quả đáng kể. Cuối cùng, ngài quyết định để Aisha đọc Kinh Thánh cho mình nghe xem có thể chìm vào giấc ngủ hay không.

Sự ăn ý này không biết hình thành từ khi nào, mỗi khi Aisha nhẹ nhàng cất giọng đọc những câu kinh thánh, lòng Baldwin IV đều bình tĩnh lại, cũng dễ dàng đi vào giấc ngủ hơn.

Aisha ngồi trên chiếc ghế mềm mại cách giường không xa. Nàng mở cuốn Kinh Thánh, đặt ngay ngắn trên đầu gối. Từ rất lâu trước đây, nàng đã thuộc lòng quyển sách, trong khoảng thời gian ở thư viện, nàng cũng từng đọc lại vài lần, đến mức không cần nhìn vào trang sách vẫn có thể đọc trôi chảy.

Nàng nhìn Baldwin IV đang nằm trên giường, hai tay đặt trước bụng, lồng ngực nhấp nhô nhịp nhàng. Nàng cũng không biết ngài đã ngủ hay chưa, Suleiman vừa mới thay thuốc cho ngài không lâu, hẳn chưa thể ngủ ngay được.

Bỗng nhiên, Baldwin IV phát ra một tiếng thì thầm mơ hồ. Aisha giật mình ngẩng đầu, qua lớp màn mỏng, nàng thấy ngài như đang nằm mơ. Nàng định bước tới đắp lại chăn cho ngài, nhưng do dự một chút vẫn thu tay về.

Aisha vừa đọc Kinh Thánh, vừa nhớ đến buổi chiều hôm ấy, nàng nhất thời nổi hứng đi ngắm hoàng hôn. Nàng nâng vạt váy chạy một mạch l*n đ*nh tháp, mặt trời gần khuất hẳn sau đường chân trời, chỉ để lại nửa khoảng trời đỏ rực. Những áng mây vàng thong dong tản ra như những hạt bụi vàng được thần tiện tay rải xuống, lững lờ trôi nổi thất thường giữa bầu trời cam đỏ, biến hóa thành vô vàn hình dáng kỳ diệu, đẹp đến mức nghẹt thở.

Trong thành, người dân bắt đầu chuẩn bị bữa tối, các kỵ sĩ vừa kết thúc buổi thao luyện bên ngoài Tháp Solomon cũng lần lượt trở về. Giữa một tòa thánh thành yên bình như thế, liệu có mấy ai để tâm đến nền hòa bình hiếm hoi này đang được vị quốc vương ốm đau của họ nỗ lực chống đỡ? Nàng bỗng thấy mình có phần nực cười, rõ ràng đã biết đáp án vẫn không muốn đối diện với hiện thực. Khung cảnh trước mắt dần trở nên mờ ảo dưới ánh hoàng hôn ——Không ngờ nàng lại bật khóc. Nàng sợ bị người khác nhìn thấy rồi nghi ngờ, vội đưa tay lau sạch nước mắt rồi xoay người bước xuống cầu thang.

Nghĩ đến đó, nàng không kìm được thở dài, nhẹ nhàng khép sách lại, nàng đứng dậy, bước chân trên tấm thảm mềm mại để không phát ra bất kỳ tiếng động nào ảnh hưởng đến giấc ngủ của quốc vương. Nàng đặt cuốn Kinh Thánh trong tay lên bàn và lặng lẽ rời đi.

Qua thời gian dài, Aisha cảm thấy mình không thể mãi chỉ dùng một quyển sách để giúp Baldwin IV giải trí, thế là nàng vào thư viện tìm một cuốn sách khác. Phía trên đầu nàng là một giá sách chuyên cất giữ các thư tịch viết bằng tiếng Ả Rập, vì không hiểu tiếng Ả Rập nên nàng bỏ qua cả tầng sách đó.

Ngay phía trước giá sách còn chừa một khoảng trống nhỏ, một quyển sách đặt ngoài cùng vì không có vật chống đỡ nên đã nghiêng đổ xuống. Aisha sợ sách bị hỏng, vươn tay định đỡ lấy, rốt cuộc quyển sách vẫn rơi xuống đất. Sự va chạm khiến một tờ giấy kẹp giữa các trang sách văng ra ngoài.

Trang sách lộ ra là một bức tranh minh họa, Aisha nhận ra đây hẳn là kể lại một câu chuyện thần thoại nào đó, mà trên tờ giấy rơi ra vẽ một thiên sứ, nàng càng tin rằng mình đã tìm được một cuốn sách kể chuyện thần thoại. Vị thiên sứ trong bức họa không có gương mặt, không biết vì nguyên nhân gì mà người họa sĩ đã không hoàn thành kiệt tác này. Tờ giấy đã ngả màu vàng úa, bị kẹp trong cuốn sách này không biết bao nhiêu năm, may mắn nó tránh được số phận bị mọt sách gặm nhấm, vẫn được lưu giữ nguyên vẹn.

Aisha cầm cả quyển sách lẫn bức họa rời khỏi thư viện.

“Bệ hạ! Ta tìm được thứ này!”

Nàng vui vẻ giơ chiến lợi phẩm của mình lên, hào hứng khoe với Baldwin IV hệt như một đứa trẻ vừa đào được kho báu.

“Ồ? Nàng tìm được gì vậy?” – Baldwin IV cắm cây bút lông trở lại lọ mực, đầy hứng thú nhìn Aisha chia sẻ “kho báu” của mình. Hiện giờ ngài chưa thể xuống giường đi lại nên chỉ đành chuyển toàn bộ những cuộn da dê lên giường để tiếp tục phê duyệt.

“Một bức họa.” – Aisha mở cuốn sách ra, chỉ vào tờ giấy.

Baldwin IV bỗng ngồi thẳng người: “Nàng tìm thấy nó trong thư viện sao?”

“Vâng, thưa bệ hạ, ngài biết ai vẽ bức tranh này sao?”

Baldwin IV sửng sốt một giây, chỉ một giây ngắn ngủi, ngài lập tức phản ứng.

“Ta không biết.” – Ngài đưa tay cầm lấy cuốn sách, lật qua vài trang: “Nhưng ta biết câu chuyện này.”

Aisha càng thêm tò mò, chống cằm bằng hai tay như thuở nhỏ từng háo hức nghe kể chuyện.

Baldwin IV nhìn thấy sự mong đợi trong đôi mắt nàng, ngài lấy lại tinh thần, hỏi: “Nàng muốn nghe sao?”

“Muốn.”

“Được thôi.” – Baldwin IV hắng giọng: “Vậy ta sẽ kể cho nàng nghe, nhưng sau khi ta kể xong, nàng cũng phải kể cho ta một câu chuyện. Trao đổi ngang giá.”

Kể chuyện xưa cũng chẳng có gì khó khăn, Aisha lập tức đồng ý.

“Bức họa này…” – Baldwin IV ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ: “…là một câu chuyện từ rất lâu về trước.”

Aisha ngồi trên chiếc ghế cạnh giường, bắt đầu lắng nghe Baldwin IV kể lại truyền thuyết cổ xưa kia.

“Tương truyền nơi đây từng là một vùng đất phồn vinh và giàu có, bá tánh an cư lạc nghiệp, sống hạnh phúc. Thế nhưng vào ngày nọ, một tai họa khủng khiếp giáng xuống, toàn bộ vương quốc bị bóng tối bao trùm. Về sau, một họa sĩ thần bí đến yết kiến quốc vương và tiên đoán trong tương lai không xa sẽ có một thiên sứ xuất hiện cứu lấy vương quốc của ngài. Bức họa này chính là di tác mà người họa sĩ ấy để lại.”

“Sau đó thì sao?” – Aisha nghe rất nhập tâm, hoàn toàn bị truyền thuyết bí ẩn cuốn hút.

“Quốc vương cô độc chờ đợi, ngày đêm đều mang theo mong đợi và lo lắng, bởi chỉ khi vị thiên sứ kia xuất hiện, đất nước của ngài mới có thể khôi phục lại sự phồn vinh năm xưa.”

Aisha nhớ đến cảm giác phấn khích khi tìm thấy bức họa trong thư viện, liền hỏi: “Vậy cuối cùng quốc vương có đợi được thiên sứ xuất hiện không?”

“Chuyện đó…” – Baldwin IV khép cuốn sách lại, ánh mắt giao nhau với Aisha: “Đến lượt nàng kể chuyện xưa cho ta rồi. Khi nào nàng kể xong, ta sẽ nói cho nàng biết kết cục của câu chuyện này.”

Aisha thầm nghĩ mình nào dám chống lại mệnh lệnh của quốc vương, nàng mím môi, nói: “Vậy ta sẽ kể một câu chuyện liên quan đến Thượng Đế, là câu chuyện ta chợt nghĩ ra khi đọc Kinh Thánh.”

Baldwin IV thoải mái dựa gần chiếc gối đầu hơn: “Ta thích sự ngẫu hứng này, không cần phải cố gắng bịa đặt câu chuyện.”

Aisha trái lại có chút ngượng ngùng: “Thật ra ta không giỏi kể chuyện, chỉ muốn tìm một cách mở đầu thích hợp thôi.”

Baldwin IV mỉm cười: “Không sao, nàng kể đi.”

“Sau khi Thượng Đế tạo dựng thế giới, Ngài đã dung hòa trí tuệ của mình vào một hạt giống. Hạt giống ấy được chôn sâu dưới lòng đất, đâm chồi bén rễ rồi vươn lên khỏi mặt đất. Nhưng nó quá nhỏ bé, yếu ớt, vì thế Thượng Đế quyết định ban cho nó sức mạnh. Một phần sức mạnh của Ngài được truyền vào mầm cây nhỏ, từ đó mầm non mang trong mình trí tuệ và sức mạnh do Thượng Đế ban tặng, lớn lên thành một cây đại thụ chọc trời.”

Aisha dùng tay miêu tả dáng vẻ của cái cây ấy cho Baldwin IV: “Lá của nó có màu vàng, và chỉ có màu vàng khi còn trên cây. Nếu hái xuống thì cũng chẳng khác gì những chiếc lá bình thường, trừ khi chính thần thụ tự nguyện ban tặng lá cây của mình.”

“Lúc ấy, loài người đã được ra đời, họ quỳ dưới gốc cây cầu nguyện, ca tụng và tôn thờ, đối đãi với nó chẳng khác nào Thượng Đế. Thần thụ cũng có ý thức của mình, nó đem chiếc lá vàng của mình tặng cho những người nghèo khổ, giúp họ có được của cải. Cho đến một ngày có kẻ tham lam đã chặt ngã thần thụ, nó khô héo rồi chết đi, vĩnh viễn ngủ yên dưới lòng đất. Người nghèo rơi lệ thương tiếc, dùng nước mắt tưới lên bộ rễ, nhưng thần thụ sẽ không bao giờ sống lại nữa. Bởi Thượng Đế đã nhìn thấy bản tính tham lam của con người, họ không thể cưỡng lại sự cám dỗ của tiền tài.”

Baldwin IV liên tưởng đến câu chuyện xưa mình vừa kể, vùng đất “phồn vinh, màu mỡ” cũng giống như trong Kinh Thánh miêu tả là “miền đất rộng lớn và tươi đẹp, tràn đầy sữa và mật ong”.

Vương quốc trong câu chuyện ấy sở hữu một vùng đồng bằng màu mỡ, cánh đồng lúa mì vàng óng nhấp nhô như sóng biển trong gió. Thảo nguyên xanh mướt trải dài khắp thung lũng, ánh lên sắc xanh ngọc bích dưới ánh mặt trời, trở thành thiên đường của đàn gia súc. Những con sông và hồ nước trong vắt uốn lượn như dải lụa bạc, phản chiếu bầu trời xanh cùng cầu vồng. Muôn vàn đóa hoa nở rộ dưới nắng, rực rỡ như vì sao trên bầu trời đêm.

Trên thực tế, vùng đất tươi đẹp và màu mỡ ấy vốn là món quà quý giá nhất mà Thượng Đế ban tặng cho nhân loại, lẽ ra nơi đây phải trở thành thiên đường mà mọi người trân trọng và gìn giữ. Nó không đáng trở thành khởi nguồn của khói lửa chiến tranh, không nên bị cuốn vào lòng tham vô tận của con người, càng không nên để vô số sinh mạng tươi sống phải đổ máu, hy sinh vì nó, khiến mảnh đất thiêng liêng này phủ đầy bóng tối của đau thương và bi kịch.

“Thưa bệ hạ, ta vẫn muốn biết cuối cùng quốc vương có tìm được vị thiên sứ ấy không.” – Một câu chuyện không có kết thúc khiến trong lòng Aisha cảm thấy trống trải.

“Quốc vương đã phái người đi tìm thiên sứ, nhưng chẳng thu được kết quả đáng kể. Có lẽ thiên sứ đã từng ghé qua mảnh đất này, cũng có lẽ từ đầu đến cuối chỉ là hy vọng hão huyền của quốc vương, thiên sứ chưa bao giờ đặt chân đến đây. Nhưng dù sao đi nữa, quốc vương không tìm được thiên sứ, và vương quốc của ngài từ nay về sau cũng không ngừng hứng chịu vô vàn tai họa khắp nơi…”

Giọng nói của ngài nhỏ dần cho đến khi hoàn toàn im lặng. Aisha cảm thấy hơi khác lạ, vì không khí hoàn toàn khác với những cuộc trò chuyện nhẹ nhàng thường ngày. Một cảm xúc nặng nề mà nàng chưa từng cảm nhận đang lan tỏa trong lời nói của ngài. Nàng bắt đầu thấy day dứt trước cái kết của câu chuyện hư cấu này, tuy chuyện xưa là giả nhưng bức họa kia lại thật sự tồn tại, chắc chắn do người nào đó vẽ ra.

Baldwin IV nhận ra sự tò mò và truy hỏi trong ánh mắt Aisha, ngài đặt tờ giấy vẽ trở lại giữa trang sách.

“Aisha, hôm nay đến đây thôi. Ngày mai gặp lại.”

Aisha vẫn còn lưu luyến, nhưng nàng cũng không thể ép quốc vương phải cho mình một đáp án. Nàng đứng dậy, vuốt phẳng những nếp nhăn trên váy vì ngồi quá lâu, rồi cúi người hành lễ với Baldwin IV: “Ngày mai gặp lại, thưa bệ hạ.”

truyenfull,truyenfull vn