Jerusalem – Di Mộng Thiên Quốc

Chương 11-2

Hai tay Aisha ôm chặt bên hông, máu đỏ tươi không ngừng tràn ra từ giữa kẽ tay. Ban ngày nàng đâu phải chưa xử lý vết thương này, lúc để đại phu lấy viên đá nhỏ cắm sâu trong thịt ra, nàng đau đến mức tưởng mình suýt lên thiên đường. Nàng thề nhất định sẽ rút kinh nghiệm, kịp thời tránh mấy tảng đá rơi xuống và các mảnh đá văng tung tóe.

Lúc này ngoài cầu thang chợt vang lên tiếng bước chân, Aisha còn chưa kịp đứng dậy thì cánh cửa bị người đẩy mạnh ra.

Nasir nói to: “Ta có chuyện muốn báo cho ngươi. Bắt đầu từ ngày mai, ta sẽ đích thân dạy ngươi thuật bắn cung.”

“Nhưng chẳng phải chúng ta vẫn còn đang đánh trận sao?” – Aisha nhất thời quên cả cơn đau, ngơ ngác nhìn Nasir.

“Chiến sự cũng có lúc tạm ngừng.” – Đi theo Tiberias nhiều năm, Nasir ít nhiều cũng học được cách suy đoán tâm ý của quốc vương. Hắn đưa cho nàng một cuộn băng vải sạch: “Ngươi cứ yên tâm dưỡng thương trước đi, ta sẽ bảo đại phu tới chăm sóc ngươi. Những chuyện khác ngươi không cần hỏi nhiều, chỉ việc làm theo là được.”

Aisha chẳng hiểu đã xảy ra chuyện gì, nếu Nasir chịu dạy nàng, học hỏi thêm cũng là chuyện tốt. Trước kia phụ thân thường dẫn nàng đi buôn đến những miền đất xa xôi, nàng cũng từng theo ông săn bắn nên việc sử dụng cung tên đối với nàng không hề xa lạ.

Mọi người ở đây đều phải tuân thủ quân kỷ nghiêm ngặt, mọi hành động đều phải được cấp trên cho phép. Việc Nasir dạy Aisha bắn cung là mệnh lệnh do quốc vương ban xuống. Những người khác chỉ biết Elias là người mới, cần được tăng cường huấn luyện. Chỉ có Nasir biết mình đúng là một thuộc hạ số khổ, bị quốc vương ép buộc phải làm một việc mà bản thân không hề tinh thông. Đây rõ ràng là một hình thức trách phạt gián tiếp!

“Hãy dùng ngón trỏ đè lên ngón cái để kẹp chặt đuôi tên rồi ngắm thẳng vào mục tiêu. Đây là tư thế cơ bản nhất, trước đây ngươi cũng bắn theo cách này. Bây giờ ta sẽ sửa lại vài động tác chưa chuẩn của ngươi, tránh để người khác nhìn vào là biết ngươi chưa từng được huấn luyện bài bản.”

Nasir cũng chẳng mấy tự tin khi dạy học, hắn vốn không giỏi bắn cung, chỉ biết vài kỹ thuật cơ bản nhất. Nếu không vì mỗi ngày đều phải đến báo cáo với quốc vương, hắn thật sự chỉ muốn dạy qua loa cho xong.

Sau khi giảng xong lý thuyết, Nasir để Aisha tự luyện tập tại chỗ, còn bản thân thì đi sang một bên, tựa lưng vào tường nghỉ ngơi.

Nasir tò mò xen lẫn vài phần trêu chọc, hỏi: “Vì sao ngươi muốn tiếp tục ở lại Jerusalem? Ta nhớ lúc đầu ngươi đến đây do bị ép buộc, đúng không?”

Khi vị quan chấp chính Tiberias thẩm vấn Ruggs, hắn đã đứng bên cạnh lắng nghe.

Nghe hỏi đến lý do ở lại Jerusalem, trong lòng Aisha như có một sợi dây bị xúc động. Nàng bắn mũi tên trong tay đi rồi tháo cây thánh giá trước ngực xuống, đưa cho Nasir xem: “Trên đường đến Jerusalem, ta từng âm thầm cầu xin kẻ ác phải bị trừng phạt thích đáng. Bọn chúng sát hại những thương nhân vô tội, không xứng đáng nhận được sự che chở của Thượng Đế.”

Nàng lại đeo cây thánh giá lên cổ.

“Ta nghĩ nếu Thánh Thành này thật sự được thần minh phù hộ như trong truyền thuyết thì Ngài sẽ không dung túng cho hành vi sai trái của kẻ ác. Chỉ khi chúng nhận được báo ứng xứng đáng, ta mới quyết định ở lại đây.”

Nàng từng tận mắt chứng kiến cuộc thảm sát, trong cơn tuyệt vọng, nàng thậm chí còn bắt đầu nghi ngờ sự tồn tại của Thượng Đế, nghi ngờ công lý và lòng từ bi của Ngài. Nàng cảm thấy mình bị bỏ rơi, cô độc không nơi nương tựa. Mãi đến khi gặp được Quốc vương Jerusalem, nàng nhận ra ngài là một vị quân vương từ bi, lương thiện, dũng cảm mưu lược, còn mang tấm lòng khoan dung, nhân hậu. Chính ngài đã kéo nàng ra khỏi địa ngục, nàng muốn báo đáp ân tình ấy, vậy nên khi ngài ra chiến trường, nàng lựa chọn đi theo mà không hề do dự, cho dù ngài không biết.

Nghe Aisha nói xong, Nasir như có điều suy ngẫm. Đến lúc hoàng hôn tới gặp Baldwin IV báo cáo kết quả huấn luyện, hắn cũng không giấu giếm, kể lại toàn bộ cuộc đối thoại giữa mình và Aisha.

Sau khi báo cáo xong, Nasir cẩn thận quan sát phản ứng của quốc vương, còn không quên ám chỉ: “Bệ hạ, tài bắn cung của thần không tốt, những gì thần biết đều đã dạy hết cho Elias rồi, hắn cũng đã học xong. Vậy nhiệm vụ của thần coi như hoàn thành rồi chứ?”

Nghe xong báo cáo của Nasir, Baldwin IV chỉ phất tay, ra hiệu cho hắn lui xuống.

Ngài quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không trung nhuốm sắc xanh lam trong trẻo như một tấm lụa mềm mại, trong vắt và thanh bình, nhưng màu sắc mát mẻ này lại mang theo chút lạnh lẽo vì mùa tuyết đang tới gần, trong không khí bắt đầu phảng phất hơi lạnh thấu xương báo hiệu trận tuyết đầu mùa.

Aisha vẫn luyện tập bắn cung ở chỗ cũ. Gần đây nàng rất ít gặp Nasir, nghe nói hắn được Tiberias gọi đi xử lý việc khác, cụ thể là gì nàng cũng không hỏi thăm. Quân Thập tự và quân Saracen đã giao chiến suốt một thời gian dài, cả hai bên đều mệt mỏi. Hiện giờ đang trong thời gian đình chiến, nàng nghe nói Baldwin IV định kéo dài thế cục, ép Saladin phải chủ động rút quân hoặc mở lời đề nghị ký kết hiệp ước hòa bình.

Ngoài cửa vang lên âm thanh xào xạc rất nhỏ, nàng chạy đến bên cửa sổ hành lang ngước nhìn lên trời, tuyết đã bắt đầu rơi. Nhưng một âm thanh khác đột ngột vang lên cùng với tiếng tuyết rơi, nàng xoay người, mở to hai mắt, cố nhìn rõ bóng người đang đến.

Aisha không quên thân phận đang cải trang của mình, nàng lập tức quỳ một gối xuống, hành lễ của kỵ sĩ trước Baldwin IV. Baldwin IV gật đầu đáp lễ rồi không nói một lời, bước thẳng vào sân luyện tập. Trong lòng Aisha hoảng hốt, bình thường có Nasir bên cạnh, hắn có thể khéo léo nói đỡ vài câu lúc quan trọng giúp xoa dịu bầu không khí hoặc kín đáo nhắc nhở. Hiện giờ nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc căng thẳng theo sau Baldwin IV.

Đột nhiên, Baldwin IV dừng bước, nghiêng người nhìn nàng: “Nasir nói ngươi học rất nhanh, nhưng thứ hắn dạy ngươi chỉ là cách bắn cơ bản nhất.”

Aisha gật đầu, mắt vẫn nhìn chằm chằm xuống đất, không dám liếc chỗ khác, càng không dám nhiều lời.

Baldwin IV giơ tay, ra hiệu cho nàng cầm lấy cây cung bên cạnh. Đợi nàng vào tư thế giương cung, ngài kiên nhẫn chỉ dẫn: “Đổi cách cầm hiện tại sang kéo dây bằng ba ngón tay, kẹp đuôi tên giữa ngón trỏ và ngón giữa.”

Aisha nghiêm túc làm theo hướng dẫn của Baldwin I, cố gắng điều chỉnh tư thế thật hoàn hảo. Thấy nàng làm đúng, ngài tiếp tục nói: “Cách bắn này thích hợp với loại cung tầm trung và cung dài trong tay ngươi. Nếu dùng cung ngắn có thể bị dây cung kẹp vào ngón tay.”

Ngài đứng bên cạnh nàng, hai tay chắp sau lưng, từng bước hướng dẫn: “Ngươi biết cưỡi ngựa, vậy ta sẽ dạy thêm cho ngươi một cách bắn thích hợp trên lưng ngựa.”

Nghe ngài còn muốn tiếp tục chỉ dạy, Aisha hơi nghiêng đầu muốn nhìn ngài, nhưng thấy không thích hợp, bèn thu hồi động tác nhỏ, chuyên tâm lắng nghe.

“Muốn thành thạo cưỡi ngựa bắn cung trong thời gian ngắn cũng không dễ dàng. Ta dạy ngươi không phải để ngươi lập tức học được, mà chỉ để ngươi hiểu sơ về cách bắn này. Bây giờ, dùng ngón cái và ngón trỏ giữ lấy mũi tên rồi bắn.”

Mũi tên trong tay nàng còn khó giữ hơn cả một con cá trơn dưới sông, cứ trượt mãi khỏi lòng bàn tay. Cánh tay nàng bắt đầu mỏi nhừ, dần hạ xuống, Baldwin IV đưa tay đỡ nhẹ cánh tay nàng lên, giúp giữ nguyên tư thế. Nàng tưởng mình có thể bình tĩnh tiếp nhận buổi dạy học bất ngờ này nhưng sự lo lắng không thể kiềm chế được khiến nàng sợ hãi mình sẽ thất bại ngay trước mặt ngài.

Baldwin IV vẫn đứng bên cạnh nàng: “Thả lỏng vai, đừng quá cứng nhắc, sức lực phải truyền từ eo lên cánh tay.”

Khóe mắt Aisha có thể nhìn thấy rõ ràng dáng vẻ kiên nhẫn của ngài, trái tim trong lồng ngực đập loạn không ngừng, nàng vô cùng bối rối.

Baldwin IV liếc nhìn nàng: “Hãy tập trung vào mục tiêu của ngươi, gạt bỏ mọi tạp niệm.”

Aisha lần nữa tập trung ánh mắt vào mũi tên trong tay, dựa theo lời của Baldwin IV, nàng dùng ngón cái và ngón trỏ giữ chặt đuôi tên, đầu mũi tên run nhẹ, chĩa thẳng về phía bia ngắm ở xa. Trong mắt nàng hiện lên một tia quyết tâm, cánh tay kéo mạnh về sau, dây cung căng cứng, phát ra tiếng rung ‘ong ong’, tích tụ sức mạnh cho mũi tên sắp rời dây.

Baldwin IV tiếp tục hướng dẫn bên cạnh: “Giữ chặt vũ khí của ngươi, đừng làm rơi nó. Trên chiến trường, nó sẽ là người bạn trung thành và đáng tin nhất của ngươi.” – Ngài bắt đầu ra lệnh: “Khóa chặt mục tiêu, ngắm chuẩn, bắn ——!”

Trong trạng thái căng thẳng, Aisha không kịp suy nghĩ về điều ngài vừa nói. Nàng chăm chú nhìn mục tiêu, ngắm thật kỹ rồi dốc sức buông dây cung. Một tiếng “Vút!”, mũi tên cắm phập vào bia, tuy còn cách hồng tâm một khoảng nhưng ít nhất cũng không bắn trượt.

Nhìn kết quả, Baldwin IV trầm ngâm giây lát rồi nói: “Lực phát của ngươi vẫn chưa đủ lưu loát, nhưng lần đầu tiên thử cũng xem như không tệ. Làm lại lần nữa, lần này chú ý nhịp thở khi kéo cung, hít vào để lấy sức, thở ra khi bắn tên.”

Aisha lặng lẽ gật đầu, nàng lại cầm một mũi tên khác, đặt lên dây cung. Đúng lúc chuẩn bị thử tiếp, một thị vệ bước tới bẩm báo Baldwin IV rằng các đoàn trưởng đoàn kỵ sĩ đang chờ ngài tại phòng nghị sự.

Khoảng thời gian dạy học bỗng trở nên ngắn ngủi lạ thường, phảng phất vừa mới bắt đầu đã vội kết thúc, mãi đến khi Baldwin IV rời đi từ lâu, Aisha vẫn còn đứng yên tại chỗ. Nàng ngẩng đầu nhìn màn tuyết mờ ảo ngoài khung cửa, ánh sáng nhàn nhạt ấy dường như vẫn còn phản chiếu bóng dáng ngài lúc rời đi, làm nổi bật bộ áo choàng trắng như tuyết và trong trẻo trên người ngài.

Loại cảm giác này thật kỳ lạ, như thể chỉ cần nàng nguyện ý vươn tay ra là có thể bắt lấy. Thế nhưng mỗi khi nàng muốn tiến gần hơn, hết thảy lại biến mất nhanh chóng như tuyết tan.

Aisha hít sâu một hơi, thẳng lưng, nhìn chăm chăm vào mục tiêu phía trước, “vút!” một tiếng cắm thẳng vào hồng tâm.

Điều khiến các tín đồ Cơ Đốc giáo thất vọng đó là Saladin không hề có ý định rút quân. Hai bên đều chuẩn bị sẵn sàng cho trận chiến kế tiếp.

Trước mỗi lần xuất trận, Nasir đều cúi đầu hôn lên thanh kiếm đeo bên hông. Đây là nghi thức riêng của hắn, chưa từng thiếu một lần. Không hiểu sao Aisha sẽ nhớ đến chiếc mặt nạ bạc kia, nó thực lạnh lẽo nhưng nàng lại cảm nhận được hơi ấm. Bên hông nàng cũng có một thanh kiếm, chỉ khi kẻ địch áp sát đến mức cung tên không còn tác dụng, nàng mới rút kiếm nghênh chiến.

Đợi quốc vương ra lệnh, hai trăm cung thủ trên thành đồng loạt kéo căng dây cung, tên bay vun vút, những mũi tên lóe lên ánh sáng lạnh buốt dưới tuyết, lao thẳng về phía quân Saracen ngoài thành. Đây là chiến thuật quen thuộc trong các cuộc chiến thời Trung Cổ—dùng vũ khí tầm xa để gây sát thương cho kẻ địch.

Quân Saracen lập tức giơ cao khiên, dựng thành một bức tường phòng ngự kiên cố. Trên tường thành, bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở, sát khí dày đặc, các cung thủ liên tiếp bắn tên, không chút nương tay.

Trong đầu Aisha bỗng vang lên khúc ca mà các kỵ sĩ thường đồng thanh xướng lên khi tụ họp:

Hỡi kỵ sĩ, sự cứu rỗi của ngươi đã buông xuống,
Khi ngươi nghe thấy tiếng gọi của Thượng Đế,
Người Thổ Nhĩ Kỳ và người Murabit,
Đã phạm tội báng bổ thần thánh,
Cướp đoạt đất phong của Chúa,
Bởi vậy chúng ta há chẳng đau xót hay sao?
Đó là nơi đầu tiên ta phụng dưỡng Chúa,
Nơi ngọn lửa thiêng lần đầu được thắp sáng,
Bất kỳ ai đi theo Louis,
Sẽ không còn e sợ địa ngục,
Linh hồn sẽ được lên thiên đường,
Đồng hành cùng các Thiên sứ và Chúa.

Nasir dẫn đầu đội quân dưới quyền xông ra ngoài thành, lao vào cận chiến với quân Saracen. Nhờ địa thế thuận lợi, quân Thập tự áp chế được đối phương. Nhưng đội quân của Saladin đều là những chiến binh tinh nhuệ, chúng nhanh chóng thoát khỏi thế bị động.

Binh sĩ hai bên đều đã giết đỏ cả mắt, bóng người chồng chéo lên nhau, máu tươi văng tung tóe, tay chân đứt gãy bay khắp nơi. Tình hình chiến đấu ngày càng khốc liệt, các đoàn kỵ sĩ khác của quân Thập tự cũng lần lượt gia nhập. Nasir biết bọn họ đã không còn đường lui, hôm nay bất luận thế nào cũng phải tiêu diệt quân Saracen. Nếu không, chờ đợi bọn họ chỉ có kết cục toàn quân bị diệt.

“Theo sát ta! Giết sạch lũ khốn đó! Xung phong!” – Nasir quát to, giơ cao cây giáo đâm thẳng về kẻ địch. Đối phương cũng không hề nao núng, đồng loạt giơ vũ khí nghênh chiến.

Là một chiến binh chân chính,
Hãy dâng trái tim ngươi cho Chúa đã chịu đóng đinh vì ngươi,
Nay Ngài lệnh ngươi chống lại lũ dân Canaan hèn hạ,
Vương quốc Zengi tội ác chồng chất,
Hung tàn độc ác, gieo rắc bao tội lỗi,
Vậy hãy đáp trả chúng bằng chiến tranh.

Đột nhiên, Nasir phát hiện giữa đội hình quân Saracen bỗng xuất hiện thêm một toán người. Bọn chúng mặc áo dài màu đen, khăn đen che kín mặt, như những bóng ma lao nhanh về phía quân Thập tự. Khí thế dâng cao ngút trời, tiếng hò hét xung phong vang dội khắp chiến trường.

Nasir nghe được mệnh lệnh của quốc vương vang lên từ trên tường thành. Một trận mưa tên đen đặc xé gió bay qua đỉnh đầu Nasir, giúp hắn tranh thủ chút thời gian phản kích.

“Ngươi mau đến bảo vệ bệ hạ!” – Tiberias hét lớn với Nasir.

Nasir bị quân địch vây kín, vừa đánh vừa lùi. Xung quanh đều là quân mình, căn bản không thể thoát thân.

“Đại nhân! Mau đi!”

Các binh sĩ bên cạnh đồng thanh hét lớn, họ liều chết xông lên mở ra một con đường máu cho hắn. Nasir lập tức thúc ngựa, phi thẳng về phía pháo đài.

Hãy giành lại vùng đất của Moses,
Vị tiên tri từng hạ trại trên núi Sinai,
Chúng ta quyết không để quân Saracen,
Cướp lấy cây gậy thánh của Ngài, thứ đã từng chấn động mặt đất,
Một gậy xẻ đôi Biển Đỏ,
Hàng ngàn người đã theo Ngài,
Còn Pharaoh vẫn cố truy đuổi họ,
Hắn cùng đại quân của mình đều chìm sâu dưới lòng biển.

Tuyết trắng phủ kín vùng hoang mạc rộng lớn như một tấm lụa mỏng, vốn nên là một khung cảnh tuyệt mỹ, nhưng trước mắt lại biến thành một bức tranh khiến người kinh sợ. Từng mảng đỏ trải dài trên nền tuyết trắng, đó không phải sắc đỏ của hoa, mà là màu của máu tanh. Vô số sinh mạng đã vĩnh viễn kết thúc tại nơi này. Những vệt máu loang lổ nổi bật đến chói mắt trên nền tuyết trắng.

Gió tuyết quét qua đồng hoang, mang theo cái lạnh thấu xương, dần dần xóa nhòa những vệt máu và cảnh tượng tay chân đứt lìa, tất cả đều hòa lẫn vào bầu trời xám trắng. Đợi đến mùa xuân năm sau, cỏ dại dưới lòng đất sẽ hút lấy dưỡng chất từ những thi thể ấy, mọc lên um tùm, che giấu mọi vết tích của cuộc chiến từng diễn ra nơi đây.

Một người lính gào thét trong đau đớn, sau lưng hắn là một vết chém dài, nửa bờ vai gần như bị xé lìa khỏi cơ thể, máu tươi không ngừng phun trào từ miệng vết thương. Các đại phu nhanh chóng dùng cáng đưa những người bị thương còn sống sót đi cứu chữa.

Trên khuôn mặt lấm lem máu của Aisha phủ đầy bông tuyết, ngay cả hàng mi cũng đọng lại những hạt băng trong suốt chưa kịp tan. Da trên đôi tay nàng đã nứt nẻ vì giá lạnh, máu quanh vết thương cũng đông cứng. Nàng vùi bàn tay bị bỏng vào trong tuyết, đôi tay đông lạnh đến đỏ bừng, đau đớn cũng dịu đi.

Aisha một mình ngồi xổm giữa nền tuyết, gió rít bên tai như lưỡi dao sắc lạnh, những bông tuyết li ti xoay tròn trước mắt nàng. Nàng nhìn chiến trường tan hoang trước mặt, binh khí gãy nát, cờ xí cháy đen cùng vô số thi thể nằm ngổn ngang, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương vô tận.

Nàng khẽ thở dài, không hay biết phía sau có tiếng bước chân đang đến. Người ấy chỉ đứng lặng giây lát rồi xoay người rời đi. Đến khi nàng đứng dậy quay về, dấu chân còn lưu trên tuyết đã bị bông tuyết rơi xuống che lấp, không còn nhận ra nơi này từng có người ghé qua.

Suốt một khoảng thời gian rất dài, quân Thập tự và đại quân của Saladin giằng co trên lãnh địa của mình. Chiến tranh không biết mệt mỏi, tái diễn hết lần này đến lần khác. Từ mùa thu hiu quạnh cho đến mùa đông giá buốt, dù là thường dân hay quý tộc, chỉ cần bị cuốn vào đều sẽ trở thành vật hi sinh của chiến hỏa. Thật là một nỗi bi ai khi con người vì tín ngưỡng trong lòng mình mà ích kỷ dùng máu tươi nhuộm đỏ Thánh thành, biến nơi này thành cội nguồn của chiến tranh.

Sau nhiều ngày công thành vẫn không thể hạ được pháo đài Belvoir, Saladin bắt đầu lên kế hoạch thôn tính triều đại Zengid. Không lâu sau, hắn rút quân khỏi đây, trận chiến này kết thúc không phân biệt thắng bại.

Từ chiến trường trở về, Baldwin IV cuối cùng cũng không thể gượng nổi nữa, ngã quỵ ngay trên đường trở về phòng. Tiberias nhanh nhẹn bước tới, kịp thời đỡ lấy ngài.

Khi ánh lửa từ lo than chiếu sáng khắp căn phòng, Tiberias mới kinh hãi phát hiện áo giáp của Baldwin IV đã bị máu nhuộm đỏ sẫm, chỉ vì bị áo choàng che khuất nên chưa ai phát hiện.

Mũi tên cắm trúng đúng vị trí tiếp giáp giữa cánh tay và thân người. Từng thớ gân và mảng thịt rách nát dính chặt vào lớp vải vụn, chỉ lệch thêm một chút nữa thôi thì mũi tên sẽ xuyên thẳng vào tim, hậu quả không thể tưởng tượng nổi.

Baldwin IV cởi bỏ y phục đẫm máu, dưới sự tàn phá của bệnh phong, làn da của ngài từ lâu đã mất đi vẻ sáng bóng vốn có, trở nên thô ráp và tê dại. Ngài lặng lẽ để mặc đại phu dùng lưỡi dao sắc bén rạch lớp da thịt của mình, theo từng nhát dao, làn da mong manh dần dần bị tách ra, máu lại chầm chậm rỉ. Dù bệnh phong khiến cảm giác đau đớn của ngài giảm đi rất nhiều, nhưng khi cơn đau dữ dội bất ngờ ập tới, ngài vẫn không kìm được mà bật lên một tiếng rên từ sâu trong cổ họng.

Đại phu không dám tiếp tục thêm, bàn tay cầm dao lơ lửng giữa không trung. Baldwin IV hít sâu trấn tĩnh lại, khẽ gật đầu, ra hiệu cho ông tiếp tục.

Cuối cùng sau một hồi cố gắng, mảnh tên còn sót lại trong cơ thể cũng được lấy ra. Khoảnh khắc mũi tên dính máu được rút ra, thân thể Baldwin IV run nhẹ, nhưng ngài vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh như cũ, tựa như nỗi đau dữ dội ấy chẳng đáng kể.

Từng cuộn băng vải cùng hết chậu nước này đến chậu nước khác nhiễm đầy máu được binh lính mang ra ngoài dọn dẹp, nhìn vị quân vương của mình trong tình trạng này, ai nấy đều nhìn ngài với ánh mắt thương xót. Thế nhưng Baldwin IV dường như không nhìn thấy những ánh mắt ấy, càng không để tâm đến. Ngài chỉ khẽ cụp mắt, thần sắc bình thản đến mức khiến người khác khó lòng tin nổi.

Sau khi băng bó vết thương, Baldwin IV khoác lại áo choàng, che kín thân thể quấn đầy băng vải dưới lớp y phục. Tiberias định giúp đỡ nhưng ngài không cho bất cứ ai động tay.

“Tiberias, ta muốn gặp một người.” – Giọng nói của ngài trầm thấp mà ẩn nhẫn, duy trì vẻ bình tĩnh như thường, hoàn toàn bày ra nét mặt không lộ vui buồn nên có của một bậc quân vương.

Chiến tranh đã kết thúc, rốt cuộc cũng đến giờ phút này. Tiberias theo hầu Baldwin IV nhiều năm, hiểu biết vị quân vương của mình hơn bất kỳ ai. Ông lĩnh mệnh và xoay người rời khỏi căn phòng.

“Bệ hạ muốn gặp ngươi.” – Đây là câu đầu tiên Tiberias nói với Aisha. Ngoài ra, ông không giải thích gì khác.

Aisha mơ hồ cảm nhận được có điều đang chờ đợi mình phía trước, nhưng vẫn ôm chút may mắn mà mặc trang phục binh lính bước vào phòng.

Baldwin IV đang ngồi viết thư, bàn tay cầm bút có chút run rẩy. Ngài cố nén khó chịu, chỉ mong nhanh chóng viết xong vài câu cuối cùng. Ngài nóng lòng muốn báo tin thắng trận này cho mẫu thân và tỷ tỷ đang ở Jerusalem, khát khao được chia sẻ niềm vui cùng vinh quang ấy với họ.

Khi có người đẩy cửa bước vào, tiếng bản lề xoay nhẹ vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Ngòi bút của Baldwin IV dừng lại, sự chú ý của ngài bị bóng người vừa bước vào thu hút đến mức không cách nào tập trung viết tiếp. Ngài đành đặt bút xuống, nhẹ nhàng đẩy lá thư còn dang dở sang một bên rồi ngẩng đầu nhìn binh lính trước mặt đang có vẻ thấp thỏm bất an.

“Elias, phải không?”

Aisha do dự một lát rồi gật đầu, nàng không lên tiếng, chỉ hơi cúi đầu, ánh mắt dừng trên sàn nhà bóng loáng.

Baldwin IV tiếp tục: “Nasir đã báo với ta rằng ngươi là một binh sĩ do hắn chiêu mộ.”

Aisha lại gật đầu, hai bàn tay vô thức siết chặt thành nắm đấm, trông vô cùng căng thẳng.

Baldwin IV hơi nheo mắt, giọng nói mang theo sự uy nghiêm mà ngày thường hiếm khi dành cho nàng: “Vậy thì hãy trả lời ta, hình phạt cho việc lừa gạt ta là gì?”

Nghe đến đây, Aisha lập tức mở to mắt, trong đôi mắt đầy vẻ hoảng sợ và bất lực, nhưng nàng vẫn ôm lấy hi vọng cuối cùng, vội vàng lắc đầu tỏ ý mình không biết, nàng muốn trốn tránh câu hỏi đáng sợ này.

“Được, nếu ngươi đã cố chấp không chịu nói, vậy ta sẽ xử trí Tiberias và Nasir theo đúng quân pháp.” – Ngài đứng dậy, gần như cùng lúc, vết thương trên người bắt đầu chảy ra một vệt máu đỏ, chậm rãi thấm qua lớp băng gạc.

“Ngươi có biết hình phạt là gì không? Tước bỏ thái ấp, tịch thu toàn bộ gia sản, thậm chí có thể bị xử tử.” – Ánh mắt ngài càng thêm sắc bén, tựa chim ưng đang khóa chặt con mồi. Trong từng câu nói đều toát lên uy thế áp đảo chỉ bậc quân vương mới có.

“Đừng…” – Aisha tuyệt đối không muốn vì sự ích kỷ của bản thân mà liên lụy đến hai người kia.

“Vậy thì tháo khăn trùm đầu và mạng che mặt xuống.” – Ngài dừng bước, đứng ngay trước mặt nàng.

Aisha run rẩy đưa tay lên, khó khăn tháo chiếc khăn trùm đầu và tấm mạng che mặt dùng để che giấu thân phận xuống, khuôn mặt thật của nàng hoàn toàn hiện ra. Đến giây phút này, hai người mới thực sự đối diện với nhau một cách thẳng thắn. Trên gương mặt nàng vẫn còn vương lớp tro bụi chưa kịp lau sạch, vài vệt máu khô cũng còn in trên gò má.

“Ta chưa từng cho phép nàng đến đây.” – Đối với người từ nhỏ đã được giáo dưỡng theo lễ nghi quý tộc như ngài, Baldwin IV biết rõ dùng giọng điệu lạnh nhạt như vậy để nói chuyện với nàng là một sự thất lễ nhưng ngài vẫn làm vậy. Chỉ một câu nói của ngài thôi đã khiến cả thể xác và tâm hồn của Aisha bị nhấn chìm trong cảm giác mất mát và tủi thân.

“… Ta không làm được.”

Giọng nàng yếu ớt đến nỗi chẳng thể xoa dịu được cơn giận trong lòng ngài. Thật ra, Baldwin IV lúc này giận bản thân mình hơn, bởi vì ngài phát hiện có chuyện nào đó đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát, mặc sức phát triển theo một hướng không thể đoán trước. Cảm giác này hoàn toàn khác với lúc chinh chiến, ở trên chiến trường, ngài luôn có thể nhanh chóng nghĩ ra đối sách để ứng phó với quân địch.

Trên thực tế, ngay từ khi phát hiện ra nàng, ngài hoàn toàn có thể lập tức vạch trần thân phận của nàng rồi hạ lệnh đưa nàng trở về Jerusalem. Cho dù ngài thật sự làm vậy, với thân phận của quốc vương, không có bất kỳ ai dám phản đối mệnh lệnh ấy. Hoặc có lẽ ngài cũng không muốn dùng vương quyền để ép buộc nàng, cho nên cuối cùng ngài vẫn lựa chọn để nàng ở lại. Giống như đang đánh cược với chính mình, ngài muốn xem đến tột cùng nàng còn có thể làm ra chuyện gì khiến ngài kinh ngạc nữa.

Nhưng theo thời gian trôi qua, ngài dần nhận ra quyết định ấy không hề nhẹ nhàng như mình nghĩ.

Ở nơi ánh mắt nàng không nhìn thấy, đường nét trên gương mặt ngài căng cứng, để lộ vẻ mệt mỏi đã tích tụ nhiều ngày. Ngài khẽ thở dài, nói: “Aisha cũng được, Elias cũng vậy, sao ta có thể không nhận ra nàng?”

Aisha biết trước đây nàng từng thề trước mặt ngài, hứa hẹn sẽ không bao giờ lừa gạt ngài nữa, mà tất cả những gì đang xảy ra lúc này chỉ khiến nàng hổ thẹn hơn.

“Chuyện này do ta cầu xin ngài Tiberias đồng ý, ta cam tâm chịu phạt, xin bệ hạ đừng giận lây sang người khác.”

Baldwin IV im lặng. Theo ngài, xông pha về phía trước bằng lòng can đảm mù quáng, bất chấp an nguy của bản thân và cục diện lợi hay hại, chỉ dựa vào một cỗ nhiệt huyết mà hành động, chẳng phải là tự đẩy mình vào hiểm cảnh hay sao? Thứ “dũng khí” thiếu đi lý trí ấy sẽ không thể mang lại kết quả đáng kể nào, ngược lại giống như một sự liều lĩnh lao về phía tử vong, cuối cùng chỉ để lại một kết cục khiến người tiếc nuối, hoàn toàn không có ích gì cho đại cục.

Ngài quan sát thấy trạng thái của nàng vẫn còn khá tốt, có vẻ như không bị thương tích nghiêm trọng nào. Xem ra việc Tiberias giao nàng cho Nasir bảo vệ quả là một quyết định sáng suốt. Nasir là một kỵ sĩ anh dũng, trên tường thành vẫn luôn sát cánh cùng ngài chống lại quân Saracen. Có lẽ ngài cũng nên ban thưởng cho lòng trung thành và sự quả cảm của hắn.

Ngoài cửa sổ không ngừng vang lên tiếng kêu của chim kền kền, từng chút cắn xé thần kinh của ngài, ồn ào đến nỗi khiến thần kinh vốn đã căng chặt như dây đàn của ngài tựa hồ muốn đứt đoạn. Ngài gần như có thể tưởng tượng ra cảnh lũ chim ghê tởm ấy tham lam rỉa từng thi thể. Hình ảnh ấy sống động đến mức khiến người buồn nôn, làm dạ dày ngài không khỏi quặn lên.

Ánh lửa hắt lên chiếc mặt nạ bạc, tạo thành những mảng tối mờ đục, bầu không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở. Ngài xoay người, trở lại trước án thư, cầm bút lên và viết tiếp bức thư còn dang dở. Suốt từ đầu đến cuối, ngài vẫn cúi đầu, ngay cả mí mắt cũng chưa từng nhấc lên, giọng nói trầm thấp, không mang chút cảm xúc nào: “Nàng lui xuống đi.”

Aisha cảm thấy như vừa chịu phải một cú sốc nặng nề, nỗi lòng nàng như một mặt hồ bị vị chua xót thấm đầy, khiến cả người nàng trở nên nặng trĩu. Nhưng cuối cùng nàng vẫn không nói thêm gì, chỉ lặng lẽ cúi mình hành lễ về phía bóng lưng ấy rồi xoay người rời đi.

truyenfull,truyenfull vn